Ghì tay ép vợ ký đơn ly hôn, ra tòa cô ấy cười bảo chờ ngày này 10 năm rồi……….

Ghì tay ép vợ ký đơn ly hôn, ra tòa cô ấy cười bảo chờ ngày này 10 năm rồi……….
Tôi bóp chặt tờ đơn ly hôn trên tay, nhìn vợ cũ đứng trước cổng tòa. Cô ấy mỉm cười, nụ cười tươi tắn đến lạ, trang điểm chỉn chu, mặc chiếc váy mới. Tôi chưa bao giờ thấy cô ấy đẹp như hôm đó. “Anh có biết tôi chờ ngày này lâu lắm rồi không?” Cô ấy nói, giọng nhẹ tênh như đang kể chuyện thời tiết. Tôi sững người. Cô ấy tiếp: “Người ngoài nhìn vào thấy anh Lương không chơi bời tệ nạn gì thì tưởng ngon lành. Ở chung mới biết chẳng khác gì địa ngục. Gia trưởng, vô tâm, ích kỷ, bảo thủ, máu lạnh.”
Tôi đứng chết lặng. Cô ấy cười, rồi kéo tôi ra ghế đá gần đó, kể cho tôi nghe một câu chuyện mà tôi chưa bao giờ ngờ tới. “Anh tưởng bạn gái anh chủ động tiếp cận anh à? Tôi là người dàn dựng hết đấy.” Tôi trố mắt. “Cách đây hai năm, tôi phát hiện con bé đó có tình ý với anh. Tôi biết nếu tôi đòi ly hôn, anh sẽ không bao giờ chấp nhận bị vợ bỏ. Thế là tôi lên kế hoạch. Tôi tự làm xấu mình trước mặt anh, luộm thuộm, thô lỗ, bê trễ việc nhà. Tôi cố tình để anh chán. Tôi đăng hàng loạt ảnh khoe chồng tuyệt vời trên Facebook để con bé mê mẩn. Tôi tạo cơ hội để nó tiếp cận anh, để nó xúi anh ly hôn. Và anh đã mắc câu.”
Tôi ngồi thừ ra, đầu óc quay cuồng. Hóa ra tôi không phải người chủ động bỏ vợ, tôi chỉ là con rối trong tay cô ấy. “Sao… sao em phải làm thế?” Tôi lắp bắp. Cô ấy đứng dậy, phủi tay: “Vì đàn ông như anh không xứng đáng để tôi phải nói lời chia tay trước. Anh từng tát tôi vài lần vì tôi ‘hỗn’. Anh bảo chuyện nhà chuyện con là việc của phụ nữ. Mẹ tôi ốm tôi về thăm, anh bảo tôi làm quá. Tôi đã khóc, đã van xin, đã cố gắng. Nhưng anh chẳng bao giờ thay đổi. Đàn ông như anh chỉ xứng đáng bị bỏ mà không được biết lý do.”
Tôi nhìn cô bước lên xe taxi, cánh cửa đóng lại. Tôi đứng đó, tay cầm tờ quyết định ly hôn, gió lạnh thổi vào mặt. Tôi đã nghĩ mình là người chiến thắng, hóa ra tôi chỉ là kẻ thua cuộc trong một ván cờ mà tôi không hề biết mình đang chơi.
Tôi là một người đàn ông vừa ly hôn, đã kể với bạn tôi về người vợ cũ. Tôi nói: “Lúc bước ra khỏi tòa, tôi đã khóc. Vậy mà cô ấy lại cười. Cô ấy bảo đã chờ ngày này 10 năm rồi.”
10 năm. Tôi ngồi nghe bạn tôi kể, lòng lạnh toát. Hóa ra có những người phụ nữ nhẫn nhịn suốt một thập kỷ chỉ để con cái trưởng thành rồi mới rời đi. Tôi nhớ lại câu chuyện của chính mình. Tôi đã từng nghĩ vợ mình an phận, thủ thường, rồi một ngày cô ấy biến mất khỏi cuộc đời tôi như chưa từng tồn tại.
