Coп gáι ruột cướp 700 trιệu, ƌẩү cҺa gιà ra ƌườпg Ьơ vơ…

Coп gáι ruột c;ướp 700 trιệu, ƌ;ẩү cҺa gιà ra ƌườпg Ьơ vơ…
Tôi ngồi co ro trên ghế đá trước chợ, tay run run ôm chặt cây gậy tre cũ kỹ. Nắng chiều tháng Năm gay gắt như đổ lửa xuống mái đầu bạc trắng, mồ hôi hòa lẫn nước mắt mặn chát chảy dài trên má hóp. Hàng xóm đi qua liếc nhìn lạ lẫm, vài đứa trẻ con thì thầm to nhỏ: “Ông cụ này ngồi đây từ trưa, chắc bị con cái đuổi ra ngoài.” Tim tôi thắt lại từng cơn, nghẹn họng đến mức tưởng chừng không thở nổi. Chỉ mới sáng nay thôi, con gái ruột tôi còn cười ngọt ngào gọi “ba ơi”, giờ đây tôi đã trở thành gánh nặng thừa thãi, bị đẩy ra khỏi chính căn nhà khang trang mà tôi góp công xây dựng.
Cơn gió heo may se lạnh thổi qua khiến tôi rùng mình, ký ức ùa về như sóng dữ dội. Mọi chuyện bắt nguồn từ cuốn sổ tiết kiệm 700 triệu đồng – toàn bộ mồ hôi nước mắt của cả đời tôi, từ ngày làm thợ mộc, bán vé số, chắt chiu từng đồng một sau khi vợ mất sớm. Tôi đã mơ một ngày yên ấm bên con cháu, không ngờ chính đứa con mà tôi tin tưởng nhất lại biến giấc mơ ấy thành cơn ác mộng.
Hôm ấy trời se lạnh, tôi ho khan suốt đêm, người nóng ran như lửa đốt. Sáng sớm, tôi chống gậy lê từng bước sang nhà Mai. Căn nhà hai tầng khang trang với cửa kính sáng loáng, sân xe hơi bóng loáng phản chiếu ánh nắng. Mai đang mặc bộ đồ ở nhà vẫn toát lên vẻ giàu sang, thấy tôi nó vội cười tươi rói: “Ba tới chơi hả? Ngồi đi con pha nước chanh đường cho ba uống.” Giọng tôi khàn đặc: “Ba bệnh nặng rồi con ơi, cần rút ít tiền mua thuốc men, chừng mười triệu thôi.” Mai khựng lại một giây, nụ cười thoáng cứng đờ nhưng nhanh chóng lấy lại: “Ôi ba, rút sổ lằng nhằng chi cho mệt. Con đưa liền cho ba đây.”
Quân – chồng nó – từ trong phòng khách bước ra, chỉnh lại vạt áo sơ mi thẳng thớm: “Đúng rồi ba, sổ để đó lãi suất đang chạy tốt. Ba cần gì cứ bảo tụi con đưa tạm.” Tôi cầm sấp tiền mười triệu mà lòng hụt hẫng lạ thường. Nhưng nhìn gương mặt con gái ân cần, tôi tự an ủi mình: Nó là con gái ruột, lo cho ba thôi mà. Tôi đâu hay biết, đằng sau nụ cười ấy là một toan tính lạnh lùng.
Mấy ngày sau, sức khỏe tôi tạm ổn, ghé nhà Mai lần nữa. Từ ngoài cửa đã nghe vọng ra tiếng nói thì thầm: “Anh ơi, gom thêm tiền ba đầu tư lô đất ven sông đi, lời khủng lắm.” Quân đáp lại: “Ừ, nhưng phải đứng tên anh cho an toàn, kẻo sau này rắc rối.” Tôi đứng sững ngoài cửa, tim đập thình thịch như trống trận. Mai chạy ra, cười gượng gạo: “Ba tới lúc nào vậy? Con đang bàn chuyện hàng hóa với chồng thôi, ba vào nhà đi.”
Tối đó, nằm trên giường tôi không ngủ nổi, lòng đầy nghi ngờ. Tôi gọi Mai sang hỏi nhẹ: “Sổ tiền của ba con còn giữ nguyên chứ?” Mai cười ngọt: “Ba hỏi gì kỳ vậy? Con gái ruột của ba, sao lại không giữ cho ba? Ba sống vui đi, đừng nghĩ ngợi nhiều.” Nhưng trong đôi mắt nó, tôi thoáng thấy tia sáng lạ lùng, như đang giấu diếm điều gì đó ghê gớm. Đêm ấy, tôi thao thức đến sáng, vị đắng ngắt trào lên cổ họng. Tiền của mình giờ thực sự ở đâu?
