Tỷ PҺú Cùпg Tιểu Tam Đι CҺùa Cầu Coп, CҺết Lặпg KҺι Gặp Vợ Cũ Quét Sȃп Cùпg Bé Traι Gιṓпg Hệt MìпҺ….

Tỷ PҺú Cùпg Tιểu Tam Đι CҺùa Cầu Coп, CҺết Lặпg KҺι Gặp Vợ Cũ Quét Sȃп Cùпg Bé Traι Gιṓпg Hệt MìпҺ….
Buổi sáng hôm ấy, mưa bụi bay lất phất như những mũi kim lạnh buốt đâm vào da thịt. Tôi khom lưng quét những chiếc lá bồ đề ướt sũng dưới sân chùa Nửa Tượng, tay áo lam xắn cao đến khuỷu, mồ hôi trộn lẫn nước mưa chảy dài trên cổ. Tiếng xe sang dừng lại, tiếng cửa xe khép nhẹ mà nghe như sấm nổ trong tim tôi. Tôi ngẩng đầu lên, và cả thế giới như ngừng quay. Lâm Khải – người chồng cũ của tôi – đứng đó, bên cạnh là bà Ngọc Lan và người phụ nữ mặc áo dài kem đang khoác tay anh siết chặt.
Sáu năm qua, tôi tưởng mình đã chôn chặt ký ức ấy xuống tận đáy lòng, nhưng chỉ một cái nhìn, mọi thứ ùa về như cơn lũ dữ. Tim tôi thắt lại, nghẹn họng đến mức không thở nổi. Hơi thở nóng ran trong lồng ngực, nước mắt nóng hổi chực trào ra nhưng tôi cố kìm nén. Chắp tay, giọng tôi bình thản đến lạ: “Bà đến lễ Phật ạ.” Bà Lan sững người, rồi lạnh lùng: “Cô Mai không ngờ cô lại ở đây.” Diễm Hường – vợ ba của Khải – siết chặt tay anh, mắt lộ vẻ cảnh giác đầy thù địch. Khải đứng chết lặng, đôi mắt anh nhìn tôi như nhìn một bóng ma từ cõi chết trở về.
Nhưng điều khiến cả sân chùa im bặt không phải là chúng tôi, mà là tiếng chân nhỏ chạy ra từ bếp: “Mẹ ơi! Con có bánh khoai cháy mép nè!” Bảo Nam, con trai tôi, sáu tuổi, ôm cái bánh gói lá chuối, má dính bột trắng, chạy lon ton đến ôm chặt chân tôi. Đứa bé ngẩng mặt lên cười toe toét, và tôi thấy bà Lan đánh rơi chuỗi hạt xuống nền gạch ướt. Khải tái mét mặt mày, máu như rút hết khỏi cơ thể. Vì Bảo Nam giống anh như đúc – cái trán cao, đôi mắt sâu, ngay cả nụ cười hơi lệch khóe miệng cũng y chang. Tôi kéo con lùi lại sau lưng, bàn tay siết chặt vai nó đến run lên. Không ai nói gì, chỉ có tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói và tiếng chuông chùa ngân xa vọng lại từ chính điện.
Tôi không hoảng loạn. Sáu năm nay, tôi đã học cách sống mà không cần giải thích với ai. Nhưng lúc đó, tôi không biết rằng cuộc gặp này sẽ lật tung tất cả những gì tôi cố chôn vùi sâu thẳm.
Hôm ấy, tôi vẫn làm việc như thường lệ. Phụ chú Tư dọn bếp, quét sân, cười nhẹ với mấy bà cụ Phật tử đến lễ. Nhưng trong lòng tôi rối bời như tơ vò. Khải đứng nhìn theo tôi và con rất lâu trước khi cả nhà họ Lâm bước vào chính điện. Diễm Hường cố nở nụ cười xã giao, nhưng tôi thấy tay cô siết quai túi xách đến trắng khớp ngón tay. Bà Lan run run nhặt chuỗi hạt, đôi mắt không rời Bảo Nam một giây. Ánh đèn vàng vọt trong chùa chiếu xuống khuôn mặt bà, làm nổi bật những nếp nhăn mới sâu hơn so với sáu năm trước.
