Mẹ Chồng Đ;ánh Tr;áo Thuốc Bổ Thành Thuốc P;h;á Th;a;i Để Hại Cháu Đích Tôn, Không Ngờ Người U;ống Lại Là Con Gái R;u;ột bà
Máu. Khắp nơi trên nền gạch hoa cương trắng muốt của căn biệt thự là những vệt máu đỏ thẫm, chói lọi và tanh tưởi. Ngọc, đứa em chồng quý hóa luôn tự vỗ ngực kiêu ngạo, giờ đây đang quằn quại dưới sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy phần bụng dưới. Tiếng gào thét của nó thảm thiết như một con thú hoang trúng bẫy. Bên cạnh vũng máu ấy, bà Cúc, mẹ chồng tôi – người đàn bà luôn tự xưng là trí thức, ăn chay niệm Phật – đang bấu chặt lấy tóc mình, khuôn mặt xám ngoét, méo mó vì kinh hãi. Bà ta gào thét đến lạc giọng, đôi tay nhăn nheo run lẩy bẩy, cố gắng bịt lại dòng máu đang tuôn ra từ hai đùi của đứa con gái vàng ngọc.
Tôi vẫn ngồi yên trên chiếc ghế sofa bọc da thật, từ tốn nâng tách trà hoa cúc lên nhấp một ngụm. Hơi nóng của trà quyện với mùi máu tanh nồng tạo ra một cảm giác trào phúng đến tận cùng. Bà ta không bao giờ ngờ được rằng bát thuốc an thai đắt tiền mà bà ta tự tay ninh hầm suốt năm tiếng đồng hồ, bên trong tẩm sẵn liều lượng lớn thuốc phá thai nhằm giết chết đứa con trong bụng tôi, lại vừa được chính đứa con gái cưng của bà ta uống cạn. Lưới trời lồng lộng tuy thưa mà khó lọt.
Tôi là Thanh Trúc, năm nay 32 tuổi, giám đốc điều hành một công ty xuất nhập khẩu thời trang có tiếng. Tôi lấy Bảo cách đây ba năm. Anh là kiến trúc sư thu nhập bình thường, tính tình hiền lành, ít nói. Tôi cứ ngỡ mình đã tìm được bến đỗ bình yên. Sau đám cưới, tôi đồng ý để mẹ chồng và em gái chồng dọn đến sống chung trong căn biệt thự ven hồ của mình. Bà Cúc, mẹ chồng tôi, từng làm việc ở thư viện tỉnh. Bà luôn xuất hiện với vẻ ngoài đạo mạo, ăn nói nhỏ nhẹ, lúc nào cũng dặn dò tôi phải sống tích đức, tu tâm. Còn Ngọc, cô em chồng kém tôi năm tuổi, lại là một kẻ lười biếng, hoang phí, chỉ thích dùng hàng hiệu bằng tiền của người khác. Tôi biết những bất cập đó nhưng tôi chọn cách nhẫn nhịn. Tôi nghĩ mình làm ra tiền, cưu mang thêm gia đình chồng cũng chẳng sao, miễn là nhà cửa êm ấm.
Nhưng bi kịch lớn nhất là suốt ba năm trời, bụng tôi vẫn phẳng lì. Bác sĩ nói cơ địa khó mang thai. Những ngày tháng đó, tôi như rơi vào hố sâu tuyệt vọng. Và rồi phép màu cũng đến. Cách đây tròn một tháng, cầm que thử thai hiện lên hai vạch đỏ chót, tôi đã khóc nức nở ngay trong nhà vệ sinh. Khi tôi thông báo tin vui, cả nhà chồng tôi vỡ òa. Bà Cúc chắp tay lên trời niệm Phật, miệng liên tục nói tổ tiên đã phù hộ. Bà ta dặn dò tôi không được đi lại nhiều, cấm tôi làm việc nặng và tuyên bố từ nay sẽ tự tay sắc thuốc bổ, hầm canh tẩm bổ cho tôi mỗi ngày. Sự quan tâm thái quá của bà ta khiến tôi từng rơi nước mắt vì cảm động. Tôi đã lầm tưởng rằng đứa bé này chính là sợi dây gắn kết xóa nhòa mọi khoảng cách.
