Mẹ Chồng S;ảy Th;ai Và Ghen Tị Với Bụng Bầu Của Tôi – Điều Bà Làm Sau Đó Khiến Tôi S;ốc Nặng….

Mẹ Chồng S;ảy Th;ai Và Ghen Tị Với Bụng Bầu Của Tôi – Điều Bà Làm Sau Đó Khiến Tôi S;ốc Nặng….
Tôi nằm trên bàn siêu âm, bụng bôi đầy gel lạnh, mắt dán vào màn hình mong thấy hình hài nhỏ xíu của con mình. Bác sĩ đang xoay đầu dò, ghi chép gì đó, môi mấp máy như sắp nói. Thì bất ngờ từ phòng bên cạnh, chỉ cách một tấm rèm xám xịt, vọng ra tiếng thốt lên đầy kinh ngạc của một nữ bác sĩ: “Cái gì thế này?”
Giọng nói đó như xé toạc bầu không khí yên tĩnh trong phòng khám. Tôi giật mình ngồi dậy, bác sĩ của tôi quay sang hỏi vọng qua: “Chuyện gì vậy em?” Bên kia im lặng vài giây, rồi giọng nói run run: “Bác ấy… bác ấy có thai.”
Tai tôi ong lên. Mẹ chồng tôi có thai? Bà ấy 56 tuổi mà có thai? Tôi ngồi bật dậy, quên béng cái bụng đang mang thai sáu tuần của mình, quên luôn cái que thử hai vạch tôi đã giấu trong túi xách. Tôi lắp bắp: “Sao… sao có thai được? Mẹ tôi mà?” Bác sĩ đang siêu âm cho tôi trấn an: “Cô bình tĩnh nằm xuống, tôi qua xem đã.” Bà ấy đứng dậy, vén rèm sang phòng bên.
Tôi nằm đó, hai tay nắm chặt mép bàn, trái tim đập như trống trận. Một thoáng tôi nghĩ mình nghe nhầm, hoặc có sự nhầm lẫn gì đó. Nhưng rồi giọng bác sĩ bên kia lại vang lên, rõ ràng và chắc nịch: “Thai được tám tuần rồi đấy ạ. Bác đúng 56 tuổi chứ ạ?”
Tôi nghe tiếng mẹ chồng đáp lại, giọng bà lúng túng: “Vâng… tôi 56 tuổi, sắp 57. Tôi có thai thật hả bác sĩ?”
Trời đất. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mẹ chồng tôi và tôi đều mang thai cùng lúc. Chuyện gì đang diễn ra vậy?
Tôi không đợi được nữa, sau khi bác sĩ kết thúc, tôi bước nhanh sang phòng bên. Mẹ chồng đang ngồi trên ghế, tay run run cầm tờ kết quả siêu âm, mặt tái nhợt. Bà ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa hoang mang. “Thư à…” bà khẽ gọi, giọng yếu ớt.
Tôi ngồi xuống bên cạnh bà, cố trấn tĩnh. “Mẹ… mẹ thật sự mang thai ư?” Bà chỉ khẽ gật đầu, không nói nên lời. Trong phút chốc, tôi không biết mình nên mừng hay lo. Người ta vẫn nói ở tuổi 56 mà có thai là phép màu, nhưng phép màu nào cũng có cái giá của nó.
Khi bác sĩ chuyên khoa bắt đầu giải thích, tôi thấy mẹ chồng như co rúm lại. Bác sĩ nhìn tờ kết quả rồi lại nhìn bà, cứ lặp đi lặp lại động tác đó hai ba lần, như không tin vào mắt mình. Rồi ông ấy cất giọng nghiêm trọng: “Bà nên cân nhắc thật kỹ về việc giữ lại cái thai. Ở độ tuổi này, mang thai và sinh con tiềm ẩn rất nhiều rủi ro. Tim mạch, tiểu đường thai kỳ, nguy cơ sảy thai, thai lưu, dị tật bẩm sinh… tất cả đều cao hơn nhiều lần so với phụ nữ trẻ.”
Mẹ chồng tôi im lặng, đôi mắt đỏ hoe. Tôi cầm tay bà, cảm nhận bàn tay nhăn nheo và lạnh ngắt. Bà không khóc, nhưng tôi thấy bà run lên từng hồi.
