Cô gái miền tây lấy chồng bắc 20 năm lần đầu được về thăm mẹ, mẹ chồng chỉ cho 1 thùng mỳ tôm ai ngờ khi mở ra thứ bên trong lại là….

Cô gái miền tây lấy chồng bắc 20 năm lần đầu được về thăm mẹ, mẹ chồng chỉ cho 1 thùng mỳ tôm ai ngờ khi mở ra thứ bên trong lại là….
Tôi là Mai, năm nay 43 tuổi, 20 năm làm dâu Hà Nội. Tôi chưa một lần được về quê ăn Tết cùng cha má. Không phải vì tôi không muốn, mà vì tôi không dám.
Tối hôm đó, sau nhiều đêm trằn trọc, tôi quyết định mở lời. Cả nhà đang ăn cơm, tôi hít sâu: “Dạ thưa mẹ, thưa cả nhà. Năm nay con muốn xin phép về quê ăn Tết với cha má con. Đã 20 năm rồi, con chưa bao giờ được ăn Tết một lần ở nhà cả.”
Tiếng bát đũa im bặt. Cô Hảo nhướng mày: “Úi trời, Tết nhất dâu rể không ở đây thì ai dọn dẹp sắm sửa?” Dì Thảo chép miệng: “Họ nhà mình năm nay lễ lạc lớn, dâu trưởng bỏ đi cúng bái khó khăn. Nhưng thôi, muốn đi thì cứ đi.”
Mẹ chồng tôi đặt đũa xuống, giọng lạnh: “Muốn về cũng được. Nhưng quà cáp thì tiết chế thôi. Mang thùng mì tôm là đủ rồi. Nhà mình đang khốn khó, đừng để người ngoài dị nghị.”
Tôi chỉ biết gật nhẹ, cổ họng nghẹn đắng.
Đêm đó tôi không ngủ được. Tôi thì thào với chồng: “Mẹ nói vậy có ý gì? Bộ mẹ không muốn em về thật hả?” Phong thở dài: “Nhà mình đang có chuyện về tiền đóng góp xây nhà thờ tổ, mấy bác soi lắm. Mẹ sợ phô trương mang tiếng.” Tôi rút vào ngực chồng: “20 năm rồi, má yếu lắm. Em không về sợ không còn cơ hội.”
Hôm sau tôi ra phố mua quà: trà sen cho cha, áo dài lụa cho má, đôi bông tai vàng dành dụm mấy tháng. Tối đó mẹ chồng bước vào phòng, theo sau là dì Thảo. Dì Thảo nhìn vali: “Trời đất, hai cái vali to đùng, mang nhiều quá! Người ta đồn nhà mình ăn chặn tiền nhà thờ tổ là tiêu!”
Mẹ chồng chỉ tay: “Bỏ hết ra. Không mang cái gì ngoài cái này.” Cô Sáu đặt xuống một thùng mì tôm buộc dây dứa. Tôi nghẹn cứng: “Mẹ, đây là tấm lòng của con…” Dì Thảo lục vali: “Áo dài lụa, trà sen xịn quá! Phô trương rồi còn gì!” Phong đứng dậy: “Đồ đó của hai đứa con mua, không liên quan đến tiền nhà thờ tổ!” Nhưng bà Nhung quát: “Con câm miệng lại. Mỗi lời đồn thôi là đủ giết người.” Dì Thảo giật phắt đôi bông tai trong tay tôi: “Đừng tưởng tôi không biết. Cô cầm mỗi thùng mì tôm là đủ rồi!”
Tôi đứng chết lặng, nhìn về phía chồng, nhưng anh chỉ cúi gầm mặt. Sáng hôm sau, tôi xách thùng mì ra bến xe. Phong lén dúi vào tay tôi mấy tờ tiền: “Em cầm lấy, đừng nói với mẹ.” Trên xe, người phụ nữ bên cạnh nhìn thùng mì tôi ôm, hỏi: “Cô về quê hả? Có bảo lũ vị hay sao?” Tôi cúi mặt, không đáp. Trong đầu vang lên: “Tôi là đứa con bất hiếu, chỉ mang mỗi thùng mì về thăm mẹ già.”
Về đến quê, Khoa em tôi ra đón, nhìn thùng mì nó sững lại: “Ủa chị hai, hành lý của chị đâu?” Tôi cố giữ bình thường: “Chị mang ít đồ thôi.” Khoa nhận ra sợi dây dứa, nó nhíu mày nhưng không nói gì.
