CҺồпg Mất 7 Ngàү Vḕ Báo Mộпg, Nữ TҺιếu Tá Đập Tườпg PҺát Hιệп Bí Mật Độпg Trờι….
Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc điện thoại rung liên hồi trong túi áo, ngay giữa cuộc họp ở sở. Số lạ gọi tới lần thứ ba. Tôi suýt tắt máy vì nghĩ là quảng cáo, nhưng đồng nghiệp nhìn tôi lo lắng nên tôi bắt máy. Giọng người bên kia vang lên khàn khàn, run run: “Chị có phải vợ anh Phạm Minh Quân không? Anh ấy bị điện giật ở công trình, đang cấp cứu gấp…” Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt, tay run đến mức điện thoại rơi xuống sàn đánh cạch. Tôi không nhớ rõ mình đã hét lên hay chỉ im lặng, chỉ biết đồng nghiệp phải dìu tôi ra xe. Suốt quãng đường tới bệnh viện, tôi gọi cho anh Quân không ngừng, điện thoại nóng ran trong tay mà không ai bắt máy. Lúc đó tôi vẫn tự nhủ chắc anh chỉ bị thương nhẹ thôi, anh cẩn thận lắm mà. Nhưng khi bước vào phòng cấp cứu, mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi, tấm khăn trắng đã phủ kín mặt anh. Tôi kéo khăn xuống, tay run bần bật, nước mắt trào ra không kìm được. Mặt anh tái nhợt, môi tím bầm, tóc dính đầy bụi công trình. Nhưng thứ khiến tôi lạnh buốt sống lưng chính là đôi mắt anh – không nhắm hẳn, vẫn mở toang hoảng loạn, như thể trước khi ra đi anh đã nhìn thấy điều gì đó kinh khủng. Không giống người chết vì tai nạn bình thường. Không giống người sơ suất. Lúc đó tôi không hề biết rằng, cái chết của anh Quân không phải tai nạn, và người đứng sau tất cả lại chính là người mà cả nhà tôi tin tưởng nhất.
Anh Quân là kỹ sư điện công trình, làm nghề hơn mười năm. Anh kỹ tính đến mức ở nhà thay bóng đèn cũng phải cắt cầu dao tổng, kiểm tra đi kiểm tra lại ba lần. Có lần tôi cắm ổ điện bằng tay còn ướt, anh nổi nóng thật sự, nắm tay tôi run run, giọng nghẹn ngào: “Em muốn anh lo đến chết à? Người làm điện càng lâu càng phải biết sợ.” Chúng tôi quen nhau từ thời sinh viên. Anh nghèo, chiếc xe máy cũ tèng ngàeng kêu ken két, vậy mà ngày nào cũng chở tôi đi ăn đêm sau giờ học. Anh không nói lời yêu thương sến súa, chỉ âm thầm làm. Có hôm tôi trực đêm về muộn, anh ngủ gục trên bàn ăn, mâm cơm đậy kín vì sợ nguội. Đàn ông như anh ít nói, nhưng thương vợ thật lòng. Vậy mà giờ anh nằm đây, dưới tấm khăn trắng lạnh lẽo. Buổi sáng hôm đó anh còn ăn cơm với tôi và mẹ, cười hiền bảo tối về mua trái cây cho bà. Chỉ vài tiếng sau, mọi thứ tan vỡ như bọt xà phòng.
Công ty kết luận tai nạn lao động. Công an địa phương lập biên bản nhanh chóng. Mọi người nói anh kiểm tra tủ điện phụ, hệ thống chập, anh bị giật. Nghe hợp lý lắm. Nhưng tôi là người trong ngành điều tra kinh tế, tôi biết quá rõ những cái “tai nạn” nhìn bề ngoài đẹp đẽ đến mức nào. Mà càng nghĩ, tôi càng thấy lạ. Phía công ty thúc tang lễ nhanh, hỗ trợ tiền bạc, bảo hiểm, hậu sự – nghe thì tử tế, nhưng cảm giác như họ muốn mọi thứ kết thúc càng sớm càng tốt. Mẹ chồng tôi suy sụp hoàn toàn. Bà chỉ có một mình anh Quân, bố mất sớm, bà đi làm thuê nuôi con ăn học. Bà ôm áo công trình còn vương mùi mồ hôi của anh khóc ngất, gọi tên con trai mãi không thôi. Nhà tôi lúc đó đông nghịt họ hàng, hàng xóm, tiếng khóc tiếng than hòa lẫn. Còn tôi thì cô độc kinh khủng giữa đám đông, lòng đau như cắt, nước mắt rơi lặng lẽ.
