Tưởпg Vợ Coп Đã CҺế.t 7 Năm, Đạι Uý Sṓc KҺι TҺấү Bé Traι Cầm ẢпҺ CҺíпҺ MìпҺ Tìm CҺa Gιữa CҺợ….

Tưởпg Vợ Coп Đã CҺế.t 7 Năm, Đạι Uý Sṓc KҺι TҺấү Bé Traι Cầm ẢпҺ CҺíпҺ MìпҺ Tìm CҺa Gιữa CҺợ….
Tôi vẫn còn nhớ cái chiều ấy như in, nắng Thủ Dầu Một vàng vọt đổ xuống chợ trời, tiếng ồn ào chen chúc của người mua kẻ bán khiến đầu óc tôi quay cuồng. Tôi đang lái chiếc SUV cũ kỹ, lòng nặng trĩu vì cuộc gọi từ mẹ vừa rồi. Giọng bà quyền lực, không cho phép cãi lại: “Minh à, tối nay Đan Nhi sang ăn sinh nhật mẹ, con mua quà sang trọng một chút đi.” Tôi chỉ ừ cho qua, tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Năm năm rồi, tôi vẫn sống như một cái xác không hồn. Bàn thờ Ngọc Hân và bé Sóc ở góc phòng vẫn cháy đèn mỗi đêm, mùi hương trầm lạnh lẽo lan tỏa khiến tim tôi nhói đau không nguôi.
Nhưng rồi tiếng gọi trẻ con trong trẻo, ngọt ngào cắt ngang mọi thứ: “Ba ơi… ba đang ở đâu?” Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Tôi quay phắt đầu, mắt quét điên cuồng giữa dòng người. Góc chợ, dưới chân bà bán rau muống, một thằng bé chừng năm tuổi đứng đó, đen nhẻm, dép lê mòn vẹt. Nó đang ôm khư khư một tấm di ảnh. Khung gỗ mun cũ kỹ, bên trong là hình tôi – Đại úy Quang Minh ngày nhận quân hàm, nụ cười rạng rỡ mà Ngọc Hân từng chỉnh cổ áo cho tôi.
Tôi đứng chôn chân, chân tay bủn rủn, đầu óc trống rỗng. Đó là tấm ảnh tôi đã mất cùng vợ con năm năm trước trong vụ tai nạn kinh hoàng. Thằng bé ngẩng lên, đôi mắt to tròn đen láy giống hệt tôi, cái xoáy tóc ngang bướng cũng y chang. “Chú… chú giống ba cháu quá,” nó nói, giọng ngây thơ khiến nước mắt tôi trào ra không kìm được. Tôi quỳ xuống giữa chợ, giọng khàn đặc, run rẩy: “Tấm ảnh này cháu lấy đâu?” Nó chớp mắt, nước mắt lăn dài trên má lem luốc: “Đây là ba cháu. Mẹ bảo ba đi nhiệm vụ xa lắm, nơi nhiều hoa nhài. Cháu nhớ ba nên mang ảnh đi tìm. Các cô bảo ra chợ là gặp được mọi người…”
Hoa nhài. Ngọc Hân thích hoa nhài đến mức căn nhà cũ ở Dĩ An lúc nào cũng ngập mùi ấy. Mùi hương dịu dàng ấy giờ ùa về như sóng dữ, khiến cổ họng tôi nghẹn đắng. Tôi hỏi tiếp, tim đập như trống trận: “Mẹ cháu tên gì?” “Mẹ cháu tên Hân ạ.” Nó chỉ tay về cuối dốc chợ. Tôi nhìn theo. Dưới tán dù rách, một người phụ nữ ngồi xe lăn, áo bà ba xanh bạc màu, vết sẹo dài bên má phải. Dáng ngồi nghiêng nghiêng, cái cách vén tóc mai… chính là Ngọc Hân.
Lúc đó tôi không dám lao tới. Tôi sợ đây là giấc mơ, sợ tan vỡ ngay lập tức. Tim tôi đau nhói, cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Tôi nhét hết tiền trong ví vào túi thằng bé, thì thầm qua nước mắt: “Cháu mua cho mẹ cái ngon nhé. Chú là bạn ba cháu.” Rồi tôi quay lưng, chạy về xe. Tay run đến mức không cầm nổi vô lăng. Trên gương chiếu hậu, thằng bé vẫn đứng ôm di ảnh nhìn theo, khiến lòng tôi tan nát.
