Bố Tôi Lên Thăm Cháu, Bị Mẹ Chồng Chửi Là Đồ Ăn Cắp – 2 Ngày Sau Cả Nhà Bà Phải Quỳ Xuống Xin Lỗi

Bố Tôi Lên Thăm Cháu, Bị Mẹ Chồng Chửi Là Đồ Ăn Cắp – 2 Ngày Sau Cả Nhà Bà Phải Quỳ Xuống Xin Lỗi……
Trưa hôm đó, trời đổ mưa lâm râm. Tôi vừa dọn xong mâm cơm thì chuông cửa vang lên. Tôi chạy ra mở cửa và thấy ba tôi đứng đó – lưng áo còn dính bụi nước, tay xách túi vải bạc màu, bên trong là mấy nải chuối, ít mít quê và gói bánh gai mẹ tôi gửi lên cho cháu ngoại. Ông đội chiếc mũ bảo hiểm cũ kỹ ướt sũng, mặt đỏ gay vì nắng lẫn vì đoạn đường hơn trăm cây số vừa đi xe khách vừa đi bộ.
Tôi nghẹn cổ, tim nhói lên: “Ba sao ba không nói con trước?” Ba cười hiền: “Ba ghé chút rồi về, nhớ cháu quá không yên bụng.”
Tôi dắt ba vào nhà. Vừa bước tới phòng khách, tiếng bát đũa trong bếp lập tức ngưng bặt. Mẹ chồng tôi từ trong đi ra, tay cầm chiếc vá, mắt đảo từ túi trái cây lên gương mặt rám nắng của ba tôi: “Tưởng ai, hóa ra ông thông gia. Đang yên đang lành lại có khách.”
Tôi cắn môi. Tôi biết mẹ chồng không ưa bên ngoại, nhưng nói ra những lời như thế thì tôi chưa kịp phản ứng, em chồng tôi là Hoa đã ngúng ngoẩy từ cầu thang bước xuống, giọng chua chát: “Nhà thì chật, người thì đông, có thêm người ở là mất thoải mái đó nha.”
Ba tôi khựng lại, lúng túng: “Tôi lên thăm cháu một chút rồi về, không làm phiền nhà mình đâu.”
Tôi quay sang: “Ba cứ vô đi, nghỉ ngơi chút rồi ăn cơm với con.”
Hoa bật cười khẩy. Tôi không đáp, lấy khăn lau tóc cho ba mà tay run lên vì tức.
Dọn cơm ra, tôi gắp cho ba miếng cá, rót chén trà mới. Chồng tôi ngồi cúi mặt ăn lặng như hến. Mẹ chồng cũng không nói gì, chỉ thỉnh thoảng thở hắt ra một tiếng đầy ẩn ý.
Đến lúc đang ăn, mẹ chồng bỗng kêu lên: “Ủa, sợi dây chuyền của tôi đâu mất tiêu rồi?” Bà sờ cổ rồi bật dậy như có ai chích điện: “Sợi dây chuyền vàng tôi hay đeo. Rõ ràng lúc nãy còn mà!”
Hoa ngẩng lên: “Mẹ thử nhớ kỹ coi để đâu rồi.”
Mẹ chồng lườm tôi một cái sắc như dao, rồi bất ngờ quay sang ba tôi, giọng gắt như tát nước: “Ông mới vô nhà mà tự dưng mất đồ vậy là sao?”
Không khí đông cứng. Tôi buông đũa. Ba tôi tròn mắt: “Bà… bà nói gì vậy?”
Tôi bật dậy, ghì giọng: “Mẹ nói vậy là vu khống đấy!”
“Tôi nói gì sai? Cô bênh ba cô chứ gì? Cái nhà này mất đồ trùng hợp quá đó hả?” Hoa chen ngang: “Hay là ổng bỏ lộn vào túi rồi mang về quê? Già rồi nhầm lẫn cũng bình thường.”
Tôi quát: “Cô im đi! Cô đang nói ba tôi là ăn cắp hả?”
Mẹ chồng đập tay xuống bàn: “Cô đừng có lớn tiếng! Tôi chưa khẳng định gì, nhưng không thể nào tự nhiên nó biến mất được. Trong nhà này ai vô đây? Ai lạ? Ai từ đâu tới?”
Tôi quay sang chồng: “Anh thấy chưa? Anh nghe chưa? Mẹ anh chửi thẳng vào mặt ba tôi đó!” Anh ta vẫn im, cúi mặt lặng lẽ ăn tiếp. Tôi nghẹn cổ: “Nếu hôm nay anh còn không đứng về phía ba tôi thì đừng mong tôi còn ở lại cái nhà này thêm một phút nào nữa!”
Hoa nhếch mép: “Chị nói không phải thì cứ kiểm tra túi của ba chị đi!”
Tôi quay phắt sang nó, cổ họng như bị bóp nghẹt. Từng lời nói, từng ánh nhìn khinh khỉnh ấy như mũi kim xuyên qua lòng tôi. Không phải vì tôi bị xúc phạm, mà vì ba tôi, người đang ngồi cúi mặt ở góc nhà, phải nghe những điều không xứng đáng ấy từ miệng một đứa đáng ra phải gọi ông bằng bác.
Dũng – chồng tôi – buông một câu nhẹ bẫng nhưng đủ sức xô tôi xuống đáy vực: “Thôi thì mình cứ kiểm tra thử đi, rõ ràng mất thật mà.”
Tôi sửng người: “Anh đang nói gì vậy? Đây là ba em! Là ba của người đã bỏ quê theo anh về làm dâu, sống trong nhà anh, lo cho cái nhà này từng bữa cơm, từng tháng tiền điện. Anh nghĩ gì mà lại nói như vậy?”
Dũng cúi đầu không đáp, đôi đũa run nhẹ rồi đặt xuống mâm. Cái dáng gập ghề, né tránh ấy lần đầu tiên khiến tôi thấy chồng mình xa lạ.
Mẹ chồng đứng lên, khoanh tay, giọng cao vút: “Có người lạ vô nhà mà mất đồ thì là chuyện bình thường. Tôi chỉ đặt giả thiết thôi, ai làm người đó tự biết.”
Tôi quay sang bà, mắt đỏ lừ, hai tay nắm chặt đến nỗi nổi gân: “Giả thiết? Mẹ gọi đây là giả thiết? Giả thiết mà đem đổ lên đầu một ông cụ từ quê lên thăm cháu, chưa kịp ngồi yên ghế đã bị chỉ mặt gọi là người lạ, là đáng nghi?”
Tôi quay khựng lại, không nhìn ai nữa. Tôi đi thẳng vào phòng mẹ chồng. Tôi không thèm cởi dép, chẳng buồn khép cửa. Tôi bắt đầu lục từng ngăn kéo, từng góc tủ – mở cả hộp phấn, dời bình nước hoa, bới tung chăn gối. Mồ hôi túa ra dính vào lưng áo, hai tay run lên vì giận, vì lo.

