Mối Tình Ngh;iệt Ng;ã Tưởng Chừng Kết Thúc Trong Nước Mắt, Nhưng Một Sự Thật Đã Thay Đổi Tất Cả…
Tôi ngồi co ro trong góc nhà kho cũ kỹ, mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi khiến tôi buồn nôn. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung ra khỏi lồng ngực. Thiện An ôm chặt tôi đến mức tôi không thở nổi, hơi thở nóng ran của anh phả vào tóc tôi. “Huynh yêu muội… không kìm được nữa rồi.” Môi anh chạm môi tôi, vụng về, tuyệt vọng, ngọt ngào xen lẫn đắng chát. Khoảnh khắc ấy, tôi biết chúng tôi đã vượt qua giới hạn cuối cùng. Nước mắt tôi lăn dài, nóng hổi. Tôi không ngờ rằng, chỉ vài tháng sau, chính nụ hôn tội lỗi này sẽ đẩy cả hai chúng tôi vào vực thẳm sâu nhất cuộc đời.
Tôi là Diệu Liên, cô gái lớn lên trong Phù Sa Cổ Tự bên sông Cửu Long, Đồng Tháp. Từ nhỏ tôi đã không biết mặt cha mẹ ruột. Sư phụ Thích Trí Đức nhận tôi về từ trại mồ côi khi tôi còn đỏ hỏn. Thiện An lớn hơn tôi năm tuổi, cũng là đứa trẻ mồ côi được sư phụ nuôi. Với tôi, anh là tất cả: anh trai, chỗ dựa, người thầy, và sau này… là cả thế giới.
Những năm tháng tuổi thơ, chúng tôi bên nhau như hình với bóng. Anh dạy tôi đọc kinh, dạy tôi nhổ cỏ trong vườn chùa, dạy tôi leo lên cây bồ đề cổ thụ sau chùa ngắm sông nước lấp lánh dưới ánh hoàng hôn. Tôi thường níu vạt áo nâu sồng của anh, cảm giác bình yên đến lạ. Mọi người trong chùa đều coi chúng tôi là anh em ruột thịt. Không ai, kể cả sư phụ, ngờ rằng khi tôi tròn 18 tuổi, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.
Hôm sinh nhật tôi, sư phụ trao cho tôi chuỗi hạt bồ đề già và dặn dò: “Con phải giữ tâm thanh tịnh, Liên ạ.” Tôi cúi đầu cảm tạ, lòng đầy biết ơn. Khi bước ra sân, Thiện An đang tưới nước cho khóm hoa sứ. Ánh mắt anh dừng lại trên tôi lâu hơn bình thường. Không còn là ánh mắt người anh trai nữa. Nó sâu thẳm, nóng bỏng, khiến má tôi ửng hồng và tim tôi loạn nhịp. Từ hôm đó, anh bắt đầu tránh tôi. Tay chạm tay khi quét lá cũng giật mình như bị điện giật. Tôi đau lắm. Tôi nghĩ mình làm gì sai, khóc thầm suốt nhiều đêm trong gian phòng nhỏ, nước mắt thấm ướt gối.
**Tôi không biết rằng, Thiện An cũng đang dằn vặt day dứt đến phát điên vì chính tôi.**
Anh lao vào làm việc nặng nhọc: bổ củi đến tay rớm máu, gánh nước từ sông lên, sửa bờ kè dưới nắng cháy da. Anh tránh tôi hết mức. Có hôm sư phụ sai hai chúng tôi thu dọn giàn mướp sau vườn. Cơn mưa bất chợt ập đến. Chúng tôi chạy vào mái hiên nhà kho trú mưa. Mưa trắng xóa cả không gian. Dưới tiếng mưa rơi lộp độp, anh nhìn tôi bằng ánh mắt đau khổ tột cùng: “Huynh không giận muội… huynh đang giận chính mình.”
Tôi không hiểu. Rồi một buổi chiều dưới gốc bồ đề, khi anh phủi lá khô trên vai tôi, ngón tay vô tình chạm da, cả hai cùng giật nảy. Anh bỏ chạy. Tôi ngồi sụp xuống khóc, lòng rối bời.
Đêm ấy, dưới ánh trăng lạnh lẽo, tôi chờ anh ở gốc bồ đề. Anh đến, gương mặt hốc hác. Tôi hỏi thẳng, giọng run run: “Huynh định xin đi chùa khác phải không?” Anh quay phắt lại, nắm chặt vai tôi lay mạnh: “Muội có biết huynh phải đấu tranh với bản thân thế nào không? Huynh sợ mình không kìm được… huynh yêu muội!”
Nụ hôn đầu tiên xảy ra ngay lúc đó. Ngọt ngào đến xé lòng, tội lỗi đến mức tôi run rẩy. Chúng tôi đã vượt qua ranh giới không thể quay đầu.
Sau đêm ấy, chúng tôi sống trong địa ngục trần gian. Ban ngày phải giả vờ xa cách trước mặt mọi người, né tránh ánh mắt sư huynh Chí Tịnh – người nghiêm khắc nhất chùa. Ban đêm lại lén lút gặp nhau trong nhà kho cũ. Những cái ôm siết chặt đến đau, những nụ hôn vội vã sợ hãi. Tôi sợ tiếng bước chân, sợ mùi hương trầm bay theo gió, sợ ánh đèn dầu leo lét. Thiện An gầy rộc đi, mắt sâu hoắm. Tôi cũng héo hắt, da dẻ xanh xao.
Rồi cơ thể tôi bắt đầu thay đổi. Buồn nôn dữ dội mỗi sáng, mệt mỏi đến mức ngất xỉu khi giặt đồ bên ao. Khi tỉnh dậy trong phòng, linh cảm mách bảo tôi. Đêm ấy, một mình trong bóng tối, tôi khóc nức nở, tay run run đặt lên bụng. Một sinh linh bé bỏng đang lớn lên – kết quả của tội lỗi chúng tôi đã gây ra.
Sáng hôm sau, tim tôi đập như trống trận, tôi tìm Thiện An trong phòng thuốc. “Huynh à… em có thai rồi.” Anh lùi lại, mặt cắt không còn giọt máu, lọ thuốc rơi loảng xoảng xuống nền đất. “Không thể nào…” Rồi anh ôm chặt tôi, khóc như đứa trẻ: “Lỗi của huynh… huynh sẽ không bỏ rơi mẹ con em.”
Đúng lúc ấy, tiếng sấm vang trời. Cửa phòng bật tung. Sư phụ đứng đó, khuôn mặt già nua co quắp vì đau đớn tột cùng. Ông đã nghe hết.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Sư phụ không la hét. Ông chỉ đứng im lặng, ánh mắt tan nát như trời sập. “Hai con… thầy đã nuôi các con như con ruột…” Giọng ông khàn đặc, run run. Thiện An và tôi quỳ sụp xuống, đầu cúi sát đất. Tôi khóc nức nở đến mức nghẹn thở, nước mắt rơi thành dòng. Sư phụ thở dài não nề, như cả cuộc đời ông sụp đổ: “Sáng mai, hai con rời chùa. Thầy không trừng phạt, chỉ bảo toàn thanh tịnh cho chốn già lam.”
Đêm cuối cùng trong chùa là địa ngục thực sự. Chúng tôi cởi bỏ áo nâu sồng, khoác lên mình bộ quần áo thế tục cũ kỹ mà sư huynh Chí Tịnh lặng lẽ đưa. Tôi khóc đến kiệt sức trong lòng Thiện An. Sáng hôm sau, trước mặt toàn chùa, sư phụ tuyên bố chúng tôi không còn là người của Phù Sa Cổ Tự nữa. Chúng tôi lạy ông ba lạy, trán chạm đất, nước mắt nhỏ thành vũng. Cánh cổng chùa khép lại sau lưng với tiếng két khô khan, như đoạn tuyệt hoàn toàn.
Cuộc đời trần gian phũ phàng ngay từ giây phút đầu. Chúng tôi lên xe đò về Cần Thơ, thuê căn phòng trọ 10m² ẩm mốc, tường loang lổ, mỗi đêm nghe tiếng chuột chạy. Thiện An xin làm phu khuân vác ở chợ đầu mối, tay phồng rộp rớm máu, lưng còng xuống vì những bao nặng trĩu. Tôi rửa chén ở quán hủ tiếu ven đường, đứng suốt từ sáng đến tối, chân sưng phù, tay nứt nẻ. Tiền công ít ỏi, bữa cơm chỉ rau luộc với cá khô. Người đời xì xào sau lưng: “Con gái chùa mà mang thai chưa chồng, thật nhục nhã.”
Tôi bị đuổi việc khi bụng lớn dần. Thiện An tuyệt vọng, cãi nhau dữ dội với tôi lần đầu tiên: “Nếu biết khổ thế này, ngày ấy anh để em ở lại chùa còn hơn!” Lời nói ấy như dao cắt vào tim tôi. Tôi khóc, anh cũng khóc. Chúng tôi sống chung nhà nhưng xa cách như hai kẻ lạ. Anh lao vào làm việc đến kiệt sức, xỉu giữa chợ một buổi chiều nắng như đổ lửa.
Khi tôi chạy đến trạm xá, anh nằm đó xanh xao, bác sĩ nói suy nhược nặng, phải truyền nước. Tôi ngồi bên giường suốt đêm, nắm chặt tay anh, nước mắt rơi: “Em chỉ cần anh khỏe mạnh bên em thôi… đừng bỏ em…”
Sau đó, chúng tôi chuyển về vùng quê hẻo lánh Đồng Tháp, mượn lại mảnh đất nhỏ ven sông của người quen. Ngôi nhà lá đơn sơ, mái dột khi mưa. Thiện An trồng rau, chăm vườn. Tôi bán trà đá ven đường, bụng bầu ngày càng lớn. Cuộc sống vẫn nghèo nhưng dần bình yên hơn. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện nhiều hơn, cười nhiều hơn. Đứa con trong bụng tôi đạp mạnh, như minh chứng cho sự hồi sinh.
Rồi một chiều mưa phùn, sư phụ xuất hiện trước ngõ. Ông già hơn, lưng còng hơn. Ông ngồi uống chén trà sen tôi pha, nhìn ngôi nhà lá và mảnh vườn nhỏ, khẽ gật đầu: “Thầy tự hào về hai con.” Nước mắt chúng tôi tuôn rơi không kìm được. Ông đặt bàn tay gầy guộc lên vai tôi, giọng trầm ấm: “Tha thứ nằm ở trong lòng các con. Hãy nuôi đứa bé thật tốt.”
Giờ đây, tôi ngồi bên hiên nhà, nhìn Thiện An bế đứa con trai đầu lòng chơi đùa dưới gốc cây xoài. Thằng bé cười khanh khách, đôi mắt giống hệt anh. Tình yêu của chúng tôi đã đi qua biết bao tội lỗi, đau khổ, dằn vặt, oan ức và nước mắt để tìm thấy bình yên mong manh này.
Không giàu sang, không danh vọng, chỉ có nhau và đứa con. Đôi khi gió sông thổi qua, tôi lại nhớ Phù Sa Cổ Tự, nhớ sư phụ, nhớ ánh mắt đau đớn ngày ấy. Tim tôi vẫn thắt lại. Nhưng tôi không hối hận. Vì trong cơn bão tố ấy, chúng tôi đã học được cách đứng dậy từ vũng bùn, cách yêu thương và chữa lành cho nhau.
Cuộc đời vốn dĩ đầy những lựa chọn sai lầm. Quan trọng là sau khi vấp ngã, ta có còn đủ can đảm ôm lấy nhau mà đi tiếp hay không. Và chúng tôi… đã chọn ở bên nhau.