Rồi tai ương ập đến. Tôi ngã bệnh nặng, phải cấp cứu vào bệnh viện tỉnh. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng máy móc bip bip vang vọng hành lang lạnh lẽo. Bác sĩ nghiêm giọng: “Cần tạm ứng ngay 30 triệu để điều trị.” Tôi yếu ớt bảo Mai: “Con rút từ sổ của ba đi.” Nó lại cười: “Ba để con lo hết, cần gì đụng đến sổ.” Quân chen vào, giọng ôn tồn nhưng kiên quyết: “Thủ tục rườm rà lắm, để tụi con ký thay cho ba.” Tôi buông bút, lòng lạnh buốt như có tảng băng đang đè lên ngực.
Sau khi xuất viện, cơ thể còn yếu mệt, tôi đòi xem lại sổ tiết kiệm. Mai đang dọn cơm khựng tay: “Ba coi làm gì cho mệt mỏi, sổ vẫn còn nguyên mà.” Quân đập đũa cái cạch xuống bàn, mặt đỏ bừng: “Ba đưa rồi thì để vợ chồng con lo. Sao ba không tin tụi con?” Mai chậm rãi, giọng bình thản đến đáng sợ: “Ba hồi đó ký giấy chuyển sổ cho con đứng tên rồi. Tiền giờ coi như ba cho con với Quân đầu tư.”
Tôi chết lặng, tai ù đi, cả người như bị ai đâm một nhát dao vào tim. Cả đời tin con gái, giờ nó bảo tôi đã cho hết? Không khí trong nhà thay đổi hẳn. Tôi trở thành kẻ khách trọ miễn phí. Sáng sớm tôi quét sân, chiều nghe Quân lẩm bẩm: “Ba ở đây tiện nhưng điện nước tăng vù vù, tháng này tốn kém lắm.” Mai cúi mặt, giọng nhỏ: “Hay ba góp chút tiền chợ cho vui nhà.” Tôi nghẹn họng, nước mắt chực trào. 700 triệu nằm trong tay nó, vậy mà tôi phải nghe con rể tính từng bữa cơm, từng đồng điện nước.
Đêm khuya, tôi thức dậy tìm nước uống, Quân quát vọng từ phòng ngủ: “Nhà có người già phiền phức thật, đêm nào cũng lạch cạch làm ồn.” Sáng hôm sau, Mai ngồi trước mặt tôi, mắt đỏ hoe nhưng giọng lạnh lùng: “Ba ở đây con cháu mất ngủ. Con biết ba khổ, nhưng con không chịu nổi nữa. Hay ba về với thằng Hùng ở nhà trọ cho thoải mái.”
Tôi lê từng bước chân run rẩy ra cửa, nắng gắt đổ xuống như thiêu đốt da thịt. Cả đời nuôi con khôn lớn, cuối cùng chính tay nó mở cửa đẩy cha ra ngoài như đuổi một con ch;ó già.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
https://fleuri.info/21415/
……………………………………………
Tôi không về ngay nhà Hùng. Ngồi bệt xuống ghế đá chợ, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tiếng Hùng gọi vọng từ xa: “Ba sao ngồi đây?” Nó dìu tôi về căn nhà trọ vách tôn mỏng manh, mái dột tí tách mỗi khi mưa. Thủy – vợ Hùng – bưng mâm cơm đơn sơ với rau muống luộc, chén mắm ruốc và miếng cá khô. Hùng gắp miếng cá duy nhất cho tôi: “Ba ăn cho khỏe, con xin lỗi vì nhà chật.”
Đêm mưa dột, nằm trên chiếc giường tre cũ, tôi kể hết cho con trai nghe. Hùng cắn môi đến chảy máu, mắt đỏ hoe: “Sao ba tin chị Mai tới mức đưa hết sổ vậy?” Tôi nghẹn ngào: “Ba tin ruột thịt không phụ nhau… Ba lầm rồi con ạ.”
Sáng hôm sau, Mai tìm đến, váy áo sang trọng, xe hơi đỗ trước ngõ hẹp: “Ba ở đây nhà chật trội sao chịu nổi? Về với con tiện hơn, con lo hết.” Hùng chen lên, giọng run run vì giận: “Nếu chị thật lòng lo cho ba thì đã không đuổi ba ra đường.” Quân cười khẩy: “Thằng thợ hồ như mày nuôi nổi ba bao lâu? Lỡ ba bệnh nặng lấy gì lo? Sổ tiết kiệm đứng tên vợ tao, mọi khoản do tụi tao quyết.”
Tôi đứng giữa hai đứa con, một đứa nghèo nhưng biết thương cha thật lòng, một đứa giàu có lại coi cha như món nợ phải trả. Lòng tôi tan nát, đau đớn tột cùng.
Nhưng tôi không gục ngã. Ông Minh – bạn cũ cùng làm thợ ngày xưa – ghé thăm, khuyên: “Ông phải tự ra ngân hàng hỏi cho rõ ràng.” Hùng chở tôi bằng chiếc xe máy cũ kỹ đến ngân hàng. Cô nhân viên xem giấy tờ, nhíu mày: “Đây là giấy ủy quyền toàn phần, không phải gửi giữ hộ đâu bác.”
