Một mìпҺ maпg tҺaι gιữa rừпg… cȏ kҺȏпg пgờ пgườι ƌàп ȏпg dắt 2 coп dȇ lạι cứu cả cuộc ƌờι mìпҺ!

Một mìпҺ maпg tҺaι gιữa rừпg… cȏ kҺȏпg пgờ пgườι ƌàп ȏпg dắt 2 coп dȇ lạι cứu cả cuộc ƌờι mìпҺ!……….

Tôi ngồi co ro trong góc nhà gỗ cũ kỹ, tay ôm chặt bụng bầu đã tròn trịa bảy tháng, nước mắt lăn dài trên má lạnh buốt. Bên ngoài, gió hú qua những hàng cà phê đen kịt dưới ánh trăng mờ ảo, tiếng côn trùng kêu inh ỏi như muốn nuốt chửng cả ngọn đồi. “Anh bỏ em rồi hả Tuấn? Để em sinh con một mình giữa chốn hoang vu này?” Tôi thì thầm, giọng vỡ òa trong cổ họng nghẹn đắng. Không điện, không tiền, không một ai bên cạnh. Chỉ có tôi và đứa bé đang đạp mạnh trong bụng, như trách tôi đã dại dột tin vào một người đàn ông.
Tôi là Lan, hai mươi tám tuổi, từng mơ về một gia đình êm ấm ở Sài Gòn. Những ngày ấy, Tuấn hay ôm tôi cười: “Sinh con ra, anh sẽ là bố tuyệt vời nhất.” Nhưng khi biết tin mang thai, anh ta thay đổi hẳn. “Không phải lúc, Lan ạ. Anh còn nhiều thứ phải lo.” Rồi anh biến mất. Tôi lang thang vài tháng, cuối cùng người trong buôn Đắk Lắk cho ở tạm căn nhà gỗ này trên ngọn đồi cà phê heo hút. Ba tháng nay, tôi sống như cái bóng, ngày xách nước từ suối xa, tối nằm run rẩy vì tiếng lạ vọng từ rừng. Đêm nào cũng vậy, tôi ôm dao ngủ, nước mắt thấm ướt gối, nghĩ rằng mình sẽ sinh con một mình rồi nằm lại đây mãi mãi.
Nhưng rồi buổi sáng hôm ấy, mọi thứ bắt đầu thay đổi theo cách tôi không thể ngờ.
Tôi vừa lê bước ra cửa sau một đêm trắng mắt vì tiếng “cộc cộc” ngoài hiên, thì thấy một người đàn ông lạ mặt đứng cách vài mét. Anh ta dắt theo hai con dê, vai vác chiếc cuốc, quần áo dính đầy đất đỏ bazan. Gương mặt rám nắng, đôi mắt bình thản lạ thường khiến tim tôi đập thình thịch. “Anh là ai? Đêm qua anh có ở đây không?” Giọng tôi run run, tay siết chặt mép cửa.
Anh ta khẽ gật đầu, giọng trầm ấm: “Tôi tên Nam. Đi ngang qua, thấy dẫy bỏ hoang. Cô cần người làm không?”
Tôi siết chặt tay đến trắng bệch, nhớ lại dấu chân lạ ngoài cửa đêm qua. Bụng đói cồn cào, sức lực cạn kiệt sau bao đêm mất ngủ, tôi đành gật đầu yếu ớt. “Ở tạm vài ngày thôi anh nhé.”
Từ đó, Nam ở lại. Anh ngủ ngoài chòi tranh, làm việc từ sáng tinh mơ đến tối mịt mà không kêu ca một lời. Cỏ dại được dọn sạch sẽ, hàng rào tre sửa lại chắc chắn hơn. Buổi tối, tôi mang bát cơm ra, hai chúng tôi ngồi cách nhau một khoảng, im lặng nghe gió vi vu qua đồi. Tôi hỏi han vài câu, anh chỉ trả lời ngắn gọn: “Từ Quảng Nam lên.” “Có vợ con trước.” Rồi im bặt. Tôi thấy vết sẹo dài trên cánh tay anh, hỏi thì anh khẽ né: “Tai nạn cũ thôi.”
