Tiếng nhạc mừng đám cưới rộn rã vang lên từ phía sảnh lớn của trung tâm hội nghị tiệc cưới. Hôm nay là ngày vui của Nam – chồng cũ của tôi. Cầm tấm thiệp mời đỏ chói trên tay, tôi khẽ mỉm cười, vuốt lại mái tóc tơ mềm mại của bé Bống, con gái năm nay tròn sáu tuổi của chúng tôi. Nhiều người quen khi biết tôi dắt con đến dự hôn lễ của người cũ đều lắc đầu ái ngại, nghĩ rằng tôi hoặc là còn luyến tiếc, hoặc là muốn đến để phá đám. Nhưng họ không hiểu, tôi đến đây với một tâm thế hoàn toàn thanh thản, và cả một sự thật mà gia đình họ tự tay che giấu bấy lâu nay.
Ba năm trước, cuộc hôn nhân của tôi và Nam tan vỡ không phải vì hết yêu, mà vì áp lực nặng nề từ mẹ chồng. Bà luôn cho rằng tôi, một cô gái tỉnh lẻ tự thân lập nghiệp, không xứng đáng với đứa con trai có mác thành phố của bà. Đỉnh điểm là khi tôi sinh bé Bống, sự lạnh nhạt và những lời chì chiết về việc “không biết sinh con trai để nối dõi” đã đẩy tôi đến quyết định ly hôn, ra đi tay trắng và giành quyền nuôi con. Ngày ra tòa, mẹ Nam còn cao ngạo tuyên bố rằng con trai bà sẽ sớm cưới được một tiểu thư đài các, giàu sang gấp vạn lần tôi, và đứa cháu gái này bà cũng chẳng thèm ngó ngàng tới.
Sau ly hôn, tôi lao vào công việc kinh doanh thời trang và may mắn gặt hái được nhiều thành công, cuộc sống của hai mẹ con dần trở nên sung túc. Trong khi đó, tôi nghe phong phanh Nam được mẹ mai mối cho một cô tiểu thư “lá ngọc cành vàng”, gia thế khủng ở một tổng công ty lớn, người mà bà luôn tự hào khoe khoang với xóm giềng là “vợ hiền dâu thảo, môn đăng hộ đối”.
Tôi dắt bé Bống bước vào sảnh tiệc. Giữa khán phòng lộng lẫy, gia đình chồng cũ đang xúng xính trong những bộ trang phục sang trọng, hớn hở tiếp đón quan khách. Mẹ Nam nhìn thấy mẹ con tôi thì nụ cười trên môi chợt khựng lại, ánh mắt bà lộ rõ vẻ khinh khỉnh và đề phòng. Bà tiến lại gần, giọng mỉa mai nhỏ đủ hai mẹ con nghe thấy:
“Cô cũng mặt dày gớm, dám dẫn con đến đây à? Định xin xỏ hay phá hoại gì thì từ bỏ đi nhé. Con dâu mới của tôi là thiên kim tiểu thư, không chấp loại người như cô đâu.”
Tôi không giận, chỉ mỉm cười lịch sự, chỉnh lại chiếc váy công chúa cho con gái rồi đáp lời: “Cháu đến chúc phúc cho anh Nam thôi ạ. Dù sao anh ấy cũng là bố của Bống.”
Đúng lúc đó, MC dõng dạc thông báo buổi lễ bắt đầu. Đèn trong hội trường vụt tắt, chỉ còn ánh đèn LED sân khấu tập trung vào lối đi chính. Chú rể bước ra, và ngay sau đó, cánh cửa lớn mở rộng để cô dâu tiến vào. Cô dâu khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy, che nửa khuôn mặt sau lớp voan mỏng, chậm rãi bước đi trong tiếng vỗ tay rầm rộ.
Khi cô dâu lên tới sân khấu và vén màn che mặt lên, nụ cười trên môi tôi càng lúc càng rạng rỡ. Nhưng trái ngược với sự rạng ngời của tôi, trên bục lễ đài, chú rể và mẹ chồng cũ của tôi đứng ch:ế:t trân tại chỗ. Gương mặt mẹ Nam từ hồng hào, hạnh phúc bỗng chốc chuyển sang trắng bệch, t:ái m:ét không còn một giọt m:á:u. Nam thì r:un r:ẩy, mắt trợn trừng nhìn về phía bàn tiệc của tôi, rồi nhìn sang cô dâu bên cạnh như không tin vào mắt mình.
Bởi vì, cô dâu “thiên kim tiểu thư” mà bà mẹ chồng cũ luôn tự hào, người mà họ cung phụng và tốn bao công sức để rước về, chính là………….
Linh – cô em họ xa, đồng thời là trợ lý thân cận nhất của tôi tại chuỗi cửa hàng thời trang.
Cách đây một năm, Linh và Nam vô tình quen nhau trong một buổi tiệc của đối tác.
