CHẤN ĐỘNG: Vợ Ch;ết, Ngày Nhập Quan Bất Ngờ Bật Dậy Vạch Trần Chồng Và Mẹ Chồng Hại Mình Vì 20 Tỷ Bảo Hiểm……
—
Cái lạnh của quan tài gỗ thấm vào từng tấc da thịt tôi. Xung quanh là mùi hương khói nồng nặc và tiếng tụng kinh gõ mõ đều đều. Tôi nằm đó, mắt nhắm nghiền, hơi thở gần như ngừng lại nhờ thứ thuốc làm chậm nhịp tim mà người bạn bác sĩ đã cho tôi. Tôi đã nằm như một cái xác suốt cả buổi lễ khâm liệm, và qua kẽ hở của quan tài, tôi nghe thấy tất cả.
“Chôn nó xong là tiền về túi mình. Con sẽ đón Linh về danh chính ngôn thuận.”
Đó là giọng chồng tôi, Hùng. Hắn thì thầm với mẹ hắn, bà Hiền, khi chỉ còn hai mẹ con bên linh cữu tôi. Bà Hiền cười khẽ, giọng đầy hả hê: “Cái loại khắc tinh như nó chết đi là phúc nhà mình. 20 tỷ này đủ để mẹ con mình đổi đời, không phải nhìn cái mặt lầm lì của nó nữa.”
Tôi nằm đó, cắn chặt răng để không bật dậy bóp cổ chúng. Người chồng mà tôi đã cùng gây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, người mẹ chồng mà tôi đã chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ suốt 15 năm qua, giờ đây chúng đang bàn kế hoạch chia tiền bảo hiểm của chính tôi.
Tôi tên Thúy, năm nay 40 tuổi. 15 năm trước, tôi là một cô gái nghèo từ miền Tây lên Sài Gòn lập nghiệp. Tôi bán cơm tấm vỉa hè, làm thuê làm mướn đủ nghề để gửi tiền về cho cha mẹ già ở quê. Rồi tôi gặp Hùng, khi đó hắn còn trắng tay, gia đình phá sản, nợ nần chồng chất. Tôi đã bán đôi bông tai và sợi dây chuyền vàng là kỷ vật cuối cùng của mẹ tôi để lấy vốn cho hắn mở xưởng vận tải.
Những ngày đầu, chúng tôi sống trong căn phòng trọ 10 mét vuông ở quận 4, mái tôn mỗi khi mưa là dột. Tôi làm công nhân may từ 5 giờ sáng đến tối mịt, còn Hùng bốc vác ở cảng. Có đêm hắn về, lưng áo ướt đẫm mồ hôi, tôi chỉ biết ôm lấy hắn mà khóc. Hắn hứa với tôi: “Thúy ơi, sau này có tiền anh sẽ xây cho em một tòa lâu đài.”
Tôi tin hắn. Tôi tin đến mức khi hắn cần vốn mở xưởng, tôi đã giấu cha mẹ lấy tài sản riêng của mình ra giúp. Tôi vừa làm vợ, vừa làm kế toán, vừa làm tạp vụ, có hôm còn cùng hắn bốc hàng trên xe tải.
Đến năm thứ năm, tôi mang bầu tháng thứ năm nhưng vẫn lầm lũi ra kho kiểm hàng giữa đêm mưa. Tôi bị trượt chân, ngã nhào, cơn đau xé ruột ập đến. Tôi mất đứa con đầu lòng trong đêm mưa đó. Khi tỉnh dậy trong bệnh viện, nhìn cái bụng đã xẹp xuống, tôi gào khóc như một con thú bị thương. Hùng chỉ lạnh lùng: “Thôi con mất rồi thì mình còn trẻ. Giờ em phải cố mà tịnh dưỡng để còn về ký nốt cái hợp đồng.”
Không một lời an ủi. Bà Hiền thì đứng đầu giường chép miệng: “Tại cô đoảng, có cái bụng cũng không giữ được.”
