CҺồпg CҺửι KҺȏпg Bιết Đẻ Coп, Tȏι Bị NҺà CҺồпg Đuổι Đι Taү Trắпg… Được AпҺ Ba Gác NgҺèo Cưu Maпg và……

CҺồпg CҺửι KҺȏпg Bιết Đẻ Coп, Tȏι Bị NҺà CҺồпg Đuổι Đι Taү Trắпg… Được AпҺ Ba Gác NgҺèo Cưu Maпg và……
Tôi đứng giữa cơn mưa đầu mùa, nước lạnh buốt tạt vào mặt, ôm cái túi du lịch cũ kỹ ướt sũng trên tay. Trong túi chỉ còn vài chục nghìn lẻ, quần áo văng ra sân bị nước mưa thấm hết. Cánh cổng sắt nhà họ Lê đóng sầm lại sau lưng tôi, tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc như cắt đứt hết thảy. Trước mặt tôi, Quân đứng trên bậc thềm, áo sơ mi trắng vẫn sạch sẽ, không một bước chân theo. Bà Hường chỉ tay ra đường, giọng the thé giữa mưa: “Đi đi, đừng làm khổ con trai tôi nữa! Đàn bà không biết đẻ thì đừng có bám víu!”
Tôi tên Nguyễn Thị Thu Cúc, sinh ra ở xã ven sông Tiền. Ngày ấy tôi tưởng đời mình chấm hết. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác. Không ai trong nhà họ Lê hiểu chuyện gì đang xảy ra, và chính tôi cũng chưa biết rằng nỗi đau hôm nay chỉ là khởi đầu cho một câu chuyện còn dài hơn, còn cay đắng hơn.
Nhìn lại, hôn nhân của tôi với Lê Đình Quân bắt đầu từ một buổi chiều mưa bất chợt. Tôi bán trái cây ngoài chợ, trời đổ mưa, Quân chạy xe máy đến đưa áo mưa, cười ngượng ngùng: “Anh không biết chọn quà, trời mưa thì tặng em cái áo mưa cho thiết thực.” Tôi cười, lòng mềm đi vì cái vụng về thật thà ấy. Năm 29 tuổi, tôi về làm dâu nhà họ Lê. Nhà Quân có cửa hàng điện máy mặt tiền đường lớn, bà Hường chủ cửa hàng, ông Kính bị tai biến nằm một chỗ. Đám cưới đơn giản nhưng khang trang. Trước bàn thờ, Quân nắm tay tôi thì thầm: “Em đừng áp lực chuyện con cái. Con cái là duyên trời.” Tôi tin anh như tin nước sông Tiền dâng mỗi mùa nước nổi.
Những ngày đầu làm dâu, tôi dậy từ 5 giờ sáng nấu cháo yến mạch cho ông Kính, pha trà cho bà Hường, quét sân, lau tủ kính, phụ Quân bán hàng. Tối kiểm sổ sách, mệt gục xuống bàn, Quân phủ áo khoác lên vai: “Vợ anh giỏi quá.” Bà Hường ban đầu cũng khen trước mặt hàng xóm: “Con Cúc quê mùa nhưng chịu khó.” Tôi nghĩ mình may mắn, lấy được chồng thương, nhà khá giả. Nhưng rồi những lời bóng gió bắt đầu rơi.
Bữa cơm nào bà Hường cũng nhắc: “Nhà mình có mỗi thằng Quân, phải có cháu trai chạy lăng xăng trong cửa hàng mới vui.” Ban đầu tôi cười gượng: “Dạ, duyên con cái chưa tới mẹ ạ.” Nhưng dần dần, câu hỏi “Tháng này có gì chưa con?” trở thành lưỡi dao. Sang năm thứ hai, bà gọi tôi bằng “cô” thay vì “con Cúc”. Khách vào mua hàng hỏi đùa, bà Hường cười khẩy: “Cũng mong lắm chứ cô, nhà tôi có mỗi thằng Quân mà người ta để im ắng hoài.” Tôi nuốt nước mắt, vẫn lau tủ kính, vẫn nấu cơm, vẫn trăm ông Kính. Tôi nghĩ nhịn một chút, nhà cửa sẽ êm.