Cô ấy đã nhiều lần đề cập với tôi rằng ngay khi con trai thi đại học xong, cô ấy sẽ ly hôn. Tôi cứ ngỡ đó là lời nói nhất thời. Nhưng không, mọi thứ vợ nói đều là sự thật. Kế hoạch ly hôn của vợ đã được thực hiện từ rất sớm. Nghĩ về sự độc lập và dịu dàng của vợ mình trong những năm qua, tôi chợt phát hiện thứ tôi cứ ngỡ là sự hòa thuận hóa ra chỉ là biểu hiện cô ấy không còn muốn quan tâm đến tôi nữa.
Tôi nhớ những năm tháng ấy. Tôi từng rất ghét việc vợ cứ bắt tôi phải làm việc nhà. Tới sau này mới biết, chẳng biết từ lúc nào vợ chẳng còn đòi hỏi ở tôi điều đó nữa. Khi ấy tôi còn cảm thấy vui vì nghĩ đàn bà con gái là thế, không được chiều chuộng là bỏ bê việc nhà. Giờ nghĩ lại, có lẽ từ lúc đó vợ tôi đã bắt đầu buông bỏ. Cô không cần tôi nữa nên tự mình làm tất cả.
Vợ đã không còn mở miệng đòi tiền từ tôi từ nhiều năm nay. Trước đây khi con còn nhỏ, tháng nào cũng như tháng nào cô luôn yêu cầu tôi đưa tiền. Tôi nhớ rằng vào thời điểm đó tôi luôn thấy cực kỳ phiền mỗi lần vợ vòi tiền. Tôi bảo: “Em không tiêu ít đi được một tí à? Chỗ khách thì lắp điều hòa làm gì? Cửa hỏng thì cứ khép lại cũng được. Ngày nào cũng dắt con đi mua quần áo có ích lợi gì? Em không thương anh à? Đàn ông kiếm tiền khổ lắm em có biết không?”
Tôi nhớ rằng lúc đầu vợ tôi sẽ đưa ra lý lẽ phản đối. Nhưng rồi dần dà cô im lặng nghe và không nói gì thêm. Sau này con lên tiểu học, vợ tôi cũng bắt đầu đi làm. Kể từ đó, cô không còn mở miệng xin dù một đồng từ tôi. Hai vợ chồng độc lập kinh tế từ thời điểm đó. Vợ muốn mua gì thì tự mua, tôi muốn mua gì cũng tự mua. Tôi không biết vợ kiếm được bao nhiêu tiền một tháng, vợ cũng không quan tâm tôi kiếm được bao nhiêu.
Tôi nhớ có một khoảng thời gian vợ tôi bỗng tiêu nhiều tiền hơn hẳn. Cô mua rất nhiều quần áo đẹp, mỹ phẩm xịn. Tôi lúc đó đã trách vợ: “Em không thể tiêu tiết kiệm một tí à? Con cái còn phải đi học nữa đấy.” Kết quả lần đầu tiên trong đời vợ tôi cãi lại: “Tiền em kiếm được thì em tự tiêu, em có tiêu tiền của anh đồng nào đâu? Anh lấy quyền gì mà quản em? Chờ con lớn rồi, anh chi bao nhiêu thì em chi bấy nhiêu, chỉ có hơn anh không bao giờ kém.” Tôi bị choáng tại chỗ. Tuy nhiên tôi cũng không quá để tâm. Không quản thì không quản, chỉ cần không đòi tiền nữa là được.
Đến bây giờ tôi mới nhận ra có lẽ từ lúc ấy vợ đã không cần tôi về mặt tài chính nữa. Không chỉ về mặt tài chính, sự độc lập của vợ tôi còn ở mặt tinh thần. Cô bắt đầu không cãi nhau với tôi nữa. Tôi nói gì cô đều nghe. Nếu không muốn nghe cô sẽ đi sang phòng khác. Lúc đó tôi còn cảm thấy vợ mình cuối cùng cũng hiểu công dung ngôn hạnh là gì, mà không biết rằng trên thực tế cô cảm thấy việc cãi nhau với tôi là không cần thiết.
