Cứ Mỗι Lầп Vḕ NҺà, CҺồпg Lạι TҺấү Vợ Cất CҺιếc CҺậu Hoa, AпҺ Âm TҺầm Lắp Camera Và PҺát Hιệп ƌιḕu kҺȏпg пgờ….

Cứ Mỗι Lầп Vḕ NҺà, CҺồпg Lạι TҺấү Vợ Cất CҺιếc CҺậu Hoa, AпҺ Âm TҺầm Lắp Camera Và PҺát Hιệп ƌιḕu kҺȏпg пgờ….
Buổi chiều hôm ấy, tôi về nhà sớm hơn mọi ngày. Công trình ngoài tỉnh đột ngột tạm hoãn vì thiếu vật tư, tôi nghĩ bụng sẽ về nghỉ ngơi một lát rồi phụ vợ nấu cơm. Vừa loay hoay với chùm chìa khóa trước cửa căn hộ chung cư tầng mười, một tràng chuông dồn dập vang lên từ hành lang phía sau. Tôi ngoảnh lại, thấy một người đàn ông lạ khoảng hơn ba mươi tuổi, ăn mặc chỉn chu, tay xách cặp công sở. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt khó chịu, như đã chờ đợi lâu. Không một lời chào, anh ta hỏi ngay: “Sao giờ mới mở cửa vậy?”
Giọng điệu quen thuộc như thể anh ta đã đến đây nhiều lần. Tim tôi thắt lại. Đây là nhà tôi, nhưng người đàn ông này lại nói như chủ nhà. Tôi cố giữ bình tĩnh hỏi anh ta tìm ai. Anh ta khựng lại, im lặng vài giây căng thẳng, rồi lắp bắp “Nhầm nhà rồi” và vội vã bỏ đi nhanh như chạy trốn.
Bước vào nhà, Trang đang ở trong với bé Bống. Thấy tôi về sớm, cô ấy có vẻ bất ngờ, mắt hơi mở to một chút. Tôi kể lại chuyện vừa xảy ra, giọng vẫn còn run. Trang chỉ cười nhẹ, xua tay: “Chắc người ta bấm nhầm tầng rồi anh ạ. Nhà mình tầng mười mà, ai cũng hay nhầm.” Rồi cô vội ra ban công cất chiếc chậu hoa giấy đỏ to đùng. Lúc đó tôi không hề biết rằng, chính chiếc chậu hoa ấy đang giấu một bí mật lớn lao, một sự thật mà nếu biết sớm hơn, có lẽ tôi đã không phải sống trong cơn ác mộng kéo dài như vậy.
Tôi ngồi xuống ghế sofa, cố cười với bé Bống đang chạy lon ton ôm chân tôi. Con bé ba tuổi, giọng líu lo: “Ba về sớm hả ba, con nhớ ba lắm! Hôm nay con với mẹ làm bánh flan nè!” Trang quay vào, cười nhẹ: “Em tưởng anh ở lại công trình đến tối cơ. Để em đi chợ mua ít thịt bò anh thích.” Tôi gật đầu, nhưng trong đầu vẫn quay cuồng hình ảnh người đàn ông lạ. Chiếc chậu hoa giấy đỏ ấy, tôi đã thấy vợ mình bê ra bê vào bao lần. Mỗi sáng cô bê ra ban công phơi nắng, mỗi chiều trước giờ tôi về lại cất vào. Tôi từng hỏi, Trang cười bảo sợ gió mạnh làm đổ, phải cất khi không có ai trông chừng. Lúc ấy tôi còn thấy dễ thương, vợ tôi tỉ mẩn, chăm chút từng cái cây nhỏ. Nhưng hôm nay, sau cuộc chạm trán với người lạ, chiếc chậu hoa hiện lên trong đầu tôi như một tín hiệu lạ lùng.
Suốt bữa tối, không khí nhà như có lớp sương mỏng bao phủ. Trang vẫn kể chuyện con, vẫn hỏi tôi công việc ngoài công trường, vẫn gắp miếng thịt bò vào chén tôi như mọi ngày. Bé Bống cười khanh khách khi mẹ kể chuyện con gà con trong truyện cổ tích. Tôi cố tỏ ra bình thường, cười theo, nhưng mắt tôi cứ liếc ra ban công. Chiếc chậu hoa giờ đã được cất gọn gàng sau tủ giày, nhưng nó như một vết xước trong đầu tôi. “Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…” – câu ấy cứ lởn vởn trong đầu tôi khi nằm bên vợ đêm ấy. Trang ngủ say, tay vẫn ôm tôi như xưa, hơi thở đều đều. Tôi mở mắt nhìn trần nhà, lòng đầy nghi ngờ. Hơn bốn năm chung sống, tôi tin Trang tuyệt đối. Cô hy sinh công việc văn phòng ổn định, ở nhà chăm con khi Bống chào đời. Hàng xóm khen gia đình tôi là tổ ấm kiểu mẫu, chồng xây dựng, vợ nội trợ. Vậy mà chỉ một lần về không đúng giờ, mọi thứ bỗng méo mó.
Sáng hôm sau, mọi thứ vẫn diễn ra như cũ. Trang dậy từ năm giờ, pha sữa cho con, nấu cháo thịt bằm cho tôi, còn chuẩn bị cơm trưa hộp. Tôi hôn lên trán bé Bống rồi đi làm, nhưng tâm trí không ở công trường. Những ngày sau, tôi chủ động về nhà vào giờ khác nhau. Có hôm tôi báo ở lại công trình, nhưng thật ra đứng dưới sân chung cư nhìn lên tầng mười. Có hôm tôi nói đi công tác Quảng Ninh, lại ngồi cà phê góc đường gần nhà, mắt không rời cửa sổ ban công. Trang vẫn giữ thói quen ấy. Chiếc chậu hoa đỏ vẫn được bê ra mỗi sáng tám giờ, cất vào mỗi chiều năm giờ kém. Từng động tác đều đặn, chính xác đến lạ. Tôi nhớ lại những lần trước, có hôm về sớm phải đứng chờ ngoài cửa lâu. Trang bảo đang tắm cho con, hoặc đang nấu canh chua không nghe chuông. Lúc ấy tôi tin. Giờ cộng lại, chúng như những mảnh ghép đáng sợ.
Tôi không nói gì với ai. Không kể bạn bè đồng nghiệp, không hỏi mẹ vợ ở quê. Tôi im lặng quan sát, vì tôi sợ mình hiểu lầm. Nhưng càng quan sát, càng thấy Trang đôi khi ánh mắt trầm xuống khi bắt gặp tôi nhìn cô. Có lần tôi thấy điện thoại cô để quên trên bàn ăn, thông báo từ ứng dụng nhắn tin lạ hiện lên rồi biến mất ngay. Tôi cầm lên, nhưng lại đặt xuống. Lòng tin của tôi đang rạn nứt từng ngày, nhưng tôi không muốn phá vỡ nó bằng cách lục lọi. Thay vào đó, tôi chọn cách chắc chắn hơn. Một buổi sáng, tôi ghé cửa hàng thiết bị điện tử gần công ty. Nhân viên giới thiệu camera nhỏ xíu bằng ngón tay, gắn kín vào chậu cây, truyền hình ảnh trực tiếp về điện thoại. Tôi mua mà không đắn đo, lòng nặng trĩu. Về nhà, lúc Trang đưa bé Bống ra công viên chơi, tôi tranh thủ gắn nó dưới tán lá chậu cây lớn gần ban công. Tầm quay bao quát phòng khách, cửa chính, thậm chí một góc bếp. Mọi thứ xong trong mười phút. Nhà vẫn yên bình, nhưng lòng tôi đã thay đổi hoàn toàn.

Những ngày sau, tôi vẫn đi làm, vẫn nói chuyện với vợ như không có gì. Nhưng mỗi lần mở ứng dụng camera, tim tôi đập mạnh đến mức đau. Sáng nào Trang cũng bê chậu hoa ra, chơi với con, dọn nhà, giặt giũ. Không có gì lạ. Tôi bắt đầu tự trách mình nghi ngờ vợ vô cớ. Có lẽ người đàn ông hôm ấy thật sự nhầm nhà. Có lẽ chiếc chậu hoa chỉ là thói quen vô hại của một người mẹ nội trợ. Nhưng rồi, một buổi trưa, khi tôi đang ở văn phòng họp báo cáo tiến độ công trình, điện thoại rung mạnh. Hình ảnh hiện rõ. Trang đặt bé Bống vào cũi chơi đồ chơi, rồi đi ra ban công đặt chậu hoa. Hai mươi phút sau, chuông cửa vang lên. Trang mở cửa. Người bước vào khiến tôi chết lặng. Chính là người đàn ông lạ hôm trước. Anh ta bước thẳng vào, kéo cửa lại,…………………………………….

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
không một chút e dè. Trang mỉm cười, dẫn anh ta vào phòng khách. Hai người ngồi sát nhau trên ghế sofa – chính ghế tôi hay ngồi xem bóng đá.
Tôi tắt màn hình, tay run run đến mức điện thoại suýt rơi. Nhưng tôi không thể dừng lại. Tôi mở lại, xem tiếp. Họ cười nói, Trang nghiêng người gần anh ta, tay chạm nhẹ vai. Không lén lút, không sợ hãi. Như hai người đã quen nhau rất lâu. Bé Bống ở trong cũi, vẫy tay chơi một mình, không hay biết gì. Tôi ngồi trong văn phòng, xung quanh đồng nghiệp vẫn cười nói về dự án mới, còn tôi thì như kẻ đứng ngoài cuộc đời mình. Toàn bộ thế giới sụp đổ trong vài phút ấy. Người đàn ông khác bước vào nhà tôi, ngồi chỗ tôi thường ngồi, cười với vợ tôi như chưa từng có tôi tồn tại. Tôi không khóc, không gào thét. Chỉ thấy lòng trống rỗng, lạnh ngắt.
Tối hôm đó, tôi về muộn cố ý. Trang không hỏi, chỉ bảo cơm để trong nồi, hâm lại là ăn được. Tôi nhìn cô, người phụ nữ tôi từng yêu hơn tất cả, giờ chỉ còn là khoảng cách xa vời. Tôi không ăn, không nói. Chỉ lặng lẽ đi qua phòng khách – nơi vài giờ trước vừa diễn ra chuyện không thể tha thứ. Những ngày sau, tôi sống như cái bóng trong chính nhà mình. Vẫn đưa đón con, vẫn đi làm, vẫn nói chuyện với vợ khi cần thiết. Nhưng lòng tôi đã đóng chặt. Tôi không kiểm tra camera nữa. Không cần. Sự thật đã rõ ràng đến mức không thể phủ nhận. Người đàn ông ấy vẫn đến, ít nhất hai lần một tuần. Trang vẫn duy trì cuộc sống hai mặt một cách bình thản. Tôi không giận dữ ầm ĩ. Tôi chỉ đau, đau đến mức không còn chỗ cho giận.
Tôi bắt đầu nghĩ đến ly hôn. Không phải để trả thù, mà để cứu lấy chính mình. Một buổi tối, sau khi Bống ngủ, tôi in hai bản đơn ly hôn, ký tên, để trên bàn ăn. Khi Trang bước ra từ phòng tắm, tóc còn ướt, tôi chỉ nói khẽ: “Em đọc đi, rồi ký nếu đồng ý.” Cô cầm lên, đọc không chớp mắt. Không hỏi lý do, không khóc, không van xin. Cô ký luôn. Im lặng như một giao dịch mua bán. Tôi nhìn cô, lòng nghẹn ngào đến mức không thở nổi. Không một lời xin lỗi, không một lời giải thích. Đêm ấy, tôi thu dọn đồ đạc vào vali nhỏ. Để lại nhà, để lại đồ đạc, để lại cả bé Bống vì lúc ấy tôi chưa đủ bình tĩnh để nuôi con một mình. Tôi hứa với bản thân, khi mọi thứ lắng xuống, tôi sẽ quay lại vì con.
Tôi thuê phòng trọ nhỏ cách nhà cũ không xa, ở khu tập thể cũ kỹ. Căn phòng hẹp, đơn sơ, giường một, bàn ăn nhỏ, nhưng im lặng là thứ tôi cần nhất. Những ngày đầu, tôi trôi trong khoảng trống mênh mông. Mỗi sáng thức dậy, tôi ngồi nhìn album ảnh cũ trên điện thoại. Ảnh cưới năm ấy ở Đà Lạt, Trang mặc áo dài trắng, cười e thẹn. Ảnh Bống mới sinh đỏ hỏn trong lồng ấp. Ảnh ba người đi công viên, Bống ngồi trên vai tôi. Những khoảnh khắc ấy từng là thật. Giờ chúng chỉ còn là ký ức đau đớn. Bé Bống bắt đầu quen với việc ba đón con cuối tuần. Con bé ríu rít kể chuyện lớp học mẫu giáo, chuyện bạn khóc vì rơi đồ chơi, cô giáo khen con hát hay. Tôi nghe, ghi nhớ từng chi tiết, cố lấp đầy khoảng trống trong lòng. Có lần trên đường về phòng trọ, Bống hỏi ngây thơ: “Sao ba mẹ không ở cùng nhau nữa? Con muốn ngủ chung giường ba mẹ như trước.” Tôi nghẹn, chỉ bảo: “Ba mẹ bận việc, nhưng con vẫn là người quan trọng nhất của ba.”
Tôi chưa kể với bố mẹ lý do thật sự. Họ chỉ biết hai đứa không hợp. Mẹ tôi khóc suốt, bố thở dài bảo thời buổi kinh tế khó khăn, cãi nhau là chuyện thường. Họ thương cháu hơn tất cả. Tôi giữ im lặng, không muốn biến Trang thành chủ đề bàn tán trong xóm. Cuộc sống tôi giờ xoay quanh con. Mỗi cuối tuần, tôi đón Bống, nấu cháo yến mạch, đọc truyện cổ tích, đưa con đi công viên chơi đu quay. Căn phòng trọ nhỏ bé trở nên ấm áp khi có tiếng cười con. Trang gửi con cho tôi nhiều hơn. Cô ít nhắn tin, ít hỏi han. Như hai người xa lạ hoàn toàn. Có lần tôi gặp Trang ở cổng trường khi đưa con vào lớp một. Cô nắm tay một đứa bé khác, tóc cắt ngắn, vẻ mặt mệt mỏi, mắt quầng thâm. Chúng tôi nhìn nhau một thoáng, rồi quay đi. Không lời nào.
Tôi không còn trách Trang. Cô chọn con đường riêng. Có thể sai, có thể đúng với cô. Còn tôi, tôi chọn đứng dậy vì con gái. Những đêm một mình, tôi vẫn nghĩ về chiếc chậu hoa đỏ. Thứ tưởng vô hại lại là dấu hiệu cho tất cả. Nếu không lắp camera, có lẽ tôi vẫn sống trong ảo tưởng êm đềm. Nhưng sự thật dù đau vẫn tốt hơn dối trá. Bống lớn lên từng ngày. Con bé giờ biết tự gấp quần áo đi học, biết hỏi ba có mệt không sau ngày làm công trường. Mỗi lần nghe “ba ơi”, lòng tôi ấm lại. Cuộc sống không còn như xưa. Không bàn ăn ba người, không tiếng cười quen thuộc mỗi chiều. Nhưng bù lại, tôi có những chiều đón con từ trường, có những tối hai cha con xem hoạt hình cười ngả nghiêng, có những đêm con ôm tôi ngủ vì sợ ma.
Tôi chuyển sang căn hộ nhỏ hơn, hai phòng, đủ cho Bống ở cuối tuần. Công việc vẫn ổn, tôi điều chỉnh giờ giấc để có thời gian cho con. Tiền bạc eo hẹp hơn trước, phải tiết kiệm từng đồng, nhưng tôi học cách chăm con mà trước đây tôi phó mặc cho vợ. Có những đêm tôi ngồi một mình trên ban công nhỏ, lòng hụt hẫng. Tôi từng nghĩ nếu chia tay, ít nhất cũng có cuộc nói chuyện rõ ràng, có lời xin lỗi. Nhưng Trang im lặng đến cùng. Như thể bốn năm hôn nhân chỉ là giấc mơ tôi một mình mơ. Dù vậy, tôi không hối hận. Tôi học được rằng lòng tin vỡ rồi khó hàn gắn. Nhưng nhân cách thì không. Và bé Bống là ánh sáng cuối cùng cũng là khởi đầu mới cho tôi.
Năm nay, Bống vào lớp một. Ngày đầu đi học, con mặc đồng phục mới tinh, ba lô lưng lỉnh hình Elsa. Tôi đưa con đến trường, đứng nhìn từ xa. Trang cũng ở đó, dẫn một đứa bé khác vào lớp. Chúng tôi không nói chuyện. Chỉ nhìn nhau rồi quay đi. Buổi chiều đón con về, Bống kể đủ thứ: bạn mới tên Lan, cô giáo mặc váy hoa, bài hát học hôm nay. Con không nhắc mẹ. Tôi cũng không hỏi. Cuộc sống đã chọn cách bước tiếp. Cuối năm học, Bống đạt học sinh xuất sắc. Tôi ngồi hàng ghế phụ huynh, vỗ tay khi tên con được gọi. Con bé bước lên nhận thưởng, quay xuống nhìn tôi, mắt rạng ngời hạnh phúc. Lòng tôi cay xè. Không tiếc nuối, không hối hận. Chỉ biết rằng dù con đường qua nhiều gai góc, tôi vẫn đủ vững vàng dắt tay con đi tiếp.
Đêm ấy, khi Bống ngủ say trong phòng con, tôi mở sổ ghi chú cũ. Trên trang cuối, tôi viết: “Niềm tin có thể vỡ, nhưng tình cha con thì không. Con gái là lý do để mình đứng dậy mỗi sáng.” Tôi tắt đèn, nằm xuống. Lòng nhẹ hơn rất nhiều. Không còn quay đầu nhìn lại chiếc chậu hoa đỏ, không còn tự hỏi nếu ngày ấy không phát hiện thì sao. Cuộc sống giờ đây là những buổi sáng pha sữa cho con, những chiều đưa con đi học, những đêm nghe con thở đều đều bên cạnh. Dù tổ ấm cũ đã tan vỡ, nhưng tôi và Bống vẫn có nhau. Và đó là đủ để tôi tiếp tục bước đi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!