Cô Gái Ả Rập Bất Chấp Sự Phản Đối Của Gia Đình Để Bảo Vệ Một Người Đàn Ông Việt, Lý Do Khiến Ai s;ốc

Cô Gái Ả Rập Bất Chấp Sự Phản Đối Của Gia Đình Để Bảo Vệ Một Người Đàn Ông Việt, Lý Do Khiến Ai s;ốc
Tôi đứng run rẩy trong nhà vệ sinh sân bay Tân Sơn Nhất, tay lạnh ngắt như đá. Ánh đèn huỳnh quang vàng vọt chiếu xuống gương, phản chiếu một khuôn mặt tái mét, đôi mắt sưng mọng vì khóc. Với từng hơi thở run rẩy, tôi cởi chiếc khăn trùm đầu đen tuyền mà suốt 27 năm qua đã che kín mái tóc và linh hồn tôi. Mái tóc thật rũ xuống vai, mềm mại và lạ lẫm. Tôi nhìn chính mình, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung. “Đây… có phải là tự do không?” – tôi thì thầm, giọng lạc đi trong cổ họng nghẹn đắng.
Bên ngoài, cả gia đình danh giá ở Riyadh đang hỗn loạn. Cha tôi – người đàn ông quyền lực, cố vấn cho những doanh nhân lớn – chắc chắn đang giận dữ điên cuồng. Mẹ tôi khóc lóc van xin. Các anh trai tôi có lẽ đang họp bàn cách đưa tôi về. Nhưng tôi không thể quay đầu. Tôi kéo vali nặng trịch, bước ra khỏi nhà vệ sinh với đôi chân mềm nhũn. Và rồi tôi nhìn thấy anh – Nam – đứng ở cổng đến, cầm tấm bảng giấy nguệch ngoạc viết tay: “Chào mừng Mariam đến Việt Nam.” Nụ cười anh ấm áp, nhưng ánh mắt lo lắng. Lúc ấy, tôi không biết rằng, hành trình 14 tiếng bay không chỉ là bắt đầu của tình yêu, mà là cuộc chiến sinh tồn của một người phụ nữ từng sống như cái bóng.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Riyadh trong một gia đình khá giả. Nhà chúng tôi rộng lớn, có vườn riêng, xe hơi sang trọng, tiền bạc không thiếu. Cha tôi làm cố vấn tài chính, mẹ ở nhà chăm sóc năm anh em chúng tôi theo đúng truyền thống Hồi giáo nghiêm ngặt. Nhưng đằng sau những bức tường cao kia là một nhà tù vô hình. Phụ nữ phải che kín mặt khi ra ngoài, không được lái xe, không được ra đường một mình, mọi quyết định phải qua “người giám hộ nam” – thường là cha hoặc anh trai.
Từ nhỏ tôi đã học cách im lặng. Đi học về muộn năm phút là cha gọi điện hỏi han. Muốn học thêm tiếng Anh buổi tối? “Con gái ra đường tối làm gì? Nguy hiểm!” Tôi gấp ước mơ lại như những bức thư chưa từng gửi. Ban đêm, khi cả nhà ngủ say, tôi mở laptop lén lút xem phim. Những cô gái phương Tây cười nói rộn ràng, lái xe, ngồi cà phê một mình. Tim tôi đau nhói như bị kim châm. Tại sao họ được sống, còn tôi thì mãi là cái bóng?
Rồi một bộ phim Việt Nam vô tình xuất hiện. Một cô gái mặc váy bay trong gió, ngồi vỉa hè ăn phở, cười đùa với bạn bè nam mà không ai soi mói. Tôi hỏi bạn thân qua chat mã hóa: “Họ thật sự sống như vậy ngoài đời sao?” Cô bạn trả lời: “Ừ, Việt Nam khác lắm.” Từ đó, tôi học tiếng Việt lén lút mỗi đêm. Nghe nhạc V-Pop, ghi chép từ vựng vào cuốn sổ giấu dưới gối. Ba năm trời, bí mật ấy là ngọn lửa duy nhất sưởi ấm trái tim khô cằn của tôi.
Cơ hội đến vào hội chợ thương mại quốc tế tại Riyadh. Tôi được cử làm phiên dịch vì biết tiếng Anh và chút tiếng Việt. Gian hàng Việt Nam, Nam đứng đó – dáng người gọn gàng, nụ cười chân chất. Anh chìa tay: “Chào chị, em là Nam.” Lần đầu tiên một người đàn ông nhìn tôi bình đẳng, không coi tôi như món đồ trang sức. Suốt ba ngày, anh tôn trọng tôi như đồng nghiệp. Khi ai đó nói lời thô lỗ với tôi, anh nhẹ nhàng can thiệp. Khi tôi mệt, anh lén mua nước cho tôi. Tôi hỏi anh: “Đàn ông Việt Nam đều như anh không?” Anh cười ấm: “Ở Việt Nam, tôn trọng phụ nữ là chuyện bình thường thôi chị.”