Tôi đau nhưng vẫn gắng gượng. Tôi nghĩ họ chỉ lo lắng cho công việc. Tôi lại lao vào làm như điên dại để quên đi nỗi đau. Tôi tự mình đi thương lượng với những chủ hàng khó tính nhất, uống rượu đến cháy cả cổ họng để mang về những hợp đồng tiền tỷ. Có đêm tôi nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh, Hùng chỉ đứng ngoài cửa hỏi: “Hợp đồng ký được chưa em?”
Khi cơ nghiệp lớn dần, căn biệt thự ở quận 7 được xây lên, cũng là lúc tôi bị đẩy ra rìa. Bà Hiền không còn gọi tôi là “con” nữa. Bà bắt đầu soi xét từng bộ quần áo tôi mặc, từng lời tôi nói. Bà bảo tôi là “loại đàn bà át vía chồng”, rằng Hùng thành đạt là nhờ phúc đức tổ tiên nhà bà. Bà đưa họ hàng dưới quê lên ở, biến căn nhà của tôi thành cái chợ và coi tôi như người quản gia.
Tôi nhớ nhất là lần tôi mua tivi cho mẹ ruột ở quê. Bà Hiền biết được, bà lu loa lên giữa phòng khách: “Đồ đào mỏ, lén lút tuồn tiền nhà đi nuôi họ hàng!” Hùng không cần hỏi trắng đen, tát tôi một cái cháy má trước mặt người giúp việc. Cái tát đó làm vỡ vụn tất cả những gì tôi từng tôn thờ.
Rồi Hùng bắt đầu có bồ. Linh, một cô gái trẻ mơn mởn, vốn là sinh viên mới ra trường. Hắn dùng tiền tôi kiếm được để mua căn hộ cho cô ta, mua túi hiệu, trong khi tôi muốn mua một cái máy mát xa cho mẹ ở quê cũng bị bà Hiền chửi rủa.
Khi bác sĩ báo tôi bị suy kiệt, có dấu hiệu đột quỵ nhẹ, thay vì bảo tôi nghỉ ngơi, Hùng và bà Hiền cùng thuyết phục tôi ký hợp đồng bảo hiểm nhân thọ trị giá 20 tỷ. Họ nói: “Em là linh hồn của công ty, nếu em có mệnh hệ gì thì công ty sụp đổ.” Tôi nghe thấy tên con, tôi ký ngay.
Tôi không biết họ đã giấu trong điều khoản rằng người thụ hưởng là Hùng và bà Hiền, chứ không phải con gái tôi.
Sau khi ký xong, thái độ của họ quay ngoắt. Những bữa cơm tôi nấu họ không buồn đụng đũa. Họ tạo ra những cơn thịnh nộ vô cớ để tôi suy nghĩ. Bà Hiền rêu rao với hàng xóm rằng tôi bị bệnh nan y sắp chết để chuẩn bị tâm lý cho mọi người về một cái chết tự nhiên.
Một đêm tôi đi ngang qua phòng bà Hiền, cửa khép hờ, tôi thấy Hùng đang ngồi đó, tay cầm tờ hợp đồng bảo hiểm, mắt sáng rực:…………..🔥 Mời quý đọc giả đọc PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
“Mẹ yên tâm, bác sĩ nói nó yếu lắm rồi, chỉ cần một cú sốc mạnh là xong. Lúc đó mình có 20 tỷ, con trả nợ xong vụ cá độ bên Campuchia rồi rước Linh về. Nó đang mang bầu con trai cho nhà mình đấy.”
Bà Hiền cười khanh khách: “Ừ, cái loại đàn bà chỉ biết đẻ con gái như nó thì chết đi cho sạch cửa sạch nhà.”
Tôi nghe mà rụng rời. Chúng đang bàn kế hoạch giết tôi. Hùng bắt đầu thay lọ thuốc bổ hàng ngày của tôi bằng một loại thuốc lạ. Tôi không uống, tôi lén đổ vào bồn cây ban công. Chỉ sau ba ngày, cây vạn niên thanh xanh tốt bỗng héo rũ, chết khô.
