Đi Công Tác Về Thấy Sân Nhà Rạp Cưới Linh Đình, Mẹ Ch/ồng Ch/ặn Cổ/ng Qu/át: “Nay Tao Đón Dâu Mới, C/út Ngay”. Tôi Lập Tức làm Ngay một việc ….
Chiếc taxi phanh gấp trước đầu hẻm, tiếng lốp ken két chói tai giữa trưa nắng Sài Gòn tháng Sáu. Tôi bước xuống, vali kéo lạch cạch trên mặt đường nóng bỏng. Toàn thân tôi lạnh toát dù trời oi bức đến ngh/ẹt th/ở.
Tiếng nhạc đám cưới vang lên ầm ĩ từ chính ngôi nhà ba tầng mà tôi đã đổ biết bao mồ hôi nước mắt để xây nên. Khung rạp đỏ chót lấn ra tận miệng hẻm, hoa tươi nhập khẩu kết thành vòm, tấm bảng mica lấp lánh dòng chữ: Lễ thành hôn Lê Khang – Bảo Ngọc.
Chồng tôi. Đang cưới vợ khác.
Tôi đứng sững, tay si/ết ch/ặt cán vali đến trắng khớp. Chỉ 12 tiếng trước, Khang còn gọi video call, giọng ngọt ngào: “Em công tác mệt thì nghỉ ngơi đi, anh bận họp dự án, về anh nấu canh chua cho em.”
Bà Phương – mẹ chồng tôi – mặc áo dài đỏ chót, tóc xịt keo bóng lộn, đeo đầy vàng, hớt hải chạy ra chặn trước cổng. Khuôn mặt bà ta cứng đờ khi nhìn thấy tôi.
“Cô… cô về sớm làm gì? Tuần sau mới về mà?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà, giọng lạnh tanh: “Tuần sau mới về thì làm sao kịp dự đám cưới chồng mình hả mẹ?”
Bà Phương thay đổi sắc mặt, hất hàm: “Cô đừng có giả vờ. Cái nhà này không có chỗ cho cô nữa. Nay tao đón dâu mới, cô cút ngay!”
Lời bà ta như dao cắt vào tim. Cao điếc. Bà ta vẫn dùng hai chữ ấy để sỉ nhục tôi sau bao năm tôi cắn răng chịu đựng.
Tôi nhớ lại tám năm trước, khi Khang bị tai nạn, tôi bán mảnh đất hồi môn, thức trắng đêm đổ bô lau người cho anh. Tôi ngã cầu thang bệnh viện, mất đứa con đầu lòng và khả năng làm mẹ. Bà Phương lúc ấy quỳ lạy tôi, khóc lóc van xin. Giờ đây, bà ta đứng đây, hùng hổ đuổi tôi ra khỏi chính ngôi nhà do tôi bỏ tiền xây.
Khang mặc vest trắng, hoa hồng cài ngực, chạy ra. Khuôn mặt anh ta hoảng loạn khi chạm ánh mắt tôi.
“Quyên… sao em về lúc này?”
Tôi bước tới, từng bước giày cao gót gõ mạnh trên mặt đường. “Anh bận họp dự án phải không? Dự án rước dâu mới về nhà do em mua à?”
Anh ta lùi lại, giọng run: “Em bình tĩnh đi. Đợi khách về hết anh sẽ nói chuyện. Giờ em về nhà ngoại tạm đi, giữ thể diện cho anh.”
“Thể diện?” Tôi bật cười, tiếng cười khô khan. “Anh ngo/ại tì/nh, tổ chức đám cưới khi chưa ly hôn vợ, còn đòi tôi giữ thể diện?”
Bà Phương chen vào, chỉ tay vào mặt tôi: “Con Ngọc nó đang m/ang th/ai cháu đích tôn nhà họ Lê. Cô không đ/ẻ được thì biết thân biết phận đi!”
Cơn đau x/é lò/ng. Họ dùng chính nỗi đau mất con của tôi để đâm tôi lần nữa.
Tôi không khóc. Không g/ào th/ét. Tôi chỉ lùi hai bước, rút điện thoại ra và bấm số.