Đúng lúc rối ren nhất thì anh Khải xuất hiện. Trần Khải, bạn thân của anh Quân hơn mười năm, ngày cưới anh ấy còn làm phù rể. Anh Khải lo hết mọi thứ: mua thuốc cho mẹ, chạy giấy tờ, đứng ra tiếp khách. Anh thức trắng đêm ngoài phòng khách, có hôm ba giờ sáng vẫn chạy đi mua thuốc vì mẹ khó thở. Ai cũng khen anh nghĩa tình. Tôi cũng nghĩ vậy, lòng biết ơn tràn đầy. Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự tận tình của anh Khải lại là thứ khiến tôi bất an nhất sau này.
Đám tang kéo dài mấy ngày. Anh Khải luôn ở đó. Sáng sớm anh đã có mặt, tối muộn vẫn ngồi trước di ảnh anh Quân nhìn rất lâu. Ánh mắt anh không phải đau buồn thuần túy. Không phải tiếc thương đơn thuần. Nó giống như đang suy nghĩ gì đó khác, sâu thẳm và khó nắm bắt. Có hôm gần sáng, khách về hết, chỉ còn tôi và anh trước bàn thờ. Anh hỏi nhỏ, giọng trầm: “Em có bao giờ trách Quân không?” Tôi ngẩn ra. Trách chuyện gì? Anh im lặng rồi nói tiếp: “Quân hay ôm việc vào người, có những chuyện đáng lẽ không nên dính vào.” Lúc đó tôi chỉ nghĩ anh đau lòng nên nói linh tinh. Nhưng sau này nhớ lại, câu nói ấy như một manh mối lạnh buốt. Rồi có đêm tôi xuống bếp lấy nước, thấy anh Khải đứng ngoài sân nghe điện thoại, giọng nhỏ và gấp gáp: “Giờ chưa ổn đâu, đợi vài hôm nữa… đừng gọi nữa.” Thấy tôi, anh giật mình tắt máy, cười gượng: “Đối tác công trình gọi.” Tôi gật đầu, nhưng nghề của tôi khiến tôi không thể quên được ánh mắt hoảng hốt ấy, như một vết nứt nhỏ trên lớp vỏ hoàn hảo.
Sau đám tang hai ngày, tôi quay lại công trình. Không phải để điều tra, chỉ muốn nhìn nơi anh Quân mất lần cuối. Công trình vẫn ồn ào, nhưng khi tôi bước vào, mọi người im bặt. Anh quản lý tên Hưng ra đón, nói chuyện lịch sự nhưng toàn nhắc công ty đã hỗ trợ đầy đủ, đã kết thúc vụ việc. Khu vực tủ điện phụ sạch sẽ bất thường. Dây điện có đoạn bị cắt rõ ràng, không phải đứt tự nhiên. Camera khu vực đó “bị lỗi” đúng lúc xảy ra tai nạn. Anh Hưng hứa gửi dữ liệu nhưng tới giờ tôi vẫn không nhận được gì. Công nhân nhìn tôi rồi quay đi, một anh trẻ run tay khi tôi hỏi, chỉ thì thầm: “Chị nên tự điều tra đi…” rồi bỏ chạy. Lúc đó tôi bắt đầu tin chắc: anh Quân không chết vì sơ suất. Tim tôi đau nhói, ký ức về anh ùa về như sóng dữ.