Trên đường về nhà, xe máy rồ ga mà không khí nặng như đeo chì. Mẹ chồng ngồi sau lưng tôi, không nói một lời. Những lời cảnh báo của bác sĩ văng vẳng trong đầu tôi. Tôi muốn nói gì đó để xoa dịu, nhưng cổ họng như nghẹn lại. Con đường quen thuộc bỗng dài vô tận.
Về đến nhà, mẹ chồng tôi lặng lẽ vào phòng, đóng cửa lại. Tôi nghe tiếng bà khóc thút thít trong đó nhưng không dám gõ cửa. Tối đó bà không ra ăn cơm. Bố chồng và chồng tôi ngơ ngác hỏi, ánh mắt lo lắng nhìn tôi. Tôi hít một hơi thật sâu, rồi nói thẳng: “Mẹ có thai.”
Bố chồng đang bưng bát cơm, bát rơi xuống bàn. Ông ngồi đờ ra, miệng há hốc. Chồng tôi cũng sững người: “Em nói gì cơ? Ở cái tuổi này mẹ làm sao mà có thai được?” Tôi lắc đầu, giọng chắc nịch: “Chính bác sĩ xác nhận. Mẹ đang mang thai tám tuần và bác sĩ cảnh báo rất nhiều nguy cơ.”
Bố chồng cúi đầu, không dám nhìn tôi. Tôi đoán ông vừa bối rối vừa xấu hổ. Chồng tôi đưa tay lên vuốt mặt, thở dài như trút hết không khí. Không khí trong nhà trở nên ngột ngạt.
Mấy hôm sau, khi chồng tôi và bố chồng đã bắt đầu quen dần với cú sốc, mẹ chồng tôi mới mở lời. Bà bảo với tôi rằng bà và bố chồng ngày xưa lấy nhau, phải mất năm năm mới sinh được chồng tôi. Sau đó dù mong muốn có thêm con nhưng bà không thể mang thai lần nào nữa. Đến tuổi này mà có thai, bà không thể bỏ được. Tôi hiểu nỗi khát khao của bà, nhưng nhìn bà, tôi lại thấy sợ. Bà đã 56, xương cốt không còn cứng cáp, sức khỏe không còn dồi dào. Tôi cố khuyên: “Mẹ ơi, sức khỏe của mẹ là trên hết. Bác sĩ đã nói rồi…” Nhưng bà chỉ lắc đầu, ánh mắt cương quyết đến lạ: “Mẹ sẽ giữ.”
Tôi không nói thêm được gì.
Rồi một hôm, tôi đi làm về, mẹ chồng rón rén đến gần, mặt bí ẩn. Bà kéo tôi vào góc bếp, thì thầm: “Mẹ vừa đi xem thầy bói. Thầy bảo trong nhà có hai người cùng mang thai là đại kỵ. Phải bỏ một trong hai, nếu không gia đình sẽ gặp tai họa.” Tôi sững sờ. Bà nhìn tôi, mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại: “Thư à… con bỏ cái thai của con đi được không? Con còn trẻ, còn nhiều cơ hội. Còn mẹ… đây là cơ hội cuối cùng của mẹ.”
Tôi đứng như trời trồng. Má tôi nóng bừng lên, tay tôi bất giác đặt lên bụng. Mới sáu tuần, bụng còn chưa nhô lên, nhưng tôi biết có một sinh linh bé bỏng đang lớn lên trong đó. Tôi và chồng đã chờ đợi đứa con này bao lâu, đã trải qua bao đêm thấp thỏm vì không có tin vui. Vậy mà bà, mẹ chồng tôi, lại bảo tôi bỏ nó chỉ vì lời phán của một ông thầy bói?
“Không được,” tôi nói, giọng tôi run run nhưng kiên quyết. “Mẹ, đây là cháu nội của mẹ đấy. Vợ chồng con mong đợi đứa bé này biết bao nhiêu. Mẹ không thể bắt con làm điều tàn nhẫn như vậy.” Mẹ chồng đột nhiên đổi giọng, trách móc: “Con không có trái tim. Con không thương em của chồng con.” Tôi không tin nổi vào tai mình. Người mẹ chồng từng tiết kiệm đến keo kiệt, từng làm đủ trò để tôi trả tiền khám bệnh, nay lại đòi tôi bỏ cháu nội. Tôi bỏ đi, không thèm cãi lại.