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng, sự thật phía sau hoàn toàn khác…
Những ngày sau, cuộc sống trên ngọn đồi cà phê như dịu dàng hơn. Nam làm việc không ngớt, thậm chí ban đêm còn ra dẫy đuổi rắn, tiếng bước chân anh ngoài hiên khiến tôi ngủ ngon hơn, không còn giật mình vì tiếng động lạ. Đứa bé trong bụng đạp mạnh hơn, như vui mừng vì có tiếng người. Tôi hay ngồi nhìn anh từ xa, tự hỏi sao một người lạ lại chịu khó thế này. Có lần tôi hỏi: “Anh không có nhà sao?” Nam nhìn ra rừng xa xăm, giọng trầm buồn: “Chỗ nào cũng là nhà tạm.”
Rồi cơn mưa đầu mùa ập đến bất ngờ. Mưa như trút nước, mái nhà dột tóe nước lạnh buốt. Tôi chạy cuồng quay đặt chậu, khóc vì bất lực, nước mắt hòa lẫn mưa rơi trên mặt. Bỗng Nam xông vào, ướt sũng, trèo lên mái sửa ngói giữa gió bão dữ dội. Tôi hét lên: “Xuống đi anh, nguy hiểm lắm!” Nhưng anh vẫn làm, tay run vì lạnh mà không dừng. Đêm ấy, lần đầu tiên tôi ngủ mà biết ngoài kia có người thức canh. Sáng ra, nhà khô ráo, Nam ngồi ngủ gật ở góc hiên. Tôi nhẹ nhàng đắp khăn lên vai anh, nước mắt rơi lặng lẽ. “Cảm ơn anh… thật lòng.”
Nhưng rồi tin dữ ập đến như sét đánh. Người quen của chủ nhà lên báo: gia đình ông Bảy sắp về, tính bán đất. Tôi ngồi sụp xuống nền đất, tay ôm bụng đau nhói. “Vậy con tôi sẽ đi đâu bây giờ?” Nam đứng ngoài cửa, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt lo lắng: “Chưa mất thì vẫn làm được mà Lan.”
Chúng tôi tiếp tục cuốc đất, trồng giống mới, như cố bám víu vào thứ gì đó mong manh giữa đồi cà phê rộng lớn.
Rồi Tuấn xuất hiện.
Chiếc xe máy dừng phắt trước dẫy, anh ta bước xuống cùng một người họ hàng, nhìn tôi bằng ánh mắt như chưa từng có chuyện gì xảy ra. “Tôi đến vì đứa bé. Gia đình tôi muốn nhận nó.” Tôi cười nhạt, tim đau thắt lại: “Giờ mới nhớ à? Khi em một mình giữa đồi, anh đâu?”
Căng thẳng leo thang từng ngày. Tuấn đòi quyền làm cha, đe dọa sẽ dùng cách khác nếu tôi không đồng ý. Nam đứng chắn trước tôi, giọng lạnh lùng nhưng kiên định: “Cô ấy không muốn anh lại gần.” Hai người đàn ông đối mặt nhau, không khí như muốn nổ tung. Tuấn quay đi, ném lại lời: “Tôi sẽ quay lại sau khi con sinh.”
Tôi sụp đổ hoàn toàn. Đêm ấy, tôi bảo Nam đi đi, đừng vướng vào rắc rối của tôi. Anh im lặng một lúc lâu, rồi gật đầu, thu túi đồ. Tôi đứng ở cửa, nước mắt giàn giụa không kìm được: “Anh cũng bỏ em như hắn sao?” Nam dừng lại, quay phắt người, giọng run run: “Tôi không phải hắn. Nhưng nếu ở lại, tôi sợ mất thêm lần nữa.” Anh kể, giọng nghẹn ngào: vợ con anh mất trong một tai nạn xe kinh hoàng, anh bỏ nhà đi lang thang vì không chịu nổi nỗi đau. Vết sẹo ấy là kỷ niệm đau đớn khôn nguôi. “Tôi sợ yêu thương rồi lại mất…”
Tôi khóc nức nở, ôm bụng run rẩy: “Còn em, anh nghĩ em không sợ sao? Nhưng em vẫn chọn anh ở lại.” Nam thả túi xuống, bước tới ôm tôi thật chặt. Đó là lần đầu chúng tôi chạm nhau thật sự, hơi ấm từ anh lan tỏa xua tan cái lạnh buốt trong tim tôi.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện dưới phần bình luận 👇 👇 👇
Nhưng sự thật tôi hé lộ sau đó mới khiến mọi thứ vỡ òa trong nước mắt.
