Bị NҺà CҺồпg Đuổι Ra Đườпg KҺι Maпg TҺaι – Ngườι Mẹ KҺȏпg Bιết MìпҺ Sắp NҺậп 100 Tỷ TҺừa Kế!………..
Tôi vẫn nhớ như in đêm mưa bão ấy. Mưa như trút nước, từng hạt đập vào mái ngói như muốn đập tan cả cuộc đời tôi. Gió rít qua khe cửa, sấm chớp đùng đoàng làm rung chuyển căn nhà ba tầng khang trang ở ngoại ô Hà Nội. Tôi đứng run rẩy giữa phòng khách rộng lớn, hai tay ôm chặt cái bụng bầu tháng thứ năm, nước mắt nóng hổi hòa lẫn với nước mưa từ tóc ướt sũng nhỏ giọt xuống sàn gạch hoa. Tim tôi đập thình thịch, từng nhịp đau nhói như bị ai bóp nghẹt. Trước mặt tôi là Quân – người chồng tôi từng yêu hết thảy thanh xuân, từng mơ về một mái ấm êm đềm – và bà Tâm, mẹ chồng tôi, người mà suốt ba năm làm dâu tôi vẫn kính cẩn gọi là “mẹ”.
“Cô đừng có đứng đó mà dỏ nước mắt cá sấu! Nhà này vô phúc mới rước cái đồ xui xẻo như cô về!” Bà Tâm gào lên, giọng the thé vang vọng khắp nhà, ngón tay sơn đỏ chót chỉ thẳng vào mặt tôi như muốn đâm thủng. “Ba năm trời cưới về không sinh nổi cái trứng, làm ăn thất bát hết lần này đến lần khác. Giờ vác cái bụng to đùng về đây, ai biết của thằng nào mà mang về!”
Lời bà như lưỡi dao sắc nhọn cứa vào tim tôi. Tôi sững sờ, miệng há ra không thành tiếng, cổ họng nghẹn đắng. “Mẹ… mẹ nói gì vậy ạ? Đây là con của Quân mà… chúng con mong đợi đứa bé này bao nhiêu năm…” Giọng tôi run rẩy, nước mắt trào ra không kìm được. Tôi nhìn Quân, hy vọng anh sẽ lên tiếng bênh vực. Nhưng anh chỉ né tránh ánh mắt tôi, cúi gằm mặt xuống chiếc điện thoại, ngón tay lướt lướt như đang tránh né cả thế giới. Giây lát sau, anh ngẩng lên, giọng lạnh tanh như người xa lạ: “Thôi đi Ly. Mẹ nói đúng. Dạo này anh bận rộn công ty, cô đi đâu làm gì anh chẳng rõ. Ký đơn ly hôn đi, thu dọn đồ đạc mà đi cho xong.”
Cơn đau quặn thắt từ bụng lan lên ngực, tôi quỳ sụp xuống, hai tay bám chặt mép bàn gỗ lim nặng trịch, móng tay cào vào mặt gỗ để không ngã. “Anh Quân… anh biết rõ đứa con này là của chúng ta. Chúng ta đã chờ đợi bao lâu, đi viện bao nhiêu lần… Anh nói gì đi, anh đừng im lặng như vậy…” Nước mắt tôi rơi lã chã, vị mặn chát thấm vào môi. Nhưng Quân chỉ đứng im, vai hơi run, không một lời. Bà Tâm lao tới như cơn bão, giật phăng chiếc túi xách cũ kỹ trên vai tôi vứt xuống sàn, rồi nắm tay kéo lê tôi ra cửa. “Đi! Ra khỏi nhà tao ngay đêm nay!”
Tôi van xin, khóc lóc thảm thiết, ôm bụng cầu xin ở lại chỉ một đêm vì mưa to, vì cơn đau co thắt đang giày vò. “Mẹ ơi, con xin mẹ… cho con ở lại một đêm thôi, con không biết đi đâu lúc này…” Nhưng họ không mảy may nao núng. Quân lặng lẽ ném vali quần áo cũ kỹ của tôi ra sân trước. Cánh cửa gỗ đóng sầm lại sau lưng tôi. Tiếng chốt khóa vang lên khô khốc, cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng.
Tôi đứng một mình giữa sân ngập nước, mưa quất vào mặt buốt giá như kim châm. Vali bung tung, quần áo rơi lả tả xuống vũng bùn đen ngòm. Lúc ấy, tôi không biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác những gì tôi tưởng. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra. Và tôi cũng không hề hay biết, số phận sắp đặt vào tay tôi một thứ mà cả đời không dám mơ tới.
