Lúc Hạ Huyệt Vợ, Quan Tài Bỗng Bật Nắp, Người Chồng Run Rẩy Khi Bị Một Bàn Tay Nắm Chặt Cổ Áo…..
Hôm đám tang chị Hạnh, trời đổ mưa như trút nước giữa tháng Sáu. Cơn mưa dai dẳng, lạnh thấu xương khiến cả xóm Đông Phú như chìm trong một tấm màn tang trắng. Tôi là Hảo, em họ của chị. Tôi đứng nép sau lưng mọi người, hai tay run bần bật vì lạnh và vì sợ. Ngày hôm đó còn hơn cả cái ch;ết, khi qu;an tài bị trượt, nắp bật tung và x;á;c chị Hạnh vung tay chụp lấy cổ anh Lâm ngay giữa nghĩa địa.
Cả làng gào thét, chạy tán loạn. Tôi không thể quên được khuôn mặt anh Lâm lúc đó – trắ;ng b;ệch, đôi mắt tr;ợn t;ròn, miệng há h;ố;c nhưng chẳng phát ra được tiếng nào. Chị Hạnh đã ch;ế;t, nhưng bàn tay chị vẫn siết lấy cổ chồng mình, đến nỗi phải có hai thanh niên kéo mạnh th;i th;ể ra mới buông được. Mọi người bảo chị ch;ế;t không nhắm mắt, mang oá;n khí quá lớn. Nhưng tôi thì biết, vì tôi đã tìm thấy chiếc điện thoại của chị dưới gầm giường vài ngày sau đó.
Gầm giường tối om, tay tôi chạm phải một vật cứng lạnh ngắt. Rút ra, là chiếc điện thoại trắng vỏ ố vàng, tắt nguồn từ lâu. Ngực tôi như có ai bóp chặt. Đây là máy của chị Hạnh, sao lại vứt ở đây? Sao không ai tìm thấy? Tôi bỏ máy vào túi, lén mang về nhà cắm sạc. Khi màn hình sáng lên, tôi thử mật khẩu – sinh nhật của chị, số điện thoại chị, đều sai. Chợt nhớ ra ngày cưới của hai người, 0306. Máy mở. Tôi lục tung danh bạ, tin nhắn, rồi dừng lại ở một file ghi âm có tên “Rec2311”, được tạo đúng đêm chị mất. Bấm play, tôi lắng tai nghe.
Đầu tiên là tiếng động lạ, như có người chạy vội. Rồi giọng chị Hạnh vang lên, rõ ràng và đầy hoảng hốt:
– Anh sao anh lại về giờ này? Bộ không báo trước à?
Một khoảng lặng khiến tôi nghẹt thở.
– Cô ta là ai? Anh đừng tưởng em không biết.
Lại im lặng. Tôi nghe tiếng hít thở nặng nề.
– Anh định làm gì vậy? Bỏ cái đó xuống. Lâm đừng!
Tiếng rơi vỡ, một tiếng hét xé họng, rồi thứ gì đó nặng nề đổ ụp xuống sàn. Sau cùng là tiếng thở dốc của đàn ông, giọng khàn đặc:
– Cứ cho là trượt chân… hiểu không?
Tôi ném điện thoào lên bàn, tay run không kịp tắt. Đèn bàn trong phòng tôi bỗng tắt phụt, màn hình điện thoại lại sáng lên nhấp nháy dù tôi không chạm vào. Rồi một dòng chữ hiện ra: “Cảm ơn em.”
Tôi lao ra khỏi phòng, chạy như điên về nhà ngoại. Đêm đó tôi kể cho bố mẹ nghe, cả nhà chết lặng. Sáng hôm sau, bố mang chiếc điện thoại lên đồn công an xã. Nhưng khi cảnh sát quay lại, chiếc máy đã biến mất khỏi túi bố tôi. Anh Lâm thì chối bay chối biến:
– Điện thoại nào? Tôi không thấy gì cả!
Hắn nhìn tôi trừng trừng, nhưng trong mắt hắn, tôi không thấy giận mà thấy sợ – sợ hãi đến tột cùng.
