Nữ Tỷ Phú Bị Ch;ôn S;ống Trong Ngh;ĩa Trang, Anh Xe Ôm Vô Tình Cứu Và Đổi Đời Sau Một Đêm…..
……………………….
Đêm đó, tôi chỉ định đến nghĩa trang thắp cho mẹ một nén nhang trong ngày dỗ như mọi năm. Tôi là Nguyễn Thành Nam, một tài xế xe ôm công nghệ, sống trong căn phòng trọ chật hẹp ở ngoại ô. Cuộc sống không dư giả, nhưng chưa bao giờ tôi quên mua một bó hoa tươm tất để mang đến cho mẹ. Người đã khuất không cần vật chất đắt tiền, chỉ cần con cháu còn nhớ tới là đủ ấm lòng.
Sau khi thắp nhang xong, tôi ngồi xuống chiếc ghế đá cũ gần đó. Gió đêm thổi qua những hàng cây khiến không gian càng trở nên lạnh hơn. Nghĩa trang lúc này gần như không còn ai. Tôi định ngồi thêm ít phút rồi trở về. Đúng lúc đứng dậy, tôi bỗng nghe thấy một âm thanh lạ vọng đến từ phía cuối nghĩa trang. Ban đầu tôi tưởng mình nghe nhầm. Rồi một lần nữa âm thanh ấy lại vang lên – yếu ớt và đứt quãng, như tiếng người đang cầu cứu trong tình trạng kiệt sức.
Tôi lấy điện thoại bật đèn pin rồi chậm rãi bước theo hướng phát ra âm thanh. Con đường đất nhỏ ngày càng tối hơn. Âm thanh ấy lại xuất hiện, lần này rõ hơn trước – đó thực sự là tiếng người. Tôi len qua những dãy mộ rồi hướng về phía một gốc cây lớn ở cuối khu đất. Khi ánh đèn pin quét tới, tôi bất ngờ khựng lại.
Trước mắt tôi là một người phụ nữ lớn tuổi đang nằm co quắp dưới nền đất. Quần áo trên người bà lấm lem bùn đất, mái tóc rối bời. Hai cổ tay bà xuất hiện nhiều vết bầm tím như vừa bị trói hoặc kéo lê trên một quãng đường dài. Tôi vội vàng chạy tới.
“Cô ơi, cô có nghe con nói không?”
Người phụ nữ khẽ cử động, đôi mắt mệt mỏi hé mở. Tôi lập tức quỳ xuống, định lấy điện thoại gọi cấp cứu. Nhưng bà bỗng nắm lấy cổ tay tôi, giọng khàn đặc yếu ớt: “Đừng gọi. Nếu họ biết tôi còn sống, họ sẽ quay lại.”
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì thì bà tiếp tục: “Xin cậu… cứu tôi.” Ánh mắt tuyệt vọng ấy khiến tôi không thể làm ngơ. Tôi cởi áo khoác ngoài đắp lên người bà. “Cô yên tâm, có con ở đây rồi.”
Người phụ nữ nhìn tôi hồi lâu rồi khẽ gật đầu: “Cậu phải đưa tôi rời khỏi đây ngay.”
Tôi đỡ bà đứng dậy, cơ thể bà nhẹ đến bất ngờ – nhẹ như người đã nhiều ngày không ăn uống. Tôi dìu bà từng bước về phía chiếc xe máy cũ của mình. Ngay lúc ấy, từ phía xa bỗng vang lên tiếng động cơ ô tô trong màn đêm. Người phụ nữ lập tức tái mặt. Và lần đầu tiên, tôi nhìn thấy trong ánh mắt ấy một nỗi sợ hãi thực sự.
Tôi đưa bà đến một phòng khám tư nhân ở ngoại ô. Bác sĩ Quang – người quen cũ – cho biết bà bị suy kiệt nặng, trên cơ thể có nhiều dấu vết của việc bị tiêm thuốc gây mê liều cao. Nếu chậm thêm một thời gian nữa, tính mạng của bà có thể không giữ được.
Đến gần sáng, bà tỉnh dậy. Sau khi biết tôi chỉ là một tài xế xe ôm bình thường, bà nhìn tôi thật lâu rồi khẽ cười: “Có lẽ ông trời vẫn còn thương tôi.”
Rồi bà chậm rãi nói ra thân phận thật của mình:……………………….Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
bà là Lê Ngọc Hân – chủ tịch của tập đoàn Đại Phúc, một trong những doanh nghiệp lớn nhất khu vực. Tôi sững người. Trong mắt nhiều người, bà là biểu tượng của sự thành công và quyền lực. Thật khó tin đây là người phụ nữ nằm giữa nghĩa trang trong bộ quần áo dính đầy bùn đất.
Bà kể rằng nhiều năm qua, bà một tay gây dựng Đại Phúc từ một công ty nhỏ. Sau khi chồng qua đời, bà giao hai người con ruột – Trần Gia Bảo và Trần Minh Châu – quản lý những bộ phận quan trọng. Bề ngoài họ là một gia đình hoàn hảo. Nhưng phía sau đó, bà dần phát hiện nhiều dấu hiệu bất thường liên quan đến các khoản tài chính. Khi cho người kiểm tra, bà phát hiện các giao dịch đó đều liên quan trực tiếp đến chính các con mình. Bà nhiều lần khuyên nhủ, nhưng thay vì thay đổi, cả hai ngày càng lún sâu.