Tôi nghĩ về những năm vừa qua, quả đúng là mỗi khi tôi muốn làm gì, vợ tôi cũng kệ. Có lần tôi không về nhà cả đêm, vợ cũng không buồn gọi điện. Khi đó tôi cười mấy anh bạn bị vợ rúc về, tự cảm thấy họ thiếu bản lĩnh sợ vợ. Giờ nghĩ lại, ít ra vợ chồng người ta còn quan tâm đến nhau. Còn vợ tôi thì dường như đã hết yêu, hết quan tâm tôi từ lâu lắm rồi. Vậy mà tôi còn thấy tự hào và nghĩ vợ mình cuối cùng cũng biết cách im lặng.
Ngay cả chuyện con cái hình như vợ cũng không tranh cãi với tôi nữa. Vì cô đã chăm lo mọi thứ cho con, còn tôi thì thích thú với việc chẳng phải lo gì. Tôi khi đó còn tự mãn vì tất cả tiền học hành luyện thi của con đều do vợ làm, tôi nghĩ em cứ chi đi thay tôi nuôi con, không cần tôi bỏ tiền ra tôi càng mừng.
Trong vòng 10 năm, vợ tôi tự kiếm tiền tự nuôi con nhỏ tự mình quán xuyến mọi thứ trong nhà. Ngay cả khi nhà vợ có chuyện gì, vợ tôi cũng không mở miệng nhờ tôi một câu. Tôi đã từng dương dương tự đắc vì chuyện này, đã từng nghĩ làm vợ thì phải nên thế. Thậm chí tôi còn cảm thấy chỉ cần vợ nhờ một chút việc thôi là mình đã thấy phiền. Tôi không muốn để ý bất kỳ việc gì liên quan đến vợ, chỉ cần vợ vẫn làm việc nhà vẫn chăm lo cơm nước và không xin đồng tiền nào thì vợ làm gì tôi đều không quan tâm.
Có một lần vợ bị bệnh, vợ gọi điện cho tôi. Tôi còn nhớ như in lời mình đã nói lúc đó:…..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Nhà em không ai lo cho em à? Mà em cũng có tiền thì tìm anh để làm gì?” Vợ tôi cúp máy không nói gì nữa. Sau này khi vợ khỏe lại, tôi cũng thấy hơi áy náy, cứ nghĩ vợ sẽ khóc. Nhưng cuối cùng vợ tôi lại xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tôi càng đâm ra xem nhẹ, mình chẳng quan tâm cô ấy cũng có sao đâu.
Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được rằng một người vợ an phận thủ thường lại kiên quyết như vậy khi ly hôn. Đó là sự kiên quyết cô ấy đã gom góp được trong suốt quá trình hôn nhân đằng đẵng. Không giống như có lần vợ đã nói với tôi: “Anh không còn là chồng của em từ lâu rồi. Anh chỉ là bố của con em thôi.”
Vì thế cô chịu đựng 10 năm, chuẩn bị 10 năm, chờ con vừa đỗ đại học, chờ con lớn là lập tức ra đi. Thử nghĩ xem, tôi thực sự chẳng có gì đáng để vợ phải nhớ nhung luyến tiếc nữa, bởi vì trong cuộc hôn nhân này chính tôi cũng không tìm ra mình đã cho được vợ thứ gì. Chỉ có đứa con là điều duy nhất cả hai từng cùng hợp tác mang đến.
Bước ra khỏi tòa, tôi đã khóc bởi vì tôi không dám nghĩ đến tương lai sau này. Bản thân phải tự nấu nướng, tự thu xếp việc nhà, tự đối mặt với mọi thứ. Tôi cả đời này cũng không còn được thưởng thức những bát canh ấm nóng vợ mình từng nấu nữa. Còn vợ tôi mỉm cười vì hôn nhân đối với cô chẳng mang lại điều gì tốt đẹp, ly hôn đối với cô đơn giản là không cần phải tiếp tục chăm lo cho một gã đàn ông xấu tính không biết quan tâm mình.