Cách đây một năm, Linh và Nam vô tình quen nhau trong một buổi tiệc của đối tác. Khi đó, Linh đại diện cho chuỗi thương hiệu của tôi đi giao dịch. Thấy Linh xinh đẹp, sắc sảo, lại đi xe sang và nắm trong tay quyền điều hành cả một hệ thống cửa hàng, Nam lập tức si mê và lầm tưởng cô là một tiểu thư khuê các, người thừa kế duy nhất của một gia tộc giàu có.
Đáng nói là, Linh hoàn toàn không biết Nam chính là gã chồng cũ tồi tệ mà tôi hay kể, cho đến khi Nam dẫn cô về ra mắt gia đình và cô nhìn thấy bức ảnh cũ của tôi chụp chung với anh ta bị vứt trong góc kho. Khỏi phải nói, Linh đã tức giận đến mức nào. Cô định chia tay ngay lập tức, nhưng chính tôi đã cản lại. Tôi bảo Linh cứ thuận theo tự nhiên, để xem sự hám danh lợi và thói khinh người của gia đình họ sẽ dẫn họ đi đến đâu.
Và cái kết ngày hôm nay chính là câu trả lời hoàn hảo nhất.
Màn lật bài ngửa giữa hôn lễ
Trên sân khấu, khi tiếng nhạc vừa dứt, Linh không vội vàng làm lễ. Cô cầm chiếc micro từ tay MC, nở nụ cười rạng rỡ nhưng ánh mắt lại lạnh lùng quét qua Nam và bà mẹ chồng cũ đang đứng run rẩy bên cạnh. Linh dõng dạc nói:
“Trước khi hôn lễ chính thức bắt đầu, con muốn giới thiệu với toàn thể hai bên họ hàng một người đặc biệt. Nếu không có người ấy nâng đỡ, dạy bảo và giao cho con quyền quản lý toàn bộ chuỗi thương hiệu thời trang trị giá hàng chục tỷ đồng, thì đã không có một ‘thiên kim tiểu thư’ như mọi người vẫn gọi ngày hôm nay. Đó chính là chị họ, đồng thời là người sếp tối cao của con.”
Linh đưa tay hướng thẳng về phía bàn của tôi:
“Xin nhiệt liệt chào mừng chị Mai và cháu Bống đã đến tham dự!”
Cả khán phòng đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía mẹ con tôi, tiếng vỗ tay vang lên rầm rộ. Lúc này, mẹ Nam không chịu nổi cú sốc quá lớn, bà loạng choạng lùi lại phía sau, suýt chút nữa thì ngã quỵ nếu không bấu chặt vào cạnh bàn trang trí. Gương mặt bà xám xịt như tro tàn, đôi môi lắp bắp không ra tiếng. Nam thì nhìn tôi, rồi nhìn Linh, miệng há hốc đầy nhục nhã và bàng hoàng.
Hóa ra, nàng dâu vàng ngọc mà bà tự hào, gia thế khủng mà bà đi khoe khắp đầu làng ngõ xóm, suy cho cùng cũng chỉ là cấp dưới, là người làm thuê cho chính đứa con dâu tỉnh lẻ mà bà từng xua đuổi ba năm trước.
Cái kết cho những kẻ cạn tình
Tôi thong thả dắt tay bé Bống step lên sân khấu trong sự ngỡ ngàng của tất cả quan khách. Tôi trao cho Linh một cái ôm chúc mừng, rồi quay sang nhìn hai con người đang đứng “chết trân” bên cạnh.
Tôi khẽ mỉm cười, ghé sát tai mẹ chồng cũ, nói đủ cho bà nghe:
“Mẹ thấy con dâu mới thế nào ạ? Rất môn đăng hộ đối đúng không mẹ? Chúc mừng mẹ đã toại nguyện nhé!”
Nói rồi, tôi ra hiệu cho Linh. Linh mỉm cười, tháo chiếc nhẫn cưới đặt vào tay Nam trước sự chứng kiến của hàng trăm con người. Cô nói nhẹ tênh: “Đám cưới này đến đây là kết thúc được rồi. Tôi không thể gả vào một gia đình có người mẹ độc ác và người chồng nhu nhược, từng bỏ rơi vợ con như vậy. Các chi phí tiệc cưới hôm nay, coi như tôi bố thí cho anh.”
Tôi dắt tay bé Bống và cùng Linh hiên ngang bước ra khỏi sảnh tiệc, để lại sau lưng một đống hỗn loạn, tiếng xì xào bàn tán nhục nhã của quan khách và gương mặt thất thần của gia đình chồng cũ. Bước ra cửa trung tâm hội nghị, ánh nắng sau cơn mưa chiếu rọi rực rỡ. Tôi hít một hơi thật sâu, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Cuối cùng thì, luật nhân quả dẫu có đến muộn, nhưng chưa bao giờ bỏ sót một ai.




