Mẹ Tȃү Sṓc Nặпg KҺι Coп Gáι Đòι Ở Lạι Vιệt Nam: Tưởпg Bị Dụ Dỗ, Bà Saпg Gấp Ép Coп Vḕ và cáι kết

Mẹ Tȃү Sṓc Nặпg KҺι Coп Gáι Đòι Ở Lạι Vιệt Nam: Tưởпg Bị Dụ Dỗ, Bà Saпg Gấp Ép Coп Vḕ và cáι kết
Tôi ngồi chết lặng trước màn hình máy tính ở Sevilla, tách trà hoa cúc nóng hổi rơi đánh cạch xuống sàn gạch hoa, nước trà loang ra như vết máu. Tay tôi run đến mức không nhặt nổi. Giọng Marisa vang lên từ loa, kiên quyết và xa lạ: “Mẹ ạ, con quyết định rồi. Con sẽ sống ở Việt Nam, không về nữa.”
Tim tôi thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Đứa con gái duy nhất của tôi, cô bé nhút nhát từng bám váy mẹ từng bước, giờ đây lại nói như người lớn thực thụ. Không khóc lóc, không do dự. Chỉ có sự bình thản đáng sợ. Tôi thì thầm trong nước mắt: “Không thể nào… con không thể bỏ mẹ như vậy.” Cairo, chồng tôi, đứng sau lưng, đặt tay lên vai tôi. Giọng ông trầm xuống, đầy lo lắng: “Elena, chúng ta phải sang đó. Nếu không, chúng ta sẽ mất con thật rồi.”
Đêm ấy, tôi không chợp mắt. Nỗi sợ cũ ùa về như sóng dữ, dìm tôi xuống đáy. Hồi còn trẻ, tôi đã mất người anh trai trong một chuyến đi xa châu Phi. Cái cảm giác chờ điện thoại, chờ tin xấu, mùi thuốc bệnh viện nồng nặc, tiếng máy thở đều đều… tất cả quay lại. Giờ đây, con gái tôi đang ở một đất nước xa xôi, nóng bức, ồn ào mà tôi chưa từng biết mặt. Sài Gòn – cái tên ấy với tôi lúc đó chỉ gợi lên hình ảnh xe máy hỗn loạn, bụi bặm và nguy hiểm rình rập.
Tôi là Elena, 48 tuổi, sống ở Sevilla, Tây Ban Nha. Marisa năm nay 22 tuổi. Từ nhỏ, con đã là tất cả cuộc đời tôi. Tôi và Cairo luôn che chở con bằng mọi giá. Chúng tôi làm việc cật lực, tiết kiệm từng euro để con có cuộc sống tốt nhất. Vậy mà ba năm trước, khi Marisa xin đi du học trao đổi một kỳ tại Việt Nam, tôi đã phản đối kịch liệt. “Con ơi, Việt Nam xa quá, khác biệt quá. Mẹ nghe nói ở đó xe máy như kiến, thức ăn lạ, bệnh tật nhiều. Con ở nhà mẹ lo cho con còn hơn.” Tôi ôm con khóc, van xin. Nhưng Marisa chỉ mỉm cười yếu ớt, ôm tôi thật chặt: “Mẹ, con đã lớn rồi. Con muốn thử một lần.”
Tôi đành buông tay, nhưng lòng nặng trĩu. Ngày con lên máy bay, tôi đứng ở sân bay Madrid khóc đến sưng mắt. Ba năm qua, căn nhà Sevilla trở nên trống trải đến nao lòng. Những buổi tối trước kia rộn ràng tiếng cười con kể chuyện học hành, giờ chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng Cairo thở dài. Tôi chờ cuộc gọi mỗi ngày như chờ cứu cánh. Ban đầu Marisa gọi đều, kể về Sài Gòn náo nhiệt, về những chiếc xe máy len lỏi tài tình, về gia đình homestay người Việt ấm áp. Tôi gật gù nhưng lòng vẫn thấp thỏm. Rồi cuộc gọi thưa dần. Con bảo bận học, bận làm thêm cà phê, bận tham gia câu lạc bộ ngôn ngữ. Tôi càng lo lắng tột độ.
