Tưởпg coп traι Ьỏ ƌược vợ пgҺèo, ra kҺỏι tòa mẹ cҺồпg c.Һết ƌιếпg vớι tuүȇп Ьṓ của пàпg dȃu…
Tôi bước ra khỏi cổng tòa án nhân dân quận Long Biên, tay bế chặt con gái nhỏ hai tuổi đang ngủ say trong lòng. Không khí tháng mười Hà Nội se lạnh, gió heo may thổi qua khiến tôi rùng mình. Đằng sau lưng, tiếng cười the thé của mẹ chồng vang lên, sắc nhọn như dao cắt. Bà Hương, với mái tóc nhuộm đen đã lốm đốm bạc, đang hớn hở nắm tay con trai Khánh, miệng cười toe toét đến mức nếp nhăn hằn sâu. Bên cạnh là cô bồ trẻ của anh ta, mặc chiếc váy ngắn ôm sát, lao tới ôm chầm lấy Khánh như thể vừa giành được chiến thắng lớn nhất đời.
“Thế là xong rồi con trai ơi! Từ nay mẹ con mình sống yên ổn, không còn con dâu quê mùa nữa!” Bà Hương reo lên, giọng đầy đắc thắng, ánh mắt liếc tôi đầy khinh miệt.
Tim tôi thắt lại, nghẹn họng đến mức không thở nổi. Nước mắt nóng hổi chực trào ra nhưng tôi cố kìm nén. Bao năm tháng đắng cay ùa về như sóng dữ: những đêm thức trắng lo cho công ty, những buổi sáng bị mắng chửi vì nồi canh nhạt, những lần Khánh im lặng để mẹ chửi tôi thay. Tôi tên Ngân, 29 tuổi, xuất thân từ một làng quê nghèo Thái Bình. Cha mẹ mất sớm vì tai nạn giao thông, tôi một mình lên Hà Nội với hai bàn tay trắng, làm kế toán cho một công ty nhỏ. Cuộc sống vất vả, tiền lương ít ỏi, tôi từng phải ăn mì gói qua ngày, ở trọ chung phòng với ba người khác.
Năm ấy Khánh gặp tôi qua một người bạn. Anh là con trai út của bà Hương, gia đình có nhà ở ngoại thành, kinh doanh nhỏ. Khánh dẫn tôi về ra mắt, bà Hương liếc từ đầu đến chân, cau mày: “Con gái quê mùa, mồ côi cha mẹ, làm sao xứng với con trai bà? Nhà mình cần con dâu biết lo toan, chứ không phải gánh thêm gánh nặng.” Lời nói ấy như dao cứa vào tim tôi. Khánh dọa bỏ nhà đi, bà mới miễn cưỡng gật đầu, nhưng ánh mắt luôn đầy nghi ngờ.
Đám cưới giản dị, không rình rang. Tôi không kêu ca. Tôi dồn hết sức vào việc hỗ trợ Khánh mở công ty kinh doanh vật liệu xây dựng. Những đêm khuya, tôi ngồi tính toán từng đồng tiền, chạy giấy phép, liên hệ khách hàng. Nhờ vậy, năm thứ hai chúng tôi mua được căn hộ chung cư hai phòng ngủ ở Long Biên. Giá hơn hai tỷ, tôi góp phần lớn từ tiền tiết kiệm trước cưới cộng lương làm thêm mấy năm. Khánh chỉ góp được ít, nhưng sổ đỏ tôi để tên mình vì anh bảo “em giữ đi, anh tin em”. Bà Hương bán nhà cũ ở ngoại thành, chuyển hẳn về ở chung với lý do “mẹ lo cho con trai, phòng ngừa con dâu ăn bám”.
Từ ngày bà về, địa ngục của tôi chính thức bắt đầu. Sáng năm giờ tôi dậy nấu cơm, mùi khói bếp lẫn với tiếng bà cằn nhằn: “Canh nhạt thế này, mày định bỏ đói chồng con à? Nhà quê không biết nêm nếm gì hết!” Tối tôi về muộn vì overtime, bà lại mắng: “Đi làm gì mà về khuya? Hay là đi lang chạ với ai?” Còn nếu về sớm, bà bảo: “Công việc chả ra gì nên mới rảnh rỗi.” Mùi thuốc lá của bà lẫn trong không khí nhà, cái lạnh buốt sống lưng mỗi khi bà nhìn tôi bằng ánh mắt khinh thường.