Câu nói ấy như luồng gió mát thổi qua sa mạc lòng tôi.
Sau khi anh về nước, tôi nhắn tin lần đầu tiên trong đời: “Nam, em muốn đến Việt Nam.” Anh trả lời ngay: “Nếu chị đến, em sẽ không để chị một mình.”
Tôi nộp đơn học bổng du học lén lút. Luận văn tôi viết bằng nước mắt: “Tôi muốn đến Việt Nam – đất nước của tự do và cơ hội cho phụ nữ.” Tôi đậu. Cha tôi biết được thì nổi trận lôi đình. Cả họ hàng họp khẩn. Tôi đứng trước mặt họ, hai chân run bần bật nhưng giọng kiên quyết: “Con không phải tài sản của ai. Con muốn tự quyết định cuộc đời mình.” Mẹ khóc. Các anh trai la hét. Cha tôi im lặng một lúc lâu rồi đồng ý với điều kiện khắc nghiệt: chỉ một năm, phải video call mỗi tuần, hết hạn phải về và chấp nhận hôn nhân sắp đặt.
Ngày bay đến Tân Sơn Nhất, tim tôi như muốn ngừng đập. Trong nhà vệ sinh sân bay, tôi tháo khăn và khóc nức nở. Không khí lạnh buốt, mùi xà phòng lạ lẫm, tiếng loa thông báo vang vọng. Tôi bước ra, và Nam ở đó. Anh kéo vali giúp tôi, lo lắng hỏi han: “Chị mệt không? Em đã tìm quán Halal gần ký túc xá rồi.” Anh đưa tôi về căn phòng trọ nhỏ ở quận Bình Thạnh, giá 4 triệu/tháng – rẻ với anh nhưng là cả một thế giới mới với tôi.
Sài Gòn choáng ngợp tôi. Phụ nữ lái xe máy lúc nửa đêm, tóc bay trong gió, cười nói rộn ràng trên vỉa hè. Tôi đi dạo với Nam, tim đập thình thịch, vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Ở Riyadh, ra đường tối là tội lỗi. Ở đây, đó là tự do. Tôi vào đại học, tham gia tranh luận sôi nổi. Tôi đi xin việc nhưng bị từ chối vì “ngoại hình quá khác biệt”. Nam đưa tôi đến công ty anh, giới thiệu: “Mariam hiểu thị trường Trung Đông hơn ai hết.” Nhờ anh, tôi có công việc đầu tiên với mức lương đủ sống.
Tôi chứng kiến những điều khiến trái tim tôi tan chảy. Nam chăm mẹ bị tăng huyết áp, nửa đêm chở bà đi bệnh viện Chợ Rẫy, ngồi chờ từ 2 giờ sáng. Anh vẫn nhớ nhắn tôi: “Chị ngủ chưa? Mai em về sớm.” Tôi khóc thầm trong phòng trọ. Đây là người đàn ông tôi muốn ở bên.
Rồi cơn ác mộng ập đến. Cha tôi sắp sang Việt Nam để ép tôi về Riyadh kết hôn với con trai một gia đình quyền lực. Tôi hoảng loạn gọi cho Nam giữa đêm. Giọng anh bình tĩnh nhưng kiên định: “Chị không một mình đâu.”
Cha tôi đến Sài Gòn. Ông sững sờ khi thấy tôi không đội khăn, mặc áo dài Việt Nam, lái xe máy chở ông đi dạo. Ông chỉ trích Nam gay gắt, gọi anh là “thằng Việt Nam nghèo kiết xác dám cướp con gái ta”. Nam đứng thẳng, nhìn thẳng vào mắt cha tôi: “Cháu tôn trọng Mariam. Cháu yêu cô ấy và muốn cô ấy được sống là chính mình.” Không khí căng như dây đàn.
Nam đề nghị: “Nếu bác không tin, cháu sẵn sàng sang Riyadh sống ba tháng để bác thử thách.”
Cha tôi chấp nhận.
