Cả NҺà CҺồпg Baү Saпg TҺáι Laп Du LịcҺ, Bắt Tȏι Ở NҺà 1 MìпҺ CҺăm Bṓ CҺồпg Lιệt Nửa Ngườι. Nửa Đȇm..

Cả NҺà CҺồпg Baү Saпg TҺáι Laп Du LịcҺ, Bắt Tȏι Ở NҺà 1 MìпҺ CҺăm Bṓ CҺồпg Lιệt Nửa Ngườι. Nửa Đȇm..
Tôi đứng chết lặng giữa phòng khách, tay còn ướt nước từ chiếc chậu giặt khăn lau người cho bố chồng. Tiếng xe ngoài cổng vừa tắt hẳn, tiếng cười nói rộn ràng của cả nhà chồng bay sang Thái Lan du lịch cũng tan biến trong đêm. Chỉ còn lại tôi, một mình trong căn nhà rộng thênh thang lạnh lẽo, với ông Nguyễn Đức Khang đang nằm liệt nửa người trên giường. Mẹ chồng tôi, bà Lê Thủy, trước khi đi còn đứng ngay cửa nhìn tôi từ đầu đến chân, giọng răn từng chữ: “Ở nhà lo cho tử tế. Đừng có sơ xuất. Ông mà có chuyện gì thì cô đừng hòng yên thân.” Chồng tôi, Trần Văn Hùng, đứng bên cạnh không bênh vực nửa lời, chỉ lạnh nhạt: “Em đừng nghĩ ở nhà là nghỉ ngơi, việc này là trách nhiệm của em.” Nói xong anh ta kéo vali ra xe, không thèm ngoái lại nhìn tôi lần nào.
Tôi nuốt nước mắt, quay vào phòng bố chồng như mọi ngày. Ông nằm im thin thít, đôi mắt đục mờ nhìn trần nhà, chỉ thỉnh thoảng ú ớ vài tiếng không rõ. Tôi cúi xuống lau người cho ông, nhẹ giọng: “Bố nghỉ đi, có con ở đây rồi.” Lúc đó tôi không hề biết rằng, chính đêm nay, mọi thứ tôi tưởng là sự thật sẽ sụp đổ hoàn toàn.
Suốt ba ngày trước, căn nhà như một cái lồng kính. Ban ngày tôi xoay xở một mình: nấu cháo, thay băng, lau người, cho thuốc, dọn dẹp. Ban đêm tôi nằm ghế dài ngoài phòng khách, chợp mắt từng chút một vì sợ ông lên cơn. Tiền nong trong nhà do Hùng giữ hết, tôi muốn mua thêm hộp sữa cho ông cũng phải nhắn anh ta, chờ mãi mới được chuyển khoản vài trăm. Bà Thủy thì gọi video từ Thái Lan, giọng ngọt nhạt: “Cô chăm ông cho tốt nhé, nhà này không thiếu tiền đâu, chỉ thiếu người biết phận.” Tôi gật gù, nhưng trong lòng cứ thấy lạ. Sao họ đi du lịch vui vẻ thế, mà ông nằm đây yếu thế này, họ chẳng buồn hỏi han chi tiết?
Nhưng lúc đó tôi vẫn nghĩ mình đa nghi. Tôi tên Nguyễn Thị Lan, lấy Hùng qua mai mối. Ngày mới về làm dâu, tôi cố gắng hết mình. Nấu ăn, giặt giũ, chăm ông Khang từ bón cơm đến lau người. Hùng lúc ấy còn dịu dàng, nhưng dần dần anh ta thay đổi. Tiền lương tôi trước kia cũng bị anh ta lấy “quản lý chung”. Có hôm tôi sốt nhẹ, xin bà Thủy nghỉ nửa buổi, bà quát: “Cô có mỗi việc đó mà than vãn, bệnh thì uống thuốc dậy làm chứ!” Tôi nằm trên giường khóc thầm, nhưng vẫn dậy. Vì tôi nghĩ, sống trong nhà chồng phải nhẫn nhịn, phải biết điều.
