3 Năm Mất Tιп Tức Mẹ Ruột, KҺȏпg Ngờ AпҺ Lạι Tìm TҺấү Troпg NҺà Vợ Cũ…

3 Năm Mất Tιп Tức Mẹ Ruột, KҺȏпg Ngờ AпҺ Lạι Tìm TҺấү Troпg NҺà Vợ Cũ….
Tôi chết lặng khi bước chân vào căn nhà gỗ cũ kỹ, mái tôn han gỉ nằm lọt thỏm giữa triền núi Hà Giang. Gió lạnh buốt cắt da cắt thịt thổi qua khe vách, mang theo mùi khói bếp củi quyện với thuốc nam nồng nặc. Tim tôi thắt lại, đôi chân như chôn cứng. “Mẹ ơi… sao mẹ lại ở đây?” Giọng tôi run rẩy, mắt nhìn chằm chằm vào người phụ nữ gầy guộc nằm trên chiếc giường gỗ thô sơ. Đó là mẹ tôi, bà Mến. Mái tóc bạc trắng nhiều hơn tôi nhớ, da dẻ nhăn nheo, tay chân chỉ còn da bọc xương. Bà mở mắt, nhìn tôi vài giây, rồi nước mắt trào ra không kìm được. “Phúc con… con là Phúc phải không con?”
Tôi quỳ sụp xuống bên giường, nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của mẹ. Da bà lạnh buốt như đá, mạch đập yếu ớt dưới đầu ngón tay tôi. Tim tôi đập thình thịch như muốn vỡ tung, nghẹn họng đến mức không thốt nên lời. Chỉ cách đó vài mét, Thanh Tâm – vợ cũ của tôi – đang đứng im lìm, tay vẫn cầm nồi thuốc đang sôi sùng sục trên bếp củi. Ánh mắt cô né tránh, nhưng tôi thấy rõ sự mệt mỏi sâu thẳm và một nỗi gì đó day dứt không nguôi. Bên cạnh cô là cậu bé gầy guộc khoảng bốn tuổi, đôi mắt đen lay láy nhìn tôi không chớp. Cậu bé níu vạt áo tôi từ chiều, giọng non nớt: “Chú giúp bà cháu với… bà cháu ho suốt đêm.” Lúc ấy tôi chưa nghĩ gì nhiều. Nhưng giờ đây, mọi thứ như sụp đổ hoàn toàn.
Tôi lên Hà Giang chuyến này chỉ vì lời mời của tổ chức thiện nguyện. Xe bán tải lắc lư trên những con đường ngoằn ngoèo, vực sâu hun hút bên dưới khiến tim tôi luôn thót lại. Tôi muốn trốn khỏi Hà Nội vài ngày, trốn những cuộc gọi từ bệnh viện, trốn những lời xì xào trên mạng về quỹ từ thiện bị nghi ngờ. Tôi là bác sĩ, quen với ánh mắt trông chờ của người dân bản. Nhưng chưa từng ngờ chuyến đi này lại lật tung cả cuộc đời mình theo cách đau đớn đến thế.
Nhưng lúc đó tôi không hề biết rằng sự thật phía sau hoàn toàn khác. Không ai trong nhà hiểu chuyện gì đang xảy ra. Mẹ tôi vốn ở Hà Nội với anh Long – anh trai tôi. Anh nói mẹ khỏe, chỉ hơi yếu tim thôi. Tôi tin. Bốn năm nay sau ly hôn với Thanh Tâm, tôi cố quên hết, cố xây dựng lại cuộc sống. Giờ mẹ nằm đây, trong căn nhà rách nát này, bên cạnh người phụ nữ mà tôi từng oán trách suốt bốn năm trời.