Khánh thay đổi hoàn toàn. Anh vốn chiều vợ, giờ nghe mẹ chỉ đạo từng li từng tí. Tôi cãi lại một câu là anh im thin thít, để mẹ chửi tôi. Tôi nhẫn nhịn vì con gái mới sinh, vì nghĩ bà già rồi, thương con trai nên khó tính. Những đêm nằm bên chồng, tôi nghe tiếng tim mình đập thình thịch, nước mắt lặng lẽ rơi ướt gối. Ký ức tuổi thơ thiếu thốn ùa về, tôi tự nhủ phải cố gắng vì gia đình này.
Rồi tôi phát hiện Khánh có bồ. Cô ta là nhân viên bán hàng trẻ trung ở công ty, xinh đẹp, hay khoe ảnh lên Facebook. Những đêm anh “đi công tác” hay “nhậu muộn”, tôi biết hết qua tin nhắn và mùi nước hoa lạ trên áo. Khi đối chất, anh chối bay, mẹ chồng lao vào bênh vực: “Con trai bà đẹp trai, kiếm tiền giỏi, có mấy đứa theo là chuyện thường! Mày không cha không mẹ, lấy tư cách gì đòi chồng chung thủy?” Lời nói ấy khiến tôi đau đớn tột cùng, như có ai bóp nghẹt tim tôi.
Tôi khóc hết nước mắt, nhưng vẫn cố gắng vì con. Đến khi con gái hai tuổi, tôi không chịu nổi nữa. Giấy ly hôn được ký sau những cuộc tranh cãi kéo dài, những đêm mất ngủ.
Ngày ra tòa, bà Hương mừng như Tết. Bà còn gọi cô bồ tới chờ sẵn ngoài cổng để “chúc mừng”. Khi tòa tuyên ly hôn, bà cười lớn: “Về nhà mẹ lo cho con trai mẹ!”
Tôi bế con bước ra. Bà Hương quay lại, giọng mỉa mai: “Từ nay mày tự lo thân nhé Ngân ơi. Tháng nào Khánh sẽ gửi tiền cấp dưỡng cho con bé đầy đủ. Còn nhà cửa… mày dọn đồ đi cho rồi!”
Cả đám cười ồ lên. Cô bồ ôm Khánh chặt hơn. Lúc ấy, tôi dừng lại, nhìn thẳng vào mặt bà, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết: “Bác bảo tôi dọn đồ ra khỏi nhà á? Sao lại là tôi dọn? Mời mẹ con bác về dọn đồ đi. Nhà là của cháu.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Bà Hương như bị sét đánh. Mặt bà tái mét, miệng há hốc không ra tiếng. Khánh đứng cạnh, mặt cắt không còn giọt máu. Cô bồ của anh ta quay ngoắt lại, mắt trợn tròn: “Cái gì? Anh dựa dẫm vào vợ à? Nhà là của ả? Thế anh là thằng ăn bám hả?”
Khánh lắp bắp: “Mẹ… con… không phải đâu…”
Tôi tiếp tục, giọng lạnh lùng nhưng không to: “Tối qua anh Khánh còn mặc cả với tôi. Chỉ cần tôi không đòi hỏi gì, anh sẽ nuôi con và không bắt tôi chu cấp. Không tin bác hỏi con trai bác đi.”
Cô bồ nghe xong, đẩy Khánh ra, mặt méo xẹo đầy thất vọng và khinh bỉ: “Hóa ra anh chỉ là thằng dựa hơi vợ! Thôi, từ nay đừng tìm tôi nữa!” Cô ta quay ngoắt bỏ đi, giày cao gót gõ lộp cộp trên vỉa hè, tiếng bước chân vang vọng như kết thúc một vở kịch buồn.
Khánh đứng chết trân, mắt đỏ hoe nhìn tôi van xin. Bà Hương run rẩy, chỉ tay vào tôi: “Mày… mày lừa chúng tao! Mày giấu nhà trong tên mày để giờ cướp hết à?”
Tôi lắc đầu, giọng vẫn đều đều nhưng lòng đau như cắt: “Cháu không giấu. Cháu chỉ giữ phần của mình. Bà coi thường cháu nghèo, bảo cháu không xứng, bảo cháu ăn bám. Giờ bà thấy chưa? Chính cháu mới là người mua nhà. Còn bà với anh Khánh… mời về dọn đồ ra khỏi nhà cháu. Cháu phải gọi thợ sơn sửa lại đón năm mới.”