Tôi lê vali ra khỏi cổng, vừa đi vừa khóc nức nở. Đau nhất không phải vì bị đuổi, mà vì đứa con chưa chào đời đã bị chính máu mủ ruột rà từ chối. Bố mẹ tôi mất sớm vì tai nạn giao thông khi tôi còn học cấp ba, không họ hàng thân thích nào ở Hà Nội. Tôi tưởng lấy Quân là có chỗ dựa, ai ngờ lại rơi vào địa ngục trần gian ngay giữa cuộc đời mình. Đi bộ trong mưa hàng giờ đồng hồ, đôi dép nhựa trơn tuột suýt khiến tôi ngã mấy lần, bụng đau nhói từng cơn. Cuối cùng tôi tìm được nhà nghỉ rẻ tiền ven đường. Chỉ còn chưa tới 200 nghìn trong ví. Bà chủ liếc tôi từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét, chỉ cho phòng tầng thượng mái tôn nóng bức. Tôi nằm cuộn tròn trên chiếc giường ẩm mốc, mùi mốc meo xộc vào mũi, vỗ nhẹ bụng thì thầm: “Con đừng sợ, mẹ sẽ bảo vệ con bằng tất cả sức lực này…”
Sáng hôm sau, với 50 nghìn cuối cùng, tôi lê bước ra ngoại ô tìm phòng trọ. Căn phòng chưa đầy 10m², tường bong tróc loang lổ, giường gỗ ọp ẹp kêu ken két mỗi khi trở mình. Bà chủ trọ dò xét kỹ càng, đòi trả trước tiền tuần. Tôi nhận lời mà lòng đau như cắt. Rồi tôi lang thang đến quán cơm bình dân của bà Tư xin việc rửa bát. Bà thương tình người bầu bí, cho hai bữa cơm và ít tiền công mỗi ngày.
Những ngày sau đó là địa ngục trần gian thực sự. Từ tờ mờ sáng tôi đã dậy, đi bộ hơn hai cây số ra quán. Tay ngâm nước rửa chén hóa chất cay xé, nứt nẻ rỉ máu đỏ. Mùi dầu mỡ khét lẹt khiến tôi nôn khan từng trận, lưng đau nhức vì phải ngồi xổm hàng giờ. Nhiều lần tôi tưởng gục ngã ngay giữa chậu rửa, nhưng mỗi khi đưa tay xoa bụng, thằng bé đạp mạnh như tiếp thêm sức lực. “Mẹ cố lên con ơi… mẹ không để con phải chịu khổ như mẹ đâu…”
Hàng xóm xì xào đủ thứ chuyện. Người bảo tôi hư hỏng bị chồng đuổi, kẻ nói tôi theo nghề không đứng đắn. Tôi chỉ cười trừ, cắn răng chịu đựng. Tiền công ít ỏi, tôi nhặt từng đồng cất vào hộp nhựa cũ kỹ dưới gầm giường. Ăn khoai lang luộc, bánh bao nguội từ tối hôm trước. Áo quần xin đồ cũ của chị em công nhân trong xóm. Thai to dần, tháng thứ tám, bụng lùm lùm nặng nề, chân sưng phù lênh phềnh. Đi lại khó khăn, đêm nằm không ngủ vì nóng bức và lo lắng. Tôi đếm tiền dưới ánh đèn vàng vọt, chỉ được gần 3 triệu. Vừa đủ viện phí sinh thường nếu may mắn không biến chứng. Tôi ra chợ đồ cũ mua vài bộ quần áo sơ sinh cũ kỹ, giặt sạch phơi trên dây kẽm rỉ sét ngoài hiên.
Đêm ấy, ngồi tựa tường ẩm mốc, tôi nhìn xa xa những tòa nhà sáng đèn ở trung tâm thành phố. Chắc Quân và bà Tâm đang vui vẻ với “cô con gái nhà giàu” mà họ từng khoe khoang. Họ đâu biết tôi vẫn sống, vẫn cắn răng chịu đựng vì con.
Nhưng các bác ạ, ở đời người tính chẳng bằng trời tính. Sáng hôm sau, khi tôi vừa bước ra cửa phòng trọ với thân hình nặng nề mệt mỏi, cả xóm xôn xao. Một chiếc ô tô đen bóng loáng đỗ ngay đầu ngõ hẹp. Ông già mặc vest xám lịch sự, tóc bạc phơ, tay cầm cặp da bước thẳng đến phòng tôi.
Tôi hoảng hốt, ôm bụng lùi lại, tim đập loạn nhịp. Liệu Quân thuê người đến ép tôi ký giấy tờ hay sao?
Ông tự xưng là ………………………Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
TẠI ĐÂY 👇👇👇
luật sư Trọng, đại diện cho ông nội ruột tôi – ông Nguyễn Văn Hoàng, chủ tịch tập đoàn Kiến Sơn lớn mạnh. Tôi sững sờ, đầu óc quay cuồng. Bố tôi chưa bao giờ kể về gia đình giàu có. Ông nội từ mặt bố vì chuyện hôn nhân không môn đăng hộ đối, nhưng cuối đời hối hận, tìm kiếm và để lại di chúc cho tôi toàn bộ tài sản riêng: biệt thự Tây Hồ, cổ phần công ty, và 100 tỷ đồng tiền mặt.