Tôi dẫn con vào bếp, ôm nó thật chặt trong vòng tay. “Mẹ ơi, bánh dính áo mẹ rồi,” Bảo Nam cười khẽ, giọng trong veo. Nước mắt tôi rơi xuống tóc con, thấm ướt từng sợi. Dính thì giặt được, nhưng có những vết bẩn trong lòng không bao giờ giặt sạch. Sáu năm trước, tôi cũng từng ôm bụng khóc như thế này, trong đêm mưa xối xả, khi bị đuổi khỏi nhà họ Lâm với hai bàn tay trắng.
Hồi mới cưới Khải, tôi là cô gái quê mùa từ Bắc Ninh lên. Không biết cách tiếp khách, không khéo léo trong những buổi tiệc tùng, lại không sinh con nhanh như bà Lan mong đợi. Diễm Hường xuất hiện với vai trò “đối tác kinh doanh”, khéo léo, dịu dàng, luôn xuất hiện đúng lúc Khải mệt mỏi sau những chuyến công tác dài ngày. Tôi thấy hết – những cái chạm tay vô tình, những nụ cười trao nhau – nhưng tôi im lặng vì sợ Khải nghĩ tôi ghen tuông vô lý. Rồi đêm mưa ấy, một tiếng ly vỡ, tôi bị đổ tội đẩy Hường ngã. Khải về nhà, mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi và rượu, chỉ nói một câu lạnh tanh: “Em làm anh thất vọng quá.” Tôi ôm bụng, máu thấm ướt váy ngủ, bước ra khỏi cổng biệt thự trong mưa xối xả. Không tiền, không đồ đạc, chỉ có giấy tờ tùy thân và nỗi đau xé lòng.
Sáng hôm sau, tôi ngất xỉu trước cổng chùa Nửa Tượng. Chú Tư Dâu và sư cô Diệu Tâm cứu tôi. Đứa bé trong bụng tôi bám mẹ chặt lắm. Tôi sinh Bảo Nam giữa căn phòng nhỏ sau chùa, tường bong tróc, gió lùa qua khe cửa lạnh buốt sống lưng. Chú Tư đi xin sữa bột từng gói, sư cô nấu cháo loãng chan nước mắm. Sáu năm, chúng tôi sống nhờ cửa Phật, quét sân, phụ bếp, bán bánh ít lá chuối cho khách thập phương. Bảo Nam lớn lên với tiếng chuông chùa mỗi sáng, con diều giấy bay lượn trên bầu trời, và tình thương không máu mủ từ những người tu hành.
Tôi chưa bao giờ oán Khải trước mặt con. Chỉ nhẹ nhàng nói “ba con đi lạc đường”. Nhưng hôm nay, anh đứng đó, nhìn con trai mình mà mặt cắt không còn giọt máu.
Sau bữa cơm chay đơn sơ – rau lang luộc chấm mắm tôm, đậu kho, canh bí đỏ – không khí càng nặng nề. Bảo Nam lễ phép gắp miếng đậu cho Khải: “Chú ăn đi, mẹ con nhường cho con khi con ho.” Khải cầm đũa run run, nước mắt anh lăn dài trên má mà không hay. Diễm Hường cười gượng, nhưng tôi thấy cô tái mét khi vô tình lạc vào phòng nhỏ của tôi, thấy tấm ảnh siêu âm cũ treo tường. Cô biết hết rồi.
Khải lái xe về, nhưng sáng hôm sau anh quay lại một mình. Anh ngồi gỡ diều cho Bảo Nam dưới gốc bồ đề. Con tôi cười: “Chú buồn giống lúc mẹ vá áo ban đêm.” Tôi đứng từ xa nhìn, lòng nhói đau như bị kim châm. Anh xin tóc con xét nghiệm ADN. Kết quả 99,99%. Bảo Nam là con anh.
