Ký Gιấү Saпg Tȇп NҺà CҺo Coп, Mẹ Gιà Bị Đuổι Gιữa Đȇm Mưa…
Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc tay mình run lẩy bẩy, ngón tay lạnh buốt như băng đặt bút ký vào tờ giấy chuyển nhượng quyền sử dụng đất. Bà Lành năm nay 75 tuổi, ngồi trước mặt con trai Minh Hiếu, mắt mờ đi vì nước mắt giàn giụa. “Mẹ ký vào đây đi, chỉ một chữ ký thôi, đời mẹ sẽ khác.” Hiếu giục, giọng sốt ruột xen lẫn nụ cười gượng gạo. Tim tôi thắt lại từng cơn, như có ai bóp nghẹt. Căn nhà 52 năm gắn bó, nơi tôi và ông Phúc gầy dựng từ hai bàn tay trắng, giờ chỉ còn là một nét bút nguệch ngoạc. Mùi mực in rẻ tiền xộc vào mũi, vị mặn của nước mắt rơi xuống giấy. Lúc ấy tôi không hề biết, đằng sau ánh mắt van xin của con trai là một toan tính lạnh lùng đã được sắp đặt từ lâu.
Hai năm trước, Hiếu bặt vô âm tín gần như suốt một năm trời. Tôi đang ngồi đan áo len dưới hiên nhà, nắng chiều vàng vọt chiếu qua hàng cau trước cổng thì tiếng xe máy thắng gấp inh ỏi. Tim tôi đập thình thịch, bàn tay ngừng lại giữa chừng. “Hiếu… con về rồi hả con?” Tôi chạy ra cổng, chân run run, nắm chặt tay nó như sợ nó tan biến. Con trai tôi gầy guộc, mắt quầng thâm, da dẻ xám ngoét vì những đêm thức trắng lo làm ăn. Nhưng nó vẫn cười: “Dạ, con về thăm mẹ.” Tôi mừng đến mức nước mắt lưng tròng, quên cả cơn đau lưng mãn tính, chạy vào bếp vo gạo, nhặt rau muống ngoài vườn, mổ con cá rô đồng vừa đánh bắt chiều. Bếp lửa hồng hoe, mùi cá kho mắm me bay khắp nhà.
Bữa cơm chiều ấy, tôi gắp thức ăn cho nó không ngừng: “Con ăn đi con, gầy quá trời. Ở Sài Gòn có ai lo cho con không?” Hiếu cười gượng, mắt tránh né: “Có vợ con lo mà mẹ. Con Hằng nó tốt lắm.” Ăn được nửa chừng, nó đặt đũa xuống, rút từ ba lô ra một tập giấy dày cộp. “Mẹ à, con nghĩ kỹ rồi. Mẹ ở đây một mình, nhà cửa xuống cấp, mùa mưa dột tùm lum, lỡ mẹ té như lần trước con không kịp về. Hay là mẹ bán căn nhà này, lên thành phố sống với vợ chồng con cho tiện.” Đũa tôi rơi đánh cạch xuống mâm, tiếng vang lạnh buốt sống lưng.
Bán nhà? Căn nhà này tôi với ba nó xây từ cái lều tranh vách đất. Mùa mưa năm ấy nước ngập tới giường, tôi ôm Hiếu sơ sinh co ro trong góc nhà, hứng từng giọt nước rột từ mái lá. Ông Phúc đi làm thợ hồ khắp tỉnh, tôi gánh đất gánh cát từ sáng đến tối, tay nổi bọng nước, lưng sưng vù không ngẩng nổi. Hồi mang bầu con thứ hai, bụng đã to tôi vẫn leo lên mái truyền ngói, mồ hôi nhễ nhại trộn lẫn nước mắt. Giờ nó bảo bán chỉ vì “thuận tiện”? Tôi khóc nức nở, kể hết ký ức ấy, giọng nghẹn ngào đến mức phải ngừng lại nhiều lần. Hiếu ngồi im thin thít, mắt nhìn xuống sàn xi măng nứt nẻ. Rồi nó nhẹ nhàng: “Mẹ à, ba mất đã mười lăm năm rồi. Mẹ phải sống cho mình chứ. Hàng xóm kể mẹ té ngoài sân nằm cả buổi không ai hay, con lo chết đi được.”
Tôi giật mình. Không ngờ nó biết chuyện ấy. Cuối cùng, nó thuyết phục tôi chỉ sang tên chứ không bán đứt. “Con chỉ đứng tên vay vốn mở tiệm thuốc tây thôi mẹ. Mẹ vẫn ở với con, sau này con mua lại nhà cho mẹ. Con đâu có lòng dạ nào lừa mẹ.” Nó nắm tay tôi, đôi mắt long lanh giống hệt ông Phúc ngày xưa: “Mẹ tin con đi, con là con trai mẹ.” Tôi tin. Tôi viết cam kết, nó cũng viết cam kết bằng danh dự người con trai. Nhưng lúc ấy tôi không biết tờ giấy ấy chỉ là lớp vỏ bọc cho một âm mưu đã ấp ủ từ lâu.