Rồi cái cuộc gọi định mệnh ấy đến. Marisa hiện lên màn hình, mặt rạng rỡ nhưng giọng kiên quyết lạ lùng. “Mẹ, ba, con muốn học tiếp đến khi tốt nghiệp ở đây. Con không về Tây Ban Nha nữa.” Tôi chết lặng, nghẹn họng không thở nổi. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. “Con nói gì vậy Marisa? Sao con lại ở lại nơi xa xôi ấy? Mẹ với ba già rồi, ai chăm sóc hai người đây?” Con nhìn thẳng vào camera, mắt sáng long lanh: “Vì con cảm thấy thuộc về nơi này, mẹ ạ.”
Tôi khóc suốt đêm. Cairo an ủi tôi bằng tất cả tình yêu, nhưng tôi vẫn quyết: phải sang tận nơi. Hai tuần sau, chúng tôi đặt vé bay dài dằng dặc. Suốt 15 tiếng trên máy bay, tôi không ngủ, chỉ lật đi lật lại album ảnh con gái từ bé đến lớn. Ký ức ùa về: Marisa bé bỏng sợ sấm sét ôm mẹ khóc thét, Marisa ngày đầu đi học run rẩy cầm tay mẹ… Giờ con lại muốn ở lại một đất nước cách nửa vòng trái đất. Tôi sẽ kéo con về bằng mọi giá.
Khi máy bay hạ cánh xuống Tân Sơn Nhất, hơi nóng ẩm ập vào mặt như lò hơi khổng lồ. Tôi siết chặt tay Cairo đến tím bầm. Sân bay sạch sẽ, hiện đại hơn tôi tưởng. Marisa đứng chờ ở sảnh đến, tóc buộc cao gọn gàng, da rám nắng khỏe khoắn, nụ cười rạng rỡ. Tôi khựng lại. Con gái tôi gầy đi nhưng không hốc hác – đó là dáng người của một cô gái tự tin, đầy sức sống. “Mẹ, ba, con nhớ hai người lắm!” Marisa lao vào ôm tôi thật chặt. Mùi hương quen thuộc của con hòa lẫn với mùi khói xe và nắng Sài Gòn khiến tôi nghẹn ngào.
Trên đường về khách sạn bằng taxi, tôi im lặng quan sát. Xe máy đông nghịt như kiến nhưng di chuyển trật tự lạ thường. Marisa chỉ tay vui vẻ: “Mẹ thấy không, mọi người đi rất khéo, ít tai nạn lắm.” Tôi gật nhẹ nhưng lòng vẫn đầy nghi ngờ. Tối đó, con dẫn chúng tôi đến một quán ăn gia đình ven đường. Khi mâm cơm phần được mang ra – thịt kho tàu đậm đà, nem rán giòn tan, canh chua cá lóc, rau muống xào tỏi – tôi trợn mắt. “Một người ăn hết sao con?” Marisa cười lớn: “Dạ, chỉ khoảng 150 nghìn Việt Nam thôi mẹ. Rẻ và ngon lắm.”
Tôi nếm thử. Vị thịt kho mềm, thấm đẫm, không ngấy như tôi sợ. Rau tươi giòn, canh thanh mát. Marisa ăn ngon lành, kể: “Con ăn theo kiểu Việt nên cân nặng giảm tự nhiên, cơ thể nhẹ nhàng hơn. Không còn mệt mỏi như trước.” Tôi nhìn con, lòng thoáng lạ lẫm. Nhưng lúc đó tôi vẫn nghĩ: chỉ là tạm thời thôi. Con sẽ về khi hết hứng thú.
Những ngày sau, Marisa dẫn chúng tôi đi khắp Sài Gòn. Tôi thấy con tự tin gọi món bằng tiếng Việt lơ lớ, trò chuyện vui vẻ với tài xế Grab, với cô bán hàng rong. Con dẫn tôi đến trường đại học – khuôn viên xanh sạch, sinh viên thân thiện. Con kể về homestay, về cô chủ nhà người Việt hay nấu canh chua cá, về những buổi tối cả nhà quây quần xem phim, chia sẻ chuyện đời. Tôi bắt đầu lung lay. Nhưng nỗi sợ cũ vẫn ám ảnh. Tôi từng mất người thân vì chuyến đi xa, cái cảm giác chờ tin xấu khiến tôi không dám buông tay Marisa.
Tôi còn nhớ đêm tôi cãi nhau với Cairo ở khách sạn. “Ông không lo sao? Con bé bị ảnh hưởng rồi. Có khi nào con bị người ta lừa, bị yêu đương bừa bãi không?” Tôi khóc nức nở, ký ức về những câu chuyện xấu trên báo ùa về. Cairo ôm tôi: “Elena, mình phải tin con.” Nhưng tôi không thể…………..Tối hôm ấy, trên phố đi bộ Nguyễn Huệ lung linh ánh đèn, Marisa nắm chặt tay tôi, giọng run run nhưng kiên định: …………….
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Mẹ, con muốn nói hết lòng mình.” Con kể về những đêm đầu mới sang, nhớ nhà đến khóc thầm trong phòng trọ nhỏ. Kể về lần bị ốm, cô chủ homestay nấu cháo hành nóng hổi chăm sóc như con gái ruột. Kể về những chuyến xe máy bon bon qua cầu Sài Gòn, gió mát lùa tóc, cảm giác tự do mà con chưa từng có. “Mẹ ạ, ở đây con không còn là cô bé nhút nhát nữa. Con tìm thấy chính mình. Con muốn dạy tiếng Tây Ban Nha, làm phiên dịch, sống một cuộc đời ý nghĩa ở nơi con thuộc về.”
Tôi ngồi im trên ghế đá, nước mắt lăn dài không ngừng. Tất cả định kiến của tôi về Việt Nam – ồn ào, nguy hiểm, hỗn loạn, người dân lạnh lùng – tan biến dần trước mắt. Marisa không còn là cô bé sợ sấm sét ôm váy mẹ. Con đã trưởng thành, và Sài Gòn đã giúp con làm được điều đó bằng cách riêng của nó.
Cairo nắm tay tôi chặt hơn: “Elena, mình không mất con. Chỉ là phải học cách yêu con theo cách mới.” Tôi khóc nức nở trong lòng, nhưng lần này không phải vì đau đớn mất mát. Đó là tiếng khóc của sự buông bỏ, của một người mẹ nhận ra con gái mình đã có đôi cánh.
Những ngày cuối cùng ở Sài Gòn, tôi đi dạo cùng con nhiều hơn. Tôi thử ăn bún thịt nướng thơm lừng trên vỉa hè, uống cà phê sữa đá ngọt ngào mát lạnh, ngắm nhà thờ Đức Bà dưới nắng vàng rực rỡ. Tôi thấy Sài Gòn không chỉ nhộn nhịp mà còn ấm áp, trật tự và đầy sức sống. Những người dân Việt Nam giúp đỡ nhau thật lòng, tiếng cười vang vọng khắp nơi. Marisa cười hạnh phúc khi tôi tập nói vài câu tiếng Việt lơ lớ: “Cảm ơn… ngon quá!”
Trước ngày về, tôi ôm con thật lâu ở sân bay Tân Sơn Nhất. Nước mắt chúng tôi hòa vào nhau. “Con sống tốt nhé. Mẹ sẽ học tiếng Việt để lần sau sang thăm con không phải dịch nữa.” Marisa khóc nhưng là nước mắt hạnh phúc: “Con hứa, mẹ. Con yêu mẹ nhiều lắm.”
Trên máy bay trở về Sevilla, tôi tựa đầu vào vai Cairo. Nỗi sợ cũ vẫn còn đó, nhưng nó đã nhỏ lại rất nhiều, như một vết sẹo mờ theo năm tháng. Việt Nam không cướp con tôi. Nó đã trao cho con một phiên bản tốt đẹp hơn, mạnh mẽ hơn. Và cho tôi – một người mẹ lo lắng – bài học sâu sắc về buông tay và tin tưởng.
Giờ mỗi tối ở Sevilla, khi ánh đèn vàng vọt hắt qua cửa sổ, tôi mở điện thoại xem ảnh Sài Gòn. Nhìn nụ cười rạng rỡ của Marisa giữa dòng người xe máy, giữa những quán ăn vỉa hè, tôi mỉm cười. Tôi không còn sợ nữa. Vì tôi đã tận mắt thấy: con gái tôi đang sống cuộc đời mà nó thuộc về. Tình yêu của chúng tôi, dù cách nửa vòng trái đất, vẫn luôn ở đó – ấm áp, kiên định và mãi mãi không phai.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!