Nhưng hỡi ôi, sự tàn độc của lòng người thường được bọc trong những lớp vỏ yêu thương ngọt ngào nhất. Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi chiều mưa. Hôm đó tôi báo sẽ ở lại công ty họp đến tối, nhưng vì thấy mệt, tôi đã hủy họp và tự lái xe về nhà sớm. Căn biệt thự vắng lặng, Bảo đi làm chưa về, Ngọc đi chơi với bạn. Tôi rón rén bước vào nhà, định lên phòng ngủ nghỉ ngơi thì nghe thấy tiếng lạch cạch phát ra từ dưới bếp. Theo thói quen của người làm kinh doanh, để giám sát người giúp việc và bảo vệ tài sản, tôi có lắp hệ thống camera thu nhỏ dấu kín ở các góc trong nhà, bao gồm cả khu bếp. Tôi đứng nấp sau bức vách ngăn bằng bình phong, rút điện thoại ra, mở ứng dụng camera.
Trên màn hình nhỏ xíu, hình ảnh bà Cúc hiện ra cực kỳ rõ nét. Bà ta đang đứng trước mặt bàn đá, tay cầm chiếc chày nhỏ bằng đồng. Phía trước bà ta là một bát thuốc bắc đang bốc khói nghi ngút. Nhưng điều khiến trái tim tôi như ngừng đập là những gì bà ta đang làm. Bà ta lén lút lấy từ trong túi áo ngực ra một vị thuốc tây nhỏ bọc trong túi nilon đen. Bà ta bóc lấy hai viên thuốc màu trắng, bỏ vào cối, dùng chày nghiền nát chúng thành bột mịn. Sau đó, với một động tác vô cùng thuần thục và lạnh lùng, bà ta gạt toàn bộ số bột trắng đó vào bát thuốc bổ đang sôi sùng sục, dùng thìa khuấy đều. Vừa khuấy, bà ta vừa lẩm bẩm: “Mày đừng trách tao ác. Mày đẻ con trai ra thì cái nhà này, cái công ty này đều thuộc về con mày hết. Con Ngọc nhà tao đang bụng mang dạ chửa bị thằng kia lừa rồi. Nó mà không có tiền của mày làm vốn thì mẹ con nó sống bằng gì? Uống đi con, uống cho thai nó trôi nhẹ nhàng. Tao sẽ bảo thằng Bảo ly hôn mày. Gia tài này phải là của con Ngọc.”
Tai tôi ù đi. Mắt tôi hoa lên. Hai chân tôi mềm nhũn, phải bấu chặt vào góc bức bình phong gỗ mới không ngã khụy xuống sàn. Thuốc phá thai. Bà ta đang trộn thuốc phá thai vào bát thuốc an thai của tôi. Cái thai mà tôi đã mòn mỏi chờ đợi ba năm trời bị chính người bà nội của nó giáp tâm sát hại. Động cơ của bà ta tàn nhẫn và đê tiện đến mức tôi không dám tin vào tai mình. Bà ta muốn giết con tôi, muốn đuổi tôi ra khỏi nhà, chỉ để dọn đường cho đứa con gái hoang thai của bà ta vào chiếm đoạt tài sản. Nỗi đau đớn, sự kinh tởm và cơn thịnh nộ bùng lên trong tôi như một ngọn núi lửa. Bản năng của một người mẹ gào thét bảo tôi hãy xông vào, hất tung bát thuốc nóng hổi kia vào mặt mụ đàn bà độc ác đó. Nhưng lý trí của một người đàn bà lăn lộn 10 năm trên thương trường đã kịp thời phanh tôi lại. Nếu tôi vạch mặt bà ta ngay bây giờ, bà ta sẽ chối bay chối biến. Chồng tôi với bản tính nhu nhược chắc chắn sẽ đứng về phía mẹ anh ta. Tôi phải nhẫn. Tôi phải nuốt ngược ngụm máu ứ ở cổ họng này xuống.
Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng thám tử tư của Huy. Tôi ném lên bàn một sấp tiền mặt dày cộp: “Tôi cần biết mọi hoạt động của mẹ chồng tôi và em chồng tên Ngọc trong vòng 6 tháng.” Ba ngày sau, tập hồ sơ dày cộp đặt lên bàn phơi bày sự thật. Ngọc đã có thai gần bốn tháng với một tay lừa đảo tên Hùng, đã có vợ con ở quê. Gã đã dụ dỗ Ngọc bòn rút tiền, vay nợ tín dụng đen, rồi ôm tiền bốc hơi. Ngọc rơi vào đường cùng, bị giang hồ đòi nợ. Bà Cúc không khuyên con gái bỏ cái thai hoang. Bà ta muốn Ngọc vẫn sống như bà hoàng và đứa cháu ngoại ngoài giá thú phải được sinh ra trong nhung lụa. Và con mồi để bà ta nhắm tới, không ai khác chính là tôi. Nếu tôi sinh con, đứa bé sẽ là người thừa kế duy nhất. Nếu tôi xảy thai, bà ta sẽ có cớ ép Bảo ly hôn tôi, chia đôi tài sản để lót đường cho Ngọc.
