Tȏι 70 Tuổι, Sau 5 TҺáпg Bị 5 Đứa Coп Ruột “Đùп Đẩү TҺaү PҺιȇп Nuȏι”….

Tȏι 70 Tuổι, Sau 5 TҺáпg Bị 5 Đứa Coп Ruột “Đùп Đẩү TҺaү PҺιȇп Nuȏι”…

Tôi vừa ra viện chiều hôm qua, người còn mệt mỏi rã rời như sợi chỉ mỏng manh. Sáng nay, năm đứa con đã kéo nhau về đông đủ trong căn phòng khách cũ kỹ của ngôi nhà ba gian tôi ở một mình suốt bao năm. Tiếng ghế kéo ken két, tiếng tách cà phê đặt xuống bàn vang lên từng chập, mùi cà phê thơm lừng mà lòng tôi đắng ngắt như mật đắng. Tim tôi thắt lại từng nhịp khi Thịnh, con trai cả, ngồi ngay đầu bàn, giọng trầm nhưng cứng rắn như ra lệnh: “Mẹ yếu rồi, không thể ở một mình được. Con đề nghị mỗi nhà nuôi mẹ một tháng, xoay vòng cho công bằng.”
Mai, con gái lớn, vừa lật quyển sổ ghi đơn hàng online vừa cau mày, giọng đầy lo lắng xen lẫn bực bội: “Một tháng thì giải quyết được anh ạ. Nhà em buôn bán từ sáng tới khuya, không ai ở nhà. Mẹ ở với em thì ai trông?” Hải, con trai thứ hai, chống khuỷu tay chen ngang, mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ: “Thì ai chả bận? Em làm ca đêm ở xưởng may, về nhà chỉ ngủ như chết, làm sao trông nom mẹ?” Lâm, con thứ ba, búng móng tay vào ly nước lọc, giọng khó chịu vang vọng: “Hợp lý gì? Tháng tới lượt em, em phải thuê người phụ việc, tiền đâu ra? Mấy anh chị có tính tới không hay chỉ biết gánh cho mẹ?”
Không khí nặng trĩu như trời sắp sập. Tôi khẽ dịch ghế, muốn lên tiếng rằng mẹ chỉ cần các con hỏi han, nhưng cổ họng nghẹn cứng, nước mắt nóng hổi chực trào ra. Thịnh liếc Lâm gay gắt: “Chứ mày muốn để một mình tao gánh hết à? Nhà nào cũng khó khăn, tiền điện nước, con cái học hành, nhưng đây là mẹ ruột, không phải món hàng mặc cả!” Mai bĩu môi, Long – con út – im lặng từ nãy giờ mới nhỏ giọng, mắt nhìn xuống bàn gỗ cũ kỹ: “Em thương mẹ lắm, nhưng nhà em chật, vợ mới sinh con, sợ mẹ không quen với tiếng khóc đêm…”
Tôi ngồi đó, nghe từng lời bàn bạc như đang chia ca trực ở bệnh viện công. Không ai hỏi mẹ muốn gì. Tim tôi trùng xuống tận đáy khi Thịnh rút sổ tay ghi chép gọn ghẽ: “Tháng này mẹ ở nhà anh. Sau sang Hải, Lâm, Long, Mai, rồi quay lại.” Những nét chữ ngay ngắn ấy khiến tôi nắm chặt vạt áo bà ba, nuốt nước mắt mặn chát vào trong. Bảy mươi năm còng lưng nuôi năm đứa con khôn lớn, cuối đời tôi trở thành gánh nặng phải xoay vòng sao? Mùi thuốc khử trùng từ bệnh viện còn vương trên da thịt, cái lạnh buốt sống lưng khiến tôi rùng mình.
Sau buổi họp, Thịnh đưa tôi về nhà nó. Quãng đường dài lặng lẽ, chỉ có tiếng xe máy ù ù ngoài đường tỉnh. Nhà cao ba tầng, tường sơn trắng tinh, nhưng bước vào tôi đã thấy mình là người thừa. Lan, con dâu, mở cửa với nụ cười xã giao mỏng manh: “Mẹ vào nghỉ đi ạ, con dọn phòng sẵn rồi.” Phòng ở tầng ba, cạnh kho đồ linh kiện, giường ga trắng tinh nhưng trống trải lạnh lẽo. Bữa cơm tối, tôi ăn một mình trong phòng vì Lan bận điện thoại gọi khách hàng. Sáng hôm sau, bụng đói cồn cào tìm xuống bếp, chỉ thấy nồi cơm nguội ngắt. Liễu, người giúp việc, lén pha ly sữa nóng đưa tôi: “Bác ăn đi ạ, kẻo đói.” Lòng tôi ấm một chút rồi lại lạnh toát khi nghe Lan nói điện thoại với bạn: “Mẹ chồng em ở tạm tháng này thôi, sang tháng truyền đi, ở lâu bất tiện lắm, nhà chật, con cái học hành.”