Tối hôm đó, tôi ngồi bên giường mẹ, bắt mạch cho bà dưới ánh đèn dầu leo lét. Tim bà yếu, phổi có tiếng ran nặng. Bệnh kéo dài rồi. An Kỳ – cậu bé – ngồi im lặng ở góc nhà, đôi mắt giống tôi đến lạ lùng. Cách nhíu mày, cách mím môi khi lo lắng. Thanh Tâm đưa nước cho mẹ, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy mệt mỏi: “Anh lên đây làm thiện nguyện à?” Tôi gật đầu, cổ họng nghẹn lại. “Mẹ ở đây bao lâu rồi?” Cô im lặng một lúc, ánh mắt buồn bã: “Ba năm hai tháng.” Ba năm! Tôi chưa từng biết. Tôi từng gọi về nhà, anh Long nói mẹ khỏe, đang dưỡng bệnh ở quê. Tôi tin anh. Lúc ấy tôi nghĩ anh là chỗ dựa duy nhất.
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ, sao mẹ lại ở đây? Sao không ở Hà Nội với anh Long?” Bà Mến lắc đầu, nước mắt lăn dài trên má nhăn. “Mẹ tự nguyện con ạ… khí hậu núi tốt cho tim.” Câu trả lời nghe vô lý đến mức tim tôi nhói đau. Mẹ suy tim nặng, sao lại lên vùng cao không bệnh viện lớn? Tôi bước ra hiên, gió núi thổi mạnh khiến da tôi nổi da gà. Thanh Tâm đang rửa bát, tay thoăn thoắt dưới nước lạnh. “Em giải thích đi.” Cô không nhìn tôi, giọng trầm xuống: “Mẹ anh ở đây ba năm. Anh có hỏi đâu.” Lời cô sắc như dao cứa vào tim. Tôi siết chặt tay đến run. Anh Long nói gì? Anh ấy bảo mẹ lú lẫn, hay quên, nói linh tinh. Tôi gọi điện cho anh ngay. Giọng anh Long bình thản: “Phúc à, mẹ tự xin về quê. Anh chỉ giúp thôi.” Nhưng ông Sáu Hòa – hàng xóm – kể khác. Ông thấy chiếc xe bảy chỗ biển Hà Nội, anh Long nói gắt, mẹ lên xe tay run run. Không phải tự nguyện.
Mọi thứ bắt đầu rối tung trong đầu tôi. An Kỳ gọi tôi là “chú”, nhưng ánh mắt cậu bé khiến tim tôi nhói buốt. Thanh Tâm quát cậu bé đừng nói bậy, nhưng đã muộn. Tôi nhìn cậu bé, rồi nhìn cô. “Con gọi tôi là gì?” Cậu bé cúi đầu, không gian đông cứng. Bốn năm trước, tôi ly hôn Thanh Tâm vì tin cô phản bội. Có clip cô vào khách sạn với ông trưởng khoa. Tôi giận dữ, ký đơn ly hôn trong nỗi đau tột cùng. Cô nói đứa bé không giữ được. Giờ đây, cậu bé này đứng trước mặt tôi, giống tôi đến từng chi tiết: cái mũi, đường chân tóc, cả cách nghiêng đầu.
Tôi ở lại vài ngày. Mỗi sáng thức dậy nghe tiếng An Kỳ xếp sỏi ngoài sân, nghe mẹ ho khan từng cơn khiến lòng tôi quặn thắt. Thanh Tâm chăm sóc mẹ chu đáo, như con dâu thật sự. Cô lau mồ hôi cho mẹ, đút từng thìa cháo, giọng ru êm ái trong đêm khuya. Tôi hỏi cô về quá khứ. Cô đưa tôi xem clip dài hơn – camera hành lang khách sạn. Đoạn tôi nhận chỉ là cắt ghép. Cô bước ra với đồng nghiệp nữ, không có cảnh riêng tư. “Anh Long đến tìm em, bảo nếu không ký ly hôn thì tung clip cho hội đồng bệnh viện.” Cô chấp nhận mang tiếng xấu để tôi không mất cơ hội tu nghiệp. “Em chưa từng phản bội anh.” Lời cô rơi xuống nặng trĩu, khiến tôi ôm đầu, ký ức quay cuồng như sóng dữ. Nước mắt tôi trào ra không kìm được, vị mặn chát lan trong miệng.