Đọc xong báo cáo, tôi ngồi lặng đi. Tôi đã từng tin rằng chỉ cần mình đối xử tốt với người ta bằng 10 phần chân thành, người ta sẽ đáp lại mình chí ít cũng được ba bốn phần. Nhưng tôi đã nhầm. Với những kẻ mang bản chất ký sinh trùng, lòng tốt của bạn chỉ là công cụ để chúng lợi dụng. Tôi đặt tay lên bụng, tự thề: Bà Cúc, bà đã muốn tuyệt đường sinh mệnh của con tôi thì tôi sẽ để bà nếm trải cảm giác nhìn máu mủ của mình chết dần chết mòn trước mắt mà không thể làm gì được.
Tôi bắt đầu thực hiện kế hoạch. Tôi mời Ngọc về ở cùng, đưa cô ta đi mua sắm hàng hiệu, tặng túi xách, váy bầu đắt tiền. Tôi tạo ra ảo giác về sự giàu sang vô tận để lòng tham của hai mẹ con họ phình to đến mức mất kiểm soát. Tôi còn tuyên bố trước bữa tiệc rằng tôi sẽ lập quỹ tín thác và sang tên tài sản cho con tôi khi chào đời, nếu có rủi ro, toàn bộ tài sản sẽ được ủy quyền cho quỹ từ thiện. Tuyên bố đó chặt đứt hoàn toàn cái ảo vọng của bà Cúc.
Khoảng 9 giờ tối, tôi thấy bà Cúc lén lút bước vào bếp. Lần này bà ta không chỉ lấy ra hai viên thuốc phá thai. Tay bà ta run rẩy rút từ trong túi áo ra một nắm lớn bột rễ cây kịch độc, kèm theo cả một vỉ thuốc tây sáu viên. Bà ta nghiền nát tất cả, trút toàn bộ số độc dược đó vào bát thuốc đang sôi. Liều lượng này cao gấp ba lần bình thường – đủ sức gây băng huyết ồ ạt, đẩy một người phụ nữ mang thai vào cửa tử….
Tôi bước xuống nhà. Tại bàn trà phòng khách, Ngọc đang ngồi vắt chéo chân, trước mặt là một bát canh gà ác hầm sâm thượng hạng bà Cúc ninh riêng cho con gái. Bên cạnh đó, bà Cúc bưng một khay gỗ đặt xuống, trên đó cũng là một chiếc bát sứ hoa văn giả cổ giống hệt – bát thuốc độc. Bà Cúc đặt mạnh khay xuống: “Con uống thuốc đi. Hôm nay mẹ hầm kỹ lắm, uống xong thang này thì con và cháu nội mẹ sẽ bình an vô sự.” Tôi nhăn mặt: “Mẹ ơi, cái mùi thuốc hôm nay sao nó hắc và nồng thế? Bác sĩ dặn con không được uống linh tinh.” Bà Cúc giận dỗi: “Con đừng có cãi lời mẹ. Đây là thuốc quý. Con mà không uống là con bất hiếu.” Tôi dịu giọng: “Mẹ hầm thì con uống. Nhưng cái vị này đắng quá, mẹ làm ơn vào bếp lấy hộ con hũ mứt gừng trong tủ lạnh ra được không?” Bà Cúc ngần ngại nhưng thôi thúc muốn tôi uống thuốc đêm nay đã làm mờ đi lý trí của bà ta. “Được rồi, con ngồi im đấy.”
Ngay khoảnh khắc bà Cúc quay lưng bước vào hành lang, tôi nhoài người lên phía trước………….
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Bằng một tốc độ thần tốc, tôi dùng hai bàn tay nhấc bổng chiếc bát thuốc bắc đen ngòm của mình lên, đồng thời trượt chiếc bát canh sâm của Ngọc sang vị trí của tôi. Tôi đặt bát thuốc kịch độc của bà Cúc vào đúng vị trí khay gỗ của Ngọc. Hai chiếc bát sứ hoa văn giả cổ giống hệt nhau đã được hoán đổi vị trí trong chưa đầy hai giây.
Bà Cúc bước ra, tay cầm đĩa mứt gừng: “Nào, mở nắp ra uống đi. Đừng viện thêm bất cứ lý do nào.” Tôi cầm chiếc bát sứ trước mặt – thực chất là bát canh sâm – ngoan ngoãn đưa lên miệng. Dưới ánh mắt chằm chằm của bà Cúc, tôi uống một hơi cạn sạch, đặt bát xuống: “Tuyệt vời lắm mẹ ạ. Thuốc hôm nay dễ uống hơn hẳn mọi khi.” Bà Cúc nhìn vào chiếc bát đã cạn đáy, nụ cười độc ác, mãn nguyện từ từ nở rộ trên môi. Kế hoạch đã thành công trong tâm trí bà ta. Tôi đứng dậy: “Con xin phép lên phòng trước. Ngọc cũng ăn xong rồi nghỉ sớm đi em. Chúc hai mẹ con một đêm ngon giấp. Và mẹ Cúc này, đêm nay chắc sẽ dài lắm đấy.”