Buổi chiều hôm sau, người đàn ông lạ mặt đến công chứng ngay tại nhà. Hiếu giục liên tục: “Mẹ ký đi mẹ, người ta chờ.” Tay tôi run đến mức bút rơi hai lần. Một tiếng nói trong đầu gào thét đừng ký, nhưng nhìn khuôn mặt sốt ruột của con trai, tôi cắn răng đặt bút xuống. Chữ ký nguệch ngoạc như vết dao cắt sâu vào tim. Xong xuôi, Hiếu ôm vai tôi: “Mẹ yên tâm, con lo cho mẹ đàng hoàng.”
Chiều hôm sau nó giục tôi thu xếp đồ đạc lên thành phố. Tôi xin ở thêm vài ngày để dọn dẹp, nhưng nó lắc đầu: “Nhà sang tên rồi mẹ ạ, ở đây cũng không phải của mình nữa.” Câu nói ấy như lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào ngực. Tôi nhặt một viên sỏi nhỏ trong sân, giấu vào túi áo, nhìn căn nhà lần cuối: mái ngói rêu phong, hàng cau trước cổng đung đưa theo gió, ngôi mộ ông Phúc sau vườn với nén nhang còn tàn. Rồi tôi lên xe, căn nhà nhỏ dần, khuất sau dãy tre làng. Tôi ngồi co ro ở ghế sau, ôm chiếc làn vải cũ kỹ, nước mắt lặng lẽ rơi nóng hổi. 75 tuổi, lần đầu tiên rời xa mảnh đất chôn nhau cắt rốn.
Đến chung cư tầng 12, tôi choáng ngợp trước sự sang trọng xa lạ. Căn hộ rộng nhưng phòng tôi chật hẹp, không cửa sổ, chỉ có ánh đèn vàng vọt le lói. Hằng, con dâu, cười gượng gạo: “Mẹ vào nghỉ đi ạ.” Bữa cơm tối đầu tiên, không ai nói với tôi một câu. Hiếu dán mắt vào điện thoại, Hằng gắp thức ăn cho chồng, Ngân – cháu gái – ăn trong phòng riêng. Tôi ngồi một mình, miếng cá kho nhạt thếch đắng ngắt trong miệng. Đêm ấy, nằm trên nệm lạ lạnh, máy lạnh buốt giá, tôi nghe lén được cuộc nói chuyện qua vách mỏng: “Anh ơi, bà cụ ở đây bất tiện lắm. Tiền bán nhà anh lấy rồi, tính sao?” Hiếu đáp lạnh lùng: “Từ từ rồi tính.”
Những ngày sau là địa ngục trần gian. Sáng tôi dậy từ 4 giờ định nấu nước ấm, va phải góc bàn đau điếng, Hằng quát từ phòng ngủ: “Mới 5 giờ sáng mà mẹ làm ồn gì vậy?” Tôi co ro trong phòng chật, chờ đến 7 giờ mới dám ra. Không biết dùng bếp ga, lò vi sóng, tôi ăn mì gói sống cả tuần. Ngân cáu kỉnh khi tôi gõ cửa hỏi cách nấu cơm: “Bà làm phiền con học bài hoài!” Tôi trở thành người vô hình trong chính nhà con trai. Ăn một mình, ngồi ban công nhìn dòng xe cộ tấp nập dưới kia, không dám ra ngoài vì quên mã khóa cửa. Bà Sáu hàng xóm là người duy nhất nói chuyện với tôi, còn con cháu thì tránh như tránh tà.
Ngày thứ 45, tôi ốm nặng. Nửa đêm sốt cao li bì, cơ thể nóng ran, lạnh buốt xen lẫn. Tôi gõ cửa phòng con trai yếu ớt, không ai nghe. Nằm co ro trên sàn gạch lạnh ngắt, miệng thì thầm: “Hiếu ơi… mẹ đau quá con ơi…” Sáng hôm sau Hằng la lên khi thấy tôi, Hiếu lay vai tôi, mặt thoáng áy náy rồi nhanh chóng biến mất. “Sao mẹ không gõ mạnh hơn?” Nó hỏi qua loa. Tôi chỉ khóc, không nói nên lời. Chiều đó, Hiếu tuyên bố: “Mẹ về quê một thời gian cho khỏe đi.” Tôi hiểu rõ, chúng nó muốn đuổi tôi đi sau khi đã có nhà.
