Đi Họp Muộn 5 Phút Bị Nhầm Là Nhân Viên Mới, Tân Giám Đốc Sai Tôi Đi Mua Cà Phê – Khi Biết Tôi Là……..

Đi Họp Muộn 5 Phút Bị Nhầm Là Nhân Viên Mới, Tân Giám Đốc Sai Tôi Đi Mua Cà Phê – Khi Biết Tôi Là……..
Tôi chỉ đến muộn cuộc họp đúng 5 phút, vậy mà vừa đẩy cửa phòng họp ra, một người phụ nữ mới nhậm chức giám đốc đã đập mạnh cây bút xuống bàn, lạnh giọng quát trước mặt hơn 30 quản lý: “Cô thuộc bộ phận nào? Ngày đầu đi làm đã không biết phép tắc, còn đứng đó làm gì, xuống dưới mua cà phê cho cả phòng ngay.”
Tôi nhìn cô ta vài giây, nhìn chiếc máy tính trên bàn – nơi chứa toàn bộ hồ sơ mua lại một công ty công nghệ trị giá hơn 2000 tỷ đồng – rồi chỉ bình thản hỏi: “Tất cả đều uống cà phê đá không đường ạ?”
Chiều hôm đó, tôi bị giữ lại phòng làm việc riêng lâu hơn dự kiến vì phải xử lý gấp một điều khoản quan trọng trong thương vụ mua lại nhà máy linh kiện chính xác ở Đà Nẵng. Hồ sơ đó trị giá hơn 2000 tỷ, chỉ cần sai một dòng chữ cũng đủ khiến cả tập đoàn mất hàng trăm tỷ. Tôi không thể giao cho ai khác. Khi ký xong bản ghi chú cuối cùng, chiếc đồng hồ cơ trên tay tôi vừa nhích qua 2h05. Cuộc họp chiến lược của khối thị trường đã bắt đầu được 5 phút.
Tôi không gọi thư ký báo trước, cũng không đi cửa chính. Tôi lặng lẽ bước vào từ cửa sau của phòng họp đa phương tiện ở tầng 12. Chiếc bàn gỗ óc chó đen đã kín người. Hai bên là các trưởng phòng, quản lý khu vực, vài thực tập sinh mới được tuyển vào khu văn phòng Bắc Ninh. Ở vị trí chủ tọa, một phụ nữ khoảng 35 tuổi ngồi thẳng lưng, tóc búi gọn, áo vest trắng may vừa người, gương mặt trang điểm sắc sảo. Cô ta tên Mi, tân giám đốc thị trường, vừa được một đơn vị săn đầu người giới thiệu về tập đoàn tuần trước.
Văn phòng Bắc Ninh mới đi vào hoạt động, ngoài vài lãnh đạo cốt lõi, rất ít người từng gặp trực tiếp tôi. Tôi vốn không thích xuất hiện ồn ào. Hôm nay tôi chỉ mặc áo sơ mi lụa màu kem, quần ống rộng màu đen, tay cầm một chiếc máy tính bạc không dán nhãn. Nhìn qua chẳng khác một nhân viên văn phòng bình thường vừa vội vã chạy đến họp.
Tiếng giày cao gót của tôi chạm xuống nền gạch, vang lên một tiếng rất khẽ, nhưng đủ khiến Mi ngừng lời. Cô ta nhíu mày, ném ánh mắt sắc lạnh về phía tôi rồi đập mạnh cây bút kim loại xuống bàn. Âm thanh chát chúa ấy làm cả phòng họp im bặt.
“Đứng lại. Cô thuộc bộ phận nào? Có biết đây là cuộc họp quản lý không? Ngày đầu đi làm đã đến muộn, cả phòng phải đợi một mình cô à?”
Tôi hơi khựng lại, tay vẫn đặt trên tay nắm cửa. “Tôi có việc cần gặp tổng giám đốc, tiện thể muốn nghe phần kế hoạch thị trường của thương vụ này.”
Mi bật cười, nụ cười mỏng và đầy khinh miệt. Cô ta nhìn tôi từ đầu đến chân như đang đánh giá một món đồ rẻ tiền đặt nhầm chỗ. “Gặp tổng giám đốc? Cô nghĩ tổng giám đốc là người cô muốn gặp là gặp được sao? Người trẻ bây giờ đúng là càng ngày càng thiếu quy củ. Đi muộn thì nhận lỗi, đừng bịa lý do nghe buồn cười như vậy.”