Má tôi chạy ra sân, ôm tôi khóc. Cha tôi chống gậy bước ra, đặt tay lên tóc tôi: “Về rồi hả con? Lâu quá.” Tôi siết chặt cha má, nỗi tủi nhục tan biến.
Nhưng tin tôi về đã bay khắp xóm. Cô Sáu tới đầu tiên: “Mai về rồi à? Quà cáp đâu, cho cô coi không khí Hà Nội nào!” Bác Bảy cũng tới: “Chắc chắn trà sen Hồ Tây rồi!” Rồi cả đám im bặt, không thấy gì ngoài thùng mì tôm. Cô Sáu thì thầm: “Lấy chồng Hà Nội mấy chục năm, về tay không vậy?” Đứa cháu gái kéo áo tôi: “Dì có sô-cô-la không ạ?” Tôi nghẹn đắng: “Lần sau dì mua cho.”
Tối đó bữa cơm im lặng. Má tôi đứng dậy, nâng thùng mì đặt lên chiếu như báu vật. Bà không muốn món quà duy nhất của tôi bị coi thường. Tôi quay đi không dám để má thấy nước mắt.
Sáng 28 Tết, thiếm Sáu và dì Úc kéo đến: “Tôi không tin Mai về có mỗi thùng mì. Người Hà Nội khôn lắm, bên trong chắc đồ quý!” Má tôi lắc đầu: “Thôi các chị ạ.” Nhưng thiếm Sáu đã xách thùng đặt giữa nhà, lục lọi rồi cười vang: “Trời, toàn mì tôm thiệt! Tưởng gì!” Dì Úc xé một gói: “Chỉ là sợi mì khô!” Thiếm Sáu cười mỉa: “Đúng là đặc sản Hà Nội! Nghe danh con dâu Hà Nội tưởng ngon, bây giờ biết hết rồi!” Cha tôi đứng bật dậy nhưng họ đã cười nói rỗn rãng ra cổng. Khoa đá mạnh một gói mì ra sân. Tôi lao vào phòng, đóng sập cửa.
Trưa 29, má tôi xách thùng vào bếp, vừa nhấc lên khựng lại: “Sao mì gì nặng dữ vậy?” Bà lấy thử một gói dưới đáy, cầm dao rọc ra. Không phải sợi mì, mà là nilon trong suốt – bên trong là…………..

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
cọc tiền 500.000 đồng dày mới. “Trời ơi!” Má thốt lên. “Ông Tư ơi, Khoa, Mai, ra đây!”
Mọi người chạy vào. Má ngồi thụp bên thùng, tay run: “Một, hai… mười gói! Phải 500 triệu trong này!” Khoa thò tay sâu xuống: “Còn cái này nè!” Một gói mì dày bất thường, bên trong là sổ tiết kiệm đỏ, bọc vải nhung với đôi bông tai vàng và chiếc vòng bạc. Tôi nhận ra ngay – từng nằm trong ngăn kéo của mẹ chồng. Cuối cùng là lá thư gấp vuông.
Tôi đọc, giọng run: *”Mai con dâu của mẹ. Trước hết mẹ xin lỗi con. Việc mẹ làm không phải vì keo kiệt, mà vì gia đình mình đang có chuyện rất khó nói. Mấy năm nay, chuyện chia đất tổ và xây nhà thờ họ luôn là ngòi nổ. Các cô, các bác, đặc biệt là cô Hảo và bà Lan lúc nào cũng nghi ngờ mẹ giữ tiền quỹ, soi mói từng chuyện. Lần này con về quê, mẹ biết đó là nguyện vọng chính đáng sau 20 năm. Nhưng chỉ cần con mang vali quà to, họ sẽ đồn mẹ lấy tiền họ tộc cho con. Mẹ không thể để con trở thành cái cớ. Mẹ đã nghĩ và cách duy nhất là làm mọi thứ trông thật nghèo nàn. Chỉ có thế, họ mới không nghi ngờ. Số tiền trong thùng một phần mẹ dành dụm, phần lớn là tiền Phong và con làm lụng suốt những năm qua. Cả dì Thảo cũng giúp mẹ. Đôi bông tai vàng là quà mẹ mua cho con. Chiếc vòng bạc của bà nội để lại, nay mẹ trao cho con. Cuốn sổ tiết kiệm đứng tên con là phần dành cho con. Mai ạ, hãy dùng số tiền này để sửa nhà cho ông bà, giúp vợ chồng em con. Biết tính ba má con, nếu con nói gửi tiền về, các cụ nhất định từ chối. Cách này dù khiến con chịu thiệt thòi nhưng là cách duy nhất để món quà về thẳng tay cha má con. Mẹ chấp nhận mang tiếng xấu, chấp nhận để con oán hận, miễn là gia đình mình được yên ổn và con được trọn hiếu đạo với cha mẹ ruột. Đôi khi hiếu thảo không phải là hỏi han cha mẹ cần gì, mà là lặng lẽ nhìn thấy điều họ cần và trao đi thật khéo, thật êm. Mẹ tin con hiểu điều đó.”*
Tôi không đọc nổi nữa. Tôi úp mặt vào tay, tiếng nấc nghẹn ngào. Má tôi ôm lấy tôi: “Người ta cũng khổ tâm lắm con. Làm mẹ, làm dâu trong gia đình lớn, khó khăn trăm bề mà vẫn lo cho con đến vậy.”