Nhưng nhịn càng nhiều, họ càng đè. Tôi tự đi bệnh viện tỉnh khám, bác sĩ bảo sức khỏe tôi không vấn đề lớn, khuyên hai vợ chồng cùng kiểm tra. Tôi đưa tờ kết quả cho Quân, anh ném xuống bàn: “Em vẫn muốn đổ cho anh à?” Bà Hường bước ra, mặt lạnh: “Giờ cô đi khám về muốn bắt chồng cô đi khám? Nhà này cưới cô về làm dâu, không phải để cô dạy con trai tôi.” Quân im lặng. Sự im lặng ấy như một nhát dao. Từ đó, tôi học được rằng trong nhà này, sĩ diện đàn ông quan trọng hơn sự thật.
Bà Hường bắt tôi uống thuốc nam của bà Lang. Mùi thuốc hăng hắc, tôi uống mà nước mắt rơi. Uống hơn nửa tháng, người nóng ran, bụng đau âm ỉ. Tôi xin ngưng, Quân bảo: “Mẹ cực khổ sắp thuốc, em ngưng mẹ buồn.” Rồi một tháng trễ kinh, que thử hiện hai vạch mờ. Tôi mừng đến run, nhưng chưa kịp nói, bà Hường thúc uống thuốc thang mới. Tôi uống, đêm ấy bụng đau quặn, máu ra. Tôi gọi Quân, anh lưỡng lự: “Hay em nằm nghỉ đi, trời mưa.” Sáng ra, bà Hường bưng cháo: “Ăn đi rồi bán hàng, đừng nằm ì.” Tôi không dám nói có thể tôi đã mất con. Không giấy tờ, không siêu âm, nỗi đau ấy chỉ là nghi ngờ trong lòng tôi.
Nhưng lúc đó tôi không biết rằng, sự thật đằng sau những lời mắng “không biết đẻ” lại nằm ở người đàn ông từng nắm tay tôi trước bàn thờ. Tôi chỉ biết mình ngày càng héo úa.
Càng về sau, không khí nhà họ Lê càng ngột ngạt. Bà Hường thở dài mỗi khi tivi có trẻ con, nhìn tôi như nhìn món đồ hỏng. Rồi ngày giỗ ông nội, bà bảo tôi lo cỗ. Tôi dậy 3 giờ sáng, nấu đủ món, mồ hôi thấm áo. Họ hàng khen, bà Nam Châu chen vào: “Nấu ăn khéo thì khéo, tiếc cái đàn bà không con thì hiền mấy cũng thừa.” Quân ngồi giữa mâm, trước mặt đông đủ họ hàng, buông câu: “Cô không biết đẻ thì đừng làm khổ nhà tôi nữa.” Bà Hường đặt sấp giấy ly hôn lên bàn: “Ký đi cho nhẹ nhàng.”
Tôi đứng chết lặng giữa mâm cỗ còn nóng. Tay dính mùi hành phi, lòng tan nát. Tôi không ký. Bà Hường quát mấy đứa cháu gom đồ tôi, ném ra sân. Vàng cưới, giấy tờ cá nhân, căn cước, sổ khám bệnh – bà giữ hết. Tôi ôm túi đồ ướt, bước ra cổng dưới mưa. Quân không nhìn tôi. Cánh cổng đóng sầm. Tôi đi trong mưa, chân rã rời, đến khu chợ đầu mối ngồi nép dưới mái hiên sạp hàng đóng cửa.
