CҺồпg tȏι ƌã mất ƌược 6 tҺáпg… Һȏm qua tȏι пҺìп tҺấү aпҺ ta ở cҺợ và ƌã tҺeo aпҺ ta vḕ пҺà…

CҺồпg tȏι ƌã mất ƌược 6 tҺáпg… Һȏm qua tȏι пҺìп tҺấү aпҺ ta ở cҺợ và ƌã tҺeo aпҺ ta vḕ пҺà…
Tôi vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác máu đông lại trong người chiều hôm ấy.
Giữa siêu thị đông nghịt người, tôi đứng chết trân, tay nắm chặt cổ tay một người đàn ông mặc áo ba lỗ cũ kỹ, chân đi dép tổ ong rách. Ông ta giật mình quay lại, ánh mắt hoảng loạn lướt qua rồi nhanh chóng che giấu bằng nụ cười ngây ngô.
“Bà nhận nhầm người rồi. Tôi là Ba Sang, dân buôn trái cây miền Tây mới ra…”
Giọng lơ lớ miền Nam, nhưng tôi không nghe. Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào đuôi mắt trái ông ta – vết sẹo hình lưỡi liềm mờ mờ từ lần ngã xe cúp năm 1985 mà chính tay tôi đã bôi thuốc. Rồi tôi liếc xuống bàn tay trái đang run run giấu sau lưng: ngón út cụt một đốt từ tai nạn xưởng mộc thời bao cấp.
Không thể nhầm được.
Đó là chồng tôi – ông Trần Văn Hoàng – người đã “chết” cách đây đúng sáu tháng, với đám tang linh đình, hũ cốt nửa tỷ đồng nằm trong tháp lưu cốt sang trọng nhất công viên Vĩnh Hằng.
Tim tôi đập thình thình như muốn vỡ tung. Cái lạnh buốt chạy dọc sống lưng, miệng đắng ngắt. Tôi buông tay, để ông ta vội vã lẫn vào đám đông, bỏ lại chai mắm tôm mà khi còn sống tôi cấm ông mua vì cao huyết áp. Tôi không hét, không ngất. Chỉ lặng lẽ vẫy taxi, bám theo chiếc xe máy cũ nát của ông. Nước mắt trào ra không kìm được, nhưng tôi nuốt ngược vào trong.
Tôi không biết lúc đó mình đang làm gì. Chỉ biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng.
Sáu tháng trước, tôi đã khóc đến cạn nước mắt trong đám tang ông. Tôi quỳ trước quan tài, gào khóc đòi mở nắp nhìn mặt chồng lần cuối, nhưng con trai tôi – Trần Minh Đạt – đã ôm chặt lấy tôi, nước mắt ngắn dài:
“Mẹ ơi, bố đi rồi. Bệnh truyền nhiễm lạ lắm, mẹ giữ sức khỏe cho con nhờ…”
Tôi tin. Tôi tin đến mức mỗi đêm vẫn thắp hương, tụng kinh siêu độ cho linh hồn ông được yên nghỉ. Ký ức ùa về như sóng dữ: những năm tháng vất vả bên nhau, những lúc ông ôm tôi thì thầm “Hạnh ơi, anh chỉ có mỗi em”. Giờ đây tất cả tan vỡ, để lại nỗi đau nhói tim không nguôi.
Hóa ra ông không cần siêu thoát. Ông chỉ cần thoát khỏi tôi.
Chiếc xe máy rẽ vào những con ngõ ẩm thấp quận Long Biên. Tôi bảo taxi dừng xa, nấp sau gốc cây bảng. Từ trong căn nhà cấp bốn mái tôn nóng hầm hập, một người phụ nữ phốp pháp chạy ra đón ông. Rồi hai đứa trẻ ùa ra, ôm chân ông hét lớn:
“Ông nội về! Ông nội mua kẹo cho con không?”
Ông Hoàng – người chồng đạo mạo uy nghiêm của tôi – ngồi xổm xuống, cười sảng khoái, ôm hai đứa trẻ nhem nhuốc vào lòng. Nụ cười vô tư mà tôi đã chục năm nay không thấy. Tiếng cười ấy như d;ao c;ứa vào tim tôi, khiến cổ họng nghẹn lại, nước mắt trào ra không ngừng.
