Nghe Tiếng T/hở G/ấp Trong Phòng Ngủ, Tôi Định Mở Cửa Thì Người Giúp Việc Ké/o Lại: “Cô Mở Là M/ắc B/ẫy!”….
Tôi vừa đặt túi đồ xuống kệ thì nghe tiếng thở gấp trong phòng ngủ. Đứt quãng, khàn đặc, như ai đang cố h/ít lấ/y chút không khí cuối cùng. Tôi bước tới, tay đặt lên nắm cửa.
Ngay khoảnh khắc ấy, bà Lụa lao ra từ bếp, túm lấy cánh tay tôi kéo giật mạnh. Vai tôi đập vào tường. Mặt bà tá/i m/ét, môi run nhưng tay giữ chặt:
“Cô chủ đừng mở. Báo côn/g a/n đi.”
Tôi vùng: “Cô không nghe thấy à? Có người kêu trong đó.”
Bà ghé sát tai tôi: “Cứu thì phải cứu. Nhưng cô đừng mở một mình. Cô mà mở bây giờ là m/ắc b/ẫy người ta.”
Tôi tên Mai Phương, ba mươi sáu tuổi, kế toán tổng hợp. Căn hộ sáu mươi lăm mét vuông ở Định Công là tài sản tôi mua trước hôn nhân. Mẹ từng nắm tay tôi dặn: “Nhịn cái gì cũng được, đừng nhịn đến mức người ta quên mất con cũng là con người.”
Tôi lấy Dũng năm hai mươi bảy. Anh hiền, ít nói, từng đứng dưới cổng công ty chờ tôi với hộp cháo nóng. Sau cưới, mẹ chồng bà Cúc từ quê lên. Ban đầu bà khen tôi khéo, nhưng dần bắt đầu nói: “Đàn bà lấy chồng rồi của riêng mà giữ khư khư cũng không hay.” Tôi kể với Dũng. Anh cười xòa: “Mẹ già rồi, nói theo nếp cũ thôi.”
Rồi em gái chồng Hạnh ly hôn, kéo vali và con trai Pin đến ở “ít bữa”. Cái ít bữa kéo dài hết tuần này sang tuần khác. Hóa đơn điện nước tăng gần gấp rưỡi. Tôi lựa lời xin phụ một phần. Hạnh cười nhạt: “Em mới l/y hô/n, chưa có việc.” Bà Cúc đặt mạnh bát xuống: “Chị em trong nhà mà tính từng số điện số nước thì còn gì tình nghĩa?”
Có hôm tôi về muộn, mâm cơm chỉ còn lớp ch/áy mỏng và vài mẩu xươn/g cá. Bé Na gắp miếng trứng trong bát mình đặt sang bát tôi: “Mẹ ăn của con đi.” Tôi vội gắp trả. Người mẹ nào nỡ nhận phần ăn của con chỉ vì người lớn c/ố tìn/h quên mình.
Rồi bà Cúc gọi tôi ra bàn: “Vợ chồng sống lâu dài, con sang tên một nửa căn hộ cho thằng Dũng đi.” Hạnh chen vào: “Sổ hồng vẫn một mình chị giữ. Anh tôi khác gì khách trọ.” Dũng chỉ nói: “Hạnh nói vừa thôi.” Không phủ nhận. Không bảo vệ tôi.
Tôi bắt đầu cất kỹ mọi giấy tờ trong két, chụp lại, lưu email.
Rồi Dũng về muộn, tiền đưa về nhà ít dần. Một đêm tôi tỉnh dậy, thấy anh nói điện thoại ngoài ban công: “Tôi biết rồi, đừng ép tôi nữa.”
Tôi phát hiện trong túi áo anh tờ giấy: “Duyên 600, ngoài 400.” Một tỷ. Anh thú nhận hùn vốn b/ị lừ/a, vay Mỹ Duyên sáu trăm, vay ngoài bốn trăm.
Tối đó Hạnh đặt tập giấy lên bàn: “Hồ sơ vay vốn gia đình.” Bên trong là giấy cam kết dùng căn hộ của tôi bảo đảm khoản n/ợ. Tôi nói: “Em không ký.” Bà Cúc đập bàn: “Gặp nạn mà còn dưỡng nhà.” Tôi nhìn Dũng: “Nếu em ký, nếu khoản vay không trả nổi, mẹ con em ở đâu?” Anh im.