Bà Hiền thậm chí còn mang Linh về nhà, giới thiệu là cháu họ xa. Linh ngang nhiên đi lại trong biệt thự như bà chủ. Có lần tôi thấy Linh tát bé Bống, con gái tôi, vì lỡ làm đổ nước. Bà Hiền đứng đó, không can ngăn mà còn mắng Bống là “đồ con hoang”.
Tôi nhận ra nếu tôi không làm gì, cả tôi và con đều sẽ chết. Tôi bí mật thu thập bằng chứng. Tôi ghi âm những cuộc trò chuyện, giấu camera trong phòng. Tôi liên lạc với người trợ lý cũ bị Hùng đuổi việc và nhờ anh thuê thám tử. Hóa ra Hùng đã thế chấp cả những lô đất tôi đứng tên bằng chữ ký giả, nợ cờ bạc lên tới 15 tỷ.
Tôi cần một kế hoạch. Tôi nhờ người bạn bác sĩ giúp tôi dùng loại thuốc làm chậm nhịp tim khiến cơ thể rơi vào trạng thái chết lâm sàng. Tôi muốn nằm trong quan tài để nghe họ thú tội. Tôi chuẩn bị sẵn mọi thứ: bằng chứng, luật sư, cảnh sát và cả báo chí.
Đêm đó, Hùng cầm gối tiến lại giường tôi. Bà Hiền cầm ống tiêm. Tôi bật dậy, ánh đèn flash từ điện thoại chiếu thẳng vào mặt chúng. Tôi hét lên: “Anh định giết vợ để lấy tiền trả nợ lô đề sao?”
Hùng gầm lên: “Mày biết rồi thì càng phải chết nhanh hơn!” Hắn lao vào bóp cổ tôi. Bà Hiền lu loa: “Giết nó đi con, không là mẹ con mình ra đường ở đấy!”
Đúng lúc đó, tiếng còi cảnh sát hú vang ngoài cổng. Anh Chiến và đội ngũ an ninh tôi thuê lao vào. Linh đang ngồi ở phòng khách cũng bị khống chế. Hùng và bà Hiền bị còng tay lôi đi, mặt tái xám, không còn giọt máu.
Tôi đứng đó, cổ in hằn những vết ngón tay tím ngắt, nhìn chúng bị tống lên xe cảnh sát. Bà Hiền vẫn gào thét: “Đồ rắn độc, loại đàn bà hãm hại nhà chồng!” Còn Hùng, hắn chỉ cúi gằm mặt, không dám nhìn tôi.
Đó là chiến thắng của tôi, nhưng nỗi đau chưa dừng lại. Trong khi tôi bị giam lỏng, bố tôi ở quê nghe tin tôi bị bệnh tâm thần, ông gần 70 tuổi vẫn lặn lội lên thành phố thăm tôi. Ông mang theo gạo mới, thuốc nam và mấy con gà. Hùng và bà Hiền không cho ông vào. Họ đẩy ông ngã trước cổng, bao gạo rách, gạo vương vãi. Bố tôi ngồi bệt xuống đất khóc, gọi tên tôi.
Bố tôi lững thững ra đường bắt xe về quê. Chỉ 10 phút sau, vì quá đau buồn, ông gặp tai nạn giao thông ngay tại ngã tư gần nhà tôi. Ông ra đi ngay tại chỗ, trên tay vẫn nắm chặt túi thuốc nam cho tôi.
Khi tôi biết tin, tôi phát điên. Tôi dùng đầu húc vào cửa cho đến khi máu chảy ròng ròng. Nhưng Hùng còn tàn độc hơn. Ngay trong tuần đầu bố tôi mất, hắn mang giấy tờ vào bắt tôi ký chuyển nhượng mảnh đất hương hỏa của gia đình. Hắn đe dọa: “Nếu cô không ký, tôi sẽ không bao giờ cho cô nhìn thấy mặt con Bống nữa.”