Tôi đứng đó, dựa lưng vào thân cây sần sùi, cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Ở nhà, di ảnh ông vẫn ngự trên bàn thờ, khói hương nghi ngút. Hóa ra ông không ch;ết. Ông chỉ đang sống một cuộc đời khác, với một gia đình khác.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Tôi không khóc to. Tôi chỉ lặng lẽ chụp ảnh, từng khoảnh khắc hạnh phúc của họ bằng điện thoại run rẩy trong tay. Rồi tôi quay về căn biệt thự Tây Hồ rộng lạnh lẽo, ngồi bệt xuống sàn phòng làm việc của chồng, lôi hết album cũ và giấy tờ từ két sắt ra. Mùi giấy cũ và khói hương còn vương khiến tôi nghẹn ngào.
Sự thật dần hé lộ, từng lớp một, như dao cứa vào tim không ngừng.
Người nằm trong hũ cốt 500 triệu là một người vô gia cư bị ung thư giai đoạn cuối. Ông Hoàng đã mua cái xác ấy qua một tay cò mồ mã, trả một tỷ đồng để ông ta chết dưới tên Trần Văn Hoàng. Bệnh truyền nhiễm chỉ là cái cớ để niêm phong quan tài, không cho tôi nhìn mặt lần cuối.
Và Đạt – đứa con trai duy nhất tôi mang nặng đẻ đau – đã biết hết. Nó không chỉ biết, nó còn là người chủ mưu.
Sáng hôm sau, tôi gọi Đạt về. Nó đến với vẻ trịch thượng, vẫn mặc đồ ngủ lụa, mặt sưng húp vì ngái ngủ.
“Mẹ lại mất ngủ nghĩ linh tinh rồi à?”
Tôi không nói nhiều. Chỉ bảo nó lái xe đưa tôi đi. Khi chiếc Mercedes lướt qua cầu Vĩnh Tuy, rẽ vào những con ngõ Long Biên, mặt Đạt cắt không còn giọt máu. Nó nhận ra bố ngay khi chiếc xe máy cũ lao qua.
“Bố…”
Tiếng thốt ra nhỏ như muỗi kêu, nhưng đủ để tôi biết hết. Tim tôi đau nhói, tay run lên không cầm nổi.
Trong xe, Đạt gục đầu xuống vô lăng, khóc nức nở. Nó thú nhận tất cả. Ông Hoàng gian díu với bà Lệ – người giúp việc cũ – đã hơn 20 năm. Ông muốn sống thoải mái những năm cuối đời, không muốn ly hôn vì sợ chia tài sản. Đạt thì sợ công ty tan vỡ, quyền lực giảm sút. Chúng nó nghĩ ra kế hoạch hoàn hảo: giả chết, tẩu tán tài sản qua hợp đồng tặng cho, để Đạt nắm hết.
Tôi ký giấy tờ mà không đọc kỹ vì tin chồng đang thập tử nhất sinh, tin con trai là chỗ dựa. Hóa ra tôi đã tự tay chuyển nhượng toàn bộ công ty, ba căn nhà mặt phố sang tên Đạt. Suốt sáu tháng, nó cho tôi mỗi tháng 10 triệu, than vãn công ty lỗ lã, để tôi xót xa bán nữ trang đưa tiền. Trong khi đó, hàng trăm triệu mỗi tháng chảy về căn nhà cấp bốn ở Long Biên.
Tôi nghe mà lòng nguội lạnh. Không phải vì ghen tuông. Mà vì ghê tởm và đau đớn tột cùng. Tất cả chỉ vì tiền. Ký ức những năm tháng vất vả nuôi con, chăm chồng ùa về, khiến tôi phải cắn môi đến chảy máu mới kìm được nước mắt.
Tôi thuê thám tử, thu thập bằng chứng. Đoạn ghi âm Đạt cười khẩy với bố: “Mụ già suốt ngày tụng kinh lẩm cẩm. Đợt sau con ép bà ấy sang tên nốt biệt thự luôn…”
Tôi không khóc nữa. Tôi chỉ mỉm cười lạnh.
Tôi gặp luật sư Bích – người được gọi là cáo già Hà Nội. Cô ta lật hồ sơ, mắt sáng lên:
“Bà Hạnh, họ thâm. Nhưng họ quên một điều: ông Hoàng còn sống, mọi hợp đồng tặng cho đều vô hiệu vì lừa dối.”
Tôi quyết định tất tay.
Cuối tuần, tôi mời Đạt và vợ nó Lan về ăn cơm. Tôi nấu nem rán, canh măng móng giò – những món con trai thích. Dưới lọ hoa sen trên bàn là chiếc máy ghi âm. Mùi thức ăn quen thuộc khiến ký ức ùa về, nhưng lần này tôi kiên quyết.
