“Tȏι Muṓп Đếп Vιệt Nam Lầп Cuṓι” – Cȏ Gáι Mỹ CҺỉ Còп 6 TҺáпg Để Sṓпg Và Đιḕu KҺȏпg Aι Ngờ Đã Xảү Ra…

“Tȏι Muṓп Đếп Vιệt Nam Lầп Cuṓι” – Cȏ Gáι Mỹ CҺỉ Còп 6 TҺáпg Để Sṓпg Và Đιḕu KҺȏпg Aι Ngờ Đã Xảү Ra…
Tôi vẫn nhớ như in cái buổi chiều mưa phùn tháng Ba ấy, khi bác sĩ bước ra khỏi phòng khám với khuôn mặt nặng trĩu. Ông nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống như đang kìm nén: “Chị ơi, con gái chị chỉ còn khoảng sáu tháng.” Lời nói ấy như lưỡi dao sắc lạnh cứa thẳng vào tim tôi. Lan, con gái tôi, mới 19 tuổi, nằm trên giường bệnh với khuôn mặt xanh xao như tờ giấy, đôi tay run run cầm tờ kết quả. Tim tôi thắt lại, nghẹn họng đến mức không thở nổi. Nước mắt nóng hổi muốn trào ra nhưng tôi cố kìm, chỉ biết nắm chặt bàn tay lạnh giá của con, trong đầu hỗn loạn chỉ còn một câu hỏi day dứt: “Sao lại là con tôi? Sao trời lại bắt con bé phải chịu đựng thế này?”
Cả hành lang bệnh viện K Hà Nội lúc ấy im bặt, chỉ còn tiếng mưa rơi lộp độp ngoài cửa sổ và mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi. Tôi ôm con vào lòng, cảm nhận rõ từng nhịp thở yếu ớt của Lan. Ký ức ùa về như sóng dữ: những ngày con còn bé, chạy lon ton trong căn nhà nhỏ ngoại ô, tiếng cười trong trẻo vang vọng. Giờ đây, tất cả chỉ còn lại là tiếng máy móc kêu bip bip và khuôn mặt hốc hác của con gái tôi.
Về đến nhà, không khí nặng nề đến mức ai cũng không dám thở mạnh. Chồng tôi, anh Hùng, ngồi im thin thít ở góc sofa cũ kỹ, đôi mắt đỏ hoe, tay siết chặt điếu thuốc lá. Mẹ chồng tôi thì lẩm bẩm suốt từ sáng đến tối: “Trời ơi, nhà ta làm gì sai mà con cháu phải chịu cái nghiệp này…” Không khí căn nhà chật hẹp như đang siết chặt lấy từng người. Chúng tôi đã vay mượn khắp nơi, bán hết vàng, vay lãi suất cao để chữa cho Lan gần một năm trời. Bệnh bạch cầu cấp dòng tủy kháng thuốc hoàn toàn. Các bác sĩ lắc đầu, nói không còn phác đồ nào. Tiền bạc cạn kiệt, anh Hùng làm thợ sửa xe cũng phải nghỉ việc nửa tháng để thay phiên tôi ở viện. Mẹ chồng già yếu, hay than vãn về những cơn đau khớp, nhưng vẫn cố lau nhà, nấu cháo cho cháu.
Tôi lang thang trên mạng những đêm mất ngủ, mắt cay xè vì khóc thầm. Rồi một ý nghĩ điên rồ xuất hiện: đưa con sang Sài Gòn, vào bệnh viện Đại học Y Dược thử liệu pháp mới mà tôi đọc được trên group bệnh nhân. Tim tôi lúc ấy đập thình thịch, vừa hy vọng vừa sợ hãi. Nhưng tôi không hề biết, quyết định ấy sẽ khiến cả nhà tôi tan nát trước khi kịp cứu vãn.
Buổi tối hôm ấy, bữa cơm gia đình diễn ra trong im lặng nặng nề, chỉ có tiếng thìa chạm bát loảng xoảng. Tôi hít một hơi sâu, giọng run run: “Mẹ muốn đưa Lan vào Sài Gòn chữa tiếp.” Anh Hùng ngẩng phắt lên, mắt trợn tròn: “Cái gì? Đi Sài Gòn làm gì? Tiền đâu mà đi hả em?” Mẹ chồng buông đũa đánh cạch một tiếng, mặt đỏ bừng: “Con dâu, chị điên rồi à? Con bé yếu thế này, bay xa nửa vòng đất nước, chết dọc đường thì sao? Nhà ta nghèo kiết xác, vay mượn khắp nơi, giờ chị còn muốn mang xui xẻo đi xa hơn nữa?”