Ngồi bên cạnh Mi là Hòa, trưởng phòng thị trường cũ của khu văn phòng mới. Hòa nhìn tôi vài lần, rõ ràng không nhận ra tôi, nhưng vì sợ bị liên lụy trước mặt giám đốc mới, anh ta lập tức đổi sắc mặt, quát theo: “Còn đứng đó làm gì? Mau xin lỗi giám đốc Mi đi. Mới vào công ty mà không có chút tinh ý nào, bảo sao chỉ hợp làm việc chạy vặt.”
Tôi nhìn Hòa. Trước đây hồ sơ năng lực của anh ta được đánh giá trung bình khá, không nổi bật nhưng chưa từng gây lỗi lớn. Vậy mà chỉ một khoảnh khắc nhỏ, tôi đã nhìn thấy rõ bản chất nịnh trên, ép dưới của anh ta.
Mi ngả người vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, giọng lạnh tanh: “Thôi, tôi không có thời gian nghe cô giải thích. Cả phòng họp đang khát, cô xuống quán dưới sảnh mua cà phê cho tất cả mọi người. 20 phút phải quay lại. Thiếu một ly, muộn một phút, ngày mai không cần đến làm thủ tục nhận việc nữa.”
Nói xong, cô ta bất ngờ vươn tay giật lấy chiếc máy tính tôi đang ôm trước ngực, đặt mạnh xuống bên cạnh ghế chủ tọa. “Máy tính để lại đây làm vật bảo đảm. Đừng lấy cớ mua cà phê rồi trốn việc. Công ty không nuôi người vô dụng, muốn ở lại thì học cách phục tùng trước đã.”
Cả phòng im phăng phắc. Một vài quản lý cúi đầu giả vờ xem tài liệu. Mấy nhân viên trẻ ngồi cuối bàn nhìn tôi bằng ánh mắt vừa thương hại vừa sợ hãi. Không ai lên tiếng. Bởi trong mắt họ, tôi chỉ là một người mới xui xẻo bị tân giám đốc chọn làm vật tế để lập uy.
Tôi nhìn chiếc máy tính nằm cạnh tay Mi. Trong đó có báo cáo tài chính mật, điều khoản thương vụ, dữ liệu kiểm toán và quyền truy cập cao nhất của tập đoàn. Nếu là người khác, có lẽ tôi đã lập tức gọi bảo vệ. Nhưng đúng lúc ấy, tôi lại thấy buồn cười.
Tập đoàn An Thịnh do tôi nắm quyền nhiều năm. Tôi từng gặp đủ kiểu người: giỏi thật, giỏi giả, người có tài nhưng kiêu, người bất tài nhưng thích ra oai. Mi thuộc kiểu nguy hiểm nhất: chưa có đóng góp nào đã muốn dùng sự sỉ nhục để dựng quyền lực. Cô ta nghĩ chỉ cần khiến một người mới cúi đầu trước mặt mọi người, cả phòng sẽ học được cách sợ cô ta. Tôi muốn xem, ngoài việc sai người mua cà phê, vị giám đốc được trả mức lương gần 1 tỷ đồng mỗi năm này còn có năng lực gì?
Tôi hỏi: “Tất cả đều uống cà phê đá không đường ạ?”
Mi không thèm ngẩng đầu: “Mua nhanh lên, đừng lề mề làm mất thời gian của mọi người.”
Tôi gật đầu, quay người rời khỏi phòng họp. Cánh cửa khép lại sau lưng, chặn ngang tiếng cười khẽ và vài lời xì xào khó nghe. Tôi lấy điện thoại nhắn cho tổng giám đốc Nam ở tầng trên: “Tạm thời đừng xuống, cũng đừng gọi cho tôi. Tôi sẽ quay lại cùng cà phê.”
Nam lập tức trả lời: “Chủ tịch, có chuyện gì vậy ạ?”
Tôi chỉ nhắn thêm một câu: “Cứ để tôi xem hết vở kịch này.”
