“PҺảι Bỏ Cáι TҺaι” Bác Sĩ Mỹ Nóι, Ngườι Mẹ Mỹ Đếп Vιệt Nam Cứu Coп Và HạпҺ PҺúc Vỡ Òa Troпg Nước Mắt…

“PҺảι Bỏ Cáι TҺaι” Bác Sĩ Mỹ Nóι, Ngườι Mẹ Mỹ Đếп Vιệt Nam Cứu Coп Và HạпҺ PҺúc Vỡ Òa Troпg Nước Mắt…
Tôi ngồi trong phòng khám lạnh lẽo, tay siết chặt mép ghế nhựa đến mức khớp ngón tay trắng bệch. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung trong lồng ngực. Bác sĩ Miller nhìn chằm chằm vào màn hình siêu âm, im lặng một lúc lâu đến mức không khí xung quanh như đặc quánh lại. Ông thở dài nặng nề, rồi lên tiếng: “Em bé có dấu hiệu bất thường di truyền nghiêm trọng. Tiên lượng rất xấu. Tôi khuyên chị nên chấm dứt thai kỳ ngay.”
Lời nói ấy như nhát dao sắc lạnh cứa thẳng vào tim tôi. Tôi 27 tuổi, tên Emily, đang mang thai tuần thứ 20. Chỉ cách đây vài giờ, tôi còn ngồi trong xe bus về nhà, mơ màng nghĩ về việc biết giới tính con, về những bộ đồ sơ sinh màu pastel nhỏ xíu mà tôi lén xem trên Shopee. Giờ đây, mọi thứ sụp đổ tan tành chỉ trong vài phút. Cổ họng tôi nghẹn lại, nước mắt nóng hổi chực trào ra nhưng tôi cố nuốt ngược vào. Không khí bệnh viện mang mùi thuốc sát trùng nồng nặc, khiến tôi buồn nôn.
Tôi lê bước ra hành lang, chân run rẩy như sắp khuỵu xuống. Daniel, chồng tôi, đang đứng dựa tường, tay đút trong túi quần. Anh không ôm tôi, không hỏi han, chỉ nói khẽ với giọng bình thản đến lạnh người: “Về nhà đi Emily. Đây là quyết định cần thiết.” Ánh mắt anh không một chút xáo động, như thể anh đã chuẩn bị sẵn kịch bản này từ lâu. Cái lạnh buốt sống lưng lan tỏa khắp người tôi.
Về đến căn hộ nhỏ chật hẹp ở khu Queens, mẹ chồng tôi – bà Margaret – đã ngồi chờ sẵn trong phòng khách. Bà mặc bộ đồ ở nhà cũ kỹ, nhìn tôi bằng ánh mắt sắc lẹm: “Con dâu à, đừng có bướng bỉnh. Càng để lâu càng nguy hiểm cho cả nhà. Daniel còn trẻ, tương lai còn dài, đừng kéo cả nhà xuống hố vì một đứa trẻ không lành mạnh.” Giọng bà the thé, mỗi từ như một nhát cắt. Tôi đứng im, không khóc, không cãi. Nhưng trong lòng lúc ấy, tôi biết rõ: không một ai trong ngôi nhà này hiểu được nỗi đau đang xé nát tim tôi.
Ba năm trước, Daniel và tôi yêu nhau say đắm giữa những con phố nhộn nhịp của New York. Chúng tôi là hai người Việt xa xứ, kết hôn đơn giản trong một nhà thờ nhỏ. Cuộc sống vất vả nhưng tràn đầy hy vọng. Tôi làm bán thời gian ở quán cà phê Việt Nam, tối về nấu canh chua cá basa, phở gà – những món ăn gợi nhớ quê hương. Khi biết tin mang thai, tôi mừng đến mức khóc trong phòng tắm. Daniel lúc ấy cũng ôm tôi thật chặt, thì thầm: “Chúng ta sẽ là gia đình hoàn chỉnh.”
Nhưng từ buổi siêu âm định kỳ định mệnh ấy, mọi thứ thay đổi hoàn toàn. Daniel không còn nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương nữa. Anh về nhà muộn hơn, ít nói, chỉ thỉnh thoảng ném ra câu: “Ký giấy tờ đi Emily. Bệnh viện sắp xếp hết rồi.” Mỗi lần nghe vậy, tôi lại thấy lạnh sống lưng, như có ai đổ nước đá vào tim. Ban đêm, nằm cạnh anh mà tôi cảm giác như đang nằm bên một người xa lạ.