Từng chữ như dao cắt vào tim. Khuya, Thịnh về muộn, mồ hôi nhễ nhại: “Mẹ ngủ sớm nhé, mai con công tác ba ngày.” Tôi nằm nghe mưa rơi lộp độp trên mái tôn, nước mắt lăn dài ướt gối. Tháng đầu tiên thôi mà tôi đã thấy mình là khách tạm trú, là gánh nặng phải nhường chỗ cho cuộc sống của con.
Sang nhà Hải, căn nhà chật hẹp trong ngõ nhỏ, tôi ở chung phòng với cháu Mi. Hạnh, con dâu, nhắc nhở ngay từ ngày đầu: “Ban đêm mẹ đóng cửa cho bé học bài, kẻo ảnh hưởng.” Một tối, tôi phơi ít bộ quần áo cũ lên ban công bị Hạnh cau mặt: “Chỗ này con phơi đồ cho bé, mẹ ơi.” Rồi chuyện tô thịt kho Mi giấu cho tôi ăn khiến vợ chồng cãi nhau om sòm. Hải thở dài nặng nề, mắt tránh nhìn tôi: “Mẹ sang nhà Lâm cho rộng hơn đi, ở đây con sợ mẹ khó chịu.” Tôi gói đồ, lòng đầy vết xước sâu hoắm, ký ức những đêm thức trắng ru con năm xưa ùa về như sóng dữ, nghẹn họng không thở nổi.
Ở nhà Lâm, cửa hàng điện máy ồn ào suốt ngày, tiếng loa quảng cáo inh tai. Tôi ngồi trông quầy giúp, nhưng khi tiền thiếu vài trăm nghìn, Thu con dâu ám chỉ: “Chỉ có mẹ ở quầy lúc em lên kho thôi ạ.” Ánh mắt dò xét ấy khiến tôi uất ức tột cùng. Tôi thu gom đồ đạc rời đi ngay trong chiều mưa, dù Lâm cố giữ. Mới nửa tháng, tôi đã bị nghi oan là kẻ tham lam. Cái lạnh buốt sống lưng, vị mặn của nước mắt khiến tôi run rẩy trên xe ôm.
Những ngày sau ở nhà Minh và Hùng, mọi thứ càng tồi tệ hơn. Lời đồn lan khắp xóm: “Bà cụ bị con cái đẩy qua đẩy lại.” Ánh mắt dò xét của hàng xóm, những khoản chi tiêu nhỏ bị nhắc nhở gián tiếp: “Mẹ uống sữa đắt tiền quá…” Tôi tự hỏi, mình còn là mẹ hay chỉ là món nợ phải trả?
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
https://fleuri.info/21420/
……………………………………………
Tôi rời nhà Hùng dưới cơn mưa tầm tã, kéo vali cũ kỹ đến nhà Mai. Con gái ôm tôi thật chặt, nước mắt lưng tròng: “Mẹ vào nhanh kẻo ướt.” Nhà Mai gọn gàng, chồng Chí và hai cháu đón tôi ấm áp ban đầu. Nhưng chỉ vài ngày, khuya tôi nghe Chí thì thầm với Mai: “Mẹ ở đây lâu không ổn đâu em, nhà chật, con cái cần yên tĩnh để học.” Mai bênh tôi, giọng run run: “Anh đừng nói vậy, mẹ khổ lắm rồi.” Nhưng tôi biết, sự khó xử trong giọng con gái khiến tim tôi vỡ vụn. Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ gói đồ, để lại mảnh giấy viết tay run rẩy: “Mẹ đi ít bữa, đừng cãi nhau vì mẹ.” Tôi gọi taxi ra bến xe, không biết đi đâu, chỉ muốn xa khỏi vòng xoay địa ngục ấy. Xe chạy qua những cánh đồng lúa chín vàng, tôi khóc thầm, nước mắt nóng hổi rơi lã chã. Bảy mươi tuổi, sau bao năm hy sinh, tôi trở thành người vô gia cư vì chính những đứa con mình mang nặng đẻ đau.