19 phút sau, tôi xách hai túi cà phê quay lại. Khi tôi đẩy cửa bước vào, Mi đang đứng trước màn hình lớn trình bày phần đầu của kế hoạch truyền thông. Thấy tôi về đúng giờ, trong mắt cô ta thoáng qua chút thất vọng, như thể tiếc vì không bắt được lỗi mới. Tôi đặt từng ly cà phê trước mặt các quản lý. Đến lượt Mi, cô ta cầm lên hút một ngụm, lập tức cau mặt rồi ném mạnh ly xuống bàn, cà phê bắn ra làm ướt mép tài liệu.
“Sao lại đắng thế này? Tôi bảo mua cà phê dễ uống, cô cố tình chống đối đúng không?”
Tôi rút khăn giấy đưa qua, giọng vẫn đều: “Quán dưới sảnh chỉ còn loại này. Nếu chị cần ngọt hơn, phòng họp có đường gói ở quầy nước. Nhưng tôi cũng nhắc nhẹ: uống cà phê đậm lúc bụng đói dễ làm khó chịu dạ dày, nhất là khi cuộc họp còn dài.”
Hòa lập tức đập bàn đứng dậy: “Cô là nhân viên mới mà dám dạy lãnh đạo à? Giám đốc góp ý là coi trọng cô, không làm được thì nhận lỗi, đừng lý sự.”
Mi nhìn tôi, môi nhếch lên: “Bản lĩnh không có, lý do thì nhiều. Hòa, lát nữa kiểm tra hồ sơ nhân sự của cô ta cho tôi. Tôi muốn biết trường nào đào tạo ra kiểu người đi họp muộn, mua cà phê cũng không xong, còn dám chen vào cuộc họp quản lý.”
Tôi kéo chiếc ghế trống ở góc phòng, chậm rãi ngồi xuống. “Cà phê đã mua xong. Bây giờ tôi muốn nghe kế hoạch của giám đốc Mi. Nếu kế hoạch thật sự có giá trị, tôi sẽ học hỏi. Còn nếu chỉ là một bản trình chiếu đẹp mắt nhưng rỗng ruột, tôi nghĩ người cần được đánh giá lại không phải tôi.”
Sắc mặt Mi lập tức tối sầm. Cô ta không biết tôi là ai, cả phòng cũng không biết. Nhưng từ giây phút tôi ngồi xuống chiếc ghế đó, vở kịch này đã không còn là chuyện một nhân viên mới bị bắt nạt nữa. Nó đã trở thành bài kiểm tra đầu tiên dành cho toàn bộ khu văn phòng Bắc Ninh. Và người trượt bài kiểm tra ấy chắc chắn không phải tôi….Mi đứng trước màn hình lớn, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng về phía tôi. …
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Có lẽ trong suy nghĩ của cô ta lúc đó, tôi chỉ là một nhân viên mới không biết điều, đang cố gắng gây sự chú ý bằng vài câu phản bác vô nghĩa. Còn những người ngồi trong phòng họp cũng mang suy nghĩ tương tự. Không ai biết rằng từ lúc tôi ngồi xuống chiếc ghế ở góc phòng, tôi đã bắt đầu quan sát tất cả. Tôi quan sát cách Mi trình bày. Tôi quan sát phản ứng của từng trưởng phòng. Tôi cũng quan sát xem ai đang thật sự làm việc, ai chỉ biết gật đầu phụ họa. Đó vốn là mục đích thật sự của tôi khi đến cuộc họp này.
Màn hình lớn phía trước hiện lên dòng chữ “Kế hoạch truyền thông giai đoạn một cho dự án mua lại nhà máy công nghệ tại Đà Nẵng”. Mi chỉnh lại micro rồi tiếp tục nói, giọng đầy tự tin: “Sau khi hoàn tất thương vụ, chúng ta sẽ đầu tư 30 tỷ đồng cho chiến dịch quảng bá trên các nền tảng truyền thông, mục tiêu là tạo độ phủ thương hiệu lớn nhất trong vòng 6 tháng đầu tiên.”
Dưới khán phòng, một vài người lập tức gật đầu. Hòa còn vỗ tay trước: “Rất hay, đây đúng là tư duy thị trường hiện đại.”