Mấy hôm sau, tôi lần theo người giúp việc cũ của vợ chồng chị Hạnh, bà Dậu, về tận vùng quê hẻo lánh. Ban đầu bà lắc đầu từ chối nói, bảo chuyện đã qua. Nhưng khi tôi kể về đoạn ghi âm và bóng trắng, sắc mặt bà tái nhợt. Bà kể: “Hôm cô Hạnh mất, tôi vốn không có mặt, nhưng mấy hôm trước đó tôi thấy lạ lắm. Cô ấy hay ngồi thừ ra ở phòng khách, ánh mắt buồn rười rượi. Có lần tôi nghe cô khóc trong nhà tắm, không phải khóc bình thường, là kiểu bị dồn nén dữ lắm.” Giọng bà khàn đặc: “Hôm đó ông Lâm đưa một cô gái về nhà. Trẻ, ăn mặc sành điệu. Ông ấy bảo là bạn làm ăn, nhưng tôi thấy rõ hai người họ ôm nhau trong phòng khi cô Hạnh ra ngoài.”
Bà Dậu đưa cho tôi một mảnh giấy cũ nhàu nát: “Cô Hạnh đưa tôi tờ này, bảo nếu có mệnh hệ gì thì đưa cho người tin cậy.” Tôi mở ra, nét chữ nghiêng nghiêng của chị đập vào mắt: bên trong viết…………………..
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
“Nếu em có mệnh hệ gì, người đó chính là Lâm. Xin hãy giúp em nói ra sự thật.”
Hôm sau tôi mang tờ giấy đến công an, nhưng họ bảo đó là giấy viết tay, không có giá trị pháp lý. Vẫn chưa đủ căn cứ mở lại vụ án.
Đêm đó, ở nghĩa địa làng Đông Phú, có vệt sáng trắng từ trong lòng đất phát lên. Người đi tuần thề rằng họ nghe tiếng gào khóc từ mộ chị Hạnh, giống hệt giọng phụ nữ bị bóp cổ. Còn anh Lâm thì nằm mơ thấy vợ. Trong giấc mơ, chị ngồi giữa phòng, tóc ướt sũng, đôi mắt trợn chừng. Chị không nói gì, chỉ đưa tay chỉ vào hắn rồi quay lưng, để lộ những vết móng tay cào rách cả da thịt sau lưng. Hắn bật dậy, lao vào nhà tắm, xối nước lên mặt. Nhưng khi ngẩng đầu nhìn vào gương, hắn thấy chị Hạnh đứng sát phía sau, đôi mắt rực đỏ. Môi chị mấp máy:
– Giờ thì anh nhớ chưa?
Chiếc gương vỡ toang.
Cùng lúc ấy, nhân tình Thảo đang ở một phòng trọ ven thị xã. Cô cũng mơ thấy người phụ nữ đó – ướt sũng, tóc dài phủ kín mặt, bàn tay bầm tím cào lên tường. Rồi từ từ quay đầu lại, ánh mắt như đang gào thét: “Tôi chưa chết. Tôi đang nhìn thấy cô.” Điện thoại của Thảo cứ reo vào đúng 3 giờ sáng, chỉ có tiếng nước chảy tí tách và tiếng thì thầm khản đặc: “Cô cướp chồng tôi.”
Thảo không chịu nổi, lén quay lại làng Đông Phú tìm Lâm. Khi cô bước vào, căn nhà tối om, mùi nhang và ẩm mốc đặc quánh. Anh Lâm ngồi thừ ở góc, tóc rối bù, mắt thất thần. Thảo bật khóc: “Em không chịu nổi nữa. Cô ta theo em từng đêm, gọi tên em, ngồi lên người em lúc em ngủ. Em sắp điên rồi.” Lâm cười khô khốc: “Anh cũng vậy. Mỗi lần nhắm mắt là thấy Hạnh đứng ở cuối giường, cổ bầm tím.” Hắn gằn giọng: “Chính em là người bảo đổ dầu xuống sàn, bảo cứ để nó tự ngã là xong.” Hai người đổ lỗi cho nhau, và rồi Thảo bỏ chạy về, không ngoái đầu lại.