Tôi gọi ngay cho Tuấn Khang: “Hủy hết lịch chiều nay. Lấy cho anh bộ xét nghiệm DNA nhanh nhất. Điều tra người bán vé số tên Ngọc Hân ở chợ này. Làm ngay!” Giọng tôi lạc đi vì xúc động.
Nhưng lúc ấy tôi chưa biết, sự thật phía sau hoàn toàn khác những gì tôi tưởng. Năm năm qua, tôi sống trong hào quang quân hàm, trong biệt thự Thuận An, trong những lời mẹ và Đan Nhi khuyên nhủ “quên quá khứ đi”. Trong khi vợ con tôi thoi thóp giữa xóm trọ ven sông, bị truy cùng diệt tận, chịu đựng nỗi đau mà tôi không hay biết.
Về đến biệt thự, ánh đèn vàng ấm áp nhưng lòng tôi lạnh ngắt như băng. Tôi lên thẳng phòng thờ, châm hương, thì thầm với tấm ảnh Ngọc Hân: “Hân à, hôm nay anh gặp một đứa trẻ… nó giống anh lắm.” Nước mắt rơi lã chã. Bà Hồng Hạnh và Đan Nhi bước vào đúng lúc. Mẹ tôi cau mày nhìn bàn thờ: “Con trai, năm năm là đủ rồi. Đan Nhi chờ con bao lâu nay, nhà họ Trần đang chờ tin vui.” Đan Nhi dịu dàng nắm tay tôi, giọng ngọt ngào: “Anh Minh, chị Hân chắc cũng không muốn anh mãi thế này đâu. Em lo cho anh lắm.”
Tôi gỡ tay cô ta ra, giọng lạnh tanh: “Chuyện của tôi và Hân, không ai bù đắp được.” Mẹ tôi nổi giận: “Nếu con bé thật sự yêu con, nó đã không để con khổ sở thế!” Tôi cười nhạt, lòng đầy nghi ngờ. Đan Nhi luôn hoàn hảo, luôn xuất hiện đúng lúc sau “tai nạn”. Nhưng sao tôi thấy mọi thứ quá trơn tru, quá đáng ngờ?
Đêm ấy, Tuấn Khang mang kết quả DNA về. 99,99%. Thằng bé là con……………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Đêm ấy, Tuấn Khang mang kết quả DNA về. 99,99%. Thằng bé là con tôi. Bé Sóc còn sống. Và người phụ nữ xe lăn là Ngọc Hân. Tôi đấm bàn, nước mắt giàn giụa không ngừng. Ai đã nói với tôi không có người sống sót? Ai ký đóng hồ sơ chỉ sau một tuần? Tên ký duyệt… liên quan đến gia đình Đan Nhi.
Tôi không chờ được. Sáng hôm sau, tôi và Khang chạy thẳng Long An. Ông Sáu, cảnh sát già nghỉ hưu, run run kể với giọng nghẹn ngào: “Chiếc xe bị cắt phanh. Có vết máu kéo ra khỏi vực. Nhưng một cô gái ăn mặc sang trọng, cổ có nốt ruồi son, đến ép đóng hồ sơ. Cô ta bảo thi thể cháy hết.” Nốt ruồi son – Đan Nhi. Cô ta không chỉ cắt phanh, còn tìm Ngọc Hân sau tai nạn, đe dọa: “Nếu mày xuất hiện, Minh sẽ mất hết quân hàm vì bê bối. Tao sẽ chăm sóc nó tốt hơn mày.”
Ngọc Hân, vì yêu tôi, vì sợ tôi đánh đổi sự nghiệp, đã chọn im lặng. Cô chấp nhận sống trong nghèo đói, bán vé số, bị đám giang hồ bảo kê hành hạ, chỉ để tôi được “bình yên” trong ánh hào quang. Đan Nhi còn dùng tiền mua chuộc, thuê người theo dõi, giữ mẹ con cô trong xóm trọ chuẩn bị giải tỏa để cha cô ta làm dự án. Nỗi đau ấy khiến tôi quỵ xuống, nghẹn họng không thốt nên lời.