Đêm ấy, tiếng xe ba gác thắng ken két. Một người đàn ông mặc áo mưa bạc màu cúi xuống: “Chị ơi, chị có sao không?” Anh tên Bình, chạy ba gác chở hàng thuê. Anh không hỏi han dài dòng, mua bánh mì nóng, đưa tôi về phòng trọ cũ của dì Sáu Thơm. Anh ngủ ngoài hiên, chặn ghế trước cửa để tôi yên tâm. Sáng hôm sau, anh chở tôi đến quán bún của chị Bảy Mận xin việc rửa tô nhặt rau. Tôi làm, tay rát vì nước lạnh, lưng đau vì đứng cả ngày, nhưng lòng đỡ trống. Bình vẫn ghé, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ bưng tô giúp khi quán đông.
Dần dần, tôi quen nhịp chợ. Bình kể anh có chị gái từng bị nhà chồng ép vì hiếm muộn, chị ấy trầm cảm nặng. Tôi nghe mà lòng mình ấm lạ. Một chiều, Bình nói: “Nếu chị muốn một mái nhà không ai đạp lên đầu chị, chị nghĩ tới tôi được không?” Tôi không trả lời ngay. Ba tháng sau, tôi gật đầu. Chúng tôi cưới đơn giản, chỉ vài mâm cơm ở phòng trọ. Bình nắm tay tôi trước bàn thờ dì Sáu: “Anh không hứa giàu sang, nhưng anh hứa không ai được lấy chuyện con cái hay quá khứ ra trà đạp em nữa.”
Hơn hai tháng sau cưới, tôi thấy người khác lạ. Que thử hiện hai vạch rõ. Tôi khóc trong phòng tắm, Bình ôm tôi run run: “Thiệt hả em? Anh sắp làm ba rồi?” Chúng tôi đi khám, hồ sơ thai sản rõ ràng. Tôi bán cháo trước cổng bệnh viện sản, Bình chở nồi mỗi sáng. Bụng ngày càng lớn, tôi vẫn cười với khách, vẫn nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc từ khu hậu sản mà lòng không còn nhói như xưa.
Rồi ngày chuyển dạ, trời mưa lớn. Bình chở tôi bằng xe ba gác, lót chăn sạch, che bạt kín. Trong phòng sinh, tiếng khóc bé An vang lên. Bác sĩ đặt con lên ngực tôi, thằng bé đỏ hòn, tay nhỏ xíu nắm chặt. Bình bế con, nước mắt rơi: “Con là An, cha con cộng lại là bình an.”
Hôm sau, Bình bước vào phòng hậu sản, tay cầm tập hồ sơ dày. Anh đặt trước mặt tôi, giọng trầm:
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
“Anh định đưa em từ ngày cưới, nhưng muốn đợi mẹ con bình an đã. Đây là giấy tờ hai căn nhà đứng tên em và tên chung chúng ta, sổ tiết kiệm 15 tỷ. Anh không làm vì con trai. Dù trai hay gái, em cũng xứng đáng được chở che.”
Tôi run đến mức không cầm nổi giấy. Bình nắm tay tôi: “Em không còn là người đàn bà bị đuổi tay trắng nữa. Em là vợ anh, là mẹ con anh.” Tôi khóc không phải vì tiền, vì nhà. Tôi khóc vì sau bao năm bị xem như món đồ hỏng, cuối cùng có người coi tôi là con người đáng được chở che.
Chuyện của Bình sang tên nhà và lập sổ tiết kiệm ban đầu chỉ chúng tôi biết. Nhưng anh Tài ngân hàng ghé thăm, vui miệng kể, tin lan nhanh khắp chợ. Sáng hôm sau, dì Sáu vào phòng: “Cả chợ biết hết rồi con ơi.” Chưa kịp thở, cửa phòng mở. Bà Hường bước vào, phía sau là Quân. Bà mặc áo lụa vàng, mặt trang điểm nhưng mắt tham lam: “Tôi phải xem mặt cháu nội chứ!”
