Tôi Từ Chối Đưa Hết Lương Cho Mẹ Chồng, Bà Liền Xúi Chồng Tôi Bỏ Rơi Tôi… Nhưng Cái Kết Không Ai Ngờ….

Tôi Từ Chối Đưa Hết Lương Cho Mẹ Chồng, Bà Liền Xúi Chồng Tôi Bỏ Rơi Tôi… Nhưng Cái Kết Không Ai Ngờ….
Tôi ngồi co ro ở hàng ghế sau, hai tay ôm chặt chiếc túi xách trước ngực. Chiếc xe ô tô lao vun vút trên đoạn quốc lộ vắng lặng lúc gần 1 giờ sáng, đèn đường cao áp vàng vọt hắt xuống mặt nhựa tối đen như mực. Trên ghế phụ, mẹ chồng tôi – bà Yến – vừa quay phắt xuống, khuôn mặt nhăn nhúm vì giận dữ: “Tao hỏi lần cuối, mày có đưa cái thẻ ATM đây không? 25 triệu một tháng mày giấu nhẹm đi, định làm phả à?”
Tôi hít một hơi thật sâu, cố nuốt cục nghẹn đắng ngắt xuống cổ họng: “Mẹ đừng lôi bố mẹ con vào chuyện này. Con đã nói hàng trăm lần rồi, thẻ lương con phải tự giữ. Mẹ cầm hết thẻ của con thì tháng ngày cả nhà uống nước lã mà sống à?” Bà Yến chú mắt, cổ nổi lên bần bật, đập mạnh tay xuống táp lô: “Mày dám trả treo với tao à? Nhà là nhà của thằng Hoàng, mày bước chân về làm dâu thì tiền của mày cũng là tiền của nhà này. Đàn bà con gái nứt mắt ra đòi tự chủ kinh tế cơ đấy.”
Sự nhẫn nhịn của tôi chính thức nứt phựt. Tôi giướn người lên: “Mẹ nói hay nhỉ? Cái nhà ấy tiền tiết kiệm của con đắp vào 70%. Bố mẹ con thương con gái vất vả, còn cắn răng rút sổ tiết kiệm dưỡng già cho thêm 200 triệu. Mẹ mồm thì bảo tiết kiệm nhưng lại lén lút mang đi ném vào sới bạc để trả nợ cho chú Thành. Mẹ định vắt kiệt máu con mới vừa lòng hả?” Bị nói trúng tim đen, bà Yến luống cuống rồi chuyển sang tức giận tột độ, trườn hẳn người ra sau dáng một cú tát sượt qua bả vai tôi đau điếng. Bà ta hét vào mặt Hoàng: “Thằng Hoàng, mày thấy con vợ mày chưa? Nuôi ong tay áo mày để nó leo lên đầu lên cổ mẹ mày thế này à?”
Tôi ôm lấy vai, quay sang cầu cứu người đàn ông đang ngồi chết lặng ở ghế lái. Hoàng càu nhàu, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi: “Em làm vợ làm dâu thì nhịn mẹ một câu không được à? Giao cái thẻ đây cho êm chuyện.” Tôi bật cười chua chát. Ba năm làm dâu, tôi gánh vác kinh tế, chăm lo bữa ăn, đi làm quần quật 25 triệu mỗi tháng để đắp đổi cho một tổ ấm giả tạo. Và rồi thứ tôi nhận được là sự bóc lột trắng trợn và nhẫn tâm.
“Không đưa thì cút!” Bà Yến gào lên đến lạc cả giọng. “Đuổi nó xuống! Thằng Hoàng mở cửa xe đuổi cổ nó xuống cho tao, cho nó chết rét ngoài đường xem cái thói sấp láo của nó có sửa được không.” Tôi sững sờ. Xung quanh là đoạn quốc lộ tối đen như mực, không bóng nhà dân, không bóng người qua lại. “Anh… anh định đuổi tôi xuống xe lúc nửa đêm thế này sao?” Tôi nhìn chằm chằm vào Hoàng, hy vọng tìm thấy một chút lương tri cuối cùng. Nhưng không. Hoàng liếc nhìn mẹ mình đang ôm ngực giả vờ thở dốc rồi quay sang gắt lên: “Do em cố chấp thôi, em xuống xe đi.” Nói rồi anh ta giướn người, vạch chốt mở bung cánh cửa cạnh tôi. Gió đêm thốc vào lạnh buốt thấu xương. Bà Yến không trần trừ, thò tay đẩy mạnh bả vai tôi một nhát chí mạng.
Tôi lộn nhào ra khỏi cửa xe, túi xách văng ra mặt đường, đầu gối đập xuống mặt nhựa thô rát nhói buốt. Rầm! Cửa xe đóng sập lại, dứt khoát, không một chút tình người. Tiếng xe rít lên rồi phóng vọt đi, cuốn theo lớp bụi mù mịt, bỏ lại tôi bơ vơ giữa màn đêm đặc quánh.