Đàn ông đừng đợi đến khi con cái trưởng thành rồi mới biết trân trọng vợ. Khi con còn nhỏ, bạn cảm thấy rằng người phụ nữ này sẽ không rời bỏ bạn. Chỉ cần bạn không mắc lỗi quá lớn, người phụ nữ này sẽ nhẫn nhịn bạn và bao dung cho bạn vì con. Thậm chí bạn còn ngây thơ nghĩ rằng vợ là phải dạy, tốt với cô ấy quá cô ấy sẽ sinh hư, lạnh nhạt với cô ấy một chút cô ấy mới vào nề nếp. Bạn ỷ vào thời gian cô ấy sinh con yếu đuối nên tha hồ bắt nạt, khinh thị, không chăm lo. Bạn ỷ vào tình thương cô ấy dành cho con, không muốn con phải lớn lên trong một gia đình không trọn vẹn, nên tha hồ phớt lờ, xa cách, thậm chí coi cô ấy như bảo mẫu miễn phí.
Nhưng bạn nhầm rồi. Chẳng qua lúc ấy cô ấy không còn sự lựa chọn nào khác. Khi cô ấy đã tích đủ sức, khi cô ấy đủ mạnh mẽ, khi con cái lớn rồi, cô ấy sẽ rời bỏ bạn không một chút do dự. Bởi một người đàn ông không yêu mình thì không có gì phải luyến tiếc, trừ khi đó là vì con của mình. Cả đời này có anh thật mệt mỏi, cả đời này không anh hạnh phúc biết bao.
Và rồi tôi nhớ đến một câu chuyện khác. Chuyện về cô Khương và anh Trương sống tại Tứ Xuyên, Trung Quốc. Sau nhiều mâu thuẫn không thể giải quyết với mẹ chồng, cô Khương đã đi đến quyết định đau lòng: nhảy lầu tự tử từ tầng 28.
Cô Khương và anh Trương quen nhau khi cùng làm việc trong một công ty. Sau một thời gian yêu đương ngọt ngào, cặp đôi đã chính thức về chung một nhà. Ban đầu cuộc sống hôn nhân rất tốt đẹp và hạnh phúc. Thế nhưng mọi chuyện đã thay đổi kể từ sau khi cô Khương sinh con trai đầu lòng. Để vợ con được chăm sóc tốt hơn, anh Trương đã quyết định đón mẹ mình từ dưới quê lên. Nào ngờ trong quá trình sống chung, mối quan hệ giữa cô Khương với mẹ chồng lại không hòa hợp, chủ yếu do cách sống và quan điểm khá khác nhau. Hơn nữa, anh Trương không biết cân bằng và xử lý tình huống, dẫn đến mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu ngày càng gay gắt.
Cô Khương đã quen với cuộc sống thoải mái trên thành phố nên không đắn đo quá nhiều khi chi tiêu. Ngược lại, mẹ chồng cô xuất thân từ vùng quê nghèo, tính tiết kiệm đã trở thành bản năng, vì vậy bà luôn cho rằng con dâu tiêu xài hoang phí. Mỗi lần cô Khương mua gì về nhà, bà cũng cằn nhằn vài lời. Cô Khương rất tôn trọng mẹ chồng nên không dám cãi lại. Thế nhưng lâu dần, sự bất mãn cũng tích tụ trong người. Trong khi đó, người mẹ chồng lại càng được đà lấn tới.
Điều quan trọng hơn cả là mỗi khi xảy ra xích mích giữa mẹ chồng và con dâu, anh Trương không bao giờ đứng ra phân giải rõ ràng xem ai đúng ai sai. Tuy là người đứng giữa nhưng anh Trương luôn bắt cô Khương phải xin lỗi mẹ chồng, cho rằng đây là cách giải quyết vấn đề tốt nhất. Anh Trương cho rằng mẹ mình đã già, mọi điều bà nói cũng chỉ vì muốn tốt cho con cái. Hơn nữa, hai vợ chồng cũng không thể sống thiếu bà ấy, vì vậy chỉ có thể khuyên vợ xin lỗi để xoa dịu tình hình. Cách xử lý này của anh Trương chẳng những không khiến cô Khương trở nên bình tĩnh mà ngược lại ngày càng khó chịu, chán nản hơn. Cô nghĩ rằng chồng không bao giờ đứng về phía mình và cô chỉ là người ngoài trong gia đình này.