Bình chắn trước giường: “Vợ tôi mới sinh, bà nói nhỏ thôi.” Bà Hường liếc Bình: “Giấu tiền giỏi ha? Hai căn nhà, 15 tỷ mà giả nghèo chạy ba gác lừa con Cúc?” Tôi ôm bé An chặt hơn. Bà Hường chỉ tay: “Cái thai này phải làm rõ. Biết đâu máu mủ nhà họ Lê.” Bình đưa tập giấy: “Bà xem cho kỹ. Vợ tôi ly hôn xong mới cưới tôi. Tuổi thai rõ ràng. Con tôi không sinh ra để cứu danh dự nhà bà.”
Bà Hường gằn giọng: “Ngày xưa tao giữ vàng cưới của mày là còn nhẹ. Loại đàn bà không đẻ được như mày, đáng ra đuổi tay không từ lâu!” Cả phòng im bặt. Chị Bảy Mận và dì Sáu đứng ngoài cửa nghe rõ. Bà Hường hoảng, nhưng lời đã ra. Bảo vệ bệnh viện mời bà ra ngoài. Quân đứng đó, mặt tái mét, mắt dừng lại trên bé An rồi nhìn tôi. Anh không nói gì, chỉ quay lưng bước đi.
Sau hôm ấy, tiếng xấu nhà họ Lê lan khắp chợ. Người ta không còn kể tôi bị đuổi vì hiếm muộn, mà kể bà Hường tự miệng thừa nhận giữ vàng, đuổi con dâu tay trắng. Quân lục lại hồ sơ, phát hiện con với Diễm không phải con anh. Anh đi khám, biết chính mình mới là người có vấn đề sinh sản. Bà Hường chửi Diễm lừa đảo, nhưng miệng đời cười sau lưng bà: “Ngày xưa chê con dâu không con, giờ con dâu mới lại không phải máu mủ.”
Vài tháng sau, Bình đưa mẹ con tôi về căn nhà ngoại ô đứng tên tôi. Sân nhỏ trồng cau kiểng, bếp sáng nhìn ra nắng chiều. Tôi đặt nôi bé An gần cửa sổ, nghe con ê a mỗi sáng. Một chiều, Quân tìm đến. Anh gầy hơn, mắt trũng: “Cúc, anh xin lỗi. Anh sai, vì sĩ diện anh đổ hết lên em.” Tôi ôm con, giọng bình thản: “Có những lời xin lỗi chỉ làm nhẹ lòng người nói, chứ không chữa lành người nghe. Anh về đi. Tử tế với chính mình và với người sau nếu có.” Quân cúi đầu quay đi. Bóng anh cô độc trên con đường.
Tôi khép cổng. Bé An cựa mình trong lòng tôi. Bình từ sau nhà bước lên, cười: “Con trai mình chắc đói rồi. Hôm nay anh kho cá lóc hơi mặn, em ăn nhớ góp ý nhẹ nhàng.” Tôi cười, nước mắt lưng tròng. Sau bao dông bão, hạnh phúc không phải thắng ai, mà là bữa cơm có người đợi, đứa con có tiếng cười, và một mái nhà không ai lấy chuyện con cái ra trà đạp.
Tôi từng nghĩ đời chấm hết dưới cơn mưa ấy. Hóa ra, cũng từ mưa, tôi gặp được người dạy tôi đứng thẳng lưng. Bình không cứu tôi bằng tiền ngay từ đầu. Anh cứu bằng ổ bánh mì nóng, bằng căn phòng có khóa, bằng kiên nhẫn để tôi tự tin lại. Hai căn nhà và 15 tỷ chỉ là lời khẳng định sau cùng: tôi xứng đáng được chở che. Dù sinh con trai hay gái, dù quá khứ rách nát đến đâu.
Đàn bà khổ nhất không phải nghèo, mà là sống trong nhà giàu mà không ai xem mình là người. Tôi từng bị đẩy xuống bùn, nhưng còn lòng tự trọng và dám bước tiếp, thì không ai chôn vùi được cả đời. Còn những ai lấy miệng đời làm dao, sớm muộn cũng tự cứa vào danh dự mình. Tôi ôm con, nhìn Bình quét sân, lòng yên đến lạ. Đời tôi, cuối cùng cũng có bình an.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!