Lȇп Hà Nộι trȏпg cҺáu mườι Ьṓп tҺáпg, ƌȇm ƌầu пgҺe coп dȃu gọι ƌιệп cҺo mẹ ruột “Ьà cҺồпg coп lȇп…

Lȇп Hà Nộι trȏпg cҺáu mườι Ьṓп tҺáпg, ƌȇm ƌầu пgҺe coп dȃu gọι ƌιệп cҺo mẹ ruột “Ьà cҺồпg coп lȇп…
Tôi tên là Tâm, 68 tuổi. Sáng tháng 11 se lạnh năm ấy, tôi kéo chiếc vali nhỏ cũ kỹ bước ra khỏi căn hộ chung cư tầng 14 ở Long Biên. Tiếng khóc oe oe của thằng Tôm, cháu nội ba tuổi rưỡi, vang vọng giữa hành lang như dao cứa vào tim gan. Nó đứng chân đất, tay dụi mắt đỏ hoe, giọng trẻ con run run: “Bà nội ơi, bà đi đâu? Bà nội ở nhà có mỗi việc cơm nước mà cũng không xong, bà đi đâu đấy?”
Câu nói ấy khiến tôi khựng lại, chân như chôn xuống sàn gạch lạnh buốt. Tôi quay đầu nhìn đôi mắt trong veo đang ngấn nước của cháu, rồi nhìn Phượng – con dâu tôi – đang đứng đờ người ở cửa phòng tắm, tóc còn ướt nhỏ nước tí tách xuống vai áo ngủ mỏng. Trung, con trai tôi, chạy ra với mái tóc rối bù, khuôn mặt tái mét như không còn giọt máu. Không khí ngột ngạt đến mức không ai thốt lên được lời nào. Tim tôi thắt lại, nghẹn họng đến mức tưởng như không thở nổi. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má già nua, nhưng tôi cắn chặt môi, kéo vali bước vào thang máy mà không ngoảnh lại.
Đó là khoảnh khắc tôi quyết định rời Hà Nội sau 14 tháng trời chăm cháu. Không ai biết hết nỗi lòng tôi lúc ấy. Ngay cả tôi cũng không ngờ những gì đã xảy ra trong suốt thời gian ấy lại khiến mọi thứ thay đổi mãi mãi.
Hồi Trung gọi điện về quê, giọng mệt mỏi: “Mẹ ơi, vợ chồng con bí quá. Tôm sắp đến tuổi nhà trẻ, hai đứa đều phải đi làm từ sáng sớm đến tối mịt.” Tôi đang ngồi vá áo cho ông Khải ngoài hiên nhà quê Phú Xuyên thì nghe tin. Lương hưu của tôi chỉ 4,2 triệu, ông Khải làm ruộng vất vả, hai ông bà già sống thanh bần. Nhưng là bà nội, tôi không ngần ngại. “Mẹ lên ở với vợ chồng con vài năm được không? Đến khi nó vào lớp một thì mẹ về.” Tôi nhìn ông Khải đang vót đũa tre ngoài hè, ông chỉ lặng lẽ gật đầu: “Bà đi đi, cháu nó cần bà.”
Tôi gói ghém vali nhỏ, chỉ ba bộ quần áo cũ, hộp dầu gió xanh, lọ muối vừng rang, ít cam canh và đỗ xanh quê. Đức – con rể lái xe khách – chở tôi ra bến xe. Trên đường đi, tôi cứ nhìn ra cánh đồng lúa chín mà lòng nặng trĩu. Lên đến Hà Nội, Trung đón tôi ở bến Mỹ Đình, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, ôm vali không nói nhiều. Phượng mở cửa nhà, mặc bộ đồ ngủ lụa hồng óng ả, nở nụ cười khéo léo: “Mẹ lên rồi ạ.” Tôi cười đáp lại, nhưng tối hôm đó, nằm trên chiếc giường gấp IKEA kê trong phòng kho chật hẹp chỉ 6m², tôi nghe rõ mồn một qua vách ngăn mỏng tiếng Phượng gọi điện cho mẹ ruột: “Bà chồng con lên rồi mẹ ạ. May quá, từ mai con đỡ phải đưa thằng Tôm đi nhà trẻ mỗi tháng 5 triệu.”
Tôi nhắm mắt, nước mắt lặng lẽ rơi. 68 tuổi rồi, tôi tự nhủ phải chuẩn bị tinh thần. Cuộc sống ở chung cư cao tầng này khác hẳn quê hương lắm.