90 ngày cô đơn trôi qua trong tủi nhục và đau đớn tột cùng. Tôi ăn một mình, ngủ một mình, bị coi như gánh nặng vô dụng. Ngày thứ 90, Hiếu thuê xe đưa tôi về quê, thả tôi ở một phòng trọ nhỏ cạnh chùa. Tôi xách làn cũ bước ra, không ai tiễn trừ bà Sáu và ông Tư bảo vệ chung cư. Trên xe, tài xế hỏi thăm, tôi chỉ đáp khẽ: “Tôi nhớ quê.” Lòng đau như cắt.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
TẠI ĐÂY 👇👇👇
https://fleuri.info/21424/
Tôi về đến bến xe huyện dưới trời mưa tầm tã, nước mưa lạnh buốt thấm qua áo mỏng, không biết đi đâu. Căn nhà cũ đã sang tên, hàng xóm chắc cũng quên mất tôi. Tôi khóc như đứa trẻ lạc giữa bến xe, nước mắt hòa lẫn mưa. May sao ông Tư gọi điện, nhờ ông Năm đón tôi về căn phòng nhỏ cạnh chùa. Phòng chật hẹp nhưng có cửa sổ, có gió mát từ ruộng lúa thổi vào, có tiếng chuông chùa ngân nga mỗi sớm. Tôi quét dọn, nấu cơm đạm bạc với rau vườn và cá đồng, dần quen với cuộc sống một mình. Ông Bảy bán vé số già cô đơn trở thành bạn tâm giao. Tôi mua tờ vé số của ông mỗi ngày chỉ để ông vui, dù lòng chẳng hy vọng gì.
Rồi ngày định mệnh ấy đến. Ông Năm mang tờ báo đến, tôi run run đối chiếu tờ vé số: trúng độc đắc hơn ba tỷ đồng. Tôi sững sờ, khóc không phải vì vui mừng, mà vì trời thương một người mẹ già bị chính máu mủ ruồng bỏ. Tôi không giữ hết cho mình. Tôi chia cho ông Bảy 50 triệu để ông có vốn buôn bán nhỏ, gửi chùa một phần xây dựng, gửi bà Sáu và ông Tư mỗi người ít tiền cảm ơn tình nghĩa. Phần cho con cháu, tôi viết thư gửi Hiếu 500 triệu kèm lời nhắn: “Mẹ không giận, chỉ buồn thôi con ạ. Đừng đối xử với Ngân như con đã đối xử với mẹ.” Cho Ngân một tỷ, nhắc cháu nhớ rằng một tiếng gọi, một câu hỏi thăm bà là đủ làm bà hạnh phúc.
Ba ngày sau, Hiếu gọi điện, giọng run rẩy: “Mẹ trúng ba tỷ thật hả?” Tôi kể hết sự thật. Nó xin về thăm ngay. Cuối tuần, cả nhà về quê. Ngân chạy ào vào ôm tôi khóc nức nở: “Bà ơi con xin lỗi, con tệ quá!” Hiếu quỳ sụp xuống trước bàn thờ ông Phúc: “Con sai rồi mẹ ơi, con đáng tội chết.” Hằng cũng cúi đầu, nước mắt rơi. Tôi ôm chúng nó, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, nhưng lòng nhẹ nhõm lạ thường. Chúng nó lo thủ tục mua lại căn nhà cũ, sang tên lại cho tôi. Tôi dọn về, mọi thứ như xưa: hàng cau vẫn đung đưa theo gió, ngôi mộ ông Phúc vẫn yên bình sau vườn.
Bây giờ, mỗi tuần Ngân về thăm bà, mang theo trái cây và kể chuyện học hành. Hiếu và Hằng gọi điện thường xuyên hơn, giọng đầy ân hận. Ông Tư cũng về ở gần, hai người già có nhau chuyện trò qua ngày. Sinh nhật 76 tuổi, cả nhà quây quần dưới hiên nhà, Ngân ôm tôi thật chặt: “Bà ơi con thương bà nhất trên đời.” Tôi mỉm cười, vuốt tóc cháu, nhưng sâu thẳm trong tim vẫn còn nỗi buồn day dứt. 90 ngày cô đơn ấy đã thay đổi tôi mãi mãi, khắc sâu vào từng nếp nhăn trên khuôn mặt.
Tôi ngồi bên bàn thờ ông Phúc thắp nhang mỗi chiều, kể ông nghe hết thảy: “Tụi nó hiểu rồi ông ạ.” Gió thổi qua hàng cau, mang theo mùi đất quê hương quen thuộc. Tôi hít sâu, nghĩ về hành trình dài dằng dặc của mình. Tiền bạc không mua được tình thân. Con cái có thể lấy hết của cải, nhưng không lấy được lòng tự trọng và sự tha thứ của một người mẹ. Tôi không hối hận vì đã tin con, chỉ tiếc rằng phải mất ba tỷ và 90 ngày đau đớn tột cùng mới khiến chúng nó tỉnh ngộ. Cuộc đời tôi như một vòng tròn khép kín, mất tất cả rồi lại có lại tất cả, nhưng theo cách riêng của số phận.
Giờ đây tôi sống cho mình, bên hàng cau cũ, tiếng chuông chùa mỗi sớm, và những cuộc gọi “Mẹ ơi” muộn màng. Đó là đủ. Dù nỗi đau xưa vẫn âm ỉ, nhưng tôi chọn tha thứ, vì tình mẫu tử không bao giờ tắt.