Bà Hương ngồi phịch xuống ghế đá ngoài cổng tòa, tay ôm ngực, thở hổn hển. Mùi thuốc bệnh viện thoang thoảng từ áo bà, khuôn mặt bà lúc này già nua và tuyệt vọng đến lạ. Khánh quỳ xuống van xin tôi, nước mắt giàn giụa: “Ngân ơi, anh sai rồi… Anh không ngờ… Mẹ anh cũng không biết…”
Tôi bế con gái chặt hơn, nhìn anh một lần cuối. Ánh mắt anh đầy hối hận, nhưng ký ức những năm tháng bị chà đạp khiến tôi không nao núng. “Anh sai từ rất lâu rồi Khánh ạ. Không phải hôm nay.”
Tôi quay đi, không ngoảnh lại. Trên đường về nhà bằng xe ôm, con gái tôi ngủ say trong lòng. Tôi ôm cháu mà nước mắt lăn dài, vị mặn chát trên môi. Không phải vui mừng chiến thắng, mà là xót xa cho những năm tháng tuổi trẻ đã phí hoài. Những đêm khuya tính toán sổ sách, những buổi sáng dậy sớm lo cơm nước, những lần cố nuốt nước mắt khi bị mắng “con nhà quê”. Tất cả vì một gia đình mà họ chưa bao giờ coi tôi là người nhà.
Về đến căn hộ, tôi ngồi một mình trong phòng khách. Ánh đèn vàng vọt chiếu xuống bộ sofa, chiếc tủ lạnh, chiếc giường đôi – tất cả đều do tiền tôi trả. Tôi nhớ lại ngày ký hợp đồng mua nhà, Khánh cười bảo “Em giữ tên em đi, anh bận công việc”. Giờ đây, mọi thứ trở về với chủ nhân thực sự.
Hai tháng sau, bà Hương bị bệnh nặng, phải nằm viện vì huyết áp cao và suy kiệt. Khánh gọi điện van xin, giọng run run: “Ngân, mẹ anh không có chỗ ở, cho bà về nhà tạm được không?” Tôi đồng ý, nhưng chỉ cho bà ở phòng nhỏ. Bà Hương nằm trên giường, gầy guộc, da nhăn nheo, nhìn tôi mà không dám nói gì. Tôi pha cháo nóng mang vào, mùi gừng thoang thoảng. Bà cầm tay tôi, run run: “Ngân… mẹ sai rồi… Mẹ không ngờ con giỏi giang đến vậy…”
Tôi không khóc, chỉ nhẹ nhàng rút tay ra: “Bác ăn cháo đi. Con gái cháu vẫn gọi bà là bà nội. Cháu không muốn cháu nó mất bà.”
Khánh thì sau ly hôn mới tỉnh ngộ. Anh xin lỗi hàng ngày, xin được gặp con. Tôi cho anh gặp vào cuối tuần, nhưng không cho quay lại. Cô bồ cũ của anh sau đó cũng bỏ anh vì biết anh trắng tay, chỉ còn mỗi công ty nhỏ đang nợ nần.
Giờ tôi sống một mình với con gái. Sáng đưa cháu đi mẫu giáo bằng xe máy qua những con phố Hà Nội đông đúc, tối về nấu cơm đơn giản, cuối tuần đưa cháu về quê Thái Bình thăm ông bà ngoại. Cuộc sống không giàu có, tiền bạc phải tính toán từng đồng, nhưng yên bình. Không ai xét nét giờ giấc, không ai mắng tôi “con nhà quê”. Con gái tôi lớn lên trong vòng tay yêu thương, cười tươi mỗi ngày.
Đôi khi đêm khuya, khi con đã ngủ, tôi ngồi một mình bên cửa sổ nhìn ra ánh đèn thành phố. Ký ức ùa về, tim thắt lại với nỗi tiếc nuối da diết. Bà Hương từng bảo tôi không xứng với con trai bà. Giờ bà mới hiểu, chính bà và con trai bà mới không xứng với tôi. Tôi không hận. Chỉ tiếc cho những năm tháng tuổi trẻ đã phí hoài vào một cuộc hôn nhân không đáng. Và tôi tự nhủ, từ nay sẽ không bao giờ để ai nữa khiến tôi phải nhẫn nhịn đến mức đánh mất chính mình. Cuộc đời còn dài, và tôi đã tìm lại được chính bản thân.