Tôi ký. Nhưng tôi đã ghi âm cuộc trò chuyện của hắn.
Rồi họ bắt đầu chuẩn bị cho tôi một kết cục khác. Linh đưa cho tôi con dao, thì thầm: “Chị Thúy ơi, bố chị đang đợi chị dưới đó đấy. Chết đi là hết.” Họ muốn tôi tự sát để không ai nghi ngờ. Tôi không cầm dao. Tôi nhìn Linh, bảo: “Nếu tôi chết, tôi sẽ kéo cả cô và Hùng xuống địa ngục cùng tôi.”
Khi tôi không chịu chết, họ dàn dựng một màn kịch khác. Bà Hiền tự cào cấu vào mặt mình, xé toạc áo rồi gào thét: “Thúy định giết tôi!” Hùng đấm vào bụng tôi, gọi cảnh sát. Họ đưa tôi vào bệnh viện tâm thần với chẩn đoán hoang tưởng, tước quyền nuôi con.
Trong trại tâm thần, tôi bị tiêm thuốc an thần, bị cách ly. Một y tá trẻ thương tôi đã lén đưa cho tôi điện thoại. Tôi gọi cho vợ cũ của Hùng, một người đàn bà mà hắn từng vu khống là điên và tống vào trại 15 năm trước. Chị ấy đang giữ bí mật về cái chết của bố Hùng. Chị ấy kể: “Hùng đã giết bố mình khi phát hiện ra sự thật về thân thế.”
Sự thật kinh hoàng nhất: Hùng và Linh là anh em ruột cùng cha khác mẹ, bà Hiền đã cháo đổi chúng từ nhỏ để chiếm tài sản. Đứa con tôi sinh ra đã bị bà Hiền bóp chết ngay khi vừa chào đời, thay thế bằng con của Linh với một gã giang hồ để tôi tưởng đó là con mình mà ký giấy chuyển nhượng.
Tôi không còn gì để mất. Tôi đã thu thập đủ bằng chứng để tống cả lũ vào tù. Tôi dùng chính sự tham lam của chúng để chúng tự tiêu diệt lẫn nhau. Tôi gửi đoạn ghi âm của bà Hiền thú nhận tội ác cho Hùng, đồng thời nói với Linh rằng Hùng định bỏ rơi cô ta. Đêm đó, cả ba con quỷ cắn xé nhau trong biệt thự, và cảnh sát ập đến.
Tại phiên tòa, bà Hiền lĩnh án chung thân, Hùng bị kết án tử hình vì tội giết bố chồng, còn Linh 15 năm tù giam. Nhưng điều kinh khủng nhất với bà Hiền không phải là tù, mà là khi tôi đứng trước tòa, tôi nói: “Con trai bà không phải là người duy nhất bị cháo đổi đâu. Hãy tự hỏi tại sao suốt bao năm qua, ông đại không bao giờ để bà chạm vào những ngăn kéo bí mật trong thư phòng.” Bà Hiền nhìn tôi đầy nghi hoặc, và tôi để bà ta sống trong sự dằn vặt ấy đến tận cuối đời.
Giờ đây, tôi sống trong một ngôi nhà nhỏ ngoại ô cùng chị Lan và bé Bống. Tôi nhận Bống làm con nuôi chính thức. Tôi đã bán căn biệt thự, trích tiền thành lập quỹ từ thiện mang tên bố tôi, hỗ trợ phụ nữ bị bạo hành và trẻ em mồ côi.
Những vết sẹo trên mặt từ cuộc phẫu thuật chui tôi từng thực hiện để thay đổi diện mạo, giờ tôi coi đó là huy chương của một chiến binh đã đi qua cuộc chiến sinh tử. Mỗi sáng thức dậy, nhìn bé Bống chạy nhảy trong vườn hoa hồng, tôi thấy mình đã được bù đắp.