Những ngày đầu, tôi dậy từ 4 giờ sáng trong cái lạnh buốt của Hà Nội. Vo gạo, nấu cháo cho Tôm theo đúng lịch Phượng in màu dán trên tủ lạnh. Tôi ăn cơm nguội một mình sau khi hai đứa nó đi làm, giặt đồ, lau nhà, đưa đón cháu. Cuối tháng, Trung lén dúi tôi phong bì 2 triệu tiền tiêu vặt. Đêm về, trong ánh đèn vàng vọt của phòng kho, tôi ghi vào cuốn sổ bìa nâu cũ: “Nhận 2 triệu, bù tiền sữa Tôm 800k, mua mắm tôm 60k, còn 1,4 triệu.” Lương hưu ít ỏi của tôi cũng lặng lẽ bù vào tiền tã, tiền sữa cho cháu mà không một lời phàn nàn.
Nhưng dần dần, mọi thứ trở nên nặng nề. Phượng đi taxi thăm mẹ ruột tốn 4 triệu một chuyến, trong khi cô hay than vãn trước mặt tôi rằng “lương em tiêu hết rồi”. Có hôm tôi sốt 38 độ rưỡi, người run cầm cập, vẫn dậy nấu cháo cho cháu. Phượng chỉ khẽ nói: “Mẹ đeo khẩu trang khi nấu nhé, kẻo Tôm lây.” Tôi gật đầu, nuốt nước mắt vào trong. Có hôm Tôm lần đầu gọi rõ ràng “bà nội ơi”, giọng trẻ thơ trong veo, tôi mừng đến rơi nước mắt, vội ghi vào cuốn sổ nhật ký bìa xanh mua ở chợ Long Biên.
Rồi những chuyện nhỏ tích tụ thành nỗi đau lớn. Hôm tôi nấu canh hơi mặn một chút vì già tay, Phượng đặt đũa xuống bàn: “Mẹ ơi, bác sĩ dặn Tôm phải ăn nhạt mà.” Tôi vội xin lỗi, hôm sau nấu lại nhạt hơn. Cô đi spa hết 3 triệu, về nhà khoe với bạn qua điện thoại giọng đầy kiêu hãnh. Còn tôi luộc rau muống chan cơm cho hai bà cháu. Đức lên thăm, mang theo gà ta, gạo nếp mới, cá kho quê. Phượng liếc nhìn rồi nói: “Trời ơi, gửi làm gì, siêu thị thiếu gì đâu.”
Tôi im lặng hết thảy. 68 tuổi, tôi không muốn cãi vã, không muốn làm con trai khó xử. Chỉ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ nuốt tủi.
Rồi tai ương ập đến. Trang – con gái tôi – gọi điện, giọng run rẩy: “Mẹ ơi, bố bị u tiền liệt tuyến, phải mổ gấp, hết 30 triệu.” Hóa ra ông Khải giấu tôi hai tháng vì sợ tôi bỏ cháu về quê. Tôi có 18 triệu tiết kiệm từ những năm dạy thêm, rút sạch đưa cho ông. Còn thiếu 12 triệu, tôi hy vọng Trung lo được. Đêm ấy, qua vách ngăn mỏng, tôi nghe hết cuộc trò chuyện giữa Trung và Phượng. Cô ấy vừa chuyển 30 triệu cho mẹ ruột thay khớp gối, giọng lạnh lùng: “Cứ kệ lão chồng con với bà chồng đi. Mẹ chồng còn 4 triệu lương hưu cơ mà.” Trung van xin vay tạm, Phượng gắt: “Anh tự xoay đi.”
Tôi ngồi trong phòng kho chật hẹp, tay run bần bật, nước mắt rơi lã chã. Tim tôi đau như bị ai bóp nghẹt. Nhưng tôi vẫn không nói gì. Trung là con tôi, nó phải tự biết cách xử lý.
Những ngày sau, Phượng đột nhiên dịu dàng lạ thường: “Mẹ dạo này vất vả quá, hay con thuê giúp việc cho mẹ?” Cô mua yến sào cho tôi. Tôi hiểu rõ, đó là dấu hiệu sắp đẩy tôi về. Rồi đêm Tôm sốt cao 39 độ, tôi bế cháu đi lại hành lang hát ru từ 11 giờ đêm đến 4 giờ sáng, cổ họng khản đặc, chân tê buốt. Phượng dậy đi vệ sinh chỉ hỏi qua loa rồi quay vào phòng ngủ ấm áp. Sáng hôm sau, vì mệt mỏi quên vo gạo kỹ, nồi cơm hơi nhão, Phượng quát to trước mặt Trung: “Ở nhà có mỗi việc cơm nước mà cũng không xong!”
Lúc ấy, tôi đang đứng bên bồn rửa, tay cầm rổ rau ướt lạnh. Câu nói ấy như tát vào mặt tôi. Trung im lặng quay vào phòng. Tôi đứng đó, nước mắt rơi xuống rổ rau mà không một tiếng thở dài. Đêm đó, tôi nấu nồi cháo loãng cho Tôm, soạn vali gọn gàng, đặt hai cuốn sổ, phong bì 2 triệu và chìa khóa lên bàn ăn…Tôi nhìn thẳng vào mắt Phượng, giọng đều đều nhưng………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
https://fleuri.info/21685/
 đầy xúc động: “Cháu nó học từ ai thì mẹ nó tự biết.” Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng tôi nói thẳng với con dâu. Tôi bế Tôm một lần cuối, áp má vào mái tóc mềm mại của cháu, hít sâu mùi sữa trẻ con quen thuộc, lòng đau như cắt. Nước mắt tôi rơi xuống tóc cháu. Rồi tôi quay đi, kéo vali bước vào thang máy.