Tôi ngồi phịch xuống ghế, tai ù ù, đầu óc quay cuồng. Hùng gằn giọng: “Ba ký khi không hiểu rõ, bị lợi dụng rồi!” Cô ái ngại: “Pháp lý phức tạp, nhưng bác có quyền khiếu nại tòa án.”
Tôi run cầm cập cầm tờ giấy, nét chữ nguệch ngoạc của chính mình dưới ánh đèn vàng vọt. Hùng siết chặt vai tôi: “Ba đừng gục ngã, đây mới là bắt đầu của công lý.”
Chúng tôi tìm đến luật sư Tùng – người quen của Hùng. Anh xem hồ sơ, lắc đầu: “Có dấu hiệu lừa dối rõ ràng. Bác ký mà không được giải thích đầy đủ nội dung.” Hùng quyết tâm: “Con sẽ giúp ba gom chứng cứ, đi đến cùng.”
Tin tức nhanh chóng bay đến tai Mai. Nó và Quân kéo đến nhà trọ, giọng the thé: “Ba đi tìm luật sư? Ba muốn bêu xấu con gái ruột sao? Đừng làm mất mặt dòng họ!” Hùng chắn trước mặt tôi: “Chị lợi dụng lòng tin của ba. Giấy tờ mập mờ, chữ nhỏ như kiến, rõ ràng là lừa dối.”
Tôi run rẩy nhưng lần đầu tiên cất cao giọng: “Ba không muốn kiện con, nhưng ba cũng không thể chấp nhận bị lừa như vậy. Con đã đẩy ba ra đường, ba đau lắm.”
Cuộc chiến kéo dài dai dẳng. Hùng chở tôi đi tìm cô Lan, dì Hường – những hàng xóm ngày xưa. Họ nhớ rõ: “Hôm đó Mai nói đưa ba đi gửi tiết kiệm thêm lãi suất cao.” Cô Lan gật đầu: “Tôi sẽ làm chứng cho bác.”
Mai dọa nạt, Quân hăm he đủ kiểu. Nhưng Hùng kiên định bên tôi: “Ba, mình đi đến cùng, không để ba thiệt thòi.”
Ngày ra tòa, không khí phòng xử căng như dây đàn. Luật sư bên Mai khẳng định: “Chữ ký tự nguyện, công chứng hợp pháp.” Tôi run run khai báo, nước mắt lăn dài: “Tôi tin con gái, nó bảo chỉ gửi tiết kiệm. Nếu biết là ủy quyền toàn phần, thà chết tôi cũng không ký.”
Mai khóc nức nở: “Ba nỡ kéo con ra công đường làm gì?” Quân gằn giọng: “Ông già rồi, trí nhớ lẫn lộn, không nhớ gì hết.”
Hùng đứng dậy, giọng vang vọng: “Chị nói gửi tiết kiệm trước mặt hàng xóm, sao lại thành ủy quyền? Đó chính là lừa dối lòng tin cha già!”
Phiên tòa sau, cô Lan và dì Hường làm chứng. Cả phòng xử xôn xao. Luật sư Tùng chỉ ra: “Đuổi cha ruột ra khỏi nhà ngay sau khi nắm giữ tiền bạc, đâu phải là giữ dùm?”
Thẩm phán tuyên án: “Tòa hủy bỏ giấy ủy quyền. 700 triệu đồng phải trả lại cho ông. Bà Mai chịu án phí toàn bộ.”
Tôi sững sờ, nước mắt trào ra không kìm nén. Hùng ôm chặt tôi: “Ba thắng rồi, ba ơi!”
Mai gục đầu khóc nức nở. Khi ra về, nó chạy theo nắm lấy áo tôi, giọng run rẩy: “Ba, con xin lỗi… con tham lam quá.” Tôi vuốt tóc nó, giọng nghẹn ngào: “Ba tha lỗi cho con, nhưng niềm tin đã vỡ rồi. Con phải trả giá cho việc con làm.”
Về nhà Hùng, tôi ngồi trên hiên nhà trọ, nắng chiều vàng ươm dịu dàng. 700 triệu giờ đã về tay, nhưng tôi biết rõ hơn bao giờ hết: Tiền có thể lấy lại, nhưng tình cha con một khi tan vỡ thì khó lòng hàn gắn. Già rồi, tôi không còn mù quáng tin tưởng nữa. May mắn thay, tôi còn thằng Hùng – đứa con trai nghèo khó nhưng biết yêu thương cha thật lòng.
Tôi siết chặt cây gậy tre, thở dài nhẹ nhõm giữa bao cay đắng. Cuộc đời tôi, cuối cùng cũng tìm thấy chút công bằng, dù phải đánh đổi bằng nỗi đau khôn nguôi.
(Tổng số từ: 2048 từ)

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!