10 năm tưởng vợ mất, đại tá về thăm mẹ vợ và sốc nặng khi thấy cậu bé giống hệt mình……

 10 năm tưởng vợ mất, đại tá về thăm mẹ vợ và sốc nặng khi thấy cậu bé giống hệt mình……
Tôi là Đại tá Nguyễn Minh Quân. Chiếc xe quân đội dừng lại ở đầu con đường đất nhỏ dẫn vào làng. Tôi ngồi yên, mắt nhìn xa xăm về phía con đường cũ kỹ, nơi hai hàng cây che vẫn nghiêng nghiêng trong gió như ngày nào. Mười năm. Một thập kỷ đủ dài để quên đi một ký ức cũ, nhưng với tôi, mười năm chỉ như một vết thương chưa bao giờ kịp khép miệng.
Hôm ấy, tôi cũng từng đứng ở đây, nhưng trở về với chiếc ba lô bụi bặm mang theo tin dữ. Còn hôm nay, tôi trở về với hai quân hàm đại tá trên vai, nhưng trái tim vẫn trống rỗng như ngày đầu tiên mất vợ.
Tôi bước xuống xe. Đôi giày quân đội chạm vào mặt đất khô cằn. Một cơn gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi rơm rạ quen thuộc – mùi của quê nhà, mùi của những ngày bình yên mà tôi đã đánh mất từ rất lâu. Người tài xế trẻ định đi theo, tôi khẽ giơ tay: “Cậu ở lại đây, tôi đi bộ một chút.”
Tôi bắt đầu bước đi. Con đường đất vẫn vậy, chỉ có tôi là khác. Tóc đã điểm bạc, bước chân không còn nhanh như trước. Hai bên đường, những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ hiện ra. Có người nhận ra tôi, đứng sững lại: “Ủa, có phải anh Quân không?”
Tôi dừng lại, khẽ gật đầu. Người đàn ông trung niên tiến lại gần hơn, mắt bỗng trùng xuống: “Lâu quá rồi, mười năm rồi còn gì. Về thăm bà cụ à?” Tôi gật đầu. Anh ta nhìn tôi một lúc rồi thở dài: “Bà cụ yếu lắm rồi.”
Câu nói ấy như một nhát dao khẽ cứa vào lòng tôi.
Mười năm qua, tôi tránh quay về nơi này. Không phải vì bận mà vì tôi không đủ can đảm. Sau ngày vợ mất, tôi lao đầu vào công việc: hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác, từ chiến trường biên giới đến các vùng thiên tai. Tôi luôn nói với đồng đội rằng mình bận, nhưng sâu trong lòng tôi biết: tôi đang chạy trốn. Chạy trốn ký ức, chạy trốn căn nhà ấy, chạy trốn ánh mắt của mẹ vợ – người phụ nữ đã mất con gái duy nhất, còn tôi lại không thể bảo vệ được vợ mình.
Mười năm trước, vợ tôi – Lan – qua đời trong một tai nạn bất ngờ khi đang trên đường đi thăm tôi ở đơn vị. Tin dữ đến vào một buổi chiều mưa. Tôi đứng chết lặng khi nhận cuộc điện thoại. Chiếc xe khách gặp tai nạn, không ai sống sót. Trong danh sách có tên vợ tôi. Trời mưa rất to hôm đó, tôi nhớ rõ. Tôi đứng dưới mưa không biết bao lâu, đồng đội phải kéo tôi vào. Từ ngày hôm ấy, tôi không còn là người đàn ông như trước nữa. Tôi ít nói hơn, trầm lặng hơn, và trong ánh mắt luôn có một nỗi buồn không ai gọi tên được.
Bước chân tôi chậm lại. Trước mặt, ngôi nhà quen thuộc đã hiện ra. Cánh cổng gỗ cũ kỹ, hàng hoa giấy vẫn leo đầy trên bờ tường. Tất cả gần như không thay đổi, chỉ có thời gian đã phủ lên một lớp bụi buồn. Tôi đứng trước cổng, không bước vào ngay. Trái tim tôi đập mạnh như một người lính trước giờ ra trận. Mười năm – mười năm rồi tôi mới quay lại nơi này.
Bàn tay tôi khẽ đặt lên cánh cổng, đẩy nhẹ. Cánh cổng kêu lên một tiếng cọt kẹt quen thuộc. Tôi bước vào sân – và ngay khoảnh khắc đó, tôi khựng lại.