Trung theo xuống tận sảnh chung cư, mắt đỏ hoe, dúi tôi 5 triệu. Tôi giữ lại 2 triệu, trả lại 3 tờ: “Mẹ quen rồi con ạ.” Đức chở tôi về quê. Trên xe khách chạy bon bon, nó kể một chuyện giấu hai năm: Hôm đám giỗ ông nội năm ngoái, Phượng nói với Trang: “Ai bảo em lấy chồng nghèo, lương chồng em có 9 triệu, em phụ chị tí cũng được.” Trang khóc trong nhà tắm nửa tiếng. Tôi nghe mà lòng quặn thắt. Không chỉ mình tôi tủi thân, cả nhà tôi đều bị tổn thương.
Về đến nhà, ông Khải đang quét sân. Thấy tôi, ông đứng yên hồi lâu, mắt đỏ ngầu: “Bà về rồi?” Tôi gật đầu. Ông pha trà gừng nóng, luộc khoai lang, rang muối vừng mới. Hai ông bà già ngồi bên bàn nước, không cần kể lể nhiều. Im lặng lúc ấy là đủ để chữa lành phần nào.
Ba ngày sau, khi ông Khải đang nằm trên bàn mổ, Phượng gọi điện khóc nức nở: “Mẹ ơi, con sai rồi. Con đọc cuốn sổ của mẹ… 14 tháng mẹ bù tiền sữa cho Tôm…” Tôi đứng ngoài hành lang bệnh viện, mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc vào mũi, nghe cô ấy khóc không ngớt. Tôi kể cho cô ấy nghe bốn lần cô mỉa mai tôi trước mặt Tôm, những câu nói ấy đã thấm vào tâm trí cháu. Phượng nức nở xin lỗi. Tôi chỉ nói khẽ: “Bố con đang mổ, mẹ không nói lâu được.”
Ca mổ thành công. Ông Khải tỉnh dậy, câu đầu tiên hỏi: “Cu Tôm thế nào?” Tôi bảo cuối tuần Trung sẽ đưa về.
Sau đó mọi thứ dần lộ ra. Trung phát hiện vợ giấu lương 25 triệu mỗi tháng, chuyển về cho mẹ ruột. Anh ly thân, giữ căn hộ, gửi Tôm về quê với tôi 6 tháng. Cháu lên cân hẳn, da đen khỏe mạnh, biết tự ăn, biết hái cam, gọi gà ngoài vườn. Có hôm cháu nói ngọng líu: “Cơm ở quê ngon hơn cơm Hà Nội bà ơi.” Lòng tôi ấm áp lạ thường.
Phượng sau đó nghỉ việc, về Hải Dương với mức lương thấp hơn để chăm mẹ ruột. Cô ấy xin lỗi tôi qua điện thoại nhiều lần, thậm chí quỳ ngoài cổng nhà quê khi đón Tôm. Tôi đỡ cô dậy, giọng trầm: “Mẹ không trách con, vì con là mẹ của Tôm. Nhưng mẹ cũng không tha thứ, vì câu nói ấy Tôm đã thuộc lòng.”
Bây giờ, mỗi cuối tuần Trung lại đưa cháu về. Tôi nấu nồi cháo đậu xanh to, thơm phức. Cháu ăn ngon lành ba bát. Ông Khải ngồi vót đũa, tôi ngồi bậu cửa nhìn sân. Có những lúc tôi cầm bông hoa giấy vàng Tôm gấp tặng sinh nhật tôi năm ngoái, lòng nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.
Cuộc đời không cần ai phải phạt ai. Trời không can thiệp, nhưng đời tự sắp xếp mọi thứ. Tôi không hối hận khi xách vali về quê hôm ấy. Vì Tôm sẽ lớn lên mà không phải nghe những câu nói đau lòng lần thứ hai. Còn tôi, vẫn là bà nội, vẫn chờ cháu mỗi cuối tuần với nồi cháo đậu xanh ấm nóng trên bếp lửa quê hương.
Đôi khi, trong những buổi chiều sương mờ phủ kín vườn cam, tôi nghĩ lại 14 tháng ở Hà Nội. Không nước mắt giàn giụa, không cãi vã to tiếng. Chỉ lặng lẽ chịu đựng, nhưng đủ để mọi thứ thay đổi theo cách không ai ngờ tới. Và tôi tin, dù sao đi nữa, tình bà cháu vẫn còn đó, ấm áp và trong veo như đôi mắt Tôm ngày nào.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!