Tôi đau như bị dao cắt. Đau vì hạnh phúc con còn sống, đau vì vợ phải chịu địa ngục năm năm trời. Tôi không về nhà. Tôi đến xóm trọ ven sông, ẩn mình quan sát trong bóng tối. Ngọc Hân ngồi xe lăn, quạt than tổ ong khói cay xè mắt, gắp miếng cá cơm to nhất cho con. Bé Sóc líu lo: “Mẹ ơi, con gặp chú giống ba lắm.” Đám thanh niên xăm trổ đến đòi tiền: “Tiền bảo kê đâu?” Chúng lăm lăm thanh sắt. Tôi suýt lao ra, nhưng Khang giữ lại, tim tôi đau thắt.
Tôi âm thầm lập kế hoạch. Dùng quỹ hỗ trợ thương binh đưa mẹ con vào bệnh viện quân y. Phẫu thuật chân, laser vết sẹo. Trong khi đó, tôi lật tung sổ sách Vtech, phát hiện Đan Nhi rút ruột hơn 10 tỷ. Tôi thu thập chứng cứ, ghi âm ông ba tài xế khai nhận cắt phanh. Mỗi đêm, nỗi day dứt khiến tôi không ngủ nổi, ký ức về Ngọc Hân cười tươi ngày cưới ùa về như sóng.
Những ngày Hân tập đi, tôi đứng trước mặt cô, giang tay: “Cố lên em, thêm một bước nữa.” Cô đau đến bật khóc nhưng vẫn cố, mồ hôi nhễ nhại. Tôi xoa bóp chân cho cô, kể chuyện Trường Sơn năm xưa. Tình yêu chúng tôi như hoa nhài, đi qua lửa cháy vẫn thơm nồng.
Đêm trước lễ đính hôn giả với Đan Nhi, tôi ngồi trong căn nhà cũ Dĩ An, hoa nhài bắt đầu nở trắng. Sáng hôm sau, khách sạn sang trọng chật kín. Đan Nhi khoác tay tôi trên thảm đỏ, váy cưới lấp lánh. Mẹ tôi cười mãn nguyện. Khi lên sân khấu, tôi không nói lời thề nguyện. Tôi bật màn hình: video ông ba khai, ghi âm Đan Nhi sai người đốt xóm trọ, bảng chứng cứ rút ruột công ty.
Cả hội trường nổ tung. Đan Nhi gào lên hoảng loạn: “Giả mạo! Mày đã chết rồi!” Cánh cửa mở. Ngọc Hân bước ra, vững vàng trên đôi chân mới, bé Sóc nắm tay. “Ba ơi!” thằng bé reo lên vui sướng. Tôi quỳ một gối giữa thảm đỏ, nước mắt rơi: “Hân à, Sóc à, về với anh.”
Công an và kiểm soát quân sự bước vào, còng tay Đan Nhi ngay trên sân khấu. Mẹ tôi ngồi sụp xuống, mặt cắt không còn máu. Ngọc Hân nhìn tôi, nước mắt lăn dài nhưng nụ cười rạng rỡ đầy hạnh phúc.
Chúng tôi về căn nhà cũ Dĩ An. Tôi tự tay quét vôi, trồng hoa nhài. Bà nội giờ hay về thăm, ôm cháu nội khóc: “Mẹ sai rồi.” Đan Nhi và cha cô ta phải đối mặt với pháp luật. Còn tôi, vẫn mặc quân phục nhưng lòng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết.
Bữa cơm tối, tôi gắp thịt cho Hân, dặn Sóc ăn rau. Hân nắm tay tôi: “Anh đi diễn tập ba ngày, em với con đợi anh.” Tôi ôm vợ dưới ánh trăng, mùi hoa nhài thoang thoảng. Năm năm câm nín, năm năm đau đớn, nhưng chúng tôi đã tìm lại nhau.
Đôi khi, nỗi đau không đo bằng nước mắt, mà bằng những năm tháng lặng lẽ của người lính đi qua đổ nát để tìm lại mảnh linh hồn đã mất. Và tình yêu, dù bị vùi lấp dưới tro tàn âm mưu, vẫn có cách hồi sinh. Giờ đây, mỗi chiều tôi về, bé Sóc chạy ra ôm chân: “Ba về rồi!” Ngọc Hân mỉm cười từ hiên nhà. Hoa nhài nở trắng sân. Cuộc đời tôi, cuối cùng cũng tìm lại được hương thơm thật sự.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!