Mi càng thêm đắc ý. Cô ta bấm sang trang tiếp theo: “Sau đó, chúng ta sẽ mời các nhân vật có sức ảnh hưởng tham gia quảng bá sản phẩm. Chúng ta cần biến nhà máy này thành cái tên nổi bật nhất trong ngành.”
Nghe đến đây, tôi khẽ nhíu mày. Nhà máy mà tập đoàn chuẩn bị mua lại chuyên sản xuất cảm biến công nghiệp và linh kiện tự động hóa. Khách hàng của họ là doanh nghiệp, là các khu công nghiệp, là các tập đoàn sản xuất lớn – hoàn toàn không phải mặt hàng tiêu dùng. Việc đổ hàng chục tỷ đồng vào quảng bá đại trà chẳng khác nào đem tiền ném qua cửa sổ.
Nhưng điều khiến tôi chú ý hơn cả không nằm ở đó. Trang tiếp theo xuất hiện một khoản chi phí đặc biệt, trị giá hơn 7 tỷ đồng, được ghi chú dưới dạng “chi phí hỗ trợ đối tác địa phương”. Khi nhìn thấy dòng chữ ấy, ánh mắt tôi lập tức dừng lại. Bởi tôi là người trực tiếp duyệt toàn bộ ngân sách thương vụ. Tôi biết rõ trong kế hoạch thật không hề tồn tại khoản chi này. Nói cách khác, ai đó đã tự ý thêm vào.
Tôi ngẩng đầu nhìn Mi. Lúc ấy cô ta vẫn đang thao thao bất tuyệt, nhưng trong mắt tôi, sự tự tin đó bắt đầu xuất hiện vết nứt. Tôi chậm rãi giơ tay: “Giám đốc Mi, tôi có một câu hỏi.”
Cả phòng lập tức quay sang nhìn. Mi khó chịu thấy rõ: “Lại là cô.”
Tôi bình thản đáp: “Tôi chỉ muốn hỏi khoản 7 tỷ đồng dành cho đối tác địa phương dùng vào việc gì?”
Mi hơi khựng lại. Chỉ một thoáng ngắn ngủi, nhưng tôi vẫn nhìn thấy: người thật sự hiểu công việc sẽ không bao giờ ngập ngừng trước câu hỏi liên quan đến ngân sách. Cô ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “Đó là chi phí quan hệ thị trường. Tôi nghĩ mọi người đều hiểu.”
Tôi gật đầu: “Quan hệ với ai?”
Mi cứng người. Không khí trong phòng bỗng yên lặng. Tôi tiếp tục hỏi: “Đối tác nào? Công ty nào? Người phụ trách là ai? Tại sao hợp đồng chưa ký mà đã xuất hiện khoản dự chi 7 tỷ đồng?”
Ba câu hỏi liên tiếp khiến nụ cười trên mặt Mi biến mất hoàn toàn. Hòa vội vàng chen vào: “Cô hiểu gì về vận hành doanh nghiệp mà hỏi nhiều thế? Đây là quyết định của lãnh đạo.”
Tôi quay sang nhìn anh ta: “Anh là trưởng phòng thị trường. Anh có biết khoản này dùng vào việc gì không?”
Hòa lập tức cứng họng. Anh ta không biết. Thực ra trong phòng họp hôm nay, ngoài Mi ra chẳng ai biết. Nhưng điều đáng sợ là không ai dám hỏi. Bởi họ sợ. Sợ đắc tội lãnh đạo mới, sợ bị quy chụp chống đối. Tôi nhìn từng người trong phòng. Rất nhiều người có năng lực nhưng lại quen cúi đầu – đó mới là điều đáng tiếc nhất.
Mi bắt đầu mất kiên nhẫn: “Đây là cuộc họp quản lý, không phải nơi để một nhân viên mới chất vấn. Tôi yêu cầu cô im lặng.”
Tôi mỉm cười: “Nếu khoản tiền đó hợp lý, chị hoàn toàn có thể giải thích. Còn nếu không giải thích được, thì đó là vấn đề rất lớn.”
Sắc mặt Mi lập tức đỏ bừng. Cô ta đập mạnh bàn: “Đủ rồi! Tôi không có nghĩa vụ giải thích với cô. Người như cô không đủ tư cách.”