Bà Margaret gọi điện mỗi ngày. Giọng bà vang lên qua loa điện thoại, gay gắt và không thương tiếc: “Con không nghĩ cho Daniel à? Nuôi một đứa trẻ khuyết tật là gánh nặng cả đời. Hàng xóm nhà tao ngày xưa cũng vậy, tan nát hết. Mày đừng ích kỷ.” Bà kể chi tiết những câu chuyện gia đình tan vỡ vì con bệnh tật, tiền bạc cạn kiệt, anh em ly tán. Tôi nghe mà lòng quặn thắt, tay vô thức vuốt ve cái bụng đang ngày càng lớn. Con tôi vẫn đạp nhẹ, những cú đạp yếu ớt nhưng đủ khiến nước mắt tôi rơi lã chã.
Bạn bè cũng dần xa cách. Olivia – cô bạn thân nhất – nghe điện thoại được hai phút thì im bặt: “Emily… mình nghĩ mày nên nghe bác sĩ đi.” Rachel thì chỉ nhắn tin ngắn gọn: “Tao bận lắm, mai nói sau nhé.” Không ai muốn dính vào drama gia đình. Tôi trở thành người lạ trong chính ngôi nhà của mình, trong chính cuộc đời mình.
Mỗi tối, tôi ngồi một mình trong phòng khách tối om, chỉ có ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ. Tay vuốt ve bụng, tôi thì thầm với con: “Mẹ xin lỗi vì mọi người không muốn con sống…” Vị mặn của nước mắt tràn vào khóe miệng. Daniel bắt đầu cáu gắt hơn. Anh quát tháo: “Em chỉ nghĩ đến bản thân, không nghĩ đến gia đình! Em muốn cả nhà phá sản vì một đứa trẻ không bình thường à?” Những lời ấy như dao cắt, tôi không cãi lại, chỉ im lặng. Sự im lặng của tôi càng khiến họ tức giận và xa cách hơn.
Tôi cảm thấy mình như một tội nhân, như kẻ đang phạm tội chỉ vì muốn giữ con. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi không thể chấp nhận việc giết chết sinh mạng đang lớn lên trong bụng mình chỉ vì một tờ giấy xét nghiệm đầy con số lạnh lùng. Những đêm mất ngủ, ký ức ùa về như sóng dữ: ngày cưới, ngày biết tin mang thai, nụ cười của Daniel ngày ấy. Tất cả giờ đây tan vỡ.
Tôi bắt đầu lén lút tìm kiếm trên mạng mỗi đêm khi Daniel ngủ say. Những group Facebook của các bà mẹ mang thai nguy cơ cao. Rồi tôi tình cờ đọc về Việt Nam – Bệnh viện Từ Dũ ở Sài Gòn. Những câu chuyện của các mẹ bầu được hỗ trợ tận tình, được lắng nghe, được cố gắng đến cùng. Ban đầu tôi nghĩ mình điên rồi. Làm sao một mình, bụng bầu to, không biết nhiều tiếng Việt, có thể sang nửa vòng trái đất?
Nhưng hy vọng le lói ngày càng mạnh. Tôi gửi email cho bệnh viện. Họ trả lời ấm áp, lịch sự. Tôi lén bán hết đồ trang sức mẹ tặng, rút sạch khoản tiết kiệm ít ỏi hai năm qua. Tôi xin visa du lịch, mua vé máy bay một chiều. Tất cả trong im lặng tuyệt đối. Daniel và bà Margaret vẫn nghĩ tôi đang dần chịu thua, đang chuẩn bị ký giấy bỏ thai.
Họ không hề biết rằng tôi đã quyết định bỏ đi.
Khi máy bay chạm đất ở sân bay Tân Sơn Nhất, tôi run lên bần bật vì sợ hãi và kiệt sức. Một mình, bụng bầu tuần 22, không biết tiếng Việt lưu loát, không có ai đón. Tôi chỉ có mỗi cái vali cũ kỹ và bộ hồ sơ y tế dày cộp. Không khí Sài Gòn oi bức, tiếng còi xe inh ỏi, mùi khói xe và thức ăn đường phố ùa vào khiến tôi choáng ngợp. Taxi đưa tôi thẳng đến bệnh viện Từ Dũ. Tôi khóc nức nở khi bước vào hành lang. Không phải vì mệt mỏi đường xa, mà vì lần đầu tiên sau bao tháng trời chịu đựng, tôi được nghe câu nói ấm áp: “Chị yên tâm, chúng tôi sẽ cùng chị cố gắng hết sức.”
Bác sĩ Trần Thị Lan – người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi với nụ cười hiền từ – nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sự thấu hiểu. Bà không vội kết luận, không đưa ra phán xét. Bà lắng nghe câu chuyện của tôi từ đầu đến cuối, rồi nhẹ nhàng nói: “Chúng ta sẽ làm thêm các xét nghiệm cần thiết. Quyết định cuối cùng vẫn là của chị.”