Cho đến một hôm, cô Khương đi làm về thấy mẹ chồng đang bón cháo cho cháu ăn nhưng lại đút vào miệng mình trước rồi mới nhè ra đút cho cháu. Cô Khương rất tức giận, lập tức ngăn mẹ chồng lại và nói rằng việc này là mất vệ sinh và có thể lây bệnh cho đứa trẻ. Thế nhưng người mẹ chồng lại tỏ ra bực bội, cho rằng con dâu đã trách lầm mình bởi bà làm vậy là để cháu không bị bỏng khi ăn. Trước đây bà ấy cũng từng làm vậy với con trai mà không sợ mắc bệnh gì cả. Cô Khương không giữ nổi bình tĩnh nên đã lớn tiếng với mẹ chồng. Nào ngờ khi biết chuyện, anh Trương lại yêu cầu vợ phải xin lỗi mẹ chồng. Lần này cô Khương nhất định không xin lỗi vì cho rằng mình không làm gì sai. Sau đó cô vào phòng ngủ đóng sầm cửa lại khóc một mình. Cô cảm thấy chán nản với cuộc sống bế tắc này nên đã nảy sinh ý định rời bỏ.
Một lúc sau, cô Khương lần lượt gọi điện cho bố mẹ và em trai, dặn họ giữ gìn sức khỏe và nhắc em trai phải hiếu thảo với bố mẹ. Khi ấy gia đình cảm thấy lời nói của cô Khương rất bất thường nên đã gọi điện nhắc nhở anh Trương nên để ý vợ một chút. Nào ngờ khi anh Trương đi vào phòng ngủ, anh chết lặng khi phát hiện ra vợ mình đã nhảy lầu tự tử từ tầng 28.
Sự ra đi đột ngột của cô Khương khiến gia đình cô không thể chấp nhận được. Họ đổ hết lỗi lên người anh Trương, cho rằng chính anh và gia đình anh đã gây áp lực khiến cô Khương phải đi đến bước đường cùng này. Cuối cùng, sau một thời gian tranh cãi, anh Trương và gia đình nhà vợ đã quyết định ký một thỏa thuận. Anh Trương sẽ bồi thường cho bố mẹ cô Khương khoảng 240.000 nhân dân tệ (khoảng 790 triệu đồng), cấp dưỡng mỗi tháng hơn 1,6 triệu đồng cho bố mẹ cô Khương, đồng thời gánh khoản nợ hơn 260 triệu đồng mà cô Khương đã vay khi còn sống. Ban đầu anh Trương đã đồng ý với thỏa thuận này. Thế nhưng sau đó anh ta lại hối hận và cho rằng mình bị bố mẹ vợ ép buộc ký chứ không tự nguyện. Vì thế anh Trương quyết định làm đơn kiện yêu cầu hủy bỏ điều khoản cấp dưỡng hàng tháng cho bố mẹ vợ. Tòa án đã xem xét và chấp nhận yêu cầu này của anh Trương.
Hành động này của anh Trương đã gây ra nhiều tranh cãi trong dư luận. Một số người cho rằng việc anh Trương bảo vệ quyền lợi của mình là đúng đắn. Nhưng ngược lại cũng có rất nhiều người tỏ ra phẫn nộ, cho rằng xét về cả tình lẫn lý thì anh Trương đều không có trách nhiệm. Liệu tiền bạc có thể đền bù được một mạng người? Liệu những lời hối hận muộn màng có thể mang người vợ đã khuất trở về? Câu trả lời chắc chắn là không.
Những câu chuyện này khiến tôi suy ngẫm. Có những người vợ nhẫn nhịn, chịu đựng cả đời chỉ vì con cái. Có những người phụ nữ bị dồn đến bước đường cùng, phải tìm đến cái chết để giải thoát. Và có những người đàn ông, mãi đến khi mất đi mới nhận ra mình đã sai. Nhưng đã quá muộn. Bởi vì sự tổn thương đã được gieo trồng từ lâu, đến khi thu hoạch thì chỉ còn lại nước mắt và hối hận.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!