Nữ Vιệt Kιḕu Mỹ Bật KҺóc Nức Nở KҺι Được Ngườι Hà Nộι Cứu KҺỏι Cửa Tử – Lật Ngược ĐịпҺ Kιếп Bấү Lȃu……..
Tôi nằm trên chiếc giường gấp IKEA cũ kỹ trong góc phòng kho chật hẹp, bóng tối bao trùm lấy căn phòng chỉ rộng chưa đầy sáu mét vuông. Tim tôi thắt lại từng nhịp, như có ai đó đang siết chặt bằng sợi dây thép lạnh buốt. Qua vách tường chung cư mỏng như tờ giấy, giọng Phượng – con dâu tôi – vang lên ngọt ngào nhưng đầy toan tính: “Bà chồng con lên rồi mẹ ạ. Từ mai con đỡ phải đưa thằng Tôm đi nhà trẻ. May quá…”
Dao cứa vào tim cũng không đau bằng. Sáu mươi tám tuổi, tôi đã chuẩn bị tinh thần từ cái đêm Trung gọi về Phú Xuyên cách đây mười bốn tháng. Nhưng nghe trực tiếp vẫn như một nhát chém. Tôi nằm im thin thít, không quay người, không khóc. Chỉ nghe tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mùi bụi bặm từ góc tường lẫn với mùi dầu gió tôi xoa mỗi tối. Ánh đèn vàng vọt từ khe cửa hắt vào, chiếu lên vali nhỏ xíu tôi mang theo từ quê. Ba bộ quần áo, hộp dầu xanh, lọ muối vừng, túi đỗ xanh nấu cháo. Đó là tất cả tài sản tôi mang lên Hà Nội để giúp con trai.
Tôi tự hỏi, bao nhiêu năm dạy học, bao nhiêu thế hệ học trò gọi tôi là cô, giờ đây tôi chỉ là “bà chồng con”. Cái danh xưng ấy như một vết cắt sâu hoắm, khiến nước mắt nóng hổi lăn dài xuống gối mà tôi không dám lau. Ký ức ùa về như sóng dữ: những ngày còn trẻ, tôi và ông Khải cày cuốc trên mảnh ruộng Phú Xuyên, nuôi hai đứa con khôn lớn. Giờ ông già yếu, lưng còng vì thoái hóa, còn tôi thì nằm đây, trong căn phòng kho không có cửa sổ.
Sáng hôm sau, tờ lịch dán trên tủ lạnh bằng chữ viết tay của Phượng hiện ra rõ mồn một. 4 giờ nấu cháo, 5 giờ giặt đồ, 6 giờ cho Tôm ăn, 7 giờ đưa cháu đi chơi… Tôi dậy từ ba rưỡi như thói quen hơn sáu mươi năm ở quê. Nồi cháo đậu xanh bốc khói thơm ngào ngạt, tôi chan thêm ít muối vừng tự làm. Phượng dậy muộn, trang điểm đẹp đẽ, mặc áo sơ mi công sở, hôn nhẹ lên má Tôm rồi vội vã đi làm. Cô ấy là kế toán công ty nước ngoài, lương cao, hay đi taxi thăm mẹ ruột, mua gói spa ba triệu một lần. Tôi nghe hết qua vách tường.
Những ngày đầu, tôi cố gắng mỉm cười. “Tốt rồi con”, tôi nói khi Phượng dẫn tôi vào phòng kho. Nhưng đêm nào cũng vậy, tôi nằm nghe cô ấy gọi điện cho mẹ ruột, than vãn đủ thứ. Trung thì làm kỹ sư, về nhà muộn, chỉ dúi cho tôi phong bì hai triệu cuối tháng: “Tiền tiêu vặt cho mẹ”. Tôi nhận, nhưng đêm về ghi sổ chi li: bù sữa cho Tôm tám trăm, mắm tôm sáu mươi, rau củ… Lương hưu bốn triệu hai của tôi, tháng nào cũng bù thêm vào nhà. Tôi không kêu ca. Chỉ lặng lẽ giặt giũ, nấu nướng, đưa đón cháu.
Rồi Tôm bị tay chân miệng. Phượng đi công tác Đà Nẵng đúng hôm cháu sốt cao. Tôi một mình bế cháu chạy bệnh viện Nhi Trung ương giữa đêm mưa. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng khóc oe oe của trẻ con vang vọng hành lang. Tôi lau miệng cho cháu, hát ru những bài đồng dao ngày xưa, suốt năm đêm không chợp mắt. Lưng tôi đau buốt như kim châm, tay chân run rẩy vì mệt mỏi. Phượng về, vali kéo leng keng, câu đầu tiên là: “Mẹ giặt đồng phục con chưa ạ?” Không một lời hỏi han về đứa con vừa thoát hiểm. Tôi im lặng. Trung cũng im lặng.