Vài hôm sau, tôi nghe tin Thảo chết trong một vụ tai nạn xe. Khi xe lật, bốn người thương nhẹ, chỉ có cô chết ngồi tại chỗ, hai tay bấu vào cổ, mắt mở trừng. Trên ghế xe, người ta tìm thấy một chiếc lược ngà gãy đôi dính đầy tóc.
Sau cái chết của Thảo, anh Lâm không gào khóc. Hắn chỉ ngồi bất động trước bàn thờ, ánh mắt mờ đục. Tôi biết, hắn hiểu mình là kẻ tiếp theo. Đêm đó, tôi trở lại căn nhà cũ. Tôi muốn nhìn tận mắt, muốn xem bóng ma ấy liệu có thật hay chỉ là ám ảnh của một đứa trẻ mồ côi chị. Tôi mở cửa, bước vào phòng khách. Trên tường, tấm gương lớn đã cũ vỡ một đường nứt dọc từ trên xuống. Đang lúc tôi định quay ra, đèn tắt phụt. Trong bóng tối, mặt gương bỗng sáng lên nhè nhẹ, ánh sáng xanh nhợt. Tôi thấy mình trong gương, và phía sau tôi là chị Hạnh – tóc dài, da trắng bệch, môi tím tái. Chị giơ tay chạm vào gáy tôi. Tôi xoay người, chẳng thấy ai. Quay lại, bàn tay chị đã xuyên qua mặt kính, bấu chặt vào cổ tôi trong hình phản chiếu. Tôi ngã vật xuống sàn, cổ nóng rát như bị lửa đốt. Tôi bò ra khỏi phòng, lao xuống nhà dưới. Anh Lâm đang ngồi thu mình, thấy tôi, hắn cười, một nụ cười héo rũ:
– Em thấy cô ấy rồi đúng không? Cô ấy đang chờ anh ở đó.
Sáng hôm sau, người trong làng tụ tập trước cửa nhà Lâm vì nghe tiếng đập phá. Khi họ xông vào, họ thấy Lâm nằm bất tỉnh trên nền gạch, đầu rỉ máu. Chiếc gương lớn vỡ vụn thành một hình khuôn mặt phụ nữ méo mó đầy máu. Từ ngày đó, Lâm không dám bước vào bất cứ căn phòng nào có gương. Hắn sống trong bóng tối, chỉ uống rượu và lẩm bẩm. Có hôm hàng xóm nghe hắn hét: “Cô muốn tôi chết đúng không? Tôi chết rồi thì cô mới tha đúng không?” Rồi tiếng cười the thé lạnh buốt vọng ra từ chính bức tường.
Tôi đến thăm Lâm những ngày cuối. Hắn gầy rộc, mắt trũng sâu, ngón tay run rẩy như người già. Hắn viết một bức thư, đưa cho tôi bảo đưa lên công an:
“Hạnh à, anh biết em không siêu thoát vì anh còn sống. Vậy thì hôm nay anh sẽ kể hết. Anh và Thảo quen nhau trong một lần đi công trình xa. Ban đầu chỉ là qua đường, sau thành thói quen. Cô ta khiến anh có cảm giác mới lạ, còn em hiền lành quá, lúc nào cũng chịu đựng. Thảo đã lên kế hoạch, cô ta bảo chỉ cần em té ngã trong nhà tắm, với dầu trơn sẽ chẳng ai nghi ngờ. Tối hôm đó anh nói dối em có điện thoại công việc. Thảo lẻn vào, đổ dầu ra sàn và vứt vài sợi tóc của mình lên gối. Em về, hai người cãi nhau. Anh đẩy em một cái, đầu em đập vào bồn rửa, máu phun ra. Anh trợn mắt nhìn anh. Ánh mắt đó theo anh đến tận bây giờ. Thảo chết rồi, cô ta đáng chết. Anh thì chưa vì anh còn nợ em. Nếu có kiếp sau, đừng chọn anh nữa. Em đi đi, đừng oán nữa. Anh mệt lắm rồi.”