Tôi gần như quỳ xuống khi nhìn thấy ánh sáng nhè nhẹ lóe lên bên dưới chân tủ đầu giường. Tôi thò tay vào, lôi ra………………

Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện
TẠI ĐÂY
👇👇👇
một sợi dây chuyền vàng đứt một bên móc, dính bụi và sợi tóc. Nó nằm đó vô tri, không biết rằng vì nó mà một người đàn ông gần 70 tuổi vừa bị sỉ nhục không thương tiếc.
Tôi đứng dậy, siết lấy sợi dây trong tay. Tôi đi thẳng ra bàn ăn, giơ tay lên cao rồi ném sợi dây xuống bàn. Âm thanh kim loại chạm mặt gỗ vang lên khô khốc.
Tất cả im lặng.
Tôi không cần lên giọng, nhưng từng từ thốt ra rõ ràng, rành rọt như từng nhát dao lật tung cái mặt nạ họ mang bấy lâu: “Đây, sợi dây chuyền của mẹ đây. Mẹ mở mắt ra mà nhìn cho kỹ. Vậy mà mẹ dám xúc phạm ba tôi là đồ ăn cắp?”
Hoa há hốc mồm. Dũng vẫn cúi đầu. Mẹ chồng ngồi yên, nhưng miệng bà ré lại, giọng không hề bất ngờ: “Ờ thì cũng có thể ai lấy rồi bỏ vô đó không chừng.”
Tôi khựng lại nửa giây, rồi nghiêng đầu nhìn bà: “Ý mẹ là sao? Là có người ăn cắp xong lại lén bỏ vào phòng mẹ? Hay vì người mẹ vu khống là ba tôi, một ông già chân ướt chân ráo lên thăm cháu ngoại, nên mẹ thấy xin lỗi là điều quá xa xỉ?”
Bà siết môi, gằn giọng: “Cô ăn nói cho cẩn thận, tôi không vu khống ai, tôi chỉ nghi ngờ thôi.”
Tôi cười nhạt: “Mẹ nghi ngờ nhưng nói ra như sự thật. Mẹ không hỏi, không tìm hiểu, mẹ chỉ tay thẳng vào mặt ba tôi rồi buông lời xúc phạm. Nếu đó không phải là vu khống thì gọi là gì?”
Hoa chen ngang: “Chị làm cái gì mà căng vậy? Có thể là do mẹ nóng quá nên mới nói. Ai mà chẳng có lúc lỡ lời.”
Tôi quay sang cô ta: “Chính cô cũng góp lời khiêu khích lúc ba tôi chