Nghe Lời Người Khác, Chồng Đuổi Vợ M;ang Th;ai Ra Khỏi Nhà Trong Đêm Mưa – 5 Năm Sau Gặp Lại vợ cũ Trên Bàn Mổ
Tôi là Tường Vi. Đêm mưa năm ấy, chồng tôi đ;u;ổi tôi ra khỏi nhà khi tôi đang mang thai ba tháng.
Mưa rơi như trút nước ngoài con hẻm nhỏ Cần Thơ. Tôi ôm bụng, bước từng bước nặng nề ra khỏi cổng sắt, chiếc túi quần áo ướt sũng đeo trên vai. Nước mưa lạnh buốt thấm qua lớp áo mỏng, thấm cả vào da thịt. Tim tôi thắt lại từng cơn, nghẹn đến mức không thở nổi. Thành Luân đứng trong nhà, ánh đèn vàng vọt hắt ra sau lưng anh, khuôn mặt lạnh tanh như người dưng. Không một lời gọi lại. Chỉ có giọng bà Cẩm Lệ – mẹ chồng tôi – the thé vang lên từ sau lưng: “Đi đi! Đừng để hàng xóm thấy nhục nữa!”
Tôi cắn chặt môi, không khóc lớn. Chỉ ôm chặt lấy cái bụng còn nhỏ, thì thầm qua lớp áo ướt: “Con ơi, mẹ xin lỗi… Mẹ xin lỗi con nhiều lắm…” Vị mặn của nước mắt hòa lẫn nước mưa tràn vào miệng. Lúc đó, tôi không biết rằng tất cả chỉ là một cái bẫy đã được giăng sẵn từ lâu. Tờ giấy ghi địa chỉ kho hàng, tấm ảnh tôi ngồi cà phê với bác sĩ Đăng Khôi bị cắt góc, và những lời thì thầm của Nhật Hân – cô em họ nhà chồng – tất cả đều là vũ khí sắc nhọn nhắm thẳng vào tôi.
Tôi tên Tường Vi, trước kia là bác sĩ tim mạch ở bệnh viện tuyến dưới. Thành Luân là trung úy công an, cao ráo, nghiêm nghị, từng là chỗ dựa vững chắc nhất của tôi. Chúng tôi yêu nhau ba năm, cưới nhau ba năm. Có những lúc cãi vã vì anh bận chuyên án, tôi bận ca trực đêm, nhưng vẫn luôn nắm tay nhau qua hết. Khi biết tin mang thai, anh mừng đến mức chạy đi mua ngay chiếc còi công an đồ chơi nhỏ xíu, cười toe toét: “Con trai hay con gái gì cũng được, sau này ba dạy con thổi còi bắt cướp.”
Nhưng mọi thứ sụp đổ từ cái đêm chuyên án kho hàng lạnh ven sông bị lộ. Đồng đội anh bị thương nặng, anh về nhà trong tình trạng ướt mưa, mệt mỏi rã rời. Trên bàn trà, tờ giấy ghi địa chỉ kho, vài tin nhắn lạ, và tấm ảnh tôi ngồi cà phê với bác sĩ Đăng Khôi – người từng kê đơn thuốc tim cho mẹ ruột tôi. Nhật Hân ngồi nép bên bà Cẩm Lệ, giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ sắc: “Anh Luân, em không dám chắc, nhưng chiều nay em thấy chị Vi gặp anh Khôi lâu lắm… Họ nói chuyện rất thân mật.”
Tôi hoảng loạn giải thích, giọng run run: “Anh Khôi chỉ kê toa cho má em thôi! Anh biết má em bị tim mà!” Nhưng Thành Luân chỉ im lặng. Im lặng kinh khủng, như một bức tường băng không thể xuyên thủng. Bà Cẩm Lệ đẩy mạnh tờ siêu âm thai bị chỉnh ngày tháng về phía anh: “Cái thai này cũng chẳng rõ ràng nữa rồi! Nhà mình dòng họ Võ đàng hoàng, không thể để mang tiếng!”
Tôi quỳ xuống, ôm bụng run rẩy, nước mắt nóng hổi lăn dài: “Đứa bé là con của anh, anh Luân ơi… Anh tin em đi!” Anh chỉ nhìn tôi bằng đôi mắt mệt mỏi, lạnh lẽo, rồi nói một câu khiến tim tôi vỡ vụn: “Khi anh còn mặc bộ đồ này, anh không thể sống cạnh người anh không tin được.”
Đó là câu cuối cùng anh nói với tôi trước khi tôi bị đuổi ra khỏi nhà trong đêm mưa tầm tã. Tôi không quỳ lạy, không khóc lóc om sòm. Chỉ lặng lẽ cầm theo chiếc còi công an đồ chơi anh từng mua cho con, bước ra ngoài. Cái lạnh buốt sống lưng khiến tôi run lên từng cơn. Mùi đất ẩm và nước mưa hòa quyện, tôi cảm giác như cả thế giới đang sụp đổ.