Nam không chỉ là người lạ tình cờ. Anh từng là kỹ sư nông nghiệp tài năng ở Quảng Nam. Sau tai nạn mất vợ con, anh trầm cảm nặng, bỏ việc lang thang khắp Tây Nguyên. Căn nhà gỗ này, anh từng biết vì trước đây giúp ông Bảy cải tạo giống cà phê mới. Đêm đầu tiên anh xuất hiện, anh chỉ định đi ngang nhưng thấy tôi một mình giữa đồi, nhớ vợ cũ, nên ở lại. Anh không dám nói, sợ tôi đuổi đi vì sợ hãi.
Tuần sau, cơn đau đẻ ập đến giữa đêm mưa tầm tã. Tôi hét lên trong đau đớn, nước ối vỡ ra lạnh buốt. Nam chạy một mạch xuống buôn gọi bà mụ Sáu, trơn trượt ngã mấy lần trên đường đất đỏ nhưng vẫn về kịp. Giữa căn nhà chật hẹp, ánh đèn dầu leo lét, tôi sinh con trong đau đớn tột cùng, siết tay Nam đến tím bầm. “Em không làm được nữa!” Tôi khóc nức nở, mồ hôi nhễ nhại. Anh cúi xuống, giọng khàn đặc đầy yêu thương: “Em không một mình. Anh ở đây, luôn ở đây.”
Tiếng khóc oe oe vang lên giữa căn nhà gỗ. Một bé trai khỏe mạnh. Bà Sáu đưa con cho tôi, cười ấm áp: “May mắn có người ở bên con dâu ạ.” Nam đứng đó, mắt đỏ hoe, lần đầu anh chạm vào con – dù không phải máu mủ ruột rà. Tôi thì thầm qua nước mắt: “Con chúng ta, anh đặt tên đi.” Anh nghẹn ngào: “Minh. Ánh sáng soi đường.”
Từ đó, mọi thứ thay đổi theo cách đẹp đẽ nhất. Tuấn quay lại một lần nữa, nhưng khi thấy Nam bế Minh khéo léo, thấy tôi kiên quyết với nụ cười bình yên, anh ta lùi bước. Gia đình anh ta không muốn rắc rối thêm. Đất vẫn chưa bán, chúng tôi tiếp tục ở lại. Nam không đi nữa. Anh trồng cà phê, sửa nhà, chăm con từng li từng tí. Những đêm khuya, anh kể về vợ cũ với giọng trầm buồn, tôi kể về nỗi sợ một mình giữa đồi. Chúng tôi không phải vợ chồng trên giấy tờ, nhưng là gia đình thật sự, gắn kết bằng yêu thương và những thử thách đã qua.
Bây giờ, Minh đã hai tháng, cười khanh khách mỗi khi Nam bế bồng. Tôi đứng ở bậc cửa nhìn ngọn đồi xanh mướt sau cơn mưa, gió thoảng mùi đất ẩm và cà phê chín mọng. Không còn sợ bóng tối, không còn cảm giác bị bỏ rơi. Có những lúc tôi tiếc những tháng ngày đau khổ, nước mắt rơi vì ký ức ùa về, nhưng chính những ngày ấy đã đưa Nam đến bên tôi.
Đôi khi tôi tự hỏi, nếu không bị bỏ rơi giữa đồi cà phê heo hút, liệu tôi có gặp anh? Cuộc đời lạ lùng thật. Giờ đây, dù đất này mai kia có bán, chúng tôi cũng sẽ đi cùng nhau. Không hoàn hảo, vẫn lo toan tiền bạc, vẫn những đêm mưa dột mái nhà, nhưng có tay nắm tay, có tiếng cười trẻ thơ vang vọng.
Tôi ôm Minh thật chặt, nhìn Nam đang cuốc đất dưới nắng vàng, lòng nhẹ nhõm lạ thường. “Cảm ơn anh đã ở lại.” Anh ngẩng lên, cười – nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp đến nao lòng. “Anh mới là người phải cảm ơn em, Lan ạ.”
Ngọn đồi cà phê vẫn yên bình dưới bầu trời Tây Nguyên, nhưng giờ đây, nó không còn hoang vu. Nó là nhà. Nhà của chúng tôi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!