Tôi xuống một thị trấn nhỏ ven sông, thuê căn phòng trọ rẻ tiền năm trăm nghìn một tháng. Xin việc rửa bát ở quán cơm bà Tư ven kênh. Công việc mệt nhọc, tay chai sạn vì nước nóng và xà phòng, lưng đau nhức mỗi tối, nhưng lòng tôi nhẹ tênh. Không ai dò xét, không ai nhắc “ở tạm”. Bà Tư, người phụ nữ góa chồng già nua, mỉm cười hiền: “Làm tới đâu lãnh tới đó, không ai ép buộc.” Tôi mở cửa quán mỗi sáng, kể chuyện cổ tích Việt Nam cho lũ trẻ xóm nghe. Lần đầu tiên sau bao tháng, tôi cảm thấy mình là chính mình, không phải gánh nặng.
Tin tìm kiếm lan ra. Trâm, cháu ngoại, tìm được tôi sau ba tuần. Nó ôm chặt tôi, khóc nức nở: “Ngoại đừng đi nữa, cả nhà lo chết đi được.” Thịnh, Mai, các con lần lượt gọi điện, giọng hối hận. Khi Thịnh và Trâm đến quán, tôi ngồi xuống, giọng bình thản nhưng kiên quyết: “Mẹ không về ở phiên nữa. Mẹ thuê gác nhỏ gần đây. Ai muốn gặp thì đến, muốn mời mẹ ăn thì báo trước. Mỗi tuần một bữa cơm cả nhà, nhưng là tình thương, không phải lượt xoay vòng.”
Thịnh cúi đầu, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đàn ông từng cứng rắn: “Con xin lỗi mẹ. Con tưởng xoay vòng là công bằng, nhưng con đã đẩy mẹ ra ngoài, làm mẹ đau đến mức ấy.” Mai ôm tôi khóc như đứa trẻ: “Con yếu lòng, sợ chồng con khó chịu, nhưng con sai rồi mẹ ơi.” Lâm gọi video, Thu cúi đầu xin lỗi vì đã nghi oan mẹ. Hùng kể đã dọn phòng riêng khang trang nhất nhà. Long hứa mỗi tháng đưa mẹ đi chơi một lần, không cần lý do.
Tôi chuyển vào căn gác sau quán, treo vài chậu dạ yến thảo và hoa giấy, làm bảng góc kể chuyện cho trẻ con. Chủ nhật, năm đứa con đến quán đầu bờ kênh. Không ai nhắc lượt, chỉ gắp thức ăn cho nhau, cười nói rộn ràng. Thịnh đưa chùm chìa khóa: “Khóa nhà con, mẹ muốn ghé thì ghé bất cứ lúc nào.” Mai đặt lịch: “Chủ nhật nào cũng có chỗ cho mẹ nghỉ ngơi.” Hùng truyền khoản tiền nhỏ: “Quỹ riêng của mẹ, con góp mỗi tháng.”
Tôi nhìn chúng, lòng nhẹ nhõm lạ thường. Không phải mọi thứ hoàn hảo, tiền bạc vẫn eo hẹp, con cái vẫn bận rộn với công việc buôn bán, xưởng may, cửa hàng. Nhưng chúng đã học cách tôn trọng mẹ như một con người, chứ không phải trách nhiệm phải chia ca. Tôi vẫn rửa bát kiếm sống, vẫn mở cửa mỗi ngày – cửa của chính mình, không còn sợ bị đuổi.
Bây giờ, ngồi trên gác nhìn tán bàng ngoài cửa sổ lay động trong gió chiều, tôi hay nghĩ về những tháng ngày ấy. Có những lúc tình thân bị kéo căng đến đứt đoạn. Con cái bận rộn với cuộc sống riêng, mẹ già trở thành gánh nặng thay vì niềm vui. Tôi từng đau đớn tột cùng vì bị đẩy qua đẩy lại, bị nghi oan, bị coi là kẻ thừa. Nhưng chính những ngày lang thang đã dạy tôi bài học khắc nghiệt: yêu thương thật sự không phải chia phiên, mà là cho nhau khoảng trời để thở, để sống với phẩm giá.
Tôi bảy mươi tuổi, chân tay không còn khỏe như xưa, nhưng tôi có căn gác nhỏ ấm cúng, có góc kể chuyện rộn ràng tiếng cười trẻ thơ, có những bữa cơm chủ nhật không gượng ép. Nếu các con nhớ, chúng đến. Nếu tôi mỏi, tôi ghé thăm chúng như người khách được yêu quý, không phải món đồ xoay vòng. Gió thổi qua ban công, dạ yến thảo lay nhẹ. Tôi mỉm cười, tắt đèn, để cửa sổ hé mở. Ngày mai vẫn còn những câu chuyện để kể, và lần này, tôi là người quyết định mở đầu.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!