Rồi giấy khai sinh của An Kỳ. Tên Nguyễn An Kỳ, cha trống. Sinh non 32 tuần, ngay sau ly hôn. Tôi run tay tính lại thời gian. Đứa bé là con tôi. Thanh Tâm nhìn tôi, mắt đỏ hoe: “Em chờ anh hỏi bốn năm nay.” Tôi muốn làm xét nghiệm ADN. Cô gật đầu, giọng nghẹn: “Em chờ câu đó từ lâu.”
Nhưng drama chưa dừng lại. Tôi về Hà Nội. Căn nhà cũ của mẹ giờ mang tên anh Long. Di chúc mẹ ký trước khi lên Hà Giang. Tôi sững sờ, tay lạnh ngắt. Anh Long cười nhạt: “Mẹ già rồi, chú bận.” Chữ ký mẹ run rẩy, méo mó. Ông Sáu Hòa kể mẹ khóc suốt khi ký, tay run đến mức không cầm nổi bút. Tôi tìm Minh Trọng – đồng nghiệp cũ. Anh thừa nhận với giọng run run: “Anh Long thuê quay clip cắt ghép. Anh ấy muốn em trai tách khỏi vợ để dễ chiếm tài sản.” Scandal quỹ từ thiện cũng do anh Long dàn dựng. Tôi bị đình chỉ công tác. Mẹ nghe tin lên cơn khó thở nặng, phải nhập viện huyện. An Kỳ khóc vì bạn trêu “ba con ăn cắp tiền”, tiếng khóc non nớt khiến tim tôi vỡ vụn.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
……………………………………………
Tôi ngồi bên giường mẹ ở bệnh viện huyện, tay nắm chặt tay bà. Mùi thuốc khử trùng nồng nặc, tiếng máy thở đều đều. Mẹ nhìn tôi, giọng yếu ớt: “Phúc con, má tin con… nhưng người ta không tin.” Nước mắt bà lăn dài trên gò má hóp. An Kỳ nép vào lòng Thanh Tâm ngoài hành lang, mắt sưng đỏ hoe. Lúc ấy tôi mới thực sự sụp đổ. Danh dự, công việc, mẹ, con trai – tất cả như tan vỡ thành từng mảnh. Nhưng cũng chính lúc chạm đáy, tôi quyết định không im lặng nữa. Nỗi đau bấy lâu dồn nén khiến tôi run rẩy, nhưng cũng mang lại sức mạnh lạ lùng.
Thanh Tâm lén ghi âm được anh Long thừa nhận cho mẹ uống thuốc ngủ để ký di chúc. “Tôi cho uống thuốc an thần nhẹ để bà khỏi kích động.” Giọng anh ta trong file ghi âm lạnh tanh. Tôi gửi cho luật sư Bảo – bạn cũ. Nhưng USB bị xóa khi chuyển đi. Ai đó theo dõi. Anh Long gọi điện đe dọa, giọng hằn học. Quỳnh – vợ anh Long – bất ngờ liên lạc. Cô đưa bản sao ghi âm, mắt thâm quầng, cổ tay có vết bầm tím. “Tôi không muốn con tôi lớn lên trong nhà như thế.” Cô kể anh Long vay 10 tỷ xã hội đen, cần nhà và tài sản để thế chấp. Ban đầu chỉ vì tiền, sau là vì ghen tị. Từ nhỏ anh Long luôn bị so sánh với tôi – đứa em học giỏi hơn, được mẹ tự hào hơn. Nỗi tủi hờn ấy tích tụ thành hận thù.
Phiên tòa sơ thẩm, chúng tôi thua. Video ghi âm bị bác vì không nguyên bản. Mẹ khóc: “Hay là thôi con, mẹ già rồi, không muốn anh em chia rẽ.” Tôi suýt buông xuôi, lòng nặng trĩu. Nhưng Thanh Tâm nắm tay tôi, bàn tay ấm áp sau bao năm xa cách: “Anh đã mất em bốn năm vì im lặng. Lần này đừng lặp lại.” Ánh mắt cô kiên định khiến tôi nghẹn ngào.
