Được đền bù 7 tỷ, mẹ chồng mua nhà 6 tỷ cho chú út, còn tôi chỉ nhận 200 triệu và cái giá phải trả…….
Chiều hôm ấy, mưa đổ xuống như ai úp cả thau nước lên mái tôn. Tôi đang đứng sau quầy tạp hóa thì mẹ chồng kéo hai chiếc vali vào sân. Giọng bà tỉnh bơ: “Hạnh đâu? Ra bê đồ cho mẹ. Từ nay mẹ ở đây.”
Tôi đứng chết trân. Căn nhà cấp bốn của tôi chỉ có hai phòng ngủ. Vậy mà bà nói chuyện ở lại nhẹ như đặt cái rổ rau xuống hiên.
Bà Mận, mẹ chồng tôi, ngoài sáu mươi, góa chồng đã lâu. Từ ngày tôi về làm dâu, câu cửa miệng của bà là: “Con cả là cái nóc nhà, nóc mà không che được thì còn gọi gì là nóc.” Sống lâu mới biết, có những câu nghe như đạo lý, thật ra là cái dây buộc vào cổ người hiền.
Tôi tên Hạnh, bốn mươi hai tuổi, bán tạp hóa. Chồng tôi là Quang, hơn tôi ba tuổi, thợ cơ khí. Anh hiền lành, ít nói, thương mẹ, thương em, thương vợ con. Nhưng cái thương của anh nhiều khi giống cái áo mưa rách, che được người khác, còn mình ướt từ vai xuống chân.
Nhà chồng tôi có hai anh em. Anh Quang là con cả, dưới là chú Duy – con út – đã có vợ tên Phượng. Chú Duy miệng lúc nào cũng ngọt. Còn Phượng khéo ăn khéo nói, cười một cái là đủ để người ngoài tưởng nó hiền như bát nước mưa.
Trước khi bà xách vali đến, bà vừa nhận bảy tỷ tiền đền bù từ mảnh đất cũ. Mảnh đất ấy ngày xưa của bố mẹ chồng tôi. Hai anh em nghe lời mẹ, ký giấy để bà đứng tên toàn bộ. Bà nói: “Để mẹ đứng tên cho tiện. Sau này có bán hay giải tỏa thì mẹ có tiền dưỡng già, hai anh em khỏi tranh giành.” Anh Quang tin mẹ. Tôi khi đó cũng nghĩ: đất nhà chồng, mình làm dâu không nên xen vào sâu quá.
Nhận bảy tỷ chưa đầy một tháng, mẹ chồng tôi mua cho chú Duy căn nhà sáu tỷ gần trung tâm thành phố. Nhà hai tầng rưỡi, sân rộng, cổng cao. Sổ đỏ đứng tên chú Duy. Ngày tân gia, bà Mận đứng giữa họ hàng nói: “Tôi lo cho thằng út cái nhà để nó có chỗ thờ cúng bố nó sau này.”
Tôi đứng bên mâm nước chè, cổ họng nghẹn lại. Nhà tôi lúc đó, con gái lớn phải học bài trên chiếc bàn gấp kê sát kệ hàng. Nhưng tôi vẫn tự dặn lòng: mẹ có tiền, mẹ cho ai là quyền của mẹ.
Sau bữa tân gia vài hôm, bà gọi vợ chồng tôi sang. Bà đặt trước mặt tôi một bọc tiền: “Đây, mẹ cho anh chị 200 triệu lấy lộc. Anh chị là con cả, tự lập quen rồi. Thằng Duy nó yếu hơn, mẹ phải lo cho nó cái nền trước.”
Anh Quang hỏi: “Ngày trước con ký để mẹ đứng tên đất vì nghĩ đó là tiền dưỡng già. Giờ mẹ mua nhà 6 tỷ cho Duy, còn cho nhà con 200 triệu. Mẹ thấy công bằng không?”
Mặt bà Mận xạ xuống: “Đất đứng tên tao, tiền đền bù là của tao. Tao cho ai là quyền của tao. Anh là con cả, đừng đem cái bụng hẹp ra so đo với em.”
200 triệu ấy, chúng tôi đem về nhưng không tiêu. Tôi gửi riêng vào tài khoản, nghĩ sau này mẹ đau yếu thì lấy ra lo thuốc thang. Nhưng tôi không ngờ chính bọc tiền ấy sau này lại bị bà Mận biến thành cái thòng lọng buộc vào cổ cả nhà tôi.