Bà Lan khóc nức nở, đòi đưa cháu về biệt thự. Diễm Hường thì lén đến chùa, ném một tỷ đồng trước mặt tôi trong cái túi giấy ướt sũng: “Chị cầm tiền, đưa thằng bé đi xa.” Tôi vớt tờ giấy ướt trong chậu rau lang, lạnh lùng: “Tiền cô sạch hay bẩn, đừng để rơi vào bữa ăn của con tôi.”
Rồi mọi thứ sụp đổ.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
……………………………………………
Tôi không ngờ Diễm Hường lại làm đến mức ấy. Chỉ vài ngày sau, khi chùa có đoàn từ thiện từ Hà Nội xuống, Bảo Nam bị lừa ra cổng phụ bằng gói kẹo. Một chiếc xe bảy chỗ chở con tôi lao vút đi mất hút. Chiếc vòng chỉ đỏ trên tay con rơi lại dưới đất, sợi chỉ đứt phựt như đứt cả ruột gan tôi.
Tôi quỳ sụp xuống nền gạch ướt, tay nắm chặt vòng chỉ, nước mắt trào ra như suối. “Nam ơi! Con ơi!” Tiếng tôi khản đặc, vang vọng khắp sân chùa. Chú Tư chạy khắp nơi, sư cô Diệu Tâm gọi Khải. Anh lao đến trong cơn hoảng loạn tột độ, quỳ sụp trước mặt tôi, giọng vỡ òa: “Anh xin em, cho anh cùng tìm con.” Tôi nhìn anh, nước mắt nóng hổi lăn dài, giọng khàn đặc đầy oán hận: “Sáu năm trước anh không tin tôi. Bây giờ con tôi mất, anh mới đến? Tim anh lúc ấy ở đâu hả Khải?”
Công an vào cuộc ngay trong đêm. Đức Toàn – người bạn thân của anh – lật tung tài khoản ngân hàng của Hường. Tiền chuyển khoản cho Minh Tín Logistic, công ty từng làm từ thiện với cô ta. Hóa ra Diễm Hường không chỉ chen ngang hôn nhân tôi, cô ta còn thuê người bắt cóc con tôi để buộc tôi biến mất hoàn toàn, giữ chắc vị trí bà Lâm giàu sang. Nỗi đau phản bội đâm sâu vào tim tôi, lạnh buốt tận xương tủy.
Đêm ấy, chúng tôi tìm được kho lạnh ven sông Đuống. Bảo Nam co ro trong góc tối, sốt cao li bì, ôm nửa ổ bánh mì khô cứng ngắc: “Con để phần cho mẹ…” Khi công an ập vào, Hường lao ra điên cuồng, xô tôi ngã nhào xuống nền xi măng lạnh ngắt. Khải che cho tôi, vai anh đập mạnh vào thùng sắt vang lên tiếng “rầm” khô khốc. Máu chảy từ vai anh, nhưng anh không quan tâm. Bảo Nam được đưa ra, cơ thể nóng hầm hập. Anh bọc con trong áo khoác, giọng vỡ òa giữa nước mắt: “Ba đây… Ba xin lỗi…” Nhưng con chỉ thì thào trong cơn sốt: “Chú đưa con về với mẹ đi…”
Hường bị bắt. Trong đồn công an, cô ta khóc lóc trước bà Lan: “Con sợ mẹ đuổi con vì không sinh được cháu…” Bà Lan ngồi sụp xuống ghế, lần đầu tiên nhận ra những lời thúc giục cháu nội của mình đã đẩy một người đàn bà đến bước đường cùng, đến mức mất hết nhân tính.
Ba ngày sau, Bảo Nam xuất viện. Tôi đưa con về chùa. Chú Tư nấu nước lá bưởi xông cho con, mùi thơm dịu dàng lan tỏa. Sân chùa trở lại yên bình với tiếng chuông sớm, nhưng tôi biết vết thương trong lòng con sẽ cần rất lâu mới lành. Những đêm con giật mình khóc giữa giấc mơ, gọi “mẹ ơi đừng bỏ con”, tim tôi lại thắt lại đau đớn.
