Coп Traι Đòι Dọп Vḕ Ở NҺờ, Mẹ Gιà Nóι: ’45 Năm Hү SιпҺ Là Đủ Rồι!….
Tôi đứng chắn ngang cánh cửa chính, tay nắm chặt ổ khóa đến mức các đốt ngón tay trắng bệch như không còn máu. Tim tôi đập thình thịch, từng nhịp như muốn vỡ tung lồng ngực. Xe tải lớn đỗ ngay trước ngõ, động cơ vẫn nổ ù ù, đầy ắp đồ đạc lỉnh kỉnh: tủ lạnh, giường tủ, vali quần áo, thậm chí cả chậu cây cảnh mà Đan yêu thích. Mưa phùn Sài Gòn sáng chủ nhật se lạnh buốt sống lưng, nhưng mồ hôi tôi vẫn túa ra như tắm.
Tuấn, con trai tôi, mặt tái mét, giọng lắp bắp: “Mẹ ơi… mẹ nói gì vậy? Xe đã tới rồi mà…”
“Các con không được dọn vào đây.”
Giọng tôi bình tĩnh đến lạ, nhưng cả người run lên bần bật. Đan, vợ Tuấn, ôm chặt hai đứa cháu An mười tuổi và Anh bảy tuổi, ánh mắt ngạc nhiên xen lẫn giận dữ đỏ ngầu. Bà Hồng – mẹ vợ Tuấn – đứng sau lưng, tay chống nạng, khuôn mặt nhăn nheo đầy kinh ngạc. Cả xóm chắc đang đổ dồn ánh mắt về ngôi nhà ba tầng khang trang của tôi ở quận Gò Vấp. Tiếng xì xào vọng lại từ hàng rào, mùi khói xe tải lẫn với mùi bánh mì nướng từ quán ven đường khiến tôi buồn nôn. Lúc ấy, tôi không ngờ rằng mọi chuyện chỉ mới bắt đầu, và sự thật phía sau hoàn toàn khác những gì tôi tưởng.
Câu chuyện phải quay ngược về ba ngày trước.
Tối thứ năm, tôi đang ngồi một mình trong phòng khách rộng lớn, ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn treo cũ kỹ chiếu xuống, xem bộ phim truyền hình dài tập quen thuộc. Điện thoại reo. Tuấn gọi. “Mẹ ơi, tối mai con qua nhà có chuyện quan trọng lắm.” Giọng nó vui vẻ, nhưng tôi biết ngay. Bốn mươi hai năm nuôi con một mình, chồng mất sớm vì tai nạn giao thông, tôi thuộc lòng từng cung bậc giọng nói của nó. Mỗi lần nó bảo “mẹ sẽ vui lắm”, thường là nó sắp đòi hỏi điều gì đó lớn lao.
Tối thứ sáu, cả nhà ùa vào như cơn lũ. Không chỉ Tuấn và Đan, mà còn An, Anh hai đứa trẻ chạy lon ton khắp nhà, làm vỡ tan cái ly thủy tinh tôi mới mua ở siêu thị Big C. Tiếng vỡ loảng xoảng như xé toạc tim tôi. Đan chào qua loa, rồi ngồi dán mắt vào điện thoại, ngón tay lướt lia lịa. Tuấn ôm tôi chặt, mùi nước hoa rẻ tiền quen thuộc ùa vào mũi: “Mẹ, con về đây.”
Nó ngồi phịch xuống ghế sofa da như thể đây vẫn là nhà của nó. “Mẹ biết không, nhà thuê chật quá. Hai đứa nhỏ không có chỗ học bài đàng hoàng. Con định dọn cả nhà về ở với mẹ luôn.”
Tôi như bị dội gáo nước đá lạnh buốt tận xương tủy. Cổ họng nghẹn lại, không thở nổi. “Dọn về đây? Ý con là sao?”