Dần dần những chuyện nhỏ tích tụ. Vết bầm trên tay ông Khang không tự nhiên mà có. Ánh mắt ông lúc tôi lau người đôi khi hoảng sợ lạ lùng. Có lần tôi nghe bà Thủy gọi điện ngoài sân: “Cứ để nó chăm lão già đó, tiện cả đôi đường.” Lời nói ấy ám ảnh tôi suốt ngày, nhưng tôi tự gạt đi. Tôi không dám hỏi. Tôi chỉ là con dâu, không có quyền.
Rồi những ngày ông nằm một mình với tôi, tôi bắt đầu thấy thuốc ông uống có gì đó lạ. Hai viên màu trắng hôm nay khác hôm qua. Tôi so đơn cũ, tim đập thót. Liều lượng thay đổi. Tôi gọi cho Hùng, anh ta gắt: “Em rảnh quá nên nghĩ linh tinh hả?” Bà Thủy gọi theo, mắng: “Cô bày đặt soi mói cái gì?” Tôi cắn môi, giữ lại mấy viên nghi ngờ, không cho ông uống. Tối hôm đó ông lên cơn co giật. Tôi ôm ông khóc: “Bố ơi, con không biết phải làm sao nữa…”
Nhưng điều kinh hoàng nhất xảy ra vào đêm thứ ba. Khoảng hai giờ sáng, tôi giật mình vì tiếng động trong phòng ông. Tôi đẩy cửa bước vào… và chết sững. Ông Khang đang ngồi dậy trên giường. Không phải nằm im, không phải liệt. Ông ngồi thẳng, mắt tỉnh táo lạ thường. Tôi lắp bắp: “Bố… bố đứng dậy được rồi sao?” Ông ra hiệu đóng cửa, giọng trầm khàn: “Bố không hề liệt hoàn toàn.” Ông đưa cho tôi sấp giấy chuyển nhượng tài sản mười tỷ. “Bố giao hết cho con, vì chỉ có con là người thật lòng với bố.” Rồi ông nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng lạnh đến run người: “Những người con đang gọi là chồng và mẹ chồng chính là kẻ đã hại bố suốt bao năm qua.”
Tim tôi ngừng đập. Sấp giấy trên tay run bần bật. Tôi muốn hỏi, muốn phủ nhận, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Ông Khang ngồi đó, ánh mắt đầy đau đớn và tỉnh táo, không còn là người bệnh yếu ớt tôi chăm sóc bao năm. Và tôi không ngờ rằng chính khoảnh khắc ấy đã kéo tôi vào một bí mật kinh hoàng mà cả đời tôi cũng không thể tưởng tượng nổi.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
Tôi đứng chết lặng, đầu óc quay cuồng. Ông Khang thở chậm, tiếp tục: “Bố bị chính vợ và con trai bỏ thuốc từ nhiều năm trước. Vì tiền. Vì mười tỷ này và những tài sản khác.” Ông kể, lúc mới bị tai biến ông tưởng thật, nhưng dần nhận ra những cơn mệt không tự nhiên. Thuốc uống vào là ông mê man. Có lần ông cố ú ớ nói với Hùng rằng ông biết, tối hôm đó liều thuốc nặng hơn, ông suýt chết. Từ đó ông giả vờ hoàn toàn bất động, nằm im chờ cơ hội. Chuyến đi Thái Lan của mẹ con chúng là để tạo khoảng trống, để nếu ông “có chuyện” thì đổ hết lên đầu tôi.
Ông đưa tôi chiếc USB: “Trong này có bằng chứng. Ghi âm, hình ảnh. Bố nhờ người cũ lắp từ lâu.” Tôi cầm USB, tay lạnh buốt. Ông siết nhẹ tay tôi: “Đừng tin ai, kể cả người con nghĩ là vô hại.”
Tôi mang USB về phòng, khóa cửa, cắm vào máy. Giọng bà Thủy vang lên rõ: “Cứ để nó chăm lão già đó. Đến lúc xong việc thì tống cổ nó đi là vừa.” Giọng Hùng lạnh tanh: “Nếu ông chết sớm hơn dự kiến thì càng tốt. Đỡ phiền.” Tôi ngồi nghe mà mồ hôi lạnh túa ra. Hóa ra những lần ông nắm tay tôi chặt, ánh mắt đỏ hoe, là ông muốn nói nhưng không dám. Hóa ra vết bầm, cơn co giật, thuốc lạ… tất cả là kế hoạch.
Từ đó tôi và ông Khang bắt đầu diễn. Tôi giả vờ báo tình trạng ông xấu dần cho Hùng và bà Thủy. Họ gọi về dồn dập, giọng sốt ruột lộ rõ. Tôi đổi thuốc, giữ ông an toàn. Đêm có bóng đen lẻn vào nhà, thay thuốc, kiểm tra. Tôi nằm im theo dõi, tim đập thình thịch. Ông Khang thì thầm: “Đến lượt mình.” Ông quyết định giả chết để lật bàn cờ.
Tôi liên lạc bí mật với luật sư Phạm Quang Dũng – người ông tin tưởng. Chúng tôi vạch kế hoạch. Khi Hùng và bà Thủy về sớm vì “tin xấu”, bác sĩ Tuyên cũng xuất hiện. Họ lao vào phòng, mắt sáng lên khi thấy ông “nguy kịch”. Bà Thủy giả khóc, Hùng túm vai tôi: “Mày có cho ai vào nhà không?” Rồi họ dựng cảnh, ném lọ thuốc lạ xuống sàn, vu oan tôi hại ông. Họ hàng kéo đến, chỉ trỏ tôi là kẻ giết người.
Đúng lúc hỗn loạn, luật sư Dũng bước vào. Ông bật bằng chứng. Hình ảnh Hùng thay thuốc, ghi âm bà Thủy bàn với bác sĩ Tuyên. Căn phòng nổ tung. Ông Khang ngồi dậy giữa hàng chục con mắt kinh hoàng: “Tôi chưa chết mà các người đã tranh nhau chôn tôi rồi sao?” Ông vạch trần hết: mười tỷ chỉ là mồi nhử, toàn bộ tài sản đã ủy quyền từ trước cho quỹ tín thác. Bà Thủy gào lên, Hùng chửi bới, bác sĩ Tuyên mặt cắt không còn máu.
Công an đến. Họ bị còng tay. Tôi đứng giữa phòng khách, nhìn họ bị dẫn đi, không khóc. Chỉ thấy lạnh. Căn nhà im bặt, mùi thuốc và mồ hôi vẫn còn vương.
Sau đó mọi thứ thay đổi chậm rãi. Hùng và bà Thủy bị điều tra. Ông Khang bắt đầu tập phục hồi thật sự. Tôi dọn ra ngoài ở một thời gian, không phải giận, mà để chữa lành những vết cắt từ chính người thân. Ông Khang gọi tôi lại một buổi sáng nắng nhẹ, đặt tay lên tay tôi: “Từ nay nếu con không chê, cứ gọi tôi một tiếng bố cho chọn.” Tôi quay đi, nước mắt lặng lẽ rơi.
Bây giờ ngồi một mình, tôi hay nghĩ lại. Không phải cứ là người thân là sẽ thương mình. Có những người gần nhất lại lạnh lùng hơn người dưng. Tôi mất một cuộc hôn nhân, mất bao năm nhẫn nhịn, nhưng tôi giữ được chính mình. Và có lẽ, đó là điều đáng giá nhất. Căn nhà ấy vẫn còn đó, nhưng tôi không còn là cái bóng nữa. Chỉ là nỗi tiếc nuối, nỗi đau, vẫn âm thầm ở lại trong tim, không nguôi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!