Rồi chiều mưa đó, bà đứng giữa sân, hai vali ướt lấm tấm nước: “Hạnh, làm gì mà đứng như tượng vậy? Bê đồ vào đi.”
Tôi bước ra, cố giữ giọng nhỏ nhẹ: “Mẹ vào uống nước đã. Chuyện ở lại để con gọi anh Quang về rồi sắp xếp.”
Bà Mận liếc tôi sắc lẹm: “Sắp xếp cái gì? Nhà con trai tao, tao ở phải xin phép con dâu à? Hay cô nhận 200 triệu rồi giờ giả vờ không nhớ?”
Câu ấy như cái tát không tiếng. Con trai tôi ngẩng đầu lên, mắt tròn xoe. Nó còn nhỏ, đâu hiểu 200 triệu là gì. Chỉ hiểu bà nội đang mắng mẹ.
Tối đó anh Quang về, thấy mẹ ngồi giữa nhà, còn tôi đang dọn sách vở của con gái ra phòng khách. Bà Mận lập tức nói: “Mẹ về ở với anh chị, con cả không lo cho mẹ thì ai lo?”
Anh Quang thở dài: “Mẹ đã đến rồi thì cứ ở tạm, để con tính lại chỗ ngủ cho các cháu.”
Bà Mận hừ nhẹ: “Tính gì nữa? Con Thảo lớn rồi, ra phòng khách ngủ cũng được. Con gái học nhiều làm gì, mai mốt cũng về nhà người ta.”
Tôi nghe câu đó mà tay cứng lại. Thảo học cấp hai, ngoan và thương mẹ. Cả năm nó chỉ mong có một cái bàn học tử tế. Vậy mà chỉ sau một buổi chiều, góc học nhỏ của nó bị dời đi như món đồ thừa.
Đêm ấy, mưa vẫn rơi. Bên phòng trong, mẹ chồng tôi trở mình trên giường của hai đứa trẻ. Ngoài phòng khách, con gái tôi nằm co trên tấm nệm mỏng. Tôi nhắm mắt không ngủ được, cứ nghĩ mãi về bảy tỷ, về căn nhà sáu tỷ, về bọc 200 triệu và hai chiếc vali chiều nay.
Sáng hôm sau, tôi dậy từ khi trời còn chưa sáng hẳn. Bắc nồi cháo trắng cho mẹ chồng, rồi mở cửa quán. Bà Mận bước ra, nhìn quanh quán: “Nhà cửa chật thì chịu khó thu gọn lại. Con Thảo nằm ngoài kia vài hôm rồi quen.”
Tôi dạ một tiếng. Không phải vì tôi đồng ý, mà vì lúc ấy nếu nói thêm, tôi sợ mình bật ra những câu không nên nói trước mặt con.
Anh Quang ăn vội bát cơm nguội rồi đi làm. Trước khi dắt xe ra cổng, anh nhìn tôi nói nhỏ: “Em chịu khó vài bữa, tối anh về tính.” Chữ “tính” của anh bao năm nay thường kết thúc bằng chữ “thôi”.
Một tuần sau, bà Mận gọi anh Quang: “Từ tháng này, con đưa riêng cho mẹ 15 triệu. Tiền thuốc, tiền đi chùa, tiền mừng đám.”
Anh Quang sững ra: “Mẹ, 15 triệu mỗi tháng nhiều quá. Nhà con còn vay sửa quán, hai đứa nhỏ đang học.”
Bà Mận đập tay xuống bàn: “Ngày mẹ cho 200 triệu thì nhận nhanh lắm. Giờ nuôi mẹ lại kể khổ à? Hay cô Hạnh giữ tiền rồi xúi anh tính toán với mẹ?”
Anh Quang đỏ mặt: “Mẹ nói vậy quá đáng với vợ con.”
Bà nhìn anh, giọng sắc hơn: “Tôi đẻ anh ra, nuôi anh lớn. Giờ xin 15 triệu là quá đáng? Anh là con cả hay muốn để người ta nói tôi già phải đi ăn nhờ?”
Sáng hôm sau, anh Quang gọi cho chú Duy: “Duy, anh muốn bàn chuyện mẹ.”
Chiều đó, chúng tôi gọi video. Chú Duy hiện ra trong phòng khách căn nhà 6 tỷ. Anh Quang nói: “Mẹ sang nhà anh hơn nửa tháng rồi. Nhà anh chỉ có hai phòng, Thảo với Bon phải ngủ ngoài phòng khách. Anh muốn chú thu xếp đón mẹ về một tuần mỗi tháng.”
Chú Duy cười xòa:…….
………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
“Anh làm gì nghiêm trọng vậy? Mẹ ở với anh chị quen rồi. Nhà anh gần chợ, gần trạm y tế, tiện hơn nhà em nhiều.”
Phượng chen vào: “Anh Quang ơi, nhà em mới ổn định, đồ đạc còn sắp xếp. Mẹ về đây lạ chỗ, cầu thang cao, sợ mẹ mệt.”
Tôi nghe mà nghẹn. Hôm tân gia, căn nhà ấy được khoe là rộng thoáng. Đến lúc mẹ cần ở, tự nhiên nhà rộng thành bất tiện.
Bà Mận ngồi ngoài hiên bỗng lên tiếng: “Thằng Duy nói có lý. Nhà nó mới, con nó còn bé. Mẹ về đó vướng.”
Anh Quang nén giọng: “Mẹ, con không đẩy mẹ. Con chỉ muốn hai anh em cùng lo.”
Bà Mận cau mặt: “Mẹ già rồi, ở với con cả là lẽ thường.”
Tôi giữ giọng lễ phép: “Mẹ, lẽ thường là con cái cùng có trách nhiệm. Chú Duy nhận nhà 6 tỷ thì việc chăm mẹ cũng nên có phần của chú ấy.”
Cuộc gọi kết thúc bằng câu quen thuộc của chú Duy: “Để em tính.” Và thường thì chú tính rất lâu.
Mấy hôm sau, đến giỗ bố chồng. Tôi dậy từ 3h30 đi chợ, nấu sáu mâm cỗ. Bà Mận đứng như người coi thi, không giúp một tay. Đến giờ cúng, họ hàng đông đủ. Bà Mận ngồi mâm giữa, uống chén trà rồi bắt đầu: “Thời nay con dâu sướng hơn ngày xưa. Vậy mà nhận 200 triệu của mẹ chồng rồi vẫn nghĩ mình thiệt.”
Phòng khách khựng lại. Tôi đang bưng đĩa thịt, tay run lên.
Rồi bà Mận rút từ túi áo một tờ giấy, đặt lên bàn. “Tiện có họ hàng, tôi muốn làm rõ chuyện phụng dưỡng.”
Anh Quang cầm tờ giấy đọc, mặt đổi sắc. Trên giấy ghi: vợ chồng tôi tự nguyện phụng dưỡng bà Mận trọn đời, mỗi tháng 15 triệu, chịu toàn bộ viện phí, không được đùn đẩy sang chú Duy vì chú đã nhận nhà lo hương hỏa.
Tôi đọc đến đó, sống lưng lạnh buốt. Căn nhà sáu tỷ được gọi là hương hỏa để nhận. Còn phần chăm mẹ được gói gọn đặt xuống nhà tôi.
Anh Quang hỏi: “Mẹ viết giấy này từ bao giờ?”
Bà Mận đáp tỉnh bơ: “Mấy hôm nay mẹ nghĩ kỹ rồi. Anh là con cả, chị Hạnh là dâu trưởng. Trách nhiệm đó không chạy đi đâu được.”
Bác Bằng trong họ lên tiếng: “Thím Mận, giấy này hai đứa nó đã bàn bạc chưa?”
Bà cười nhạt: “Bàn gì nữa? Đạo làm con mà cũng phải mặc cả à?”
Anh Quang hỏi tiếp: “Mẹ nói Duy nhận nhà để lo hương hỏa, vậy giấy nào ghi chú ấy phải chăm mẹ?”
Chú Duy giật mình: “Anh hỏi em làm gì? Hôm nay mẹ nói chuyện nhà anh chị mà.”
Bà Mận đập tay xuống bàn: “Quang, anh đang làm mẹ mất mặt trước họ hàng đó. Mẹ đã cho anh chị 200 triệu, chẳng lẽ giờ xin một chỗ nương thân cũng khó?”
