Lấү CҺồпg Gιà Vì Hoàп CảпҺ, Ngườι Vợ Uṓпg TҺuṓc Ngủ Vì Lo Sợ – Sáпg Dậү CҺết Lặпg Trước Đιḕu Ôпg Làm……..
Tôi giật bắn mình khi cánh cửa phòng ngủ bị xô mạnh, tiếng quát the thé của mẹ vang lên như sấm sét giữa đêm khuya: “Cô Hương ơi dậy ngay đi! Hai đứa cháu khóc suốt từ nãy, mày ở nhà ăn bám mà lười thế này sao được? Suốt ngày chỉ biết nằm ì ra!”
Tôi nằm ngay bên cạnh Lan, tay vẫn đang ôm eo vợ chặt cứng. Cả hai chúng tôi đều chết lặng. Đèn phòng bật sáng loé lên, mẹ đứng ở ngưỡng cửa, khuôn mặt đỏ bừng giận dữ, tay chỉ thẳng vào vợ tôi. Khoảnh khắc ấy, tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt, không khí trong phòng đột nhiên ngột ngạt đến mức tôi tưởng mình đang nằm mơ. Nhưng không, đây là hiện thực phũ phàng. Hơn ba giờ sáng, chuyến công tác bị huỷ đột ngột, tôi bay chuyến sớm về nhà chỉ để bất ngờ ôm vợ ngủ nướng, vậy mà lại chứng kiến cảnh này.
Tôi tên Minh, 32 tuổi, quản lý dự án tại một công ty xây dựng lớn ở Hà Nội. Công việc bận rộn, thường xuyên đi công tác xa, thu nhập khá nên sau khi cưới Lan được nửa năm, tôi bảo vợ nghỉ việc ở nhà. “Anh lo được hết, em ở nhà chăm sóc nhà cửa, sau này có con thì tốt hơn.” Lan lúc ấy chỉ cười dịu dàng, gật đầu ngoan ngoãn. Cô ấy là cô gái hiền lành từ quê lên, luôn nhường nhịn. Mẹ tôi thì được hàng xóm khen là người tốt bụng, hay giúp đỡ mọi người. Tôi tự hào vì gia đình mình êm ấm, không cãi vã, không drama mẹ chồng nàng dâu như bao nhà khác.
Nhưng đêm ấy, mọi thứ sụp đổ.
Mẹ tái mặt khi thấy tôi nằm đó. Bà lắp bắp: “Ơ… Minh về à? Mẹ tưởng sáng nay con mới đi cơ mà…” Rồi bà quay ngoắt đi, tắt đèn hành lang, lầm bầm gì đó trong miệng. Lan kéo chăn che người, toàn thân run lên. Tôi ngồi dậy, giọng khản đặc: “Mẹ… con về rồi.” Không khí nặng nề đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực.
Sáng hôm sau, tôi không đi làm. Tôi dắt Lan ra quán cà phê nhỏ gần nhà, nơi chúng tôi hay ngồi hồi mới yêu. Tay tôi nắm chặt tay vợ, lạnh buốt. Lan cúi đầu, nước mắt lăn dài trên má. Cô ấy kể, giọng nghẹn ngào đến mức tôi phải ghé sát vào mới nghe rõ.
Hóa ra, từ ngày mẹ từ quê lên ở cùng, mọi thứ thay đổi hoàn toàn mỗi khi tôi vắng nhà. Mẹ gọi em gái tôi là Hương – đang ở cách đó hai con phố – đưa hai đứa cháu nhỏ sang. Lan phải dậy từ bốn giờ sáng, nấu bữa sáng cho cả nhà, trông hai đứa trẻ nghịch ngợm, giặt giũ đống quần áo, lau dọn nhà cửa. Trong khi Hương ngủ nướng đến chín giờ, nằm dài chơi điện thoại. Mẹ thì không ngớt mắng: “Con dâu nhà người ta giỏi lắm, mày ở nhà ăn không ngồi rồi, việc vặt cũng không làm nổi!” Có hôm Lan mệt mỏi vì đau đầu, nằm nghỉ một chút, mẹ xông vào quát: “Ăn bám chồng con trai tao rồi còn lười biếng thế này!”
Lan giấu tôi vì sợ tôi buồn, sợ gia đình lục đục. “Mẹ già rồi, anh là con trai trưởng, em nín nhịn một chút là xong anh ạ…” Cô ấy nói vậy, nhưng tôi thấy đôi vai gầy guộc của vợ run lên từng hồi. Tim tôi đau như bị dao cắt. Suốt nửa năm trời, vợ tôi chịu đựng một mình những lời mắng chửi, những ánh mắt khinh thường, trong khi tôi cứ nghĩ nhà mình hạnh phúc.