Từ đó, mẹ chồng thay đổi hẳn. Bà không động tay động chân vào bất kỳ việc nhà nào. Tôi vừa đi làm vừa phải gánh hết việc nội trợ, chăm bà, chăm chồng. Chồng tôi thấy tôi vất vả nên phụ giúp, nhưng áp lực vẫn đè nặng. Tôi uống sữa bầu gì bà cũng bắt mua hệt loại đó, thuốc bổ, váy bầu, mọi thứ bà đều đòi y chang tôi. Tất nhiên là tôi trả tiền. Có lần tôi góp ý: “Mẹ ơi, ở tuổi mẹ cần chế độ dinh dưỡng khác, uống nhiều quá cũng không tốt.” Bà trợn mắt: “Con đừng lo cho mẹ. Con mang thai thì mẹ cũng mang thai, cái gì tốt cho con thì tốt cho mẹ.”
Tôi nuốt giận.
Áp lực quá lớn, tôi quyết định về nhà ngoại nghỉ ngơi một tuần, giả vờ nói với chồng là đi công tác. Ba ngày sau, nghe chồng bảo anh phải ra ngoài ăn sáng mãi, tôi thương anh quá nên về sớm. Vừa mở cửa, thấy anh mệt mỏi, tôi chỉ biết thở dài. Mẹ chồng thấy tôi về, trách: “Về mà không báo để chồng nấu nướng.” Tôi cười gượng, không đáp.
Mấy hôm sau, tôi đi chợ, vô tình nghe hai bà hàng xóm xì xào: “Mẹ chồng con Thư mang thai đó. 56 tuổi rồi mà còn có bầu, kì lạ thật.” “Không biết là mừng hay lo. Tuổi đó rồi sinh con…” Tôi bước nhanh, cố không nghe. Nhưng mấy lời đó cứ đeo bám tôi.
Tối đó, chồng tôi về, thở dài kể đồng nghiệp cũng hỏi han. Mẹ chồng bực mình: “Cả khu xì xào, người ta nhìn tôi như người ngoài hành tinh. Mẹ không chịu nổi.” Chồng tôi mệt mỏi nói: “Đúng mà mẹ, con cũng lần đầu thấy tuổi này có bầu.” Mẹ chồng bị chạm tự ái, đùng đùng bỏ vào phòng.
Rồi điều không ai mong muốn đã xảy ra………
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Rồi điều không ai mong muốn đã xảy ra. Mẹ chồng tôi sảy thai. Khi tôi nghe tin, lòng tôi trùng xuống. Tôi không bất ngờ, bác sĩ đã cảnh báo từ đầu. Nhưng nhìn mẹ chồng nằm trên giường, mắt sưng húp, người như que củi, tôi xót xa vô cùng. Bà không ăn uống gì, không nói chuyện với ai, chỉ quay mặt vào tường khóc thầm. Mỗi lần bà nức nở, vai bà run lên, tôi đứng ngoài cửa không dám vào.
Chồng tôi tối nào cũng ngồi bên giường bà, nhẹ nhàng khuyên: “Mẹ ăn chút đi, mẹ không thể cứ như vậy.” Mẹ chồng chỉ lắc đầu, nước mắt lăn dài: “Mẹ đã mất nó rồi. Cả đời mẹ mong có thêm đứa con, vậy mà ông trời cướp mất.” Tôi thương bà thật, nhưng trong lòng tôi cũng có một phần nhỏ biết ơn khi con tôi vẫn còn an toàn. Cảm giác đó khiến tôi áy náy.
Một hôm, tôi ngồi bên bà, nắm tay bà: “Mẹ ơi, mẹ còn chúng con, còn cháu nội sắp chào đời. Mẹ hãy khỏe lại để chăm cháu.” Bà im lặng, nhưng tôi thấy bà ngừng khóc. Dần dần, bà bắt đầu ăn uống, nhưng ánh mắt bà khi nhìn bụng tôi lại trở nên khác. Không chỉ buồn, mà còn cay cay, ghen tỵ. Tôi hiểu, nhưng không biết làm sao.