Anh Quang nói, giọng trầm: “Mẹ đừng gọi 200 triệu là cái giá để bắt con ký cả đời.”
Anh đứng dậy, đi vào phòng. Một lát sau trở ra, trên tay là tập giấy xác nhận tiền gửi. Anh đẩy về phía bà Mận:
“Mẹ, đây là 200 triệu mẹ cho. Tụi con chưa tiêu một đồng. Hôm nay trước mặt họ hàng, con trả lại mẹ. Từ giờ mẹ đừng dùng số tiền này để bắt nhà con im, phải ký, phải gánh hết. Tiền này không mua được danh dự của vợ con.”
Bà Mận nhìn tập giấy, tay run run. Cả phòng im phăng phắc.
Chú Duy chen vào: “Anh làm vậy nặng nề quá. Mẹ cho thì nhận, giờ trả lại khác gì tát vào mặt mẹ.”
Anh Quang nhìn em trai: “Chú nhận căn nhà 6 tỷ trước mặt họ hàng có thấy đó là tát vào mặt anh không?”
Duy nghẹn lại. Tôi không nhịn được: “Phượng, mẹ tự nguyện cho nhà em căn nhà 6 tỷ, nhưng mẹ cũng tự nguyện dùng 200 triệu để nhắc nhà chị hết lần này đến lần khác. Nếu không muốn mẹ tổn thương, em nhận mẹ về nhà em chăm vài tháng đi.”
Bác Bằng hắng giọng: “Thím Mận, thằng Quang nói đau nhưng bác nghe không sai. Tiền thím cho thì nó giữ nguyên, không ăn tiêu. Nó trả lại để khỏi mang tiếng. Việc này không phải mất hiếu.”
Cô Sáu Duyên cầm gậy gõ nhẹ xuống nền: “Lẽ thường không phải là cái thúng để bỏ hết phần nặng vào một nhà. Chị Mận, nếu thằng Duy nhận nhà để hương hỏa thì nó cũng phải có trách nhiệm với chị.”
Anh Quang cầm tờ cam kết gấp lại đặt về phía mẹ: “Con không ký. Mẹ có con út ở căn nhà 6 tỷ. Nếu mẹ muốn ở với người mẹ thương nhất, mẹ về nhà Duy. Nếu không, mẹ cầm 200 triệu này thuê chỗ riêng. Tiền thuốc men con vẫn góp phần. Nhưng từ nay nhà con không phải nơi để mẹ chia hết phần thương cho người khác rồi xách vali đến bắt báo hiếu.”
Nước mắt tôi trào ra. Sau bao năm, cuối cùng anh Quang cũng gọi đúng tên vết đau.
Bà Mận ôm ngực ngồi phịch xuống ghế: “Tôi không ngờ anh cạn tình như vậy.”
Anh Quang đứng yên: “Nếu con cạn tình, hôm nay con đã không nói trước bàn thờ bố, không giữ 200 triệu nguyên vẹn, không hứa góp thuốc men. Con chỉ không để mẹ lấy chữ tình ép vợ con sống như mắc nợ nữa.”
Cuối cùng, bà Mận ở lại nhà Duy. Trước lúc chúng tôi ra về, bà nhìn anh Quang, môi mấp máy nhưng không nói được câu xin lỗi. Anh chỉ cúi đầu: “Mẹ giữ sức khỏe. Tiền thuốc tháng này con vẫn gửi đúng phần.”
Vài hôm sau, Phượng gỡ bài đăng nói xấu tôi. Khách trong quán dần nhìn tôi bình thường trở lại. Thảo đi học về bảo không còn ai chê cười nữa. Tôi nhìn con gái ngồi học trên chiếc bàn mới mà lòng nhẹ hơn.
Tối đó, tôi và anh Quang ngồi ngoài hiên. Anh nói khẽ: “Anh xin lỗi vì đã để em chịu thiệt thòi quá lâu.”
Tôi đặt tay lên tay anh: “Không sao. Quan trọng là từ nay mình biết đứng lên.”
Ở đời, hiếu thảo không phải là để một người gánh hết còn người khác hưởng hết. Làm dâu, làm vợ, làm mẹ càng không nên nhịn đến mức đánh mất danh dự của mình và con cái. Tôi đã học được bài học đó. Không phải để trả thù, mà để bảo vệ những người tôi yêu thương.