Tôi không tranh cãi. Tôi chỉ lặng lẽ lấy điện thoại ra, sau đó mở một tập tin. Đó là bản ngân sách gốc. Phiên bản đã được tôi ký duyệt. Tôi nhìn xuống rồi hỏi: “Vậy chị có thể giải thích tại sao ngân sách được phê duyệt là 23 tỷ đồng, nhưng bản trình chiếu hôm nay lại thành 30 tỷ đồng không?”
Câu hỏi vừa dứt, cả phòng chết lặng. Lần này không chỉ Mi, ngay cả Hòa cũng tái mặt. Bởi con số đó quá cụ thể, quá chính xác – không ai có thể đoán mò được. Ánh mắt của nhiều trưởng phòng bắt đầu thay đổi. Họ không còn nhìn tôi như một nhân viên mới nữa. Một người bình thường sẽ không thể tiếp cận dữ liệu cấp đó.
Mi nuốt khan. Lần đầu tiên cô ta thực sự cảm thấy bất an: “Cô lấy những thông tin đó ở đâu?”
Tôi không trả lời. Chỉ bình thản nhìn cô ta: “Chị trả lời câu hỏi của tôi trước. 7 tỷ đồng chênh lệch đã được thêm vào bằng cách nào?”
Mi siết chặt bàn tay, móng tay gần như cắm vào da thịt. Đúng lúc ấy, điện thoại của cô ta đổ chuông. Màn hình hiện tên người gọi. Ánh mắt cô ta thoáng thay đổi, sau đó lập tức tắt máy. Nhưng chỉ vài giây sau, điện thoại lại đổ chuông lần nữa. Lần thứ ba, lần thứ tư – liên tục không ngừng. Một số người ngồi gần đã vô tình nhìn thấy tên người gọi được lưu là “Bằng” – một cái tên rất lạ. Anh Vũ? Đối tác? Không hiểu vì sao.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến cái tên xuất hiện trong báo cáo kiểm toán nội bộ cách đây 3 ngày. Một người môi giới chuyên lập công ty sân sau, một người từng dính đến nhiều vụ rút ruột ngân sách. Và trùng hợp thay, tên người đó cũng là Vũ.
Tôi không nói gì, nhưng trong lòng đã có đáp án. Có vẻ như câu chuyện hôm nay còn phức tạp hơn tôi nghĩ. Không chỉ là một giám đốc mới thích ra oai – phía sau cô ta có thể còn tồn tại một đường dây lợi ích đang tìm cách chui vào dự án 2000 tỷ đồng này.
Tôi khép điện thoại lại, ánh mắt lặng lẽ nhìn về phía cửa phòng họp. Bởi đúng lúc ấy, thư ký riêng của tôi vừa gửi tới một tin nhắn ngắn: “Chủ tịch, tổ kiểm toán đặc biệt đã đến tầng 12.”
Tôi đọc xong rồi đặt điện thoại xuống bàn. Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân đang dần tiến lại gần. Còn trong phòng họp, Mi vẫn chưa biết rằng những gì chờ cô ta phía sau cánh cửa kia sẽ không còn đơn giản là một cuộc tranh cãi nữa.
Cánh cửa mở ra. Người bước vào đầu tiên là Hải – giám đốc kiểm toán nội bộ của tập đoàn, người nổi tiếng nghiêm khắc đến mức ai cũng e ngại. Theo sau là ba nhân viên kiểm toán và hai chuyên viên pháp chế. Không khí trong phòng họp lập tức nặng nề.
Hải không nói với Mi. Ông đảo mắt nhìn quanh phòng, sau đó ánh mắt dừng lại ở tôi. Ông khẽ cúi đầu: “Chào chủ tịch.”
Cả căn phòng như đông cứng.
Tôi gật đầu đáp lại. Ánh mắt tôi lướt qua Mi – cô ta tái mặt, hai tay run bần bật. Tôi không nói gì thêm, bởi lúc này mọi thứ đã rõ. Chiếc máy tính bị giật, ly cà phê bị ném, những lời quát tháo trước mặt hơn 30 người – tất cả chỉ là khúc dạo đầu. Cuộc điều tra thực sự, cơn bão thực sự, giờ mới bắt đầu.
Và tôi – người phụ nữ vừa bị sai đi mua cà phê – chính là người sẽ dẫn dắt cơn bão ấy.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!