“Alo anh Hoàng, kích hoạt ngay lệnh siết nợ căn nhà hẻm quận 10. Cắt điện nước lập tức.”
Chưa đầy mười phút sau,……………….
HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI..
toàn bộ rạp cưới chìm trong bóng tối. Tiếng nhạc tắt ngắt, máy lạnh ngừng hoạt động. Cái nóng Sài Gòn 38 độ tràn vào như lò thiêu. Khách mời la ó, đổ mồ hôi nhễ nhại. Thức ăn bốc mùi tanh nồng.
Khang chạy ra cột điện, tay run lẩy bẩy gạt cầu dao vô ích. Bà Phương tóc tai rối bù, son phấn nhòe nhoẹt, la hét thất thanh. Cô dâu mới – Bảo Ngọc – váy cưới ướt đẫm mồ hôi, mặt méo xẹo cáu gắt.
Tôi ngồi ở quán nước đối diện, nhấp ngụm trà đá, bình thản chứng kiến tất cả.
Tối hôm đó, Khang gọi điện, giọng điên cuồng: “Mày làm cái gì vậy Quyên? Cắt điện nước nhà tao?”
Tôi đáp lạnh lùng: “Nhà anh? Căn nhà đó thế chấp ngân hàng từ công ty của tôi. Anh chỉ đứng tên. Giờ tôi siết nợ.”
Anh ta hoảng loạn: “Em không thể làm vậy! Nhà đứng tên anh!”
“Thì anh cứ thử xem.”
Một tuần sau, luật sư của tôi xuất hiện cùng đội bảo vệ. Khang và bà Phương bị ép giao nhà trong vòng một giờ. Họ ôm vài túi quần áo cũ kỹ, mặt cắt không còn giọt máu, bị tống ra đường.
Tôi đứng dưới tán cây lộc vừng, nhìn họ lê bước đi trong nắng. Không một chút xót xa.
Nhưng drama chưa dừng lại. Tôi là Trần Lê Quyên – Chủ tịch Tập đoàn Thiên Kim, người đã âm thầm chống lưng cho công ty Kiến Hưng của Khang suốt tám năm. Anh ta tưởng mình là giám đốc tài ba. Thực ra anh ta chỉ là con rối.
Khi Khang đến công ty đòi gặp “chủ tịch”, anh ta sững sờ khi thấy tôi ngồi ghế chủ tịch. Anh ta quỳ xuống van xin, nước mắt giàn giụa: “Quyên ơi, anh sai rồi. Anh bị lừa. Em tha cho anh…”
Tôi ném tập hồ sơ sai phạm lên bàn: “20 tỷ anh tham ô. Ký ly hôn, từ bỏ mọi quyền lợi, tôi xóa hồ sơ. Không ký, anh vào tù.”
Khang run rẩy ký. Bà Phương khóc lóc dập đầu xin tha. Tôi xé tan hồ sơ trước mặt họ, rồi ra lệnh bảo vệ tống cổ.
Họ mất nhà, mất công ty, mất danh dự. Bảo Ngọc – “tiểu thư” mà họ rước về – lộ nguyên hình là một cô gái chuyên đào mỏ, cuỗm sạch tiền tiết kiệm của bà Phương rồi bỏ đi.
Sau ly hôn, Khang và bà Phương rơi vào cảnh khốn cùng. Tôi tình cờ thấy họ đẩy xe rác ở ngoại ô, cắn xé lẫn nhau vì miếng cơm manh áo. Bà Phương gầy guộc, Khang hốc hác, không còn chút kiêu hãnh ngày xưa.
Tôi ngồi trong xe Mercedes, kéo kính lên, lặng lẽ lái đi. Không hả hê, chỉ là sự thanh thản lạ kỳ.
Tám năm thanh xuân, mồ hôi nước mắt, nỗi đau mất con – tất cả đã khép lại. Tôi ôm con gái nuôi An Nhiên vào lòng mỗi tối, biết rằng mình đã thực sự tự do.
Họ từng nghĩ tôi là con cừu non dễ bắt nạt. Họ đã sai. Một người phụ nữ khi bị đẩy đến đường cùng, sẽ trở thành cơn bão không ai lường trước.