Vào tháng thứ sáu, một buổi chiều, mẹ chồng đang nấu bếp, bỗng bảo tôi với lên kệ cao lấy đồ. Tôi do dự, lo với cao sẽ ảnh hưởng đến thai nhi, nhưng ánh mắt bà sắc lạnh khiến tôi sợ. Tôi kiễng chân, cố với, bỗng đau nhói bụng dưới, chân tôi khuỵu xuống, suýt ngã. May chồng tôi vừa về, lao tới đỡ tôi kịp. Anh đưa tôi vào viện, bác sĩ nói may mà không nguy hiểm, nhưng cảnh báo tuyệt đối không được làm việc nặng.
Chồng tôi trách mẹ, mẹ chồng không nói gì nhưng tôi thấy bà hối hận.
Nhưng những mâu thuẫn chưa dừng lại. Khi tôi gần sinh, một cô gái tên Kim xuất hiện. Cô ta là con gái hàng xóm, từ nhỏ thân với chồng tôi, vừa đi du học về. Ngày tôi từ nhà ngoại trở về, Kim đang ở nhà chồng. Thấy chồng tôi, cô ta nhảy bổ lên ôm cổ anh, hồn nhiên: “Anh Minh, em nhớ anh quá!” Chồng tôi ngượng ngùng, mẹ chồng cười cười nói “Con bé này” nhưng tôi thấy trong mắt bà sự hài lòng.
Kim nhìn tôi, đo lường từ đầu đến chân, giọng như vô tư: “Em tưởng vợ anh Minh khác chứ.” Tôi cắn môi. Trước mặt mọi người, Kim luôn là cô gái vô hại, ngây thơ. Nhưng sau lưng, khi chỉ có tôi, cô ta lại thả những câu đầy ẩn ý: “Chị Thư, chị may mắn lắm đó. Nhưng cũng phải giữ anh Minh cho kỹ, từ nhỏ anh ấy đã thu hút phụ nữ rồi.”
Tôi kể với chồng, anh cười bảo tôi suy nghĩ quá nhiều, trầm cảm sau sinh. Tôi kể mẹ chồng, bà còn trách tôi ghen tuông vô cớ. Cả hai đều nghĩ Kim chỉ là em gái thân thiết. Nhưng tôi không mù quáng. Mùi trà xanh thoang thoảng quanh cô ta, tôi ngửi thấy rõ.
Tôi quyết định giăng bẫy. Một chiều, tôi bảo bố mẹ chồng đưa con sang hàng xóm chơi, rồi bảo Kim tôi đi chợ. Thực tế tôi núp ngoài cửa sổ, cắm điện thoại ghi âm trong nhà. Kim không hề hay biết. Chồng tôi về, cô ta ngồi sát lại: “Anh Minh, sao anh cưới chị Thư? Anh xứng đáng hơn mà. Em và anh mới là cặp hoàn hảo. Từ nhỏ em đã nghĩ anh đợi em về.” Chồng tôi lúng túng: “Kim, em hiểu lầm. Anh có vợ rồi.” Nhưng Kim vẫn không buông: “Anh đừng tự lừa mình. Em yêu anh, và anh cũng còn tình cảm với em mà.”
Tôi đẩy cửa bước vào, tay giơ chiếc điện thoại đang phát đoạn ghi âm. Kim tái mặt. Bố mẹ chồng tôi cũng vừa về, đứng nghe từng câu. Mặt mẹ chồng tôi đỏ bừng, rồi tái xanh. Bà quay sang Kim, giọng lạnh tanh: “Về đi. Đừng bao giờ bước chân vào nhà cô nữa.” Kim cố biện minh, nhưng không ai tin. Cô ta bỏ chạy, cúi gằm mặt.