Tôi nhớ lại những lần về nhà trước đây: nhà cửa gọn gàng, cơm nóng canh ngọt, mẹ và vợ cười nói vui vẻ. Hóa ra tất cả chỉ là vỏ bọc. Lan kể thêm những chi tiết khiến tôi nghẹn họng không thở nổi. Có lần mẹ mở tủ lạnh, thấy hộp sữa chua Lan mua cho bản thân bằng tiền tiết kiệm ít ỏi, bà quăng mạnh xuống sàn: “Tiền anh Minh vất vả kiếm được, mày tiêu xài linh tinh!” Lan khóc một mình trong toilet, nước mắt rơi lẫn với tiếng nước chảy để mẹ không nghe thấy. Có hôm mẹ bảo: “Mày chưa có con, ở nhà ăn bám chồng, mai mốt sinh con ra cũng lười như mày thôi.” Những lời ấy như dao cứa vào tim Lan mỗi ngày.
Tôi ôm vợ chặt vào lòng ngay giữa quán cà phê, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má mình. “Sao em không nói anh từ đầu? Anh là chồng em mà…” Lan chỉ lắc đầu, giọng vỡ òa: “Em sợ anh giận mẹ… Em sợ anh phải chọn giữa mẹ và vợ.”
Từ đó tôi thay đổi. Tôi dẫn Lan đến văn phòng công chứng, sang tên căn nhà đang ở cho vợ. “Nhà anh tự mua bằng tiền làm dự án, không xin mẹ đồng nào. Nếu có chuyện gì, nhà này là của em.” Tôi còn viết giấy tay, ghi rõ tài sản riêng. Mẹ biết chuyện thì im lặng, nhưng tôi thấy bà ngồi buồn bã ngoài ban công nhiều hơn.
Tôi nghĩ mọi thứ sẽ ổn sau khi nói chuyện rõ ràng. Nhưng drama chỉ mới bắt đầu.
Một tuần sau, tôi lại phải đi công tác ba ngày ở Đà Nẵng. Lần này tôi dặn Lan kỹ: “Em mệt thì nghỉ ngơi, không cần dậy sớm. Anh về sẽ giải quyết hết.” Lan gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn lo lắng.
Tối hôm thứ hai, điện thoại reo. Lan gọi, giọng run run qua sóng: “Anh ơi… hôm nay mẹ bảo em phải đưa hai cháu Hương đi học thay vì Hương tự đưa. Em đang đau bụng nhẹ, mẹ vẫn bắt em đi…” Tôi tức đến mức tay run cầm cập, buông điện thoại xuống mà không nói nổi lời nào. Đêm ấy tôi không ngủ được, nằm thao thức trong khách sạn, ký ức về khuôn mặt mệt mỏi của Lan ùa về như sóng dữ.
Sáng hôm sau, tôi hủy hết lịch họp, bay chuyến sớm về Hà Nội. Lúc 10 giờ sáng, tôi đẩy cửa nhà bước vào. Căn nhà im ắng đến lạ thường. Tiếng khóc trẻ con vọng ra từ bếp. Tôi bước vào, cảnh tượng đập vào mắt khiến máu tôi dồn lên não: Lan đang ôm cháu, mắt đỏ hoe, tóc tai rối bù, quần áo nhăn nhúm. Trên bàn là đống bát đũa chưa rửa từ tối qua, mùi thức ăn tanh nồng vẫn còn vương. Mẹ tôi ngồi xem ti vi, Hương nằm dài trên ghế sofa chơi điện thoại như không có chuyện gì.
Mẹ ngẩng lên, giật mình: “Minh về sớm thế?”
Tôi không kiềm được nữa. Giọng tôi run lên vì giận dữ: “Mẹ, con nghe hết rồi. Sao mẹ lại đối xử với Lan như vậy? Con đi vắng là mẹ bắt nó làm giúp việc cho em con à? Nó là con dâu, không phải người làm!”
Mẹ đỏ mặt, đứng phắt dậy: “Mày nói gì? Tao nuôi con dâu để nó ở không ăn bám à? Tao già rồi, phải có người chăm…”
Lan kéo áo tôi, giọng van xin: “Anh thôi đi… đừng cãi nữa…”
Nhưng tôi không dừng lại. Tôi kể hết những gì Lan đã chịu đựng suốt nửa năm: những lời mắng chửi, những công việc nặng nhọc từ tờ mờ sáng, những giọt nước mắt giấu kín. Mẹ nghe xong, bà ngồi phịch xuống ghế, im lặng hồi lâu. Rồi bà khóc nức nở: “Tao… tao chỉ sợ mày vất vả, sợ con dâu nhàn thân rồi bỏ mày…”
Tôi sững sờ. Lúc đó, tôi mới biết sự thật phía sau hoàn toàn khác với những gì tôi tưởng.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Hóa ra, mẹ tôi không phải vô cớ hạch sách. Bà giấu tôi một chuyện lớn khủng khiếp.
Cách đây hai tháng, khi tôi đi công tác dài ngày ở công trường miền Trung, mẹ bị ngã ở cầu thang nhà cũ. Chấn thương cột sống nặng, bác sĩ bệnh viện Bạch Mai dặn phải nghỉ ngơi tuyệt đối, không làm việc nặng, không cúi gập người. Nhưng mẹ sợ tôi lo, sợ ảnh hưởng dự án lớn đang đến hạn bàn giao, bà giấu kín không nói. Bà bắt Lan chăm sóc bà từng ngày: xoa bóp, giặt giũ quần áo của bà, nấu cháo dinh dưỡng, trông hai đứa cháu Hương để bà nằm yên. Bà nghĩ “con dâu ở nhà thì phải làm những việc ấy”.