Chúng tôi tìm được bệnh án: mẹ uống thuốc an thần liều cao trước khi ký. Bác sĩ Hùng xác nhận bà không đủ minh mẫn. Ông Sáu Hòa đưa video gốc từ camera công chứng: mẹ lắc đầu, tay run, môi mấp máy “không muốn”. Phiên phúc thẩm, mọi thứ đảo chiều. Anh Long đứng dậy gào trong tòa: “Từ nhỏ mẹ chỉ thương nó! Tôi thừa thãi!” Mẹ khóc nức nở: “Mẹ chưa bao giờ thương con ít hơn.” Bản án tuyên di chúc vô hiệu. Anh Long bị ba năm tù vì cưỡng ép, làm giả tài liệu.
Tôi có quyền đòi lại hết. Nhưng nhìn Quỳnh bế con trai anh Long đến xin giúp, thằng bé gầy guộc nép vào mẹ, tôi không nỡ. Tôi điều chỉnh: giữ phần cho mẹ và con tôi, phần còn lại làm quỹ ủy thác cho cháu đến 18 tuổi. Anh Long trong trại tạm giam nhìn tôi qua kính, nước mắt rơi: “Cậu không cần làm vậy.” Tôi đáp: “Không phải cho anh. Cho thằng bé.”
Ba tháng sau, tôi mở phòng khám nhỏ ở Hà Giang. Tấm biển gỗ giản dị: Phòng khám cộng đồng Phúc An. Không thu phí người nghèo. Mỗi chiều, An Kỳ chạy ùa vào ôm tôi: “Ba ơi, con đọc được chữ rồi nè!” Giấy khai sinh giờ đã có tên tôi. Thanh Tâm đứng tựa cửa, mỉm cười mệt mỏi nhưng ấm áp. Chúng tôi chưa cưới lại. Không cần giấy tờ. Chỉ cần những bữa cơm chung, những buổi tối ngồi bên hiên nghe gió núi vi vu, những lần cùng đưa con đi học. Tâm chạm nhẹ tay tôi, ánh mắt lặng lẽ nói lên bao điều không cần lời.
Mẹ sức khỏe hồi phục dần. Bà đan áo cho An Kỳ, giọng nhẹ nhàng: “Mẹ phải sống thêm mấy chục năm coi tụi nhỏ lớn.” Tôi cười, nhưng lòng vẫn nhói đau. Bốn năm mất mát không thể lấy lại. Anh Long vẫn đang trả giá. Quỳnh thỉnh thoảng gửi thư, kể anh ấy đang học làm lại từ đầu. Tôi đọc mà không nói gì, chỉ gấp lại cẩn thận, lòng đầy tiếc nuối.
Tối nay, cả nhà quây quần bên mâm cơm giản dị. Canh rau cải, cá kho, cà muối. An Kỳ gắp thức ăn cho mẹ: “Bà ăn nhiều vô lớn nha.” Mẹ cười, mắt long lanh hạnh phúc. Thanh Tâm ngồi cạnh tôi, khẽ chạm tay. Ngoài hiên, trăng lên chậm rãi. Gió núi vẫn thổi, mang theo hơi lạnh quen thuộc. Tôi nhìn con trai, nhìn vợ cũ giờ là chỗ dựa vững chắc, nhìn mẹ – người đã chịu đựng thầm lặng ba năm. Mọi thứ không hoàn hảo. Vết thương vẫn còn. Tôi từng mất tất cả vì tin sai, vì không lắng nghe. Giờ đây, ngồi đây, tôi chỉ thấy tiếc nuối vì những năm tháng đã qua. Nhưng ít nhất, chúng tôi còn nhau. Và lần này, tôi sẽ không để ai bóp méo gia đình mình nữa. Cuộc đời cứ thế, đôi khi phải đau mới thấy rõ ai thật sự ở bên.
Lưu ý: Nội dung bài viết được hỗ trợ thực hiện bởi công nghệ trí tuệ nhân tạo, những tình huống, nhân vật trong câu chuyện hoàn toàn là hư cấu, nhằm mục đích răn dạy những quan điểm, góc nhìn về cuộc sống. bài viết không nhắm đến bất kỳ cá nhân, tổ chức nào!

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!