Chồng Bỗng Tử Tế Lạ Thường, Tự Tay Nấu Bữa Sáng Cho Tôi… Đưa Thư Ký Ăn Thử, 10 Phút Sau Cô Ta Lăn Đùng Ra Đất……

Chồng Bỗng Tử Tế Lạ Thường, Tự Tay Nấu Bữa Sáng Cho Tôi… Đưa Thư Ký Ăn Thử, 10 Phút Sau Cô Ta Lăn Đùng Ra Đất……
Tôi đứng giữa phòng làm việc rộng lớn của công ty, mùi cháo lươn thơm ngậy vẫn còn vương vấn trên mặt bàn gỗ bóng loáng. Không khí xung quanh dường như ngột ngạt lạ thường. Gia Bảo vừa rời đi với vẻ mặt khó hiểu, còn Kim Oanh thì ôm chặt cặp lồng cơm bước ra ngoài, nụ cười tươi rói trên môi. Trong lòng tôi, một nỗi bất an dâng trào không tên, như có tiếng chuông báo động vang vọng từ sâu thẳm trái tim. Tôi là Nguyễn Mai Phương, phó tổng giám đốc công ty thực phẩm sạch An Lành – một người phụ nữ ba mươi tư tuổi, đang mang thai tháng thứ ba với bao hy vọng mong manh về một gia đình trọn vẹn. Ba năm hôn nhân với Trần Gia Bảo, tổng giám đốc công ty, từng là khoảng thời gian ngọt ngào, nhưng giờ đây nó dạy tôi bài học đau đớn rằng, khi đàn ông thay đổi đột ngột, thường ẩn chứa những điều không lành mạnh đằng sau.
Những tháng gần đây, anh ấy thay đổi hẳn. Đi làm từ tờ mờ sáng, về nhà khi trời đã khuya mịt, trên áo luôn thoang thoảng mùi nước hoa lạ lẫm không phải của tôi. Chiếc điện thoại anh luôn úp mặt xuống bàn, mật khẩu thay đổi liên tục. Tôi đã cố gắng nhắm mắt làm ngơ, tự an ủi bản thân rằng chỉ cần đứa con chào đời, mọi thứ sẽ trở lại như xưa. Chúng tôi đã vượt qua bao khó khăn để có được đứa bé này. Tôi từng bị hiếm muộn, phải chạy chữa khắp nơi, Gia Bảo ngày ấy còn quỳ xuống van xin tôi kiên trì. Vậy mà giờ đây, tất cả dường như chỉ là vỏ bọc.
Sáng nay, mọi thứ càng lạ lùng hơn. Từ năm giờ sáng, Gia Bảo đã dậy, lọ mọ vào bếp. Cô Tư Liên – người giúp việc già trong nhà – kể lại với giọng run run rằng anh đuổi bà ra ngoài, tự tay xắn tay áo nấu nồi cháo lươn. Hương thơm lan tỏa khắp căn nhà ống hai tầng ở ngoại ô Hà Nội. Anh cẩn thận đong đếm từng nguyên liệu, rồi mang cặp lồng đến công ty cho tôi. Lần đầu tiên sau nửa năm trời, tôi thấy chồng mình đặt bữa sáng ngay trước mặt, giọng nói dịu dàng đến mức khiến tôi rùng mình: “Em ăn đi cho ấm bụng, vì con mà.” Ánh mắt anh nhìn tôi lúc ấy sao mà lạ lẫm, như đang che giấu điều gì đó sâu thẳm. Sự dịu dàng bất thường ấy khiến sống lưng tôi buốt giá, như có luồng gió lạnh từ địa ngục thổi qua.
Tôi đưa bát cháo cho Kim Oanh – cô thư ký trẻ hai mươi ba tuổi vừa vào công ty được bốn tháng. Cô ta nhận lấy với vẻ vui mừng, mắt long lanh: “Cảm ơn chị Phương nhiều ạ, em đói lắm rồi.” Khi Oanh húp từng thìa cháo nóng hổi, tôi để ý Gia Bảo đứng sững người ở góc phòng, mặt anh tái mét như gặp ma. Một cô gái trẻ trung, xinh đẹp, ánh mắt nhìn sếp luôn mềm mại hơn mức cần thiết. Tôi đã nhiều lần bắt gặp những cái liếc mắt vụng trộm, những nụ cười lén lút trong hành lang, nhưng vì đang mang thai, vì muốn giữ mái ấm gia đình, tôi chọn cách im lặng chịu đựng. Hôm nay, khi Oanh vui vẻ khen ngon, mặt Gia Bảo như bị ai tát mạnh vào, anh đứng bật dậy, tay run run.