Cô Tư Ngọt – chủ quán hủ tiếu đầu hẻm – thấy tôi ướt như chuột lột thì kéo ngay vào nhà: “Trời đất ơi con ơi! Bầu bí mà đứng mưa! Vô đây ăn chén nước lèo nóng đi con.” Chỉ một câu nói vụng về của người hàng xóm xa lạ, tôi đã khóc nức nở như đứa trẻ. Tôi ở nhờ phòng sau quán cô Tư mấy ngày, nằm nghe tiếng xe máy chạy ngoài hẻm, tiếng bà con xì xào. Rồi tôi thu hết dũng khí về Sa Đéc với mẹ ruột – bà Sáu Yên.
Mẹ không hỏi nhiều. Bà chỉ ôm tôi thật chặt, giọng khàn khàn: “Về đây rồi con. Nhà mình nghèo, nhưng không bao giờ khóa cửa với con.” Những tháng sau đó là địa ngục. Tôi mang bầu lớn dần, vẫn phải làm thêm ở phòng khám nhỏ ven sông, phụ mẹ tráng bánh bò từ tờ mờ sáng. Có những đêm bụng đau quặn thắt, tôi ôm chiếc còi công an nằm co ro trong góc nhà, nước mắt lặng lẽ rơi. Tôi nghĩ đến Thành Luân. Nghĩ đến cái cách anh từng vuốt ve bụng tôi, từng thì thầm hát ru cho con nghe. Nhưng anh không tìm tôi. Tin nhắn tôi gửi bị chặn đen. Cuộc gọi bị xóa sạch.
Đứa bé chào đời trong một đêm mưa khác. Bé trai nhỏ xíu, yếu ớt, phải nằm lồng ấp mấy ngày. Tôi đặt tên con là Lâm An Khôi, gọi bé là Xu. Khi làm khai sinh, cán bộ hỏi tên cha, tôi im lặng rất lâu, rồi ghi hai chữ “không rõ”. Không phải tôi muốn phủ nhận anh, mà tôi không muốn con vừa mở mắt đã bị dòng họ nhà chồng chối bỏ, bị mang tiếng là con hoang.
Năm năm trôi qua trong nước mắt và mồ hôi. Tôi vừa làm bác sĩ, vừa nuôi con, vừa học lại chuyên khoa tim mạch. Cuộc sống vất vả nhưng tôi cố gắng từng ngày. Bé Xu lớn lên ngoan ngoãn, nhỏ con hơn bạn cùng tuổi nhưng hay cười. Cậu bé giữ chiếc còi công an cũ như báu vật. Có lần bé hỏi tôi bằng giọng trong trẻo: “Mẹ ơi, cái còi này của ai vậy?” Tôi chỉ vuốt tóc con, cố nuốt nước mắt: “Của một người từng thương mẹ rất nhiều, nhưng lạc đường rồi con ạ.”
Tôi không oán hận nhiều nữa. Chỉ cố sống để con không phải cúi đầu trước lời đồn đại. Có hôm bé bị ngất nhẹ sau giờ thể dục ở trường, bác sĩ phát hiện van tim bé có bất thường bẩm sinh nhẹ – giống hệt vết bớt sau tai và dấu hiệu tim của Thành Luân. Lúc đó, tôi khóc thầm trong phòng khám, tay che miệng không cho tiếng nấc thoát ra. Con tôi mang dòng máu của anh, mà anh lại chưa từng biết mặt con………..
Nhưng cuộc đời không cho tôi khóc lâu.
Một đêm mưa nhỏ ở Cần Thơ, trung tâm tim mạch An Hòa nhận ca cấp cứu khẩn cấp. Bệnh nhân chấn thương ngực trái nặng, mảnh kim loại găm sát tim, mất máu rất nhiều. Tôi mặc áo blue, đeo khẩu trang, bước vào phòng mổ. Khi ánh đèn đèn mổ chiếu xuống khuôn mặt bệnh nhân, tim tôi như ngừng đập….
**……………………………………………**
**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇**
Thành Luân.
Anh nằm đó, mặt tái mét, môi tím ngắt, máu đỏ tươi thấm ướt áo. Vết thương sát tim, nhịp tim trên monitor rối loạn từng nhịp. Bác sĩ trẻ trong ekip ngập ngừng: “Bác sĩ Vi, ca này chị có cần đổi người không?”
Tôi nhìn monitor réo lên từng nhịp, cố kìm nén cơn đau thắt ở ngực, giọng bình tĩnh đến lạ: “Trên bàn mổ chỉ có bệnh nhân. Chuẩn bị máu nhóm, mở đường truyền lớn.”
Những giờ tiếp theo là địa ngục trần gian. Tôi kẹp mạch máu, hút máu, khâu từng mũi chỉ một cách cẩn thận. Tay tôi không run, nhưng lòng đau âm ỉ như có ai đang bóp nghẹt. Năm năm trước anh đuổi tôi giữa mưa vì nghi ngờ. Năm năm sau, chính tôi lại đang giành giật từng nhịp tim cho anh. Khi phát hiện van tim anh cũng có bất thường giống hệt bé Xu, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống khẩu trang, không ai nhìn thấy.
Ca mổ thành công. Anh qua nguy kịch.
Khi anh tỉnh lại sau hai ngày, tôi đứng bên giường ghi hồ sơ. Anh nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc: “Vi… là em sao?” Tôi đặt bút xuống, giọng lạnh tanh: “Bệnh nhân vừa mổ tim, hạn chế nói chuyện.”
Bà Cẩm Lệ và Nhật Hân chạy đến. Bà khóc lóc đòi đổi bác sĩ chính, Nhật Hân cúi gằm mặt, tay siết chặt túi xách đến trắng khớp. Tôi chỉ nhìn họ một thoáng rồi quay đi, lòng không còn hận thù, chỉ còn nỗi buồn mênh mông.
Cô Tư Ngọt dắt bé Xu đến thăm tôi ở bệnh viện. Bé nhìn qua kính phòng hồi sức, chỉ tay hỏi nhỏ: “Mẹ ơi, chú nằm đó là ai? Sao chú giống con vậy?”
Sự thật dần hé lộ như vết thương bị xé toạc.
Luật sư Diệu Thanh giúp tôi lật lại tất cả. Chị Nhành – người giúp việc cũ – đưa ra chiếc sim card và mảnh giấy cháy dở. Bác sĩ Đăng Khôi xác nhận tôi chỉ gặp anh ấy để lấy toa thuốc cho mẹ. Đoạn ghi âm USB của ông nội bé Xu (cha chồng tôi) vang lên rõ ràng: “Cẩm Lệ, đừng nghe một phía con ơi…” Nhật Hân và Mai Quốc Đạt – anh trai cô ta – là người đứng sau tất cả. Họ lợi dụng vụ chuyên án kho hàng lạnh để gài bẫy tôi, đẩy tôi ra khỏi nhà để Nhật Hân chiếm chỗ làm vợ út. Bà Cẩm Lệ vì sĩ diện dòng họ đã tin theo mà không suy nghĩ.
Thành Luân nghe hết câu chuyện, anh quỳ xuống trước mặt tôi dù vết mổ còn đau buốt: “Anh xin lỗi… Anh sai rồi Vi ơi. Anh đã đánh mất em và con…” Tôi nhìn anh, lòng không hả hê, chỉ thấy xót xa: “Anh mất một đêm để đuổi tôi. Tôi mất năm năm trời để dạy con đừng sợ mưa, đừng sợ bị bỏ rơi.”
Kết quả xét nghiệm huyết thống xác nhận bé Xu chính là con anh. Lần đầu tiên bé gặp anh, đôi mắt trong veo ngước lên: “Chú là người trong ảnh mẹ hay ôm hả? Sao chú không ở với mẹ con?”
Thành Luân khóc như một đứa trẻ. Anh xin được làm cha, từng bước một. Anh học cách đón con tan học, học nấu cháo cho con ăn (dù lần đầu khét lẹt), học kiên nhẫn khi bé vẫn chỉ gọi anh là “chú Luân”.
Bà Cẩm Lệ già đi rất nhiều, bà lén mang bánh bò đến nhưng bé Xu chỉ nhận khi tôi cho phép. Nhật Hân và Quốc Đạt bị xử lý theo pháp luật. Vụ kho hàng lạnh được minh oan hoàn toàn cho tôi.
Giờ đây, cuộc sống tôi bình yên hơn. Bé Xu vẫn giữ chiếc còi công an cũ như báu vật. Có những chiều mưa nhỏ, Thành Luân đến đón con, che ô thật thấp để mưa không tạt vào bé. Xu nắm một ngón tay anh, nhưng vẫn chưa gọi “ba”.
Tôi không vội. Có những vết thương cần rất nhiều thời gian để lành. Tôi không quay về nhà họ Võ, không nhận lời cưới lại. Tôi chỉ muốn con tôi lớn lên mà không phải cúi đầu trước bất kỳ ai.
Thành Luân vẫn xin lỗi mỗi lần gặp tôi. Tôi chỉ gật đầu nhẹ. Không hận, nhưng cũng không quên. Đời người đôi khi không cần một happy ending hoàn hảo. Chỉ cần biết rằng mình đã đứng dậy từ nơi sâu thẳm nhất của tuyệt vọng.
Và tôi đã làm được.





