CҺồпg Mất 1 Năm, Mẹ CҺồпg Ép Tȏι Lấү Gã NgҺèo TҺaү Em CҺồпg… Cướι Xoпg Tȏι Xιп 300 NgҺìп Đι CҺợ…………

CҺồпg Mất 1 Năm, Mẹ CҺồпg Ép Tȏι Lấү Gã NgҺèo TҺaү Em CҺồпg… Cướι Xoпg Tȏι Xιп 300 NgҺìп Đι CҺợ…………
Tôi tên là Mai Phương. Hôm ấy, đúng một năm sau ngày anh Thành ra đi, trời âm u nặng nề như muốn khóc thay cho tôi. Mâm cơm cúng dỗ đầu vừa được bưng lên bàn thờ, mẹ chồng tôi – bà Lệ – đứng ngay trước di ảnh chồng tôi, giọng the thé vang khắp nhà: “Phương, mày còn trẻ, phải nghĩ cho tương lai chứ. Thằng Dũng là con đồng đội của bố chồng mày, mày lấy nó đi, thay cho con Thảo. Nhà này không giữ mày mãi được đâu!”
Tay tôi run bần bật, bát canh suýt rơi xuống sàn. Di ảnh anh Thành vẫn cười hiền hậu nhìn xuống, như không tin nổi những gì bà vừa nói ngay trước linh hồn anh. Tôi đứng chết lặng, tim thắt lại. Lấy chồng khác? Ngay trước bàn thờ chồng mình mới mất một năm? Căn nhà mặt đường liên xã này, cửa hàng tạp hóa nhỏ trước sân, tất cả đều là kỷ niệm của chúng tôi. Sao bà có thể nói ra những lời ấy?
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…
Tôi tên Mai Phương, người xóm gọi tôi là Phương Tạp Hóa vì trước sân nhà có cái tiệm nhỏ bán gói mì tôm, chai nước mắm, chiều chiều bán mớ rau hành ký đường. Chồng tôi là Nguyễn Đức Thành, hơn tôi ba tuổi, làm nghề giao hàng vật liệu xây dựng. Anh không phải kiểu đàn ông ngọt ngào nói lời yêu đương, nhưng anh thương tôi bằng những việc làm thầm lặng. Trời mưa anh luôn che kín thùng xe, nắng chang chang anh vẫn ghé chợ mua bịch chè đậu đen nóng hổi. “Vợ bán hàng cả ngày, ăn miếng ngọt cho đời bớt đắng,” anh hay nói vậy, rồi cười hiền, gõ nhẹ lên vai tôi.
Căn nhà mặt đường liên xã này do bố chồng tôi – ông Nguyễn Văn Tạo – tách riêng cho vợ chồng tôi sau ngày cưới. Giấy tờ đứng tên cả hai. Ba má ruột tôi bán mảnh vườn gom tiền sửa sang, tôi giữ hết sao kê, hóa đơn cất kỹ trong ngăn tủ. Lúc ấy chỉ vì cẩn thận, nào ngờ sau này lại thành thứ giữ danh dự cho tôi.
Mẹ chồng tôi bà Nguyễn Thị Lệ ngoài mặt hiền lành, nhưng trong nhà câu nào cũng có gai. Bà không ưa tôi vì tám năm chung sống mà chúng tôi chưa có con. Cô em chồng Thảo thì xinh xắn, hay mỉa mai tôi bằng những câu bóng gió. Những ngày anh Thành còn sống, tôi chịu hết. Sáng mở tiệm từ sáu giờ, trưa nấu cơm cá kho mặn, tối kiểm hàng dưới ánh đèn vàng vọt. Anh hay gục đầu trên bàn gỗ cũ, cười mệt mỏi: “Vài năm nữa tiệm khá lên, anh làm bảng hiệu to đùng, ghi tên vợ anh cho cả xóm biết.” Tôi cười, xoa đầu anh, lòng ấm áp lạ thường.
Rồi biến cố ập đến một chiều mưa tháng Ba. Anh gọi lúc gần năm giờ chiều: “Giao xong chuyến cuối về, đừng đóng cửa sớm nhé em.” Đó là câu cuối cùng tôi nghe giọng anh. Xe tải va chạm ở khúc cua ngoặt, anh nằm lại trong mưa. Tôi lao đến nơi, mưa trắng xóa mặt, thùng hàng vỡ tan, ốc vít lăn lóc trên bùn đất. Anh không còn nghe tiếng tôi gọi nữa. Tôi quỳ xuống ôm anh, nước mưa lẫn nước mắt, chỉ biết khóc đến khản giọng.
Sau tang lễ, nhà lạnh dần. Bà Lệ ban đầu ôm tôi khóc nức nở: “Mẹ con mình nương tựa nhau đi con.” Nhưng khi khách vãn, bà thay đổi hẳn. Thảo về nhà lục tủ, hỏi sổ sách lung tung. Tiền phúng điếu bà giữ hết, tôi hỏi một câu bà quát: “Cô sợ tôi ăn chặn tiền ma con tôi hả?” Tôi nuốt nước mắt, nghĩ nhịn là lành, vì anh Thành đã mất rồi, nhà này còn ai nương tựa.
Nhưng một tháng sau, anh Cường – đồng nghiệp cũ của anh Thành – ghé tiệm bảo đại lý đã gửi hỗ trợ ba chục triệu. Bà Lệ nhận hết mà không nói với tôi một lời. Từ đó lòng tôi có vết nứt. Thảo bị hủy hôn vì nợ nần gia đình, bà Lệ quay sang trách tôi: “Nếu mày sinh được cháu nội, thằng Thành đâu buồn bực mà lái xe ẩu dẫn đến tai nạn.” Tôi nghẹn ngào, nhưng vẫn im thin thít, chỉ lặng lẽ bán hàng, giữ tiệm như giữ chút hơi ấm cuối cùng của anh.
Rồi bà Lệ bắt đầu nhắc chuyện ông Khải – đồng đội cũ của bố chồng. Con trai ông là Trần Quốc Dũng. Bà muốn gả Thảo cho anh Dũng để “giữ nghĩa cho nhà này”, nhưng Thảo cương quyết từ chối. Bà quay sang tôi, giọng ngọt ngào xen lẫn ép buộc: “Phương, mày lấy Dũng đi. Thay cho Thảo. Nhà mình cũng yên bề.” Ngay trước di ảnh chồng, bà nói vậy. Tôi sụp đổ. “Mẹ ơi, anh Thành mới mất có một năm… Con không thể…”
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…
Tôi cố gắng khuyên nhủ, khóc lóc, nhưng bà Lệ ngày càng gay gắt. Bà bảo nếu tôi không chịu thì phải dọn ra ngoài, không cho ở nhà nữa. Thảo thì cười khẩy, bảo tôi ích kỷ, không nghĩ cho gia đình. Những đêm tôi nằm một mình trong phòng, nghe tiếng bà Lệ thì thầm với Thảo ngoài hiên, lòng đau như cắt. Sao lại có thể như vậy? Chồng tôi mới mất, di ảnh còn chưa nguôi khói, mà họ đã tính toán chuyện đổi chác như vậy. Tôi muốn bỏ đi, nhưng không biết đi đâu, tiền bạc bà giữ hết, tiệm thì đứng tên chung.
Căng thẳng kéo dài suốt mấy tuần. Mỗi bữa cơm là một lần bà Lệ nhắc nhở, mỗi lần khách ghé tiệm là Thảo lại xì xầm với họ rằng tôi “không chịu ở lại lo cho mẹ chồng”. Xóm giềng bắt đầu bàn tán. Tôi cảm thấy mình như con chó bị xua đuổi khỏi nhà. Đau nhất là khi bà Lệ chỉ tay vào mặt tôi ngay trước bàn thờ: “Mày không lấy Dũng thì cút đi, đừng có vướng víu nhà này nữa!” Tôi khóc đến không ra tiếng, chỉ biết gật đầu đồng ý theo thỏa thuận giấy tờ, chỉ để rời nhà mà không bị gọi là bạc nghĩa. Tôi nghĩ, ít ra cũng giữ được chút danh dự.
……………………………………………
.Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Tôi đồng ý lấy anh Dũng theo thỏa thuận giấy tờ, chỉ để rời nhà mà không bị gọi bạc nghĩa. Đám cưới đơn giản, chỉ mời vài người thân. Khi bà Lệ đưa tập giấy ký “đồ dùng cá nhân”, anh Dũng ngăn lại ngay: “Bác Lệ, phần này có cả từ chối quyền lợi nhà đất, không ký được đâu ạ.” Bà Lệ cứng mặt, mắt long sòng sọc. Tôi suýt ký tay trắng, may mà anh Dũng đứng ra.
Chiều đó tôi theo anh Dũng về nhà ven sông. Căn nhà mái ngói cũ kỹ nhưng sạch sẽ, anh đưa tôi chìa khóa phòng riêng, không ép buộc gì. Tối anh tự nấu cơm, nói đùa: “Ăn đi em, không ăn mai lấy sức đâu mà buồn tiếp.” Tôi cười khẽ, lòng ấm lạ lùng sau bao ngày lạnh giá.
Một tuần sau, tôi xin anh ba trăm nghìn đi chợ. Chưa đầy một phút, anh chuyển hẳn ba tỷ vào tài khoản. “Không nhầm đâu. Đây là tiền riêng anh tặng em, có giấy tờ rõ ràng, để em có đường lui.” Tôi run bần bật, gọi lại ngay: “Anh Dũng, sao anh làm vậy?” Anh bình tĩnh: “Em rời nhà với vali và giấy tờ, anh không muốn em phải ngửa tay xin ai nữa.”
Khi Thảo sang “thăm”, nó thấy số dư tài khoản, mặt biến sắc. Chiều hôm ấy mẹ con bà Lệ mời ăn cơm. Thấy anh Dũng lái ô tô về, bà cười tươi rói: “Dũng làm ăn lớn thế sao không nói sớm?” Thảo dịu dàng gắp thức ăn cho anh. Anh Dũng đặt tập hồ sơ lên bàn, nói rõ công việc thu mua nông sản, kho lạnh vài tỉnh. Bà Lệ và Thảo tái mặt, không nói nên lời.
Sau đó rắc rối mới thật sự bắt đầu. Thảo đăng bài bôi nhọ tôi trên mạng xã hội, bảo tôi “phản bội chồng mới chết đã lấy người giàu”. Rồi đám chủ nợ kéo đến nhà cũ, cầm giấy vay có chữ ký giả tên tôi. Tôi nhớ lại cái ngăn tủ bị lục sau tang, lòng se lại. May mà anh Dũng giúp tôi điều tra. Với bằng chứng camera tiệm photocopy và điện thoại cũ của anh Thành – bà Lệ giấu dưới tủ thờ – sự thật lộ ra hết.
Anh Thành đã biết Thảo lấy giấy tờ tôi đi vay từ lâu. Anh định nói chuyện nhưng tai nạn cướp mất cơ hội. Đoạn ghi âm anh quát Thảo vang lên trước họ hàng: “Nhà này có công của chị Phương, anh không để ai phủi tay!” Ông Năm Hòa làm chứng. Nhà đất, cửa hàng được phân chia rõ ràng theo giấy tờ cũ. Thảo phải gỡ bài, xin lỗi công khai, bán đồ hiệu trả nợ và làm việc ở kho anh Dũng để trừ dần. Bà Lệ già đi trông thấy, không còn dám ép ai nữa.
Tôi mở quầy thực phẩm sạch gần chợ mới bằng chính ba tỷ anh Dũng tặng. Anh Dũng vẫn lặng lẽ bên tôi. Những ngày rằm anh mua hoa cúc trắng để tôi thắp nhang cho anh Thành. “Người đã khuất là phần đời của em, anh không cưới em để em quên ai,” anh nói, giọng trầm ấm.
Bây giờ ngồi bên hiên nhà ven sông, nhìn sông nước lững lờ chảy, tôi hay nghĩ về anh Thành. Nỗi đau vẫn còn, nhưng không còn lạnh buốt như tro tàn nữa. Tôi tiếc anh ra đi sớm, tiếc những năm tháng nhẫn nhịn chịu đựng. Nhưng tôi cũng biết ơn, vì chính anh đã để lại tiếng nói bảo vệ tôi từ dưới bàn thờ, qua đoạn ghi âm ấy.
Đời người không phải lúc nào cũng công bằng ngay lập tức. Có khi phải qua bao oan ức, nước mắt, mới thấy ánh sáng. Tôi không hận bà Lệ và Thảo, chỉ buồn vì máu mủ mà lòng tham có thể làm người ta mù quáng đến vậy. Còn anh Dũng, người đàn ông “nghèo” mà tôi từng bị ép lấy, hóa ra là chỗ dựa vững chãi nhất đời tôi.
Tôi năm nay ba mươi sáu tuổi, không còn trẻ, nhưng lần đầu tiên tôi cảm thấy mình đang sống cho chính mình. Căn nhà mặt đường ngày xưa vẫn đó, nhưng tim tôi giờ thuộc về nơi có chìa khóa riêng, có tiếng nước sông vỗ nhẹ mỗi đêm, và có một người biết trân trọng tôi mà không cần nói nhiều. Cuộc đời dù đau, nhưng cuối cùng cũng cho tôi một con đường khác để đi tiếp.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!