Chồng Ngoại Tình Ép Tôi Ra Đi Tay Trắng… Không Ngờ Cái Chết Của Anh Khiến Bồ Nhí Vào Tù, Còn Tôi Trở Thành Người Giàu Nhất

Chồng Ngoại Tình Ép Tôi Ra Đi Tay Trắng… Không Ngờ Cái Chết Của Anh Khiến Bồ Nhí Vào Tù, Còn Tôi Trở Thành Người Giàu Nhất
……………………………………………
Tôi đăm đăm nhìn khói hương trầm bay lay lắt trên ban thờ gia tiên, lòng nguội lạnh hơn cả bát canh sườn nấu măng đang đông váng mỡ trên mâm cơm kỷ niệm ba năm ngày cưới. Tiếng lạch cạch tay nắm cửa vang lên giữa đêm khuya vắng lặng, mang theo mùi son phấn lạ. Tuấn bước vào, mùi rượu thoang thoảng xen lẫn mùi nước hoa phụ nữ ngai ngái bám chặt trên cổ áo. Anh ta không nhìn mâm cơm lấy một lần, thẳng tay ném một tập giấy trắng xuống mặt bàn kính. “Cô xem rồi ký đi, sáng mai chúng ta ra tòa.” Tôi đưa mắt nhìn dòng chữ in đậm trên cùng: Thỏa thuận ly hôn. Từng trang giấy lật qua là từng nhát dao cứa vào sự nhẫn nhịn cuối cùng của tôi. Tuấn đúng là một luật sư lão luyện đến mức tính toán không chừa cho tôi một con đường lùi. Căn nhà thuộc về gia đình anh ta – dù mẹ tôi đã bán mảnh đất hương hỏa để có 1 tỷ đặt cọc. Chiếc xe đi kèm khoản nợ ngân hàng tôi phải gánh. Tiền tiết kiệm chung tôi chỉ được chia 1/10 vì tôi ở nhà nội trợ. “Anh tính toán kỹ quá.” Tôi ngước lên, giọng bình thản đến lạ. Tuấn cười nhạt: “Pháp luật nói chuyện bằng chứng cứ. Ký nhanh đi, để tôi còn giải quyết việc khác.” Tôi cầm bút ký tên, không một giọt nước mắt. Chỉ 15 phút để nhét vài bộ quần áo vào vali. Tôi bỏ lại sau lưng người đàn ông đang nhếch mép đắc ý, bắt taxi đến thẳng nhà Mi – cô bạn thân duy nhất. Trên xe, một tin nhắn từ số lạ: “Cảm ơn chị đã nhường chỗ. Chúc chị ra đi tay trắng vui vẻ.” Tôi chặn số, xóa sạch mọi hình ảnh liên quan đến kẻ phản bội. Đêm đó, tôi ngủ một giấc bình yên nhất trong 3 năm qua.
Đúng 7 giờ sáng, điện thoại reo. Màn hình nhấp nháy một số máy bàn. Tôi bấm nghe: giọng một cán bộ công an: “Anh Tuấn đã tử vong tại khách sạn vào rạng sáng nay. Nguyên nhân ban đầu: nhồi máu cơ tim cấp tính, sử dụng rượu và thuốc kích dục quá liều khi quan hệ với một phụ nữ tên Ly. Mời chị đến nhận dạng thi thể.” Tin xét đánh nhưng tôi không choáng váng. Đôi tay tôi vẫn vững vàng. “Tôi sẽ có mặt trong 30 phút.” Mi từ bếp bước ra, thấy tôi ngồi thừ, hỏi: “Có chuyện gì?” Tôi buông một câu gọn lỏn: “Tuấn chết rồi.” Mi suýt đánh rơi ly sữa. Tôi kể lại toàn bộ – giọng bình thản như kể chuyện người dưng. Cái chết đầy nhục nhã: hắn nghênh ngang ném tờ ly hôn vào mặt tôi tối qua để chạy đến bên nhân tình, vậy mà sáng nay, đúng ngày ra tòa, hắn bị tử thần gọi tên. Tôi rửa mặt, búi tóc cao, mặc bộ đồ tối, bước đến cơ quan công an. Màn hình điện thoại của Tuấn vẫn sáng, lưu những dòng tin nhắn chưa kịp xóa: hắn gọi tôi là “mụ vợ quê mùa”, còn Ly vạch sẵn kế hoạch tống cổ bố mẹ hắn vào viện dưỡng lão sau khi cưới để chiếm nhà. Đúng lúc đó, Ly bị dẫn giải đi ngang hành lang – không còn vẻ kiêu ngạo, đầu tóc rũ rượi, lớp trang điểm nhòe nhoẹt. Cô ả vồ lấy tay tôi: “Chị làm chứng cho em, em không g;i;ết anh Tuấn!” Tôi hất tay, lau lại chỗ da vừa bị chạm: “Công an điều tra rõ nguyên nhân rồi. Nhưng tôi có thắc mắc: số tiền tiết kiệm của chồng tôi đâu? Tôi đã tra soát, phát hiện 3 tỷ đồng được chuyển từ điện thoại Tuấn sang tài khoản ảo trước khi xe cấp cứu được gọi.” Ly mặt cắt không máu. Cán bộ điều tra bắt giữ ả vì tội trộm cắp và cố ý không cứu giúp người nguy hiểm.