Nhưng điều ám ảnh nhất xảy ra đêm thứ bảy sau tang lễ. Tôi không ngủ nổi ở nhà mẹ chồng, nên quay lại căn phòng trọ cũ hai vợ chồng từng ở. Mọi thứ vẫn nguyên: đôi dép anh để cửa, áo khoác công trình vắt ghế, ly cà phê dở trên bàn còn mùi anh. Tôi ngồi ban công – chỗ anh hay ngồi hút thuốc mỗi đêm mất ngủ. Ngoài trời mưa nhỏ lất phất, căn phòng lạnh lẽo đến thắt tim. Đến gần sáng tôi thiếp đi trong mệt mỏi. Rồi tôi bị đè, không cử động nổi, cơ thể lạnh buốt. Tôi thấy anh Quân đứng góc phòng, mặc đồ công trình dính bụi, mặt tái nhợt, mắt hoảng loạn như ngày ở bệnh viện. Anh không nói, chỉ giơ tay chỉ phía sau tủ quần áo. Vết cháy đen trên cổ tay anh kinh khủng. Anh chỉ mạnh hơn, gấp hơn, như van xin. Tôi tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm, thở dốc. Đồng hồ chỉ ba giờ mười hai. Tôi không tin tâm linh, nhưng ánh mắt anh quá thật. Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi cầm búa cũ của anh, kéo tủ ra, đập tường. Tiếng búa vang vọng giữa đêm mưa. Lớp thạch cao vỡ vụn, bụi bay mù mịt. Tôi quỳ gỡ, móng tay rách toạc, máu rỉ ra, và tìm thấy một hộp kim loại bọc nilon sâu trong tường.
Tôi ngồi dưới sàn, tay run mở hộp. Bên trong: điện thoại cũ, USB, sổ ghi chép, vài tấm ảnh. Nét chữ anh Quân quen thuộc. Nhật ký thu thập bằng chứng. Ảnh công trình, dây điện bị thay, giấy tờ chuyển tiền. Tôi mở điện thoại, file ghi âm hơn hai mươi cái. File đầu tiên: giọng đàn ông bàn chuyện rút ruột vật liệu, thay dây kém chất lượng để ăn chênh lệch. Tôi nghe mà lạnh người, vị mặn của nước mắt tràn vào miệng. Anh Quân đã biết hết. Anh đã âm thầm ghi lại một mình. Rồi tôi lật sổ, thấy tên Trần Khải. Ghi chú: “Có thể biết nhiều hơn mình nghĩ.” Tim tôi ngừng đập.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Lúc mở file ghi âm cuối cùng, giọng anh Khải vang lên rõ ràng, lạnh lùng. Hai ngày trước khi anh Quân ra đi. Anh Quân hỏi, giọng mệt mỏi: “Tại sao phải làm tới mức này?” Anh Khải cười khẽ: “Mày biết quá nhiều rồi.” Họ cãi nhau về đường dây thay vật liệu điện, rút tiền tỷ. Anh Quân van xin: “Dừng lại đi Khải, mày còn quay đầu được.” Anh Khải đáp: “Giờ tao không còn đường lùi.” Và rồi anh nói thêm một câu khiến tôi sụp đổ hoàn toàn, nước mắt tuôn như mưa: “Thứ tao muốn cả đời, mày luôn có trước tao.” Không chỉ tiền. Không chỉ công trình. Anh Khải ám ảnh tôi. Suốt nhiều năm, anh chụp lén tôi ở quán cà phê, siêu thị, cơ quan. Ảnh trong USB cho thấy rõ. Anh ghen với anh Quân vì công việc, vì gia đình, vì tôi. Anh Quân biết hết, nhưng vẫn cố cứu bạn. Anh giấu tôi để bảo vệ tôi.
Tôi ngồi khóc trong căn phòng mưa tầm tã, tiếng mưa đập vào mái tôn hòa lẫn với tiếng nức nở của tôi. Mọi ký ức về anh Khải bây giờ đều méo mó, nhói đau. Anh lo tang lễ, an ủi mẹ, nhưng thực ra đang kiểm tra xem bí mật có bị lộ không. Tin nhắn anh gửi tôi ngay lúc đó: “Anh muốn gặp em ngay tối nay.” Tôi bình tĩnh copy hết dữ liệu, gửi cho đồng đội, mang theo thiết bị ghi âm, rồi đi gặp, lòng nặng trĩu như đeo đá.