Trong sân có một người đang ngồi quay lưng về phía tôi: một người phụ nữ, mái tóc dài buộc gọn, dáng ngồi quen thuộc đến lạ. Trái tim tôi chợt đập mạnh. Một cảm giác khó tin dâng lên. Không thể nào. Tôi đứng sững, không dám bước thêm. Gió nhẹ thổi qua, người phụ nữ khẽ đưa tay vuốt tóc – chỉ một cử chỉ nhỏ, nhưng tôi bỗng thấy toàn thân lạnh toát. Cử chỉ ấy tôi đã từng thấy rất nhiều lần. Một ký ức như tia chớp lóe lên. Bàn tay tôi run nhẹ.
Đúng lúc ấy, người phụ nữ khẽ quay đầu. Tôi chết lặng. Khuôn mặt tôi tái đi, đôi mắt mở to, môi run lên. Một cái tên bật ra trong vô thức: “Lan!”
Tiếng gọi khẽ bật ra khỏi cổ họng, run rẩy như thể tôi sợ chỉ cần nói lớn hơn một chút, hình ảnh trước mắt sẽ tan biến như khói. Người phụ nữ khựng lại, rồi từ từ quay người về phía tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy thời gian ngừng lại. Nhưng rồi tôi chết lặng – không phải Lan. Không phải vợ tôi.
Người phụ nữ trước mặt đã lớn tuổi, mái tóc điểm bạc, khuôn mặt gầy gò, nhưng có điều gì đó khiến tôi không thể rời mắt. Đôi mắt – đôi mắt ấy giống đến lạ. Bà nhìn tôi, vẻ mặt thoáng lạ lẫm: “Cậu tìm ai?” Giọng nói trầm khàn, không phải giọng của Lan, nhưng trong đó vẫn có một điều gì đó khiến tim tôi thắt lại.
Tôi đứng im vài giây, khẽ cúi đầu: “Cháu là Quân.” Bà nhíu mày nhìn kỹ, rồi mắt bà chợt mở to: “Quân? Quân là chồng con Lan?” Tôi khẽ gật đầu. Bà đứng bật dậy, nhìn tôi thật lâu, mắt dần xúc động: “Trời ơi, cậu Quân!”
Đúng lúc đó, từ trong nhà vang lên một giọng già yếu: “Ai đó?” Tôi quay đầu về phía cửa. Một bóng người chậm rãi bước ra – mẹ vợ tôi. Mười năm đã làm bà già đi rất nhiều. Tóc bạc gần hết, lưng còng xuống, bước chân chậm chạp. Tôi bỗng thấy cổ họng nghẹn lại: “Mẹ!”
Bà đứng sững, nheo mắt nhìn, giọng run lên: “Quân?” Tôi bước nhanh đến rồi dừng lại trước mặt bà, cúi đầu thật sâu: “Con về thăm mẹ.” Bà đưa tay run rẩy chạm vào vai tôi: “Quân, thật là con sao?” Tôi ngẩng lên, mắt đã đỏ: “Vâng, con đây.”
Bà bật khóc, tiếng khóc yếu ớt nghẹn ngào: “Mười năm, mười năm rồi con mới về.” Bà nắm lấy tay tôi như sợ tôi lại rời đi. Tôi khẽ nói: “Con xin lỗi, con bận công tác…” – nhưng tôi không nói tiếp được. Tôi biết đó chỉ là một phần sự thật. Bà lắc đầu: “Không sao, về là tốt rồi.”
Bà lau nước mắt rồi quay sang người phụ nữ trong sân: “Chị vào rót nước đi.” Người phụ nữ gật đầu bước vào nhà. Tôi nhìn theo, lòng vẫn còn nhiều câu hỏi. Người phụ nữ ấy là ai? Tại sao ở đây? Và tại sao ánh mắt ấy lại giống Lan đến vậy?
Tôi cùng mẹ vợ ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ dưới hiên nhà. Một khoảng lặng bao trùm. Gió nhẹ thổi, hàng hoa giấy rung rinh. Mẹ vợ nhìn tôi: “Con giờ lên đại tá rồi à?” Tôi gật đầu. Bà khẽ gật, mắt ánh lên niềm tự hào: “Con Lan, nếu còn sống chắc nó mừng lắm.” Câu nói ấy khiến tôi khựng lại. Một nỗi đau cũ ùa về.
Người phụ nữ lúc nãy mang nước ra, đặt ly nước trước mặt tôi. Tôi cầm ly nước nhưng mắt vẫn không rời khỏi bà. Bà dường như nhận ra, khẽ cười nhẹ: “Cậu nhìn tôi chắc thấy quen lắm phải không?” Tôi giật mình, trần trừ vài giây rồi gật đầu: “Dạ, cháu thấy rất quen.” Bà khẽ thở dài.