Tôi lảo đảo đứng dậy, nhặt chiếc túi xách lên, ôm chặt trước ngực. Trên người tôi chỉ có bộ đồ ngủ lụa mỏng tang và đôi bàn chân trần chạm xuống mặt nhựa lạnh ngắt. Không có tiếng khóc nào bật ra. Đứng giữa đêm rát mặt, tôi nhớ lại ngày lên xe hoa, nhớ lại ánh mắt tự hào của bố mẹ tiễn con gái về nhà chồng. Giờ đây, họ vừa ném tôi ra ngoài đường như vứt một bịch rác. Chút tình nghĩa phu thê cuối cùng đã bị bánh xe kia nghiền nát. Sự nhẫn nhịn ngu ngốc của Nguyễn Thị Trà đã chết gục trên đoạn quốc lộ lạnh lẽo này.
Tôi sờ nắn chiếc thẻ ATM cứng ngắc trong túi. Từ ngày mai, tôi sẽ tự tay đòi lại từng đồng mồ hôi nước mắt. Tôi hít một hơi thật sâu, siết chặt quai túi xách, cắn răng bước những bước đầu tiên về phía trước. Bỗng nhiên từ phía sau, một luồng ánh sáng chói lóa quét qua bắp chân tôi, tiếng động cơ ô tô chầm chậm tiến lại gần rồi từ từ giảm tốc. Một chiếc SUV màu đen dừng lại cạnh tôi. Cửa kính bên ghế phụ hạ xuống, để lộ khuôn mặt người đàn ông trạc 40, đeo kính gọng mảnh, mặc áo sơ mi xanh nhạt. Giọng anh trầm ấm: “Chị đi bộ giữa đêm thế này ở đoạn vành đai nguy hiểm lắm. Chị đừng sợ, tôi là luật sư, vừa đi công tác về. Nếu chị không ngại, tôi chở chị đến khu vực có nhà dân hoặc trạm công an.” Nhìn đôi chân trần rỉ máu và bộ đồ ngủ mỏng tang của tôi, anh thở dài: “Chị cầm lấy số tiền này vào trong mua nước nóng, mượn điện thoại nhân viên gọi cho gia đình. Thừa thì mua đôi dép nhựa mà đi.” Anh đưa tôi 200.000 đồng và một tấm danh thiếp. Dưới ánh đèn đường, dòng chữ in nổi đập vào mắt tôi: “Luật sư Vũ Văn Khang – chuyên tư vấn hôn nhân và gia đình.”
Tôi nghẹn ngào cúi đầu: “Tôi là Trà. Cảm ơn anh.” Tôi bước vào cửa hàng tiện lợi, mượn điện thoại gọi cho bố mẹ. 20 phút sau, bố tôi phanh xe trước cửa. Mẹ tôi lao đến ôm tôi khóc nức nở. Bố tôi cúi xuống cầm đôi dép tổ ong vừa mua vội, tự tay xỏ vào đôi bàn chân dướm máu của tôi. Ông bảo: “Đứng lên đi con, về nhà. Có bố mẹ đây rồi.”
Về đến nhà, mẹ tôi tự tay rửa vết thương trên chân tôi. Tôi kể lại đầu đuôi câu chuyện. Mẹ tôi khóc, bố tôi ngồi im, ngón tay gõ nhịp lên bàn. Hồi lâu ông bảo: “Ly hôn là chắc chắn phải ly hôn. Nhưng không phải đi tay trắng. Con có sao kê ngân hàng và tin nhắn bà Yến đòi tiền đưa cho chú Thành không?” Tôi gật đầu: “Tất cả con đều lưu trên email.” Bố tôi gật gù: “Tốt lắm, con gái bố sống đàng hoàng, mọi thứ phải rõ ràng. Ngày mai con cứ đàng hoàng quay lại căn chung cư đó dọn sạch đồ đạc cá nhân.”
Sáng hôm sau, tôi bước vào căn chung cư. Bà Yến đon đả chào, đưa ra cuốn sổ tiết kiệm giả vờ mới mở. Tôi lạnh lùng lật tẩy, tuyên bố ly hôn và yêu cầu họ dọn khỏi nhà. Bà Yến điên tiết, ném vỡ chiếc vòng ngọc bích hồi môn của tôi. Tôi chậm rãi rút điện thoại, màn hình vẫn đang sáng rực ứng dụng ghi âm đã chạy suốt 15 phút. Tôi gằn giọng: “Điều 143 bộ luật hình sự về tội hủy hoại tài sản, thiệt hại trên 2 triệu là đủ khởi tố hình sự. Vòng ngọc này 15 triệu. Anh Hoàng, hoặc anh chuyển khoản bồi thường ngay, hoặc tôi gọi 113.” Hoàng toát mồ hôi, chuyển khoản ngay 15 triệu. Tôi kéo vali đứng dậy: “70% giá trị căn nhà này, gặp nhau ở tòa.”
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Tôi đến văn phòng luật sư Khang, trình bày hồ sơ. Khang nói: “Chúng ta sẽ đệ đơn yêu cầu tòa thu thập chứng cứ sao kê tài khoản bà Yến và Hoàng. Nếu có dòng tiền bất thường chuyển cho Thành, chúng ta có bằng chứng bà ta tẩu tán tài sản.” Tôi lục lại tin nhắn Zalo cũ làm căn cứ bổ sung. Khang cảnh báo: “Bà Yến sẽ không để chị yên đâu. Chị chuẩn bị tinh thần cho việc bà ta đến tận nơi làm việc ăn vạ.” Tôi đáp: “Tôi không sợ.”