—
Ba ngày sau, bà Lụa gọi: “Cô Hạnh vừa vào phòng cô, tôi thấy cô ấy đứng trước tủ hồ sơ.” Tôi về kiểm tra, tủ bị sáo. Na thì thầm: “Con nghe cô Hạnh nói với bà nội: chỉ cần mẹ mở cửa là mẹ hết cãi.” Bà Lụa thấy Hạnh nhận gói hàng nhỏ – camera mini.
Chiều thứ sáu, tôi về sớm. Nhà im quá. Từ phòng ngủ vọng ra tiếng thở gấp. Tôi đặt tay lên nắm cửa. Bà Lụa kéo tôi lại……….
Tôi gọi bảo vệ, tổ trưởng dân phố, cấp cứu, công an. Nói rõ: trong phòng có người khó thở, cần người chứng kiến trước khi mở.
Cửa mở trước mặt mọi người. Dũng nằm nghiêng trên giường, nửa tỉnh nửa mê. Mỹ Duyên co dưới sàn, tay ôm ngực, thều thào: “Điện thoại của tôi đâu?” Trên kệ tivi, camera mini đang nhấp nháy.
Bà Lụa rút điện thoại, bấm phát đoạn ghi âm. Giọng Hạnh: “Quay được mặt chị ta là xong.” Giọng bà Cúc: “Phải cho nó biết làm dâu không có quyền ngồi trên đầu nhà chồng.”
Trong túi Hạnh: điện thoại Mỹ Duyên, bản photo sổ hồng, giấy xác nhận dùng căn hộ bảo đảm nợ, bản nháp thỏa thuận ly hôn và chuyển nhượng căn hộ. Na lấy từ hộp bút màu chiếc thẻ nhớ – video Hạnh chỉnh camera.
Tôi ngồi lặng. Na đứng bên cạnh, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo tôi. Tôi hiểu mình không chỉ bị chồng phản bội. Tôi bị cả một mái nhà ngồi lại tính kế.
—
Tôi gặp luật sư. Căn hộ là tài sản riêng trước hôn nhân. Khoản nợ của Dũng phục vụ việc làm ăn riêng, tôi không ký vay. Không ai có quyền bắt tôi gánh.
Clip cắt ghép lan nhanh. Tôi đặt biên bản, tin nhắn, ghi âm lên bàn trưởng phòng. Chị ấy nói: “Công ty không đánh giá nhân viên bằng clip cắt ghép.”
Tòa giải quyết ly hôn. Tôi được nuôi Na. Căn hộ vẫn thuộc về tôi. Khoản nợ của Dũng anh tự chịu.
Bà Cúc và Hạnh dọn đi. Hạnh kéo vali ra cửa không nhìn tôi. Bé Pin ôm robot hỏi: “Mẹ ơi, mình đi đâu?” Tôi nhìn thằng bé mà lòng trùng xuống. Trẻ con không có lỗi trong sai lầm của người lớn.
Bà Cúc đứng ở cửa: “Rồi cô sẽ hối hận.” Tôi đáp bình tĩnh: “Cái nhà này không tan vì con gọi người làm chứng. Nó tan từ ngày mẹ coi con dâu là người ngoài, coi tài sản của con là của nhà mình.”
—
Một chiều cuối tuần, tôi gọi thợ đến thay ổ khóa. Tiếng khoan vang lên từng nhịp, như tiếng đóng lại một đoạn đời cũ. Tôi cất sổ hồng vào két, đặt lên trên tấm ảnh mẹ ruột ngày còn khỏe.
Tối ấy bữa cơm chỉ có cá kho, rau luộc và canh bí. Na ngồi cạnh tôi, bà Lụa đối diện. Không ai chỉ trỏ, không ai ép ký trên bàn ăn. Na gắp cho tôi miếng cá, cười: “Mẹ ăn đi, hôm nay con để phần cho mẹ nhiều nhất.”
Tôi bật cười, nước mắt rơi lúc nào không hay. Tôi đã mất một cuộc hôn nhân nhưng giữ được con, giữ được căn nhà, giữ được danh dự và giữ được chính mình. Căn hộ vẫn sáng, nhưng trong lòng tôi, cái gọi là nhà chồng đã tắt hẳn từ giây phút tôi đứng trước cánh cửa và chọn không mở một mình.