Những hiểu lầm tích tụ dần. Có lần tôi vô tình nghe Phượng nói với bạn: “Mẹ chồng ở nhà giúp được nhiều, nhưng đôi khi cũng vướng víu”. Tim tôi thắt lại. Tôi là gánh nặng sao? Rồi bố tôi bệnh nặng, u tiền liệt tuyến, cần ba mươi triệu mổ gấp. Tôi có mười tám triệu tiết kiệm riêng, rút hết đưa cho Trang con gái lo. Còn mười hai triệu, tôi hy vọng Trung sẽ lo. Đêm ấy, qua vách, tôi nghe Phượng nói: “Em vừa chuyển ba mươi triệu cho mẹ em thay khớp gối. Anh tự xoay đi…”
Tay tôi run bần bật trên mép giường gấp. Trung giấu vợ lấy sổ tiết kiệm cũ lo cho bố. Phượng giấu chồng lương thật hai mươi lăm triệu. Hai vợ chồng giấu nhau, còn tôi giấu tất cả nỗi đau. Những tháng sau, Phượng thay đổi. Cô ấy mua yến sào cho tôi, hỏi thăm lưng đau, giọng ngọt như đường. Nhưng tôi biết. Đằng sau nụ cười là kế hoạch đẩy tôi về quê. Tôi già rồi, nhưng không ngu.
Đỉnh điểm là cái đêm tôi thiếp đi trên bàn bếp vì thức trắng ba đêm bế Tôm. Nồi cơm bị nhão vì tôi ngủ quên. Phượng về nhà, giọng the thé: “Ở nhà có mỗi việc cơm nước mà cũng không xong…”
Đó là giọt nước tràn ly. Đau đớn tột cùng dâng trào trong tôi. Tôi ngồi một mình trong phòng kho, nước mắt rơi lã chã, ký ức về những năm tháng hy sinh ùa về như thác đổ. Tim tôi như ngừng đập…………………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Trên xe về Phú Xuyên, Đức con rể chở tôi, kể khẽ: “Năm ngoái đám giỗ ông nội, chị Phượng nói với vợ con: ‘Ai bảo em lấy chồng nghèo…’” Tôi im lặng nhìn ra cánh đồng lúa chín. Không phải chỉ mình tôi tủi thân. Cả nhà tôi đều mang nỗi đau ấy.
Về đến nhà, ông Khải đứng ở sân cầm cán chổi tre, nhìn tôi hồi lâu bằng đôi mắt đỏ hoe. “Bà về rồi?” Chỉ bốn chữ, nhưng chứa đựng bốn mươi năm vợ chồng. Chúng tôi ngồi bên bàn nước, ăn khoai luộc chấm muối vừng, không cần kể nhiều. Im lặng là cách chúng tôi hiểu nhau sâu sắc nhất sau bao sóng gió cuộc đời.
Phượng gọi khi ông Khải đang nằm trong phòng mổ. Giọng cô ấy run run: “Mẹ ơi, con sai rồi. Con đọc sổ của mẹ…” Cô khóc nức nở. Tôi nghe hết, nhưng chỉ nói ngắn gọn: “Bố con đang mổ, mẹ không nói lâu được.” Rồi cúp máy. Tay tôi lạnh buốt.
Ông Khải mổ thành công. Trung lên thăm bố, lần đầu biết vợ giấu lương. Hai tháng sau, họ ly thân. Phượng về Hải Dương chăm mẹ ruột, lương giảm còn mười hai triệu. Cu Tôm về quê với tôi sáu tháng trời. Cháu lên cân tròn trịa, da đen khỏe khoắn vì chạy nhảy ngoài vườn. Cháu học hái cam, nhặt trứng gà, tự ăn cơm với cá kho. Có hôm cháu nói ngọng líu: “Cơm ở quê ngon hơn Hà Nội bà ơi.” Ông Khải cười, mắt long lanh.
Phượng không lên thăm con suốt sáu tháng. Đến ngày đón cháu về, cô ấy quỳ sụp ngoài cổng nhà tôi, nước mắt giàn giụa: “Mẹ, con xin lỗi…” Tôi đỡ cô dậy, giọng bình thản nhưng lòng đau nhói: “Mẹ không trách con, vì con là mẹ Tôm. Nhưng mẹ không tha thứ. Cháu ba tuổi đã thuộc câu ấy.”
Tôi không trách. Không tha. Chỉ giữ lại phần phẩm giá của chính mình. Mỗi cuối tuần, tôi vẫn nấu cháo đậu xanh chờ cháu. Tôm lớn hơn, mỗi lần về quê vẫn ôm chầm lấy tôi: “Bà nội nấu cháo đi!” Tôi ôm cháu, nhìn đôi mắt trong veo, lòng nhẹ nhàng lạ thường.
Cuộc đời tự sắp xếp mọi thứ. Phượng dồn tiền cho mẹ ruột, cuối cùng mất việc, mất chồng, mất con sáu tháng. Tôi về Phú Xuyên, bên ông Khải, bên nồi cháo đậu xanh mỗi cuối tuần. Lưng vẫn đau, nhưng tâm hồn thanh thản. Đôi khi đêm khuya, tôi mở cuốn sổ nhật ký cũ, đọc những dòng chữ run run ghi lại tiếng cháu gọi “bà nội”. Nước mắt rơi, nhưng là nước mắt của người đã chọn giữ lấy chính mình.
Tôi không hối hận vì đã im lặng và ra đi. Nếu ở lại cãi vã, có lẽ tôi vẫn là người giúp việc không công trong chính nhà con trai. Tôi đi, để Tôm không lớn lên trong ngôi nhà mà bà nội chỉ là “bà chồng con”. Câu chuyện của tôi không phải để ai giận Phượng. Chỉ là để những người mẹ chồng khác biết rằng, đôi khi im lặng và ra đi lại là cách mạnh mẽ nhất để giữ lấy phẩm giá. Cuộc đời không cần ai phạt, tự nó sắp xếp tất cả.