Sau vụ đó, chồng tôi thay đổi hẳn, ân cần hơn, tình cảm hơn. Anh hối lỗi vì đã không tin tôi. Mẹ chồng cũng không còn khe khắt, thỉnh thoảng còn xin lỗi gián tiếp. Một lần bà ngồi cạnh tôi, nhìn cháu nội chơi đùa, thủ thỉ: “Mẹ xin lỗi vì đã làm khó con. Mẹ chỉ muốn tốt cho gia đình, nhưng cách mẹ sai rồi.” Tôi mỉm cười, không nói gì, chỉ đặt tay lên tay bà.
Và rồi đến ngày tôi sinh. Con tôi đến sớm hơn dự kiến một tuần, trùng với lúc chồng tôi đang công tác xa. Cơn đau bụng bắt đầu sau cuộc gọi của anh, hắn bảo đã làm xong việc và đang ra sân bay. Tôi gọi mẹ chồng đưa vào bệnh viện. Bác sĩ nói tôi sinh khó, cần mổ gấp. Cần người nhà ký giấy, nhưng chồng chưa về. Mọi ánh mắt đổ dồn vào mẹ chồng.
Bà đứng đó, tay cầm bút mà run. Bác sĩ sốt ruột: “Bà ơi, không mổ gấp thì mẹ và con đều nguy hiểm. Bé có thể ngạt thở.” Mẹ chồng tôi lắc đầu, giọng yếu ớt: “Sinh mổ nguy hiểm lắm, không tốt cho em bé. Cố mà sinh thường.” Tôi nằm trên bàn, mồ hôi đầm đìa, đau đến ngất, chỉ nghe mẹ chồng từ chối ký, từ chối. Tim tôi như ngừng đập.
Tôi gào lên trong cơn đau: “Gọi cho mẹ tôi! Gọi cho ngoại!” Bác sĩ vội gọi. Mẹ tôi đến như một cơn lốc, bà xô mẹ chồng ra, ký giấy mổ, mắt đỏ ngầu: “An toàn cho con và cháu tôi là trên hết.” Tôi được đưa vào phòng mổ, những giây cuối cùng trước khi gây mê, tôi nghe tiếng mẹ đẻ gầm lên ngoài kia: “Chị là mẹ mà vô tâm vậy sao? Con gái tôi nguy kịch, chị còn không ký!” Mẹ chồng đáp lại cái gì đó, nhưng tôi không nghe rõ nữa.
Một lúc sau, tiếng khóc trẻ thơ vang lên. Tôi trào nước mắt. Con tôi an toàn.
Chồng tôi về tối đó, tay nắm chặt tay tôi, mắt đỏ hoe: “Anh xin lỗi. Đáng ra anh không nên đi.” Tôi lắc đầu, mỉm cười: “Mọi chuyện qua rồi.” Anh hôn trán tôi, rồi nhìn đứa con gái bé nhỏ trên giường bên cạnh, ánh mắt ngập tràn yêu thương.
Nhưng bên ngoài hành lang, mẹ tôi và mẹ chồng vẫn còn tranh cãi. Mẹ tôi quyết: “Khi con gái tôi ra viện, tôi đưa nó và cháu về nhà tôi. Tôi không thể để nó ở nhà người mẹ chồng vô tâm như bà.” Mẹ chồng tôi ấp úng phản đối: “Đó là con dâu và cháu nội tôi.” Nhưng mẹ tôi không nhượng: “Chị không hiểu sao? Nó vừa trải qua sinh tử, tôi phải chăm sóc cho nó.”
Chồng tôi nghe hết, anh nói nhỏ với tôi: “Mẹ em nói đúng. Em về ngoại dưỡng sức, anh sẽ qua với em.” Tôi gật đầu. Một tháng sau, chúng tôi về lại nhà chồng. Mọi chuyện đã nguôi ngoai. Mẹ chồng tôi dần thay đổi, không còn đòi hỏi, không còn khó tính. Bà nhìn cháu nội mỗi ngày, ánh mắt hiền từ hơn hẳn.
Giờ đây, tôi ngồi trước cửa sổ, đứa con gái đang ngủ ngoan trong nôi, chồng tôi bưng tách trà gừng đến, mẹ chồng đang cặm cụi may áo ấm cho cháu. Trời chiều rơi nắng vàng. Tôi cười, nhẹ nhàng như một làn gió.
Có những sóng gió đã qua. Và tôi hiểu, gia đình là thứ cần được giữ gìn từ bên trong.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!