Từ ngoài cổng, một giọng trẻ con vang lên: “Bà ơi, cháu về rồi!” Tôi quay đầu. Một cậu bé khoảng chín mười tuổi chạy vào sân, chiếc cặp sách đung đưa, gương mặt sáng, đôi mắt đen láy. Cậu bé chạy đến gần rồi khựng lại khi thấy tôi: “Bà, ai vậy ạ?” Mẹ vợ tôi khẽ cười: “Khách của bà.” Cậu bé nhìn tôi chăm chú. Ánh mắt ấy khiến tim tôi lỡ một nhịp. Gương mặt ấy có điều gì đó rất quen. Cậu bé lễ phép cúi đầu: “Cháu chào bác ạ.”
Tôi gật đầu, nhưng vẫn không thể rời mắt khỏi cậu bé. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng. Đúng lúc ấy, cậu bé quay sang người phụ nữ lúc nãy, gọi một tiếng rất tự nhiên: “Mẹ ơi, hôm nay con được điểm mười.”
Tôi bỗng cứng người. Quay phắt sang người phụ nữ. Bà khẽ xoa đầu cậu bé: “Giỏi lắm.” Nhưng tôi lúc này đã không còn nghe thấy gì nữa. Chỉ một chữ “mẹ” vừa vang lên như một cơn sét đánh ngang tai. Tôi nhìn cậu bé, rồi nhìn người phụ nữ. Một linh cảm kỳ lạ khiến toàn thân tôi lạnh toát. Đúng lúc ấy, cậu bé quay sang nhìn tôi, nở nụ cười ngây thơ. Nụ cười ấy – giống hệt người vợ đã mất của tôi.
Tôi chết lặng.
Cậu bé đứng trước mặt tôi: “Bác, sao bác nhìn cháu vậy ạ?” Tôi giật mình, vội mỉm cười: “Không, bác thấy cháu rất giống một người quen thôi.” Cậu bé tò mò: “Người quen của bác ạ?” Tôi gật đầu, nhưng mắt vẫn chưa rời khỏi gương mặt nhỏ ấy. Càng nhìn, tôi càng thấy tim mình đập mạnh. Đôi mắt, sống mũi, cả nụ cười – tất cả đều quen đến mức khiến tôi khó thở.
Người phụ nữ dường như nhận ra sự bất thường, khẽ kéo cậu bé lại: “Con vào nhà thay đồ đi rồi làm bài tập.” Cậu bé chạy vào nhà. Không gian lại im lặng.
Mẹ vợ tôi khẽ nói: “Nó ngoan lắm.” Tôi quay sang: “Dạ, cháu bé là…” – tôi ngập ngừng không biết nên hỏi thế nào. Người phụ nữ đứng bên cạnh khẽ nói: “Con tôi.” Giọng bà nhẹ nhưng có chút gì đó khó diễn tả. Tôi gật đầu: “Cháu học lớp mấy rồi ạ?” “Lớp bốn.”
Mẹ vợ tôi nhìn tôi, mắt sâu lắng: “Nó sống với tôi từ nhỏ.” Tôi hơi bất ngờ: “Vậy chồng chị đâu ạ?” – câu hỏi vừa buột ra, tôi chợt thấy mình vô duyên. Người phụ nữ im lặng vài giây rồi lắc đầu: “Không có.”
Không khí trở nên nặng nề. Chúng tôi bước vào nhà. Ngôi nhà vẫn giữ nguyên như mười năm trước. Chiếc bàn gỗ cũ, tủ chè đặt sát tường. Tấm ảnh cưới của tôi và Lan vẫn treo ở vị trí cũ. Tôi chợt dừng lại, nhìn lên tấm ảnh. Lan đang cười rạng rỡ, bên cạnh là tôi – khi ấy còn là một sĩ quan trẻ. Ký ức ùa về. Ngày hôm ấy, Lan mặc chiếc áo dài trắng, cười rất tươi, nói: “Sau này dù anh đi đâu cũng phải về với em nhé.” Giọng nói ấy như vẫn còn vang đâu đây. Tôi bỗng thấy cổ họng nghẹn lại.
Người phụ nữ đứng phía sau cũng nhìn lên tấm ảnh, rất lâu, mắt chợt trở nên sâu lắng: “Chị ấy đẹp quá.” Giọng nói rất nhỏ. Tôi quay sang: “Chị biết Lan à?” Bà khẽ gật đầu: “Biết.” Tôi hơi bất ngờ: “Biết như thế nào ạ?” Mẹ vợ tôi khẽ lên tiếng: “Chuyện dài lắm, lát nữa mẹ kể.”
Cậu bé từ trong phòng bước ra, tóc còn hơi ướt, kéo ghế ngồi xuống bàn làm bài. Tôi lặng lẽ quan sát. Cậu bé cúi đầu, thỉnh thoảng nghiêng đầu suy nghĩ – cử chỉ ấy giống Lan đến lạ. Tôi khẽ nắm chặt tay. Một suy nghĩ thoáng qua khiến tôi giật mình.