Đúng 35 phút sau, tiếng thét thất thanh xé toạc sự tĩnh lặng của căn biệt thự. Ngọc đang bò lê dưới sàn nhà, hai tay ôm chặt bụng dưới, mặt trắng bệch, máu đỏ thẫm tuôn trào từ hai bắp đùi, nhuộm đỏ tấm thảm. Bà Cúc lao ra, nhìn con gái quằn quại trong vũng máu, gào lên thê lương: “Trời ơi, Ngọc, cháu ngoại tôi!” Tôi chầm chậm bước xuống bậc thang cuối cùng, khoanh tay. Bà Cúc ngẩng phắt lên nhìn tôi: “Mày… mày chưa uống thuốc? Tại sao con Ngọc lại thế này?” Tôi mỉm cười lạnh lẽo: “Mẹ nói gì lạ vậy? Con đã uống cạn rồi mà. Con Ngọc bị sao thì con làm sao biết. Giờ mẹ còn tâm trí đứng đó đổ lỗi cho con? Xe cấp cứu mẹ định để ngày mai gọi à?”
Xe cấp cứu hú còi lao đi. Tại bệnh viện, bác sĩ bước ra: “Tính mạng tạm qua cơn nguy kịch, nhưng đứa bé không thể cứu được. Chúng tôi phát hiện trong cơ thể bệnh nhân có chứa lượng lớn độc tố từ rễ cây chụp thai và thuốc phá thai. Hành vi này có thể dẫn đến tử vong. Chúng tôi buộc phải báo công an.” Bà Cúc ngồi bệt xuống đất, toàn thân run bần bật. Chính tay bà ta đã hạ độc con gái mình.
Tôi rút điện thoại và tờ kết quả xét nghiệm: “Đây là kết quả xét nghiệm của viện pháp y. Trong bát thuốc của mẹ có bột rễ cây trục thai kịch độc. Còn đây là camera trong bếp.” Đoạn video hiện lên rõ nét bà Cúc nghiền nát thuốc phá thai, giọng bà ta văng vẳng: “Gia tài này phải là của con Ngọc.” Họ hàng trợn tròn mắt. Bà Cúc gục hẳn xuống nền nhà.
Tôi gọi luật sư soạn đơn ly hôn, chuẩn bị hồ sơ khởi kiện bà Cúc về tội cố ý gây thương tích. Bảo phải ký đơn ly hôn với hai bàn tay trắng. Tôi đuổi cả gia đình họ Lê ra khỏi căn biệt thự, ném ba chiếc vali quần áo của họ ra ngoài cổng.
Một năm sau, tôi ngồi trong khu vườn ngập tràn ánh nắng, bế đứa con trai bé bỏng. Mọi dông bão đã lùi xa. Tôi nghe tin về gia đình họ Lê: Bảo mất việc, chạy xe ôm kiếm sống. Ngọc mất khả năng làm mẹ, nợ nần chồng chất, phải đi làm gái bao. Bà Cúc lên cơn đột quỵ, bị liệt nửa người, nằm một chỗ trong căn phòng trọ ẩm thấp, mắt chừng chừng nhìn ra vô định, không thể nói, chỉ chảy nước mắt hối hận. Quả báo nhãn tiền, chẳng bỏ sót ai.
Tôi học được bài học: Lòng tốt và sự bao dung của chúng ta là những món quà vô giá. Đừng bao giờ mang nó ban phát mù quáng cho những kẻ mang bản chất ký sinh trùng. Đừng bao giờ tin vào ảo tưởng rằng sự cam chịu sẽ đổi lấy được hòa khí gia đình. Hãy tự chủ về tài chính, nắm chắc luật pháp trong tay. Tiền bạc và trí tuệ chính là tấm áo giáp vững chắc nhất bảo vệ bạn và những đứa con của bạn trước bão táp cuộc đời. Chỉ khi dọn sạch những lớp bùn nhơ tăm tối, bạn mới có đủ không gian để đón ánh bình minh rực rỡ, kiêu hãnh và tự do nhất. Bình minh của tôi đã đến, và tôi tin bình minh của những người phụ nữ bản lĩnh, mạnh mẽ và độc lập cũng sẽ luôn rực sáng phía cuối con đường.