Chúng nó hí hửng khi tôi giả vờ đồng ý sang tên biệt thự. Đạt cười lớn: “Công ty con báo lỗ để né thuế thôi mẹ ạ. Còn khoản chi ngoại giao… là lo cho bố với mẹ con bên Long Biên.”
Toàn bộ lời thừa nhận nằm trong USB.
Sáng thứ Hai, khi Đạt mang giấy tờ đến công ty, chờ tôi ký, thì công an và lệnh phong tỏa đã chờ sẵn. Tài khoản công ty, tài khoản cá nhân, tất cả bị đóng băng.
Đạt gào thét trong điện thoại: “Mẹ làm gì thế hả?”
Tôi bình thản: “Mẹ không làm gì. Pháp luật làm.”
Tôi đến công ty, chứng kiến con trai tôi quỳ lạy van xin trước mặt công an. Lan – con dâu tôi – lập tức quay ngoắt, chỉ thẳng mặt chồng: “Anh lừa em! Anh nuôi bố với người kia!”
Cảnh sát còng tay Đạt. Tội danh nặng nhất: làm giả giấy tờ, khai tử giả.
Tôi nhìn con trai bị dẫn đi, không một giọt nước mắt. Lòng tôi đau như cắt, nhưng tôi biết phải làm vậy.
Chiều hôm đó, tôi đến Long Biên cùng luật sư và công an. Bà Lệ mở cửa, mặt cắt không còn máu khi thấy tôi. Ông Hoàng bước vào, túi xách đồ ăn rơi xuống đất khi nhìn thấy tôi.
Ông ta định chạy, nhưng công an giữ chặt.
“Bà… bà Hạnh sao?”
Tôi nhìn ông, người đàn ông tôi từng tôn thờ, giọng run run vì xúc động:
“Ông đã chết rồi. Giấy báo tử còn nguyên. Ông là Lê Văn Sang – một kẻ dùng giấy tờ giả. Ông không có quyền gì với tài sản của tôi nữa.”
Bà Lệ gào khóc, túm cổ ông: “Ông lừa tôi! Ông bảo vợ ông chết từ năm 2000!”
Cánh cửa căn nhà cấp bốn đóng sầm lại sau lưng tôi. Tôi bước ra ngõ, hít sâu. Không khí ẩm mốc nhưng tôi thấy nhẹ nhõm lạ thường.
Phiên tòa hủy bỏ tuyên bố chết của ông Trần Văn Hoàng diễn ra. Ông ta phải chứng minh mình còn sống chỉ để đối mặt với pháp luật. Tòa tuyên bố tất cả hợp đồng tặng cho vô hiệu. Tôi được 80% tài sản vì ông ngoại tình, lừa dối.
Ông Hoàng ra tù với hai bàn tay trắng. Bà Lệ ném túi quần áo cũ ra đường, đuổi ông đi.
Ông ta lang thang, cuối cùng qua đời vì đột quỵ dưới gầm cầu Long Biên. Không ai bên cạnh.
Đám tang thật của ông chỉ có tôi và chiếc hũ gốm rẻ tiền. Tôi rải tro xuống sông Hồng, để dòng nước cuốn hết mọi đau khổ và tội lỗi.
Đạt lĩnh năm năm tù. Trong trại tạm giam, nó khóc lóc van xin tôi rút đơn. Tôi đẩy cuốn Kinh Địa Tạng qua khe cửa:
“Mẹ dạy con cách kiếm tiền, nhưng quên dạy con cách làm người. Con ở đây học lại đi.”
Ba năm sau, tôi ngồi trong văn phòng tổng giám đốc, nhìn Hà Nội nhộn nhịp dưới chân. Công ty phát triển gấp đôi. Tôi mặc váy lụa, đi khiêu vũ, du lịch châu Âu – những điều ông Hoàng từng cấm.
Tôi thành lập quỹ An Yên hỗ trợ phụ nữ bị lừa dối tài sản.
Sáng hôm qua, tôi thấy bà Lệ bán xôi vỉa hè. Tôi mua một gói, đưa bà năm trăm nghìn không cần trả. Chúng tôi đều là nạn nhân của cùng một người đàn ông.
Tối nay, tôi ngồi ban công biệt thự, nhấp trà sen, nhìn hồ Tây lấp lánh. Bình hoa ly trắng thay cho di ảnh cũ.
Không còn ai gọi tôi là mụ già. Không còn ai lợi dụng tôi.
Tôi mỉm cười, thì thầm với chính mình:
“Chào Hạnh, cuộc đời bà bây giờ mới thực sự bắt đầu.”

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!