Lan biết hết từ đầu nhưng giấu tôi vì mẹ dặn: “Đừng nói Minh, nó đang bận dự án lớn, lo xong rồi hẵng nói. Mẹ già rồi, không muốn con trai phải phân tâm.” Mỗi lần tôi gọi video về, Lan cười tươi, che giấu đôi mắt thâm quầng vì thức khuya chăm mẹ. Cô ấy chịu đựng tất cả chỉ vì không muốn gia đình tôi lục đục.
Tôi ôm mẹ chặt vào lòng, nước mắt rơi nóng hổi: “Mẹ ơi, sao mẹ không nói con? Con là con trai, con phải lo cho mẹ chứ… Sao mẹ lại để Lan chịu khổ thế này?” Mẹ khóc như mưa: “Tao sợ mày phân tâm… Tao già rồi, chỉ muốn con trai yên tâm làm ăn, không muốn trở thành gánh nặng.”
Căn nhà lúc ấy im phăng phắc. Hương cũng cúi đầu, lần đầu tiên nhận ra mình vô tâm với chị dâu. Lan đứng bên tôi, tay nắm chặt tay tôi đến mức móng tay cắm vào da thịt. Tôi cảm nhận được nỗi đau thầm lặng của vợ qua cái nắm ấy.
Từ hôm đó, mọi thứ thay đổi dần dần. Tôi thu xếp công việc, xin sếp bớt đi công tác xa, ưu tiên làm việc online. Tôi thuê người giúp việc về nhà ba buổi một tuần, trả lương tám triệu đồng mỗi tháng. Mẹ được nghỉ ngơi thật sự, tôi đưa bà đi khám định kỳ tại bệnh viện, mua thuốc bổ xương khớp đắt tiền. Với Lan, tôi quỳ xuống xin lỗi vì đã vô tâm suốt nửa năm trời. Cô ấy chỉ cười qua nước mắt: “Em là vợ anh, em chịu được. Chỉ là… em mệt lắm anh ạ.”
Hương cũng xin lỗi chị dâu, hứa sẽ tự trông con mình nhiều hơn, không đẩy hết cho mẹ và Lan nữa. Những ngày sau, không khí nhà tôi nhẹ nhàng hơn. Lan có thai được ba tháng. Mẹ chăm sóc con dâu chu đáo lạ thường, tự tay nấu cháo dinh dưỡng, canh xương hầm, những món Lan thèm. Hương hay qua chơi, đưa con sang cho bà nội trông để Lan nghỉ ngơi.
Nhưng vết thương lòng không phải một sớm một chiều lành lại. Lan dù hiền lành vẫn hay giật mình mỗi khi nghe tiếng mẹ gọi từ phòng khách. Có đêm cô ấy nằm mơ thấy mẹ quát mắng, tỉnh dậy mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển. Tôi ôm vợ vào lòng, thấy lòng mình day dứt không nguôi. Mẹ thì già đi trông thấy, tóc bạc nhiều hơn, hay ngồi một mình ngoài ban công nhìn ra con phố đông đúc, ánh đèn vàng vọt hắt lên khuôn mặt buồn bã.
Có lần bà nắm tay tôi, giọng run run: “Mẹ sai rồi con ạ. Mẹ tưởng con dâu phải nghe lời, phải vất vả mới giữ được chồng. Mẹ quên mất Lan cũng là con gái người ta, cũng có mẹ ruột đang ở quê mong con…”
Tôi không trách mẹ nhiều. Bà lớn lên trong thời bao cấp khó khăn, nghĩ khác chúng tôi – thế hệ trẻ. Nhưng tôi cũng không để vợ phải chịu thêm bất kỳ giọt nước mắt nào nữa. Giờ đây, mỗi tối tôi cố gắng về sớm, ôm vợ ngủ, kể chuyện công việc cho cô ấy nghe. Tôi hay nói với mẹ: “Mẹ nghỉ đi, con và Lan lo được hết.”
Mỗi lần ngồi một mình, tôi vẫn nhớ đêm ấy – đêm tôi về sớm và nghe mẹ quát vợ. Nhớ khuôn mặt tái mét của Lan khi bị bắt gặp. Nhớ những giọt nước mắt cô ấy giấu tôi suốt nửa năm trời. Cuộc sống gia đình không dễ dàng. Có những hiểu lầm sâu sắc, có những hy sinh thầm lặng, và có cả những nỗi đau không thể nói thành lời. Tôi may mắn vì kịp phát hiện. Nhiều người khác, có khi cả đời không biết vợ mình đang chịu đựng gì sau lưng.
Bây giờ, tôi học được bài học đắt giá nhất: trong nhà, đừng bao giờ để người mình yêu phải nuốt nước mắt một mình.