Dưới bức thư là một vệt nước loang, không rõ là rượu hay nước mắt.
Công an mở lại hồ sơ. Họ kết hợp đoạn ghi âm, lá thư, lời khai từ bà giúp việc và bạn bè. Cuối cùng, họ kết luận cái chết của chị Hạnh là giết người có chủ đích. Nhưng trước khi lệnh bắt được thi hành, Lâm bị đưa vào viện tâm thần vì không còn đủ năng lực hành vi. Hắn bị nhốt trong phòng không gương, không tiếng nước, nhưng vẫn không có sự tha thứ. Đêm đầu tiên ở trại, hắn hét đến rách cổ họng. Trước khi thiếp đi, hắn vẫn ú ớ: “Em ấy vừa ngồi chải tóc trong gương.”
Ngày thứ ba, căn nhà cũ được niêm phong. Trước khi rời đi, tôi đặt trước cửa một bó hoa trắng và tấm ảnh chị Hạnh lần này không vỡ kính. Gió lướt qua, lay tấm màn cửa đã cũ. Từ trong nhà, bên góc khung cửa sổ tầng hai, phản chiếu qua mảnh gương vỡ duy nhất còn sót lại, là một bóng trắng lặng lẽ nhìn xuống con đường làng.
Một tuần sau, Lâm tự sát trong phòng bệnh bằng chính chiếc áo bệnh nhân của mình. Trên sàn phòng, bằng máu, ai đó đã viết dòng chữ: “Anh xin em tha thứ.” Hắn được chôn ở mé cuối nghĩa địa, cách mộ chị Hạnh ba dãy đất. Hôm chôn, gió nổi lên lồng lộng thổi tung khăn tang. Người đào huyệt bảo khi lấp đất đến nửa quan tài, có tiếng cào từ trong vang lên, như ai không cam lòng nằm yên.
Đêm đó, tôi đứng trước mộ chị Hạnh. Trăng treo giữa trời, nghĩa địa vắng tanh. Tôi cắm nén hương, chắp tay, không cầu xin, chỉ thì thầm:
– Chị đã yên chưa?
Một làn gió lạnh thổi qua, nén hương vụt cháy rực lên như máu. Bóng tôi đổ dài trên mộ, và cạnh bên, một bóng khác dần hiện ra. Chị Hạnh đứng đó, áo trắng, tóc xõa dài, không còn máu me, gương mặt yên bình nhưng đôi mắt vẫn buồn man mác. Chị không nói gì, chỉ nhìn về phía căn nhà cũ cuối làng, rồi quay sang tôi, khẽ gật đầu và mỉm cười – một nụ cười nhẹ như khói sương. Tôi hiểu, chị đã tha thứ.
Sáng hôm sau, người ta phá dỡ căn nhà. Dưới nền phòng ngủ, họ tìm thấy một bức ảnh cưới, mặt kính nứt nhưng vẫn còn nguyên. Trong ảnh, chị Hạnh cười dịu dàng, còn Lâm, ánh mắt như đang tránh né điều gì. Họ chôn bức ảnh xuống nền đất cũ, cùng với tất cả uẩn khúc, tội lỗi và hận thù.
Mùa thu năm đó, trên mộ chị Hạnh, hoa cúc trắng mọc lên lần đầu, tự nhiên không ai trồng. Mỗi sáng, sương đọng trên cánh hoa như những giọt lệ nhẹ tênh. Không còn người chải tóc lúc nửa đêm, không còn gương vỡ, không còn ai thì thầm: “Em chưa đi đâu cả.” Oán hồn đã rời đi.
Nhưng có một điều tôi giữ mãi trong lòng: đêm cuối cùng tôi gặp chị, trước khi chị tan vào bóng tối, tôi đã hỏi:
– Chị tha thứ cho anh ấy rồi chứ?
Chị nhìn tôi, đôi mắt như vẫn còn giấu một điều gì nửa khuất, rồi chị lắc đầu thật nhẹ.
Không phải tha thứ, em ạ.
Chị chỉ không còn muốn giữ nữa.