Đúng như dự đoán, bà Yến đến siêu thị ngồi bệt xuống sàn, gào khóc tôi bất hiếu, cướp nhà đuổi mẹ chồng. Đám đông xúm lại chỉ trỏ. Tôi cầm loa cầm tay, bật file ghi âm cuộc cãi vã trên xe hôm đó. Giọng bà Yến sắc lẻm vang lên: “Đuổi nó xuống, cho nó chết rét ngoài đường!” Cả siêu thị im lặng. Đám đông đảo chiều, khinh bỉ nhìn bà Yến. Mặt bà tái mét, lồm cồm đứng dậy chạy biến.
Hoàng tiếp tục dùng chiêu trò. Hôm sau, anh ta đến quán cà phê gần siêu thị, bảo mẹ bị nhồi máu cơ tim cần phẫu thuật gấp, cầu xin tôi cho thế chấp nhà. Tôi cầm tờ giấy khám bệnh, phát hiện con dấu là scan màu, không phải mộc thật. Tôi gọi hotline bệnh viện, tổng đài xác nhận không có bệnh nhân tên Vương Thị Yến nhập viện. Hoàng bị vạch trần, bỏ chạy.
Nhưng bà Yến không dừng lại. Bà thuê người kéo đến cổng trường cấp hai cũ của bố tôi, giăng băng rôn bôi nhọ thầy giáo Thanh dạy con gái cướp tài sản đánh đập mẹ chồng. Bố tôi đang đi tập thể dục ngang qua, thấy học trò cũ và đồng nghiệp chỉ trỏ, ông uất quá lên cơn tăng huyết áp, ngã quỵ xuống đất. Mẹ tôi gào khóc gọi tôi vào bệnh viện. Tôi lao vào phòng cấp cứu, quỳ sụp cạnh giường bố, nước mắt lã trã. Bố tôi xoa đầu tôi: “Con gái bố ngoan ngoãn tự trọng thế này mà phải sống ba năm với bầy rắn độc, bố đau lòng lắm.”
Tôi đứng phắt dậy, quệt ngang nước mắt. Luật sư Khang bước vào: “Tôi đã xin được camera an ninh trước cổng trường. Tội danh này không còn là tranh chấp dân sự, đây là làm nhục người khác và gây rối trật tự công cộng.” Tôi ký đơn tố giác khẩn cấp. Buổi chiều hôm đó, tại trụ sở công an quận, bà Yến bị áp giải lên. Khi nghe đến “tạm giữ 5 ngày” và “khởi tố hình sự”, bà ta khuỵu xuống, bò lết túm ống quần tôi van xin. Tôi lạnh lùng giật chân lại: “Lúc bà đứng trước cổng trường trà đạp danh dự của cha tôi, bà có nghĩ đến đường hiếu sinh không? Lúc bà hất tôi xuống đường quốc lộ nửa đêm, bà có nghĩ đến gia đình không?”
Hoàng lao vào, nắm tay tôi: “Em tuyệt tình đến mức cho cả mẹ chồng đi tù sao?” Tôi nhìn thẳng vào kẻ nhu nhược ấy: “Là mẹ anh tự bước vào đó bằng lòng tham và sự độc ác của mình. Gia đình anh chính thức kết thúc rồi.”
Hai tuần sau, phiên tòa xét xử vụ ly hôn diễn ra. Luật sư Khang đưa ra toàn bộ sao kê ngân hàng, chứng minh tôi đóng góp 70% giá trị căn hộ và bà Yến đã tẩu tán 150 triệu tiền sinh hoạt phí. Tòa tuyên ly hôn, buộc Hoàng phải bán nhà chia theo tỉ lệ đóng góp và hoàn trả 150 triệu từ phần tài sản của anh. Bà Yến lĩnh án 6 tháng tù treo về tội làm nhục người khác. Thằng Thành đang chờ xét xử tội cố ý gây thương tích và đánh bạc.
Tôi bước ra khỏi tòa, ánh nắng rực rỡ đón tôi. Tôi mua căn hộ mới, được bổ nhiệm trưởng phòng kinh doanh, tự tay mua chiếc xe hatchback màu đỏ đô. Không còn ai dòm ngó, không còn quy tắc gia trưởng áp đặt. Cuối năm, tại bữa tiệc vinh danh nhân viên xuất sắc, tôi mặc váy dạ hội xanh ngọc bích, mái tóc ngắn uốn cụp. Tên tôi được xướng lên nhận kỷ niệm chương. Đứng trước hàng trăm ánh đèn flash, tôi nâng ly rượu vang, mỉm cười. Ba năm thanh xuân vùi mình trong căn bếp khói lửa đã tôi luyện nên một Trà mạnh mẽ, bản lĩnh và rực rỡ. Tôi không còn là người vợ cam chịu của ngày nào. Tôi đã tự tay giải phóng chính mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!