**……………………………………………**
**Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇**
Nam bay sang Riyadh. Tôi lo lắng đến mức không ngủ nổi suốt nhiều đêm. Anh – chàng trai Sài Gòn quen với phở, cà phê sữa đá, điều hòa mát lạnh – phải chịu 42 độ C thiêu đốt, phải mặc áo dài trắng dài tay, cúi đầu chào cha tôi mỗi sáng, học tiếng Ả Rập lơ lớ, tuân thủ giờ cầu nguyện nghiêm ngặt. Cha tôi thử thách anh không thương tiếc: đưa anh đi họp với các trưởng tộc kéo dài hàng giờ, không cho anh nói nhiều, thậm chí có hôm cố tình để anh ngồi dưới nắng nóng chờ đợi.
Tôi gọi video cho anh mỗi tối, nước mắt lưng tròng: “Anh chịu không nổi thì về đi, em không ép.” Nhưng Nam chỉ cười mệt mỏi, mồ hôi vẫn còn đọng trên trán: “Vì em, anh chịu được hết. Anh yêu em.”
Anh còn học nấu món Ả Rập, mua quà cho mẹ tôi, trò chuyện với anh trai tôi bằng tiếng Ả Rập vụng về. Cha tôi dần thay đổi. Ông thấy một người đàn ông không giàu có, không dòng dõi, nhưng có trái tim kiên cường và sự tôn trọng chân thành.
Ba tháng sau, cha tôi gọi riêng Nam. Tôi đứng ngoài cửa, tim đập như trống trận, mồ hôi lạnh toát ra sống lưng. Cha nói: “Cậu không phải người giàu, không phải dòng dõi danh giá, nhưng cậu có trái tim và sự kiên cường. Ta giao Mariam cho cậu.” Nam quỳ xuống theo phong tục, giọng run run: “Cháu xin hứa sẽ chăm sóc Mariam cả đời.”
Tôi khóc nức nở ngoài cửa. Đó là khoảnh khắc cha tôi – người bảo thủ nhất tôi từng biết – mở lòng với một chàng trai Việt Nam.
Về Việt Nam, cuộc sống không phải cổ tích. Tôi từng khóc nhiều đêm vì nhớ nhà, vì vài người hàng xóm nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ thị “cô gái Ả Rập giàu sang”. Nam luôn ở bên, nhẹ nhàng ôm tôi, dẫn tôi đi ăn phở nóng hổi, ngồi vỉa hè uống trà sữa. Anh dạy tôi lái xe máy, dù lần đầu tôi sợ đến mức khóc. Mẹ chồng tôi – bà cụ ở Bình Dương – chăm tôi từng li từng tí khi mang thai. Bà dạy tôi nấu canh chua, kể chuyện gia đình Việt: “Con ơi, ở Việt Nam, con dâu là con gái ruột.” Tôi ôm bà khóc, vết thương từ gia đình cũ dần lành lại.
Cha tôi sang thăm cháu lần đầu. Ông đứng ngẩn ngơ nhìn Sài Gòn nhộn nhịp, nhìn tôi lái xe đưa ông đi, nhìn Nam bế con trai chúng tôi. Ông nói nhỏ, giọng trầm xuống: “Ta từng nghĩ Việt Nam chỉ là nước nghèo. Giờ ta hiểu vì sao con chọn ở lại.”
Tôi không trách cha. Ông lớn lên trong một hệ thống, một văn hóa khép kín. Nhưng Việt Nam đã cho ông thấy một con đường khác – con đường của sự tôn trọng và tự do.
Giờ đây, mỗi chiều tôi đứng trên ban công căn nhà nhỏ quận 7, ôm con trai, nhìn Sài Gòn đèn neon lung linh. Nam ôm tôi từ phía sau, thì thầm: “Em đến Việt Nam không chỉ tìm tình yêu, mà tìm lại chính em.” Nước mắt tôi lại lăn dài, nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc xen lẫn day dứt.
Tôi thường nghĩ về những cô gái vẫn đang bị giam cầm ở những nơi như Riyadh ngày xưa. Tôi hy vọng câu chuyện của mình sẽ là ngọn lửa nhỏ cho họ. Việt Nam không hoàn hảo, có nghèo khó, có kỳ thị, nhưng ở đây tôi được thở, được yêu, được là chính mình.
Nam hôn nhẹ lên tóc tôi. Con trai chúng tôi chạy quanh cười khanh khách. Tôi thì thầm: “Cảm ơn anh đã cho em một cuộc đời mới.”
Anh cười: “Không, em đã chọn đúng. Và Việt Nam cũng chọn em.”
Câu chuyện của chúng tôi chưa kết thúc. Nó chỉ mới bắt đầu, với những hy vọng mới mỗi ngày, trong một mảnh đất đã cho tôi đôi cánh.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!