Rồi cậu bé chợt ngẩng đầu lên hỏi mẹ vợ tôi:………………………..Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Bà ơi, sao con sinh ngày bao nhiêu nhỉ?” Bà trả lời: “Ngày mười hai tháng chín.” Tôi bỗng cứng người. Ngày mười hai tháng chín – đó là ngày Lan mất. Trái tim tôi đập loạn. Tôi quay sang người phụ nữ. Bà lúc này đang cúi đầu như cố giấu điều gì đó.
Tôi nhìn cậu bé lần nữa. Sợi dây chuyền nhỏ trên cổ cậu – một mặt dây bạc hình tròn. Tôi đứng bật dậy: “Cháu, sợi dây chuyền đó!” Cậu bé ngạc nhiên, đưa tay cầm mặt dây. Tôi bước lại gần, nhìn thật kỹ. Không thể nhầm được – đó là sợi dây chuyền tôi đã tặng Lan vào ngày cưới. Mặt dây phía sau có khắc hai chữ cái Q và L – Quân và Lan. Toàn thân tôi run lên: “Cái này ai cho cháu?” Cậu bé ngây thơ: “Mẹ cháu cho ạ.”
Tôi quay phắt sang người phụ nữ – Hạnh, chị ấy vừa nói tên là Hạnh – mắt tôi run lên: “Chị, cái này từ đâu?” Hạnh cúi đầu không trả lời. Mẹ vợ tôi khẽ đứng dậy, giọng run: “Quân, con ngồi xuống đi.” Nhưng tôi đã không còn giữ được bình tĩnh: “Mẹ, chuyện này là sao?” Mẹ vợ tôi nhìn cậu bé, rồi nhìn Hạnh, giọng bà nghẹn lại: “Quân, có một chuyện mẹ giấu con suốt mười năm nay.”
Tôi chết lặng. “Chuyện gì hả mẹ?”
Bà run rẩy bước đến bên cậu bé, đặt tay lên vai cậu: “Đứa bé này không phải con của Hạnh.” Tôi đứng sững, như sét đánh ngang tai. “Nó là con của Lan.”
Thế giới trước mắt tôi sụp đổ. Tôi lùi lại một bước: “Không, không thể nào. Lan đã mất rồi mà.” Mẹ vợ tôi bật khóc: “Khi tai nạn xảy ra, Lan đang mang thai.” Tôi chết lặng. Toàn thân run lên. Bà nghẹn ngào nói tiếp: “Bác sĩ đã cứu được đứa bé. Nhưng mẹ sợ con đau lòng, sợ con không chịu nổi nên mẹ giấu. Hạnh đã nhận nuôi nó suốt mười năm nay.”
Tôi đứng sững, hai mắt đỏ hoe. Nhìn cậu bé – đứa trẻ vẫn chưa hiểu chuyện gì, chỉ nhìn mọi người với ánh mắt ngơ ngác. Tôi bước lại gần, đôi chân run rẩy. Nhìn cậu bé, giọng tôi nghẹn lại: “Con… con là… nước mắt tôi rơi. “Con của ba.”
Cậu bé ngẩng lên: “Bác, bác nói gì vậy ạ?” Tôi quỳ xuống trước mặt con, nhìn thẳng vào mắt con – đôi mắt của Lan, của vợ tôi, của người con gái tôi yêu thương nhất và đã mất cách đây mười năm. “Bố đây. Bố là bố của con.” Giọng tôi vỡ ra.
Mẹ vợ tôi khẽ nói với cậu bé: “Minh, đây là bố con.” Cậu bé nhìn bà, rồi nhìn tôi, mắt run lên: “Thật không bà?” Bà gật đầu. Cậu bé đứng im vài giây, rồi đôi mắt đỏ lên: “Bố!” – cậu lao vào ôm chầm lấy tôi. “Con chờ bố lâu lắm rồi!”
Tôi ôm chặt con trai mình, nước mắt rơi trên mái tóc con. Mười năm – mười năm xa cách. Giờ đây tôi mới được ôm con vào lòng. Mẹ vợ tôi đứng bên cạnh bật khóc. Hạnh quay mặt đi lau nước mắt.
Cậu bé khẽ ngẩng lên: “Bố đừng đi nữa nhé.” Tôi siết chặt con: “Bố không đi nữa.”
Buổi chiều hôm ấy, ngôi nhà nhỏ bừng sáng sau nhiều năm im lặng. Tiếng cười của Minh vang khắp sân. Tôi nắm tay con trai bước ra con đường làng, ánh nắng sớm dọi xuống. Mẹ vợ tôi đứng ở hiên nhà, bà mỉm cười. Tôi khẽ nói thầm trong lòng: “Lan, anh đã tìm thấy con của chúng ta rồi.”

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!