Bà Lan đến, không xe sang, chỉ mang túi cam và hộp sữa tươi. Bà quỳ xuống trước tôi, giọng run rẩy: “Tôi sai rồi, Mai ơi…” Tôi không đỡ bà dậy ngay. Sáu năm tôi một mình gồng gánh, làm mẹ, làm cha, quét sân dưới mưa, bán bánh ít qua ngày, không phải lúc nào cũng tha thứ dễ dàng. Nhưng khi Bảo Nam đưa khăn lau nước mắt cho bà nội, tôi mềm lòng một chút. Tôi cho bà đến thăm con, nhưng không ép con gọi bà nội. Tình cảm phải từ từ, như dòng sông Đuống chảy êm đềm sau cơn lũ.
Khải thuê nhà trọ nhỏ gần chùa. Anh không đến bằng xe sang nữa. Anh quét sân, sửa diều giấy, khâu dép cao su cho con. Những việc nhỏ, lặng lẽ nhưng chân thành. Bảo Nam vẫn gọi anh là “chú Khải”. Anh không ép buộc. Anh học cách ở đó, chờ tôi và con cho phép anh bước gần hơn từng ngày một.
Một năm sau, khu nội trú cho trẻ mồ côi và phụ nữ cơ nhỡ do quỹ Nửa Tượng xây xong. Tôi đứng dưới tấm bảng “Ai mỏi quá thì ghé vào nghỉ một đoạn” – chính câu sư cô Diệu Tâm từng nói với tôi đêm ngất xỉu trước cổng. Bảo Nam giờ cao hơn, cười nhiều hơn, da dẻ hồng hào. Nó kéo tay tôi và Khải: “Ba mẹ chụp hình đi!”
Tôi nhìn Khải. Anh gầy đi nhiều, mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng lo cho con. Anh đưa tôi chiếc vòng chỉ đỏ đã tết sợi mới, giọng trầm ấm: “Anh không xin em quên hết, chỉ xin từ nay đừng để mẹ con em một mình nữa.” Gió thổi qua sân chùa, lá bồ đề xào xạc như lời thì thầm của thời gian. Tôi không gật đầu ngay, nhưng tôi nói: “Muộn còn hơn không. Nhưng anh Khải, đừng hứa bằng miệng. Hãy sống cho tử tế.”
Bây giờ, tôi vẫn quét sân mỗi sáng. Bảo Nam chạy lon ton bên chú Tư học làm diều. Khải đến phụ quỹ, bà Lan thỉnh thoảng ngồi hiên ăn bát cháo nhạt với rau lang. Diễm Hường đang ở trại giam, gửi thư xin lỗi qua đường bưu điện. Tôi chưa đọc hết, nhưng tôi không muốn lòng mình chỉ còn oán hận và đắng cay.
Cuộc đời không phải truyện cổ tích. Không có happy ending hoàn hảo như phim truyền hình. Tôi vẫn mang vết sẹo đêm mưa năm xưa, cái lạnh buốt thấu tim mỗi khi trời mưa. Khải vẫn mang nỗi day dứt sâu thẳm. Nhưng chúng tôi đang học cách chữa lành – không bằng tiền bạc hay biệt thự, mà bằng thời gian, bằng những hành động nhỏ mỗi ngày, và bằng việc không bỏ rơi nhau lần nữa.
Phía sau chính điện, pho tượng Phật vẫn vỡ một nửa. Sư cô bảo: “Vết thương để nguyên, để nhắc ta sống hiền hơn.” Tôi nhìn con trai cười rạng rỡ dưới nắng vàng, nhìn Khải quét lá vụng về, và nghĩ: Có lẽ, sau tất cả, chúng tôi cũng đang học cách ấy.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!