Lan ngồi im thin thít, mắt nhìn xuống bát cơm trắng, đôi vai gầy guộc run nhẹ. Con bé chưa từng đòi hỏi gì suốt hai năm bệnh tật. Nó chỉ lặng lẽ xem YouTube về Sài Gòn, về những con phố đèn neon, chợ Bến Thành nhộn nhịp, và thì thầm với tôi: “Mẹ ơi, con muốn thấy một nơi mà cuộc sống vẫn đổ về phía trước…” Tôi hiểu con lắm. Lan chưa từng yêu ai, chưa từng đi du lịch, cả đời chỉ là bệnh viện, kim tiêm và những cơn đau hành hạ. Nhưng anh Hùng gầm lên, giọng vỡ òa: “Em chỉ muốn giết con thôi! Đi Sài Gòn để bác sĩ thử nghiệm trên con bé à? Em ích kỷ quá!”
Cãi vã nổ ra như bom. Anh Hùng trách tôi không nghĩ đến thực tế, chỉ theo đuổi “ước mơ viển vông”. Mẹ chồng khóc lóc thảm thiết, chỉ tay vào mặt tôi: “Từ ngày mày về nhà này, toàn chuyện bệnh tật! Con dâu bất hiếu, mang tai ương vào nhà!” Những lời ấy như dao cắt vào tim tôi. Suốt hai mươi năm làm dâu, tôi nhẫn nhịn, thức khuya dậy sớm chăm mẹ chồng đau khớp, lo cơm nước cho chồng con, thậm chí bỏ việc văn phòng để ở nhà. Giờ đây, khi tai ương ập đến, tôi lại trở thành tội đồ. Nước mắt tôi lăn dài, vị mặn chát tràn trên môi, nhưng tôi không khóc to. Chỉ biết ôm ngực, cảm giác lạnh buốt sống lưng.
Lan nhìn tôi, đôi mắt long lanh nước: “Mẹ ơi, con chỉ muốn thử một lần thôi…” Tôi gật đầu, quyết tâm sắt đá dù cả nhà phản đối. Những ngày sau, tôi lén in hồ sơ bệnh án, liên lạc với bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM. Họ trả lời nhanh, có khoa quốc tế, có phiên dịch. Tôi bán luôn chiếc nhẫn cưới – kỷ vật anh Hùng đeo cho tôi ngày cưới – vay thêm năm mươi triệu từ người em gái ở quê. Tim tôi đau nhói mỗi khi giấu chồng, nhưng tôi không còn lựa chọn nào khác.
Chúng tôi lên đường trong im lặng chết chóc. Anh Hùng không tiễn, mẹ chồng quay mặt vào tường. Trên máy bay, Lan nắm chặt tay tôi, giọng run rẩy: “Mẹ, con sợ lắm…” Tôi ôm con vào lòng, nước mắt rơi lặng lẽ xuống mái tóc con. Sài Gòn ồn ào, nóng bức, mùi khói xe và ẩm mốc khác hẳn Hà Nội se lạnh mưa phùn. Chúng tôi đến bệnh viện, được tiếp nhận ngay. Bác sĩ Dũng, người đứng tuổi nghiêm túc, đọc hồ sơ và nói qua phiên dịch: “Còn cơ hội, nhưng phải ký cam kết rủi ro.”
Những ngày đầu, Lan truyền thuốc mới. Tôi ngồi bên giường, lau mồ hôi hột cho con bằng khăn ướt, tay run run. Điện thoại reo liên tục. Anh Hùng gọi, giọng giận dữ đến lạc đi: “Mày đưa con đi rồi hả? Về ngay! Không thì ly hôn!” Mẹ chồng nhắn tin liên tục: “Con dâu, mày giết cháu tao rồi. Đừng về nữa.” Tôi tắt máy, chạy vào toilet bệnh viện khóc nức nở, nước mắt rơi xuống sàn gạch lạnh lẽo. Tiền hết dần, tôi ăn mì gói qua ngày, ngủ ghế nhựa cứng ngắc, lưng đau nhức. Lan yếu đi, sốt cao. Bác sĩ nói có dấu hiệu nhiễm trùng. Tôi hoảng loạn, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung, nhưng không dám kể với ai ở nhà.
Căng thẳng tích tụ đến đỉnh điểm. Một hôm, Lan sốt cao ngất, phải chuyển vào ICU. Tôi ngồi ngoài hành lang, run rẩy, tay lạnh buốt. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống khuôn mặt mệt mỏi của tôi. Bác sĩ nói tình trạng nguy kịch, nhiễm trùng huyết, có thể ảnh hưởng thần kinh. Tôi gọi cho chồng, khóc nghẹn: “Anh ơi, con nguy rồi… Anh cứu con với…” Anh ấy chỉ im lặng vài giây rồi cúp máy. Lúc ấy, tôi nghĩ gia đình này tan vỡ thật rồi. Lan nằm đó, lơ mơ qua lớp kính, tôi áp tay lên kính thì thầm: “Mẹ xin lỗi, mẹ không nên đưa con đi…”
 Nhưng điều xảy ra sau đó mới thực sự khiến tôi sụp đổ hoàn toàn, rồi cũng từ đó kéo tôi đứng dậy.