Tối đó tôi gọi về cho mẹ chồng. Bà Nhung nhấc máy: “Alo?” Tôi nghẹn: “Mẹ, con xin lỗi. Con đã không hiểu, con đã trách mẹ.” Bà đáp nhẹ: “Mẹ biết con sẽ hiểu mà. Vậy là mừng rồi.”
Sáng mùng 1 Tết, nhà tôi đông vui. Khoa kể cho từng người: “Chị con có phước lắm, được mẹ chồng thương như con ruột. Bà giấu cả trăm triệu trong thùng mì tôm đó!” Cả xóm tròn mắt, thiếm Sáu gãi đầu: “Thì ra là vậy, tôi hơi vội miệng.”
Chiều mùng 2, cả nhà ngồi họp. Tôi nói: “Con đề nghị một phần lớn sửa mái nhà, phần còn lại cho vợ chồng Khoa vốn mở cửa hàng.” Khoa lắc đầu: “Em không nhận đâu.” Má tôi nói: “Con cứ nhận. Có công ăn việc làm, chị con ở xa cũng yên tâm.” Khoa và Hạnh mắt đỏ hoe, gật đầu thật mạnh.
Mùng 6, Phong đến đón. Má đưa tôi cặp bánh tét còn nóng: “Con nhớ, con không chỉ có một ngôi nhà để về, con có tới hai. Cả hai đều có người thương con.” Tôi áp trán vào vai má.
Về Hà Nội, tôi sang nhà tổ. Mẹ chồng đang đứng giữa, cô Hảo nói: “Chị Nhung, tự nhiên con Mai về tay xách mỗi thùng mì, người ta đồn nhà chị giữ quỹ kỹ quá!” Bà Nhung lấy xấp sổ dày đặt lên bàn: “Sổ thu chi họ tộc 10 năm, tất cả ở đây. Ai muốn xem cứ tự nhiên. Và tôi xin rút khỏi vai trò giữ quỹ. Tôi đã mệt mỏi.” Cô Hảo tái mặt: “Ai nghi ngờ chị? Tụi em tin chị hết mà!” Nhưng mẹ chồng tôi không dao động. Bà thở dài: “Từ nay tôi chỉ muốn yên ổn với con cháu.”
Mọi người tản ra. Tôi và Phong tiến lại bên bà. Bà vuốt tà áo: “Má làm dâu trưởng từ khi chồng mất, giữ gìn đến tận giờ. Một năm cả chục đám dỗ, rồng rã 20 năm. Má quen với trách nhiệm đến quên mình cũng cần được sống. Bây giờ chỉ cần một hiểu lầm nhỏ, người ta đã nghi ngờ.” Phong nắm tay bà: “Mẹ không cần cố nữa.” Tôi nghẹn: “Từ nay mẹ sống nhẹ lòng, để con cháu lo.” Bà nhìn chúng tôi, ánh mắt dịu đi: “Má chỉ muốn những năm cuối đời được nghe tiếng cười trẻ nhỏ, được thấy con cháu sum vầy. Vậy là đủ rồi.”
Chúng tôi ngồi đó ba người giữa sân nhà tổ, nơi từng chất đầy áp lực, giờ đây nhẹ hẳn. Tôi hiểu rằng tôi đã có hai mái nhà – cả hai đều có người thương tôi bằng những cách khác nhau. Một người mẹ chồng đã âm thầm chịu đựng để tôi được trọn đạo hiếu. Và một người mẹ ruột đã lặng lẽ nâng niu món quà tủi nhục nhất của tôi như báu vật. Tôi đã không còn là cô dâu lạc lõng giữa hai miền nữa. Tôi là người phụ nữ đủ đầy cả hai bên tình thân.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!