Quán cà phê cũ bên sông, nơi ba chúng tôi hay ngồi. Anh Khải đã có mặt, mặt điềm tĩnh như mọi khi. Tôi ngồi đối diện, bật ghi âm dưới bàn. Tôi hỏi thẳng, giọng run run: “Anh biết chuyện công trình đúng không?” Anh Khải cười gượng, nhưng ánh mắt tối sầm. Khi tôi nói đã nghe hết file, anh thở dài nặng nề: “Lẽ ra Quân không nên giữ mấy thứ đó.” Anh thừa nhận hết. Không phải tai nạn. Anh Quân “tự chọn” vì biết quá nhiều. Rồi anh nói về tôi: “Anh quen em trước cả lúc Quân cưới em. Nhưng cuối cùng người có em vẫn là nó.” Ánh mắt anh lúc đó giống hệt tấm ảnh anh Quân chụp lén – ám ảnh, lệch lạc, ganh ghét tích tụ mười năm.
Tôi không khóc. Không hét. Chỉ hỏi, giọng lạnh đi: “Anh giết chồng tôi à?” Anh Khải nhìn ra sông, giọng mệt mỏi: “Nó quá ngu. Im lặng thì mọi chuyện đã khác.” Đúng lúc đó đèn xe công an chiếu sáng quán. Cảnh sát ập vào. Anh Khải bị còng tay, mặt tái mét. Tôi không vui. Không hả hê. Chỉ thấy trống rỗng, như cả thế giới sụp đổ.
Sau đó mọi thứ sụp đổ. Đường dây rút ruột công trình bị phanh phui, anh Khải và mấy người khác bị bắt. Mẹ chồng tôi biết sự thật thì ngất xỉu, bà ôm di ảnh con trai khóc: “Con ơi, sao mày không nói với mẹ…” Tôi chuyển công tác tạm thời, không ngủ nổi nhiều đêm. Mỗi lần ngồi trước bàn thờ anh Quân, tôi lại nghĩ anh đã cô độc đến mức nào. Anh biết bạn thân phản bội, biết nguy hiểm đang tới, nhưng vẫn giấu tôi vì sợ tôi gặp chuyện. Anh để lại hộp trong tường như cách nói lời cuối cùng, đầy yêu thương và đau đớn.
Bây giờ, mỗi khi trời mưa như đêm hôm đó, tôi lại ra ban công ngồi. Căn phòng cũ tôi đã dọn lại, nhưng đôi dép anh vẫn để nguyên. Tôi không còn giận anh Khải nữa. Chỉ thấy buồn sâu thẳm. Buồn cho mười năm bạn bè, buồn cho những bữa cơm ba người, buồn cho mẹ chồng già nua giờ chỉ còn tôi chăm sóc. Cuộc sống tiếp tục, nhưng không còn như xưa. Tôi học cách sống với khoảng trống. Anh Quân đã dạy tôi rằng, đôi khi người ta ra đi không phải vì điện giật, mà vì tin sai người. Còn tôi, người ở lại, phải mang theo nỗi nghi ngờ và nỗi nhớ ấy suốt phần đời còn lại. Có những sự thật, khi tìm ra rồi, không làm ta thanh thản. Nó chỉ khiến ta nhận ra, gia đình mình từng hạnh phúc đến nhường nào – và nó đã bị phá nỡi vì lòng tham và sự ám ảnh của một người từng được coi là anh em.
Tôi vẫn kể chuyện này với chính mình mỗi đêm, như cách để anh Quân còn sống trong tim tôi. Dù sao, anh cũng đã cố gắng bảo vệ chúng tôi đến hơi thở cuối cùng. Những đêm mưa, tôi ngồi đó, nước mắt lặng lẽ rơi, ký ức ùa về: nụ cười anh, bàn tay ấm áp, lời dặn dò cẩn thận. Anh không còn nữa, nhưng tình yêu ấy vẫn ở lại, giúp tôi mạnh mẽ hơn mỗi ngày.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!