Đau lòng nhất là khi bà quyết định sửa đổi di chúc để không trao toàn bộ tài sản cho những người đang bị lòng tham chi phối, các con bà đã lên kế hoạch giết bà. Chúng dụ bà đi nghỉ dưỡng, tiêm thuốc mê, rồi chôn sống bà giữa nghĩa trang. Bà tỉnh dậy trong hố đất, nghe thấy tiếng đất đá rơi trên đầu mình. Bà hiểu rằng các con đã quyết định loại bỏ bà hoàn toàn.
“Cậu biết điều đau đớn nhất là gì không?” Bà Hân nhìn tôi. “Tôi không sợ chết. Điều khiến tôi đau nhất là đến phút cuối cùng, tôi vẫn không muốn tin những đứa con mình sinh ra lại có thể làm chuyện đó.”
Tôi ngồi lặng. Phía sau danh xưng nữ tỷ phú quyền lực cũng chỉ là một người mẹ đang mang trái tim đầy thương tổn. Bà Hân hít một hơi thật sâu: “Chúng sẽ không dừng lại đâu. Chừng nào biết tôi còn sống, chúng sẽ tiếp tục tìm cách giết tôi.”
Tôi hiểu rằng việc cứu bà khỏi nghĩa trang mới chỉ là khởi đầu. Và từ khoảnh khắc này, tôi đã vô tình bị cuốn vào vòng xoáy của cuộc chiến đó.
Tình hình ngày càng nguy hiểm. Người bạn làm bảo vệ báo cho tôi biết có nhiều người lạ mặt đang âm thầm dò hỏi thông tin về một phụ nữ lớn tuổi mất tích. Họ không báo công an mà tiếp cận từng khu vực, hỏi riêng những người làm nghề xe ôm, bảo vệ. Tôi lập tức đưa bà Hân rời khỏi phòng khám.
Chúng tôi chạy trốn liên tục. Họ tìm kiếm ráo riết, và mỗi lần suýt bị phát hiện, tôi lại đưa bà đến một nơi mới. Cuối cùng, tôi đưa bà về căn nhà nhỏ của ông Bảy – người trông coi nghĩa trang cũ, nơi mọi chuyện bắt đầu. Ông Bảy nhìn bà Hân rồi chỉ nói một câu: “Tôi không biết bà là ai, nhưng nếu thằng Nam đã đưa bà đến đây thì cứ ở lại.”
Trong những ngày lánh nạn, bà Hân kể cho tôi nghe về Phạm Đức Khang – người con nuôi của bà. 25 năm trước, bà nhận nuôi cậu bé lang thang 13 tuổi. Đức Khang lớn lên trở thành cánh tay phải đắc lực. Nhiều dự án quan trọng của công ty thời kỳ đầu đều có dấu ấn của anh. Nhưng Gia Bảo và Minh Châu – hai người con ruột – coi anh là mối đe dọa. Chúng dựng chứng cứ buộc tội Đức Khang biển thủ. Trong cơn tức giận, bà Hân đã đuổi anh đi ngay trong đêm mưa.
“Tôi đã quá ngu ngốc.” Bà Hân cúi đầu. “Đức Khang đứng dưới mưa, hỏi tôi: ‘Mẹ thực sự tin con làm chuyện đó sao?’ Tôi trả lời rằng mọi bằng chứng đều rõ ràng. Anh chỉ nói: ‘Nếu mẹ đã không còn tin nữa thì con ở lại cũng không còn ý nghĩa gì.’ Đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy anh.”
Tôi lặng người. Suốt hơn 20 năm, bà Hân thuê người tìm kiếm nhưng vô vọng. Có người bảo anh ra nước ngoài, có người nói anh đã chết. Nhưng tôi chợt nhớ đến lời người bạn trong ngành vận tải: có một người đàn ông rất giống bức ảnh bà Hân từng cho xem, hiện đang điều hành một doanh nghiệp khá thành công ở tỉnh lân cận. Tôi quyết định lên đường tìm kiếm.
Khi đến nơi, tôi nhìn thấy một nhà máy khá lớn. Người đàn ông bước ra – đôi mắt, dáng người, nụ cười giống hệt trong bức ảnh cũ. Tôi đặt chiếc đồng hồ – món quà bà Hân tặng anh năm 20 tuổi – lên bàn. Ngay khi nhìn thấy, sắc mặt anh thay đổi. Một lúc rất lâu sau, anh hỏi: “Bà ấy còn sống sao?”
Tôi gật đầu. Phạm Đức Khang – người đã biến mất suốt hơn 20 năm – cuối cùng cũng trở về.
Hai ngày sau, tại cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng nhất của Đại Phúc, Gia Bảo bước vào phòng họp với vẻ tự tin tuyệt đối. Hắn tưởng mẹ mình đã biến mất, các bằng chứng đã được xử lý. Nhưng hắn không biết rằng ở phía bên ngoài tòa nhà, tôi đang đậu xe chờ. Bên cạnh tôi là bà Lê Ngọc Hân. Và ở hàng ghế phía sau là người đàn ông đã biến mất khỏi Đại Phúc suốt hơn 20 năm – Phạm Đức Khang.
Tôi không biết cuộc đối đầu sắp tới sẽ khó khăn đến mức nào. Nhưng có một điều tôi biết chắc: lần đầu tiên kể từ khi âm mưu bắt đầu, Gia Bảo và Minh Châu không còn là những người duy nhất nắm quyền chủ động nữa. Cuộc chiến giành lại công lý cuối cùng đã chính thức bắt đầu.
Và tôi – Nguyễn Thành Nam, một anh xe ôm nghèo – chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ vì một đêm thắp hương cho mẹ, cuộc đời tôi lại sang trang như thế này. Nhưng có lẽ, ở đời, lòng tốt dù nhỏ bé vẫn có lúc tạo ra những điều kỳ diệu mà không ai có thể ngờ trước.