Những ngày sau đó là địa ngục của sự chờ đợi và lo lắng tột độ. Chọc ối, siêu âm chi tiết, MRI. Mỗi lần làm xong,…………………………..Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
tôi ngồi trong hành lang bệnh viện, tay ôm bụng, tim đập thình thịch chờ kết quả. Mùi thuốc khử trùng, tiếng trẻ sơ sinh khóc xa xa, tất cả khiến ký ức về New York ùa về đau đớn. Kết quả cho thấy con tôi không mắc hội chứng nguy hiểm nhất như bác sĩ Miller từng kết luận. Nhưng vẫn có nguy cơ chậm phát triển nhẹ. Bác sĩ Lan nhìn thẳng vào mắt tôi: “Chúng ta sẽ theo dõi sát sao. Chị muốn giữ, chúng tôi sẽ giữ cùng chị.”
Tôi khóc như mưa, nước mắt rơi không ngừng. Lần đầu tiên sau bao tháng, tôi cảm nhận được sự tôn trọng và hy vọng.
Những tháng tiếp theo, tôi sống trong bệnh viện và khách sạn nhỏ gần đó. Mỗi tuần hai lần khám. Các cô y tá học thêm tiếng Anh để trò chuyện, hướng dẫn tôi ăn uống dinh dưỡng theo kiểu Việt Nam: cháo dinh dưỡng, canh rau củ, trái cây tươi. Họ gọi con tôi là “bé chiến binh”. Tuần thứ 34, tôi chuyển dạ đột ngột vì thiếu ối. Ca mổ cấp cứu diễn ra trong ánh đèn trắng lạnh. Tôi nằm trên bàn mổ, tay siết chặt tay bác sĩ Lan, thì thầm qua nước mắt: “Cứu con tôi với…”
Hope chào đời với cân nặng chỉ 1,8kg. Bé yếu ớt, nằm lồng ấp hai tháng trời. Tôi ngồi bên ngoài nhìn con qua lớp kính, ngày ngày thì thầm: “Mẹ ở đây con ơi. Mẹ không bao giờ bỏ con.” Có những đêm bé nguy kịch, tim tôi như ngừng đập, nỗi sợ hãi bao trùm khiến tôi không thở nổi. Nhưng các bác sĩ không bỏ cuộc. Họ chiến đấu cùng tôi từng giờ từng phút.
Rồi ngày Hope được bế ra khỏi lồng ấp, ngày bé tăng cân lên 3kg, ngày chúng tôi xuất viện… từng khoảnh khắc ấy đều là phép màu giữa Sài Gòn nhộn nhịp. Bây giờ, Hope đã hơn bốn tháng. Bé vẫn cần theo dõi nhưng đang lớn lên từng ngày với nụ cười ngây thơ. Tôi quyết định ở lại Việt Nam thêm thời gian. Ở đây, tôi cảm nhận được sự ấm áp từ những người lạ mà ở New York tôi không bao giờ có.
Tôi đã gọi cho Daniel một lần sau khi sinh. Anh im lặng rất lâu rồi nói giọng lạnh tanh: “Em điên rồi.” Bà Margaret thì mắng tôi ích kỷ, vô trách nhiệm. Họ không hỏi thăm cháu gái. Họ không muốn biết gì về con bé.
Tôi không trách họ nữa. Có lẽ họ cũng sợ hãi theo cách của họ.
Tôi ngồi bên cửa sổ khách sạn nhỏ ở quận 1, bế Hope trong lòng. Bé đang ngủ ngon lành, tay bé nắm chặt ngón tay tôi. Ngoài kia, Sài Gòn hối hả với xe máy, hàng quán, tiếng cười nói. Nước mắt tôi lặng lẽ rơi. Tôi đã mất gia đình, mất chồng, mất bạn bè. Nhưng tôi có con gái.
Nếu quay lại thời điểm ấy, tôi vẫn sẽ chọn con đường này. Dù phải một mình bay nửa vòng trái đất, dù phải đối mặt cô đơn tột cùng, dù phải nghe những lời trách móc cay nghiệt. Vì làm mẹ không phải chọn con đường dễ dàng nhất. Làm mẹ là chọn con đường đúng đắn nhất, dù nó đau đớn và hy sinh đến đâu.
Hope khẽ cựa mình trong lòng tôi. Tôi cúi xuống hôn lên trán con, thì thầm:
“Mẹ yêu con. Và mẹ sẽ không bao giờ hối hận.”

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!