Bố mẹ chồng tôi hớt hải chạy vào, mẹ Tuấn đấm ngực thùng thục, chỉ tay vào mặt tôi: “Cô là đồ sao chổi! Trả con trai lại cho tôi!” Bà định tát tôi nhưng tôi lùi lại, rút tờ giấy ly hôn từ túi xách, ném xuống bàn: “Con trai bà ép tôi ly hôn tối qua, đuổi tôi ra khỏi nhà tay trắng. Tôi đã rời khỏi nhà ông bà từ tối qua. Bây giờ anh ta sống hay chết không liên quan đến tôi.” Tôi mở ảnh Ly gửi tối qua, Tuấn ôm ả tỉnh tứ. “Đây là lý do…………..
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY 👇👇👇
Anh ta ngoại tình, uống rượu dùng thuốc quá liều nên chết. Còn ả nhân tình đang tính tống cổ ông bà vào viện dưỡng lão đấy.” Mẹ chồng gào lên, lao vào Ly tát túi bụi. Hỗn loạn ngay giữa sảnh công an. Tôi lùi ra một góc, khoanh tay đứng nhìn. Bố chồng lê bước tới: “Dù sao con cũng là vợ nó, lo hậu sự cho trọn đạo.” Tôi đứng thẳng: “Đạo làm vợ ư? Khi bị ép ra khỏi nhà giữa đêm khuya, sao không ai nhắc đạo lý đó? Tôi không lo bất cứ việc gì hết.” Mẹ chồng hét: “Cô ăn ở nhà tôi 3 năm, bây giờ phủi tay à?” Tôi phản pháo: “1 tỷ mẹ tôi bán đất lấy cọc nhà, giấy tờ ông bà để bố chồng đứng tên. Trả lại 1 tỷ đó, nếu không tôi kiện ra tòa.” Bà chối bay chối biến. Tôi hạ giọng: “Tuấn làm luật sư chuyên nhận làm giả giấy tờ, nhận tiền bôi trơn. Tôi có USB chứa bằng chứng. Không trả, tôi giao nộp cho công an – danh dự con trai bà bị bôi tro, tài sản bị phong tỏa.” Bố chồng mặt cắt không máu, kéo vợ lại. Cả gia đình chồng câm nín, lùi ra góc.
Rời khỏi trụ sở, tôi nhận tin nhắn ngân hàng: tài khoản của Tuấn còn 4 tỷ tiết kiệm, 2 tỷ đầu tư. Rồi công ty bảo hiểm gọi: “Hợp đồng bảo hiểm 10 tỷ, người thụ hưởng là chị – vợ hợp pháp.” Tổng cộng 16 tỷ đồng. Tuấn định hôm nay ly hôn xong sẽ đổi người thụ hưởng sang Ly, nhưng ông trời có mắt – tờ đơn ly hôn chưa có phán quyết của tòa, tôi vẫn là người thừa kế duy nhất. Khối tài sản hắn cả đời vơ vét giờ rơi trọn vào tay người đàn bà hắn vừa hắt hủi. Tôi ngồi trong phòng VIP ngân hàng, ký tên nhận toàn bộ. Khi ra về, em gái Ly gọi điện đòi lại túi xách hàng hiệu. Tôi đanh giọng: “Đó là quà tặng từ tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân, tôi có quyền đòi lại. Chị cô đối mặt án tù, muốn thêm tội tẩu tán tài sản chung không?” Ả cúp máy.
Tôi đến văn phòng luật sư, nơi tôi góp 700 triệu ngày đầu thành lập. Luật sư Hùng định coi thường: “Em chỉ là vợ, làm sao can thiệp?” Tôi rõng rạc: “Tôi còn giữ biên lai chuyển khoản. Tôi thừa kế 50% cổ phần của Tuấn. Yêu cầu kiểm toán sổ sách 3 năm qua, nếu mập mờ tôi gửi lên Cục thuế và Bộ Tư pháp.” Hùng mặt tái mét, gật đầu chấp thuận. Tôi bước đi, giày cao gót nện vang hành lang.
Việc đầu tiên với số tiền nhận được: tôi về quê, mua lại ngôi nhà cũ mẹ đã bán với giá cao gấp đôi. Cầm sổ đỏ đặt vào tay mẹ, bà khóc nức nở, ôm tôi như ngày bé. Tối đó, tôi và Mi nâng ly ăn mừng. Tôi xóa sạch mọi hình ảnh, dữ liệu về Tuấn khỏi điện thoại. Ba dự định của tôi: tiền gửi tiết kiệm và đầu tư an toàn; sửa nhà cho mẹ khang trang; học lấy chứng chỉ luật sư để bảo vệ phụ nữ yếu thế. Sáng hôm sau, tôi khoác áo măng tô mới, bước trên vỉa hè rộng lớn, ngẩng cao đầu đón nắng. Phía sau là một cuộc hôn nhân bi kịch đã lùi sâu vào dĩ vãng. Trước mặt là chân trời mới rực rỡ ánh bình minh. Tôi mỉm cười, tự tin bước những bước đi vững trãi, một cuộc sống hoàn toàn tự do, kiêu hãnh và tràn đầy hy vọng.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!