Lan mở mắt sau ba ngày mê man………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Con bé nhìn tôi, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng: “Mẹ… con còn sống.” Các chỉ số máu dần cải thiện thần kỳ. Bác sĩ Dũng mỉm cười hiếm hoi: “Cô bé phản ứng rất tốt với liệu pháp mới. Chúng ta tiếp tục.” Tôi khóc như mưa, nước mắt rơi không ngừng, ôm con mà không tin nổi vào mắt mình. Những ngày sau, Lan dần khỏe. Thuốc mới không hành hạ con như hóa trị cũ ở Hà Nội. Điều dưỡng Vi mang cháo nóng hổi, dược sĩ Lâm kiên nhẫn giải thích từng loại thuốc bằng tiếng Việt xen lẫn Anh đơn giản. Họ không coi chúng tôi là “người nhà quê xa xôi”, mà chăm sóc như người thân.
Tôi bắt đầu gọi video cho chồng. Lần đầu anh ấy không nghe. Lần sau, khi thấy Lan ngồi dậy được, mặt hồng hào hơn, anh im lặng rất lâu. Rồi mẹ chồng cũng xem. Bà khóc nức nở: “Cháu bà… còn sống thật rồi.” Sự thật dần hé lộ qua email bác sĩ Dũng gửi cho bệnh viện cũ: liệu pháp này Hà Nội chưa áp dụng rộng vì chi phí và thiết bị. Họ đã cứu Lan khi mọi nơi khác bó tay.
Tôi ở lại Sài Gòn hai tháng. Lan được chuyển ngoại trú. Chúng tôi đi chợ Bến Thành trong nắng vàng, con bé ăn cháo lòng nóng hổi, cười khúc khích: “Mẹ, con thấy cuộc sống thật sự rồi…” Chồng tôi cuối cùng cũng bay vào. Anh ôm tôi chặt đến đau, nước mắt rơi: “Anh sai rồi. Anh tưởng em điên, tưởng sẽ mất con mãi mãi…” Mẹ chồng gọi video, giọng run run: “Con dâu, mẹ xin lỗi. Mẹ già rồi, hay lo xa, hay sợ hãi.” Bà kể đã kể chuyện với xóm giềng, ai cũng khen tôi dũng cảm.
Khi Lan khỏe hơn, chúng tôi về Hà Nội. Anh Hùng phải bán xe máy trả nợ. Mẹ chồng già đi trông thấy, hay ngồi một mình nhìn ảnh Lan trước khi bệnh. Tôi cũng thay đổi. Những ngày ở Sài Gòn dạy tôi rằng, gia đình đôi khi hiểu lầm nhau chỉ vì sợ hãi và yêu thương theo cách riêng. Tôi từng bị coi là kẻ ích kỷ, nhưng chính quyết định ấy đã cứu con tôi.
Bây giờ Lan đi học lại, chọn ngành y để giúp những đứa trẻ như con. Con bé hay kể về những điều dưỡng Sài Gòn, về bác sĩ Dũng vẫn nhắn tin hỏi thăm. Anh Hùng ít cãi vã hơn, hay giúp tôi việc nhà. Mẹ chồng thì hay nấu món ăn Sài Gòn gửi con. Cuộc sống chậm lại, êm đềm hơn. Buổi tối, chúng tôi ngồi quanh mâm cơm, Lan kể chuyện phố phường Sài Gòn, mọi người cùng cười.
Tôi vẫn đôi khi thức khuya, nhớ những ngày ngồi ngoài ICU, nhớ những tin nhắn trách móc đầy oan ức. Cuộc đời không công bằng. Bệnh tật ập đến, tiền bạc cạn kiệt, gia đình suýt tan vỡ. Nhưng cũng chính những lúc ấy, chúng tôi hiểu nhau hơn bao giờ hết. Lan vẫn phải tái khám định kỳ, bệnh có thể quay lại bất cứ lúc nào. Nhưng con bé hay nói: “Mẹ, dù sao con cũng đã sống một lần thật sự.”
Tôi nhìn con, nước mắt lặng lẽ rơi. “Ừ, mẹ cũng vậy con ạ.” Chuyện cũ không nhắc nữa, nhưng nó đã thay đổi chúng tôi mãi mãi. Gia đình không phải là không có hiểu lầm, mà là vẫn ở bên nhau khi mọi thứ sụp đổ. Và Sài Gòn, nơi xa xôi ấy, không chỉ chữa bệnh cho Lan, mà còn chữa lành cả nhà tôi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!