Ông Trọng đưa ra tập giấy tờ dày cộm, tôi ký run run, chữ viết ngoằn ngoèo vì xúc động. Con số 100 tỷ như sét đánh ngang tai, khiến tôi ngồi sững sờ trên chiếc ghế nhựa cũ, nhìn hộp 3 triệu dưới gầm giường, nước mắt trào ra không ngừng. Cuộc đời sao nghiệt ngã đến vậy? Những tháng ngày rửa bát, ăn khoai lang luộc, chịu nắng mưa chỉ vì vài đồng lẻ, trong khi số phận đã chuẩn bị cho tôi cả khối tài sản khổng lồ.
Tôi không khóc vì tiền. Tôi khóc vì bố mẹ đã khuất, vì những năm tháng mồ côi cô đơn, vì đứa con suýt phải sinh ra trong nghèo đói tủi nhục. Lúc ấy, bản năng làm mẹ trỗi dậy mạnh mẽ. Tôi dứt khoát: “Cháu nhận hết. Cháu muốn con cháu được sinh ra ở nơi tốt nhất, được yêu thương và che chở.”
Chiếc xe sang đưa tôi thẳng đến bệnh viện quốc tế hiện đại. Chỉ vài tuần sau, tôi sinh mẹ tròn con vuông một cậu bé kháu khỉnh, khỏe mạnh. Tôi đặt tên Bình An – mong con bình an sau bão tố. Hai mẹ con dọn về biệt thự Tây Hồ rộng lớn, yên bình. Không gian thoáng đãng với vườn cây xanh mướt, quản gia và giúp việc túc trực ngày đêm. Tôi nhìn con ngủ say trong nôi gỗ lim sang trọng, nước mắt rơi lặng lẽ. Những vết chai chai trên tay đã mờ dần, nhưng ký ức đêm mưa bão vẫn còn nguyên vẹn, như vết sẹo sâu trong tim.
Còn gia đình Quân? Tin tức lan nhanh như lửa cháy. Công ty anh ta phá sản vì đầu tư sai lầm, “cô tiểu thư nhà giàu” hóa ra là kẻ lừa đảo, ôm sạch tiền bỏ chạy sang nước ngoài. Ngân hàng siết nợ, căn nhà ba tầng bị thu. Bà Tâm và Quân phải dọn ra phòng trọ ổ chuột chật hẹp, ngày ngày nhặt rau héo ở chợ tạm để bán kiếm sống qua ngày.
Rồi một buổi chiều mưa phùn, họ tìm đến biệt thự. Quân quỳ sụp xuống trước cổng, khóc lóc thảm thiết: “Ly ơi anh sai rồi… Tha thứ cho anh vì con… Anh không ngờ mọi chuyện lại đi đến nông nỗi này…” Bà Tâm đập ngực ăn vạ, nước mắt giàn giụa: “Cháu nội bà mà, máu mủ ruột rà của bà… Bà già rồi, cho bà xin lỗi…”
Tôi đứng trên hiên nhà, nhìn họ qua cổng sắt cao, lòng không một gợn sóng. Những tháng ngày đau đớn ùa về như sóng dữ: đêm mưa bão bị đuổi, những ngày rửa bát nứt nẻ tay, nỗi sợ hãi khi một mình sinh con. “Nghĩa vợ chồng? Các người nhớ nghĩa vợ chồng khi ném tôi và con ra đường mưa bão không? Khi đẩy hai mẹ con tôi vào chỗ chết? Giờ các người đến vì trăm tỷ chứ gì?”
Tôi phẩy tay nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Giấy ly hôn đã hoàn tất từ lâu. Con tôi họ Nguyễn, không liên quan gì đến các người nữa. Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt hai mẹ con tôi.”
Cánh cổng đóng sầm lại. Họ gào khóc ngoài kia, tiếng khóc hòa lẫn với mưa phùn, nhưng tôi quay vào nhà, ôm con chặt hơn. Không hận thù, chỉ là sự nguội lạnh hoàn toàn trong tim.
Bây giờ, mỗi đêm ngồi bên hồ Tây ngắm con ngủ yên bình, gió mát thổi qua hàng cây, tôi hay nghĩ lại hành trình ấy. Từ đáy vực tăm tối lên đỉnh cao chỉ trong chớp mắt. Tôi không giàu sang để trả thù, mà để con tôi không bao giờ phải chịu đói rét, không bị người đời chà đạp. Cuộc đời dạy tôi bài học cay đắng: lòng người có thể bạc bẽo đến mức nào, nhưng ông trời luôn công bằng theo cách riêng. Những kẻ nhẫn tâm cuối cùng cũng nhận lấy quả báo của chính mình.
Tôi chỉ mong, Bình An lớn lên sẽ là người đàn ông có trách nhiệm, biết yêu thương vợ con thật lòng. Còn tôi, tôi đã học được cách đứng dậy từ vực thẳm sâu thẳm, và giờ đây, tôi sẽ nắm chặt hạnh phúc mà số phận trao lại, để nó không bao giờ tuột khỏi tay mình nữa.