Chưa đầy mười lăm phút sau, tiếng hét thất thanh vang vọng từ khu vực thư ký khiến cả tầng văn phòng chấn động. “Áaa! Đau quá!” Oanh ôm chặt bụng, mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi túa ra như tắm. Máu bắt đầu rỉ ra từ dưới váy cô ta, loang lổ trên sàn gạch. Nhân viên hoảng loạn chạy tán loạn, ai nấy đều gọi cấp cứu. Gia Bảo lao ra từ cuối hành lang như một con thú bị thương, mắt anh trợn trừng nhìn Oanh nằm quằn quại dưới đất, rồi nhìn chằm chằm vào cặp lồng cơm đổ nghiêng. Trong khoảnh khắc chết chóc ấy, anh buột miệng: “Sao lại là cô ta? Không phải chứ…” Câu nói ngắn ngủi ấy như lưỡi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim tôi. Bát cháo ấy vốn không dành cho Oanh. Nó dành cho tôi. Dành cho đứa con vô tội trong bụng tôi.
Tôi đứng chết lặng, tay siết chặt bụng dưới, nước mắt trào ra không kìm nén nổi. Cảm giác như có ai đó vừa rút hết một nửa mạng sống của tôi ra khỏi cơ thể. Xe cấp cứu hú còi lao tới, chở Oanh đi trong tình trạng nguy kịch. Tôi theo sau đến bệnh viện, lòng đau như cắt. Gia Bảo mất hết bình tĩnh khi bước vào phòng cấp cứu. Anh gọi Oanh là “em”, giọng run rẩy đến mức lạc hẳn: “Em cố lên, anh ở đây mà.” Khi bác sĩ báo tin cô ta bị sảy thai và khả năng mang thai lần sau rất thấp, anh sụp đổ hoàn toàn. Ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt từng kiên cường. Tôi chưa bao giờ thấy anh như vậy. Ba năm chung sống, anh chưa một lần rơi lệ khi tôi ốm đau nằm liệt giường. Vậy mà vì cô thư ký trẻ tuổi ấy, anh đau đớn như mất cả thế giới.
Bác sĩ Hải – người trực tiếp theo dõi thai kỳ của tôi – bước ra với khuôn mặt nghiêm trọng. Bà nói trong mẫu cháo còn sót lại chất lạ, thuộc nhóm gây co bóp tử cung mạnh, có thể dẫn đến sảy thai hoặc nguy hiểm tính mạng. Gia Bảo lập tức lao tới, giọng the thé đổ tội cho tôi: “Có thể Phương đã bỏ gì đó vào khi tôi không để ý! Cô ấy ghen tuông mà!” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, người đàn ông từng thề thốt yêu tôi suốt đời. Lần đầu tiên, tôi thấy khuôn mặt anh méo mó, biến dạng vì nói dối. Nỗi đau phản bội dâng trào, khiến tôi muốn gào khóc nhưng tôi kìm lại. Bình thản trước mặt công an, tôi đáp: “Xin các anh kiểm tra camera công ty, kiểm tra dấu vân tay trên cặp lồng, và xác minh toàn bộ lịch trình của chồng tôi từ nhà đến công ty hôm nay.”
Tôi biết rõ mình đang đối mặt với sự thật tàn khốc, nhưng không thể lùi bước. Nhờ Thảo – trợ lý thân tín đã theo tôi nhiều năm – chúng tôi lén kiểm tra camera. Hình ảnh rõ ràng:……………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇
Gia Bảo đưa cặp lồng cho Nam, em họ ruột của anh, ở khu vực kỹ thuật sau đó. Nam vội vã mang túi rác đen đi phi tang. Cô Tư Liên cũng khai báo rằng Gia Bảo nấu cháo xong liền gặp Nam ở cổng phụ công ty. Tất cả các mảnh ghép dần khớp lại một cách lạnh lùng. Bát cháo được trộn thuốc độc, cố tình hướng đến tôi và đứa con trong bụng. Thế nhưng, Oanh đã vô tình trở thành vật thế mạng. Người đàn ông định hại vợ con ruột lại vô tình giết chết chính đứa con ngoài giá thú của mình. Nỗi kinh hoàng khiến tôi run rẩy, nước mắt rơi lã chã. Làm sao anh có thể nhẫn tâm đến vậy?
Trong cuộc họp cổ đông khẩn cấp, không khí căng như dây đàn. Tôi bình tĩnh đứng dậy, đưa ra từng chứng cứ không thể chối cãi: những tin nhắn tình tứ của Gia Bảo hứa hẹn với Oanh sẽ đưa cô ta lên vị trí phó tổng giám đốc thay tôi, bảng chi phí căn hộ cao cấp và spa sang trọng lên đến hơn sáu trăm triệu đồng rút từ quỹ công ty, cùng hàng loạt hồ sơ dự án ma nhằm biển thủ tiền bạc. Hắn còn cố ép tôi ký giấy ủy quyền cổ phần khi tôi đang yếu đuối nhất vì mang thai. Bà Cúc, mẹ chồng tôi, đứng phắt dậy, chỉ trích gay gắt: “Đàn bà không giữ được chồng thì phải xem lại bản thân mình đi, đừng có kéo cả nhà vào chuyện xấu hổ này!” Giọng bà the thé, đầy vẻ khinh miệt.