“Ý là cả nhà con về ở chung. Nhà mẹ ba tầng, mẹ sống một mình rộng mênh mông. Tụi con ở tầng ba, hai đứa nhỏ tầng hai, mẹ vẫn tầng một như cũ.”
Đan ngẩng lên, giọng ngọt ngào nhưng sắc lạnh: “Tụi con tự lo hết, mẹ cứ sống bình thường. Con cái là để nương tựa mà mẹ.”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng tay chân lạnh toát: “Mẹ chưa đồng ý đâu.”
Tuấn cau mày, giọng trách móc: “Mẹ đừng làm khó con chứ. Con là con trai duy nhất. Mẹ già rồi, sống một mình nguy hiểm lắm. Té ngã một cái thì ai chăm? Họ hàng sẽ nói mẹ ích kỷ.”
Tôi sáu mươi tám tuổi, vẫn khỏe mạnh, mỗi sáng đi chợ Bến Thành mua rau cá tươi, chiều tập dưỡng sinh với các bà bạn cùng tuổi. Nhưng Tuấn luôn dùng đúng cái lập luận ấy mỗi lần nó muốn gì. Rồi nó thông báo luôn, không cho tôi kịp phản ứng: “Chủ nhật này xe tải chuyển đồ. À, mẹ vợ con là bà Hồng cũng về ở chung, bà ấy cô đơn lắm, ở một mình buồn.”
Cửa đóng sầm sau lưng họ. Tôi đứng giữa phòng khách rộng thênh thang, chân tay run rẩy, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Bà Hồng – người tôi chỉ gặp vài lần ở đám cưới và sinh nhật cháu – sắp dọn vào nhà tôi? Hình ảnh bà chống nạng lê bước, mùi thuốc Bắc thoang thoảng, tiếng nói chuyện rì rầm mỗi tối… tất cả ùa về như cơn ác mộng. Tôi gọi ngay cho Phượng, bạn thân mười lăm năm, giọng lạc đi: “Phượng ơi, mày phải cứu chị…”
Phượng nghiêm giọng: “Nga ơi, mày phải cứng rắn. Đừng để nó làm chủ cuộc đời mày. Mày đã hy sinh cả đời rồi.”
Nhưng tôi do dự. Nó là con trai duy nhất. Họ hàng sẽ xì xào, bảo tôi ích kỷ, không biết ơn. Đêm ấy tôi trằn trọc, ký ức ùa về như sóng dữ: những năm tháng một mình nuôi Tuấn ăn học, bán vàng cưới để đóng học phí đại học, nằm viện chăm nó khi sốt cao, thậm chí vay mượn để mua nhà cho vợ chồng nó cưới.
Sáng thứ bảy, Phượng sang. Chúng tôi ngồi uống cà phê đen trong bếp, mùi cà phê rang xay lan tỏa. Tôi kể hết, nước mắt rơi lã chã. Phượng nắm chặt tay tôi: “Năm ngoái con gái tao cũng đòi bán nhà. Tao từ chối. Nó giận hai tháng, nhưng sau đó tôn trọng tao hơn. Nga, mày có muốn sống chung với năm người không? Có muốn bà Hồng ở chung, nghe bà than vãn mỗi ngày không?”
“Không… chị không muốn.”
“Vậy thì nói không đi. Mày có quyền sống cho mình.”
Chiều hôm ấy, Đan đến đo đạc nhà, cầm thước dây quấn quanh cột. Tôi gọi cô xuống bếp, giọng run run nhưng kiên quyết: “Mẹ không đồng ý các con dọn về.”
Đan đỏ mặt tía tai, giọng the thé: “Mẹ sống một mình trong nhà to thế này mà không giúp con cái? Tiền thuê nhà tám triệu một tháng, hai đứa nhỏ chật chội, học hành sa sút. Mẹ vô tâm quá!”
Tôi liệt kê hết những lần đã giúp: hai trăm triệu đặt cọc nhà khi cưới, nghỉ việc chăm cháu hai năm liền, nằm viện với Anh khi nó viêm phổi nặng, thậm chí chuyển tiền hàng tháng cho Đan đi spa. “Mẹ giúp đủ rồi. Đây là nhà của mẹ, mẹ đã mua bằng mồ hôi nước mắt.”
Đan bỏ đi, đóng sầm cửa cái rầm. Rồi Tuấn gọi, giọng gắt gỏng qua điện thoại: “Mẹ thật sự không cho con về à? Vậy mẹ đẻ con ra làm gì? Để mẹ già một mình à?”
Tôi cúp máy, tim đập thình thịch như muốn ngừng thở. Tối đó tôi không ngủ nổi, ba giờ sáng gọi Phượng: “Chị sợ mai mình yếu lòng, Phượng ơi…”
“Phải đứng vững, Nga ạ. Mày xứng đáng được sống yên bình.”
Sáng chủ nhật, xe tải đến. Tôi bước ra cửa, gió lạnh buốt thấm vào da thịt. Đó là lúc tôi nói câu ấy.
Tuấn sững người, mặt cắt không còn giọt máu. Đan gào lên: “Mẹ không thể làm vậy! Tụi con không còn chỗ ở nữa!” Bà Hồng khóc nức nở: “Chị Nga, em giúp chị nấu ăn dọn dẹp, em không phiền đâu…”
Tôi nhìn bà, lòng đau như cắt nhưng kiên quyết: “Tôi chỉ muốn không gian riêng. Các con tự tìm cách.”
Tuấn gằn giọng, mắt đỏ ngầu: “Mẹ ích kỷ!” Hai đứa cháu khóc oe oe. Xe tải chở đồ quay đầu đi. Tuấn quay lại nhìn tôi lần cuối, ánh mắt đầy oán hận: “Mẹ sẽ hối hận đấy.”
Tôi đóng cửa, ngồi phịch xuống ghế sofa, khóc nức nở. Nước mắt mặn chát rơi xuống tay. Tôi đã làm được. Nhưng chỉ hai tiếng sau, điện thoại reo liên tục. Chị Hà, em trai tôi, họ hàng xa gần… tất cả đều trách móc: “Nga, mày làm gì vậy? Con cái là máu mủ, mày nỡ lòng nào?”
Rồi tôi biết sự thật. Tuấn nợ ba trăm triệu vì đầu tư bất động sản lừa đảo. Nó không nói, chỉ muốn về ở để trốn nợ, dùng nhà tôi làm lá chắn.
Tôi sụp đổ hoàn toàn, người lạnh buốt. Phượng sang, ôm tôi: “Càng phải bán nhà. Đừng cho nó biết mày có bao nhiêu.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Tôi định bán nhà, giấu tiền, nhưng Tuấn và Đan biết. Họ van xin, đòi cầm cố nhà. Tuấn có vết bầm trên trán, khóc lóc thảm thiết: “Người ta đánh con, đe dọa gia đình con…”
Tôi đau như cắt ruột, nước mắt nóng hổi rơi không ngừng. Nhưng tôi vẫn từ chối.
Sau khi Tuấn bỏ đi, tôi ngồi trong quán cà phê quen thuộc góc phố, tay run cầm cập cầm hợp đồng bán nhà. Chị Hằng môi giới nhìn tôi lo lắng: “Bà chắc chứ? Nhà ba tầng đẹp thế này…”
Tôi ký. Tay run nhưng ký xong. Về nhà, mưa rơi lộp độp trên mái ngói, tôi ngồi một mình trong căn nhà ba tầng im lặng đến ghê người. Lần đầu sau bao năm, tôi cảm thấy trống rỗng nhưng cũng… nhẹ nhõm lạ thường. Mùi sơn tường cũ, tiếng tích tắc đồng hồ, tất cả như đang thì thầm chia tay.
Hai ngày sau, Đan xuất hiện ở quán cà phê khi tôi gặp chị Hằng. Cô ta nhìn giấy tờ, mặt đỏ bừng giận dữ: “Mẹ bán nhà? Mẹ phải cho anh Tuấn tiền trả nợ!”
Rồi Tuấn chạy vào, trán bầm tím, quỳ sụp xuống giữa quán: “Chỉ hai tỷ thôi mẹ ơi…” Nó khóc như trẻ con, nước mắt nước mũi lẫn lộn. Tôi khóc theo, lòng thắt lại đau đớn tột cùng, nhưng vẫn lắc đầu: “Mẹ không thể mất tất cả vì con.”
Họ bỏ đi trong ánh mắt mọi người. Tôi ký hợp đồng, chuyển nhà. Căn hộ nhỏ quận 3, hai phòng ngủ, ban công nhìn công viên xanh mát. Phượng giúp tôi dọn, hai chị em lau chùi đến khuya. Tối đầu tiên, chúng tôi ngồi uống trà nóng, mùi trà sen lan tỏa: “Chị làm đúng rồi, Nga.”
Nhưng drama chưa dừng lại. Họ hàng họp mặt, đuổi tôi ra khỏi tộc. Tuấn dọa tự tử, uống thuốc ngủ nhập viện. Đan khóc lóc gọi video: “Mẹ cứu anh ấy đi, mẹ ơi…”
Tôi suýt mềm lòng, tim quặn thắt. Nhưng Phượng dẫn anh Dũng – chủ nợ thật sự – đến nhà mới. Anh nói rõ ràng: “Tuấn chỉ nợ tôi tám mươi triệu. Nó nói dối bà về ba trăm triệu. Vết bầm tự đánh. Nó thuê người giả vờ đòi nợ để lấy tiền bà.”
Tôi chết lặng, cả người lạnh buốt như rơi vào hố băng. Tuấn lừa tôi. Khi nó đến, tôi đối chất, giọng run run nhưng kiên quyết. Nó cúi đầu xin lỗi nhưng vẫn đòi tiền. Tôi bảo: “Mẹ cho vay, có giấy tờ, lãi suất ngân hàng.”
Nó ký. Một tỷ. Tôi bảo vệ được chính mình.
Thời gian trôi qua êm đềm. Tôi tham gia nhóm phụ nữ U70 ở công viên, tập yoga mỗi sáng, đọc sách, đi du lịch Đà Lạt với Phượng. Tuấn trả nợ đúng hạn mỗi tháng qua chuyển khoản. Các cháu vẫn gọi video hỏi thăm bà nội, tiếng cười trẻ thơ xua tan phần nào nỗi buồn. Họ hàng dần xin lỗi. Chị Hà nói qua điện thoại, giọng áy náy: “Chị sai rồi, Nga ơi.”
Một năm sau, Tuấn mua được căn hộ nhỏ bằng chính tiền tiết kiệm. Nó dẫn tôi đi xem, giọng trầm ấm: “Nhờ mẹ cứng rắn, con mới thay đổi, mẹ ạ.”
Tôi ôm con, nước mắt rơi lã chã. Không phải hạnh phúc trọn vẹn. Tôi vẫn nhớ căn nhà cũ ba tầng, vẫn đau vì những lời họ hàng xì xào, vẫn tiếc những năm tháng hy sinh thầm lặng. Nhưng tôi không hối hận.
Tối nay, ngồi trên ban công căn hộ nhỏ, gió mát từ công viên thổi vào, đèn đường vàng vọt lung linh, tôi nghĩ: bốn mươi hai năm hy sinh là đủ. Giờ tôi sáu mươi chín tuổi, tôi được sống cho mình. Tuấn trưởng thành hơn, các cháu khỏe mạnh, tôi có bạn bè, có không gian riêng tư.
Cuộc đời không phải lúc nào cũng công bằng, nhưng ít ra, lần này tôi chọn chính mình. Và dù có nước mắt, dù có đau đớn, tôi biết – đó là lựa chọn đúng đắn nhất.