Nhưng khi tôi đưa ra đoạn ghi âm cuộc gọi giữa Gia Bảo và Duyên – người phụ nữ cung cấp thuốc độc – bà Cúc sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu. Giọng tôi run run nhưng kiên định: “Mẹ ơi, con trai mẹ định hại con dâu và cháu nội của mẹ. Nhưng cuối cùng, hắn đã hại chính đứa cháu ngoài giá thú của chính mình.” Bà Cúc ngồi phịch xuống ghế, hai tay run rẩy, không thốt nên lời. Cả phòng họp im bặt, chỉ còn tiếng thở dồn dập.
Đêm hôm đó, Gia Bảo quỳ sụp xuống trước mặt tôi trong căn phòng khách tối om. Nước mắt anh lăn dài, giọng ngọt ngào van xin: “Anh sai rồi em ơi, anh bị cám dỗ nhất thời. Anh yêu em và con mà. Tha cho anh lần này đi…” Nhưng tôi đã chuẩn bị từ trước. Camera bí mật vẫn đang quay. Khi hắn tiến lại gần, cố ép tôi ký tờ giấy, tôi gửi tín hiệu khẩn cấp. Cánh cửa sau bật mở, mẹ tôi và đội công an ập vào. Hắn bị bắt ngay trong tư thế đe dọa vợ đang mang thai. Chiếc còng tay lạnh ngắt khép lại trên cổ tay anh. Gia Bảo quay sang nhìn tôi, đôi mắt đầy căm hận và tuyệt vọng, nhưng tôi chỉ lặng lẽ đặt tay lên bụng, thì thầm với con: “Mẹ sẽ bảo vệ con.”
Sau phiên tòa kéo dài, Gia Bảo lĩnh án nặng vì tội giết người và chiếm đoạt tài sản. Nam và Duyên cũng bị trừng phạt xứng đáng. Kim Oanh trở về quê với mẹ già, mang theo nỗi đau mất con và những ảo tưởng tan vỡ về một tương lai tươi sáng bên người đàn ông có vợ. Còn tôi, sau những tháng ngày vật vã, đã sinh con gái khỏe mạnh, đặt tên là An Nhiên – biểu tượng cho sự bình an mà tôi khao khát. Cùng với mẹ ruột, tôi vực dậy công ty An Lành từ đống tro tàn, đưa nó trở lại quỹ đạo phát triển.
Cuộc sống giờ đây không còn những câu đường mật ngọt ngào từ người đàn ông từng là chồng, nhưng mỗi sáng thức dậy nhìn con gái cười khanh khách, tôi biết mình đã chọn đúng. Tôi từng tin rằng một đứa con sẽ gắn kết gia đình, sẽ thay đổi mọi thứ. Nhưng tôi đã nhầm. Một người đàn ông có thể tự tay nấu bát cháo lươn thơm ngon cho vợ bằng tình yêu, cũng chính người ấy có thể trộn vào đó mưu đồ đen tối để hại vợ con. Sự thật phũ phàng đã được tôi phơi bày trước ánh sáng công lý.
Có những mái nhà cần dũng cảm bước ra để tìm lại tự do, và có những nỗi đau phải vượt qua để trở nên mạnh mẽ hơn. Sự nhẫn nhịn mù quáng không bao giờ là cái giá phải trả để giữ một người đàn ông không xứng đáng. Tôi nhìn An Nhiên chập chững tập đi trong sân nhà, nhìn mẹ tôi tất bật vun vén công việc, và thầm cảm ơn trời đất vì cái ngày định mệnh ấy. Nếu không có sự cảnh giác của một người mẹ, nếu không có Kim Oanh vô tình ăn thay, có lẽ con gái tôi đã không kịp chào đời. Dù cay đắng tột cùng, tôi vẫn thấy cuộc đời công bằng theo cách riêng của nó. Kẻ gieo gió thì phải gặt bão, còn tôi đã chọn đứng vững giữa cơn mưa tầm tã, không khuất phục.
Tôi ngước nhìn bầu trời Hà Nội trong xanh, nơi những đám mây đen dần tan biến. Tôi đã vượt qua cơn bão tố bằng chính đôi chân kiên cường của mình, để lại sau lưng những bóng đen u ám của quá khứ. Giờ đây, tôi sống, tôi thở, bên cạnh con gái bé nhỏ – nguồn sức mạnh lớn lao nhất. Cuộc đời tôi giờ đây trọn vẹn và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, sẵn sàng đón nhận những ngày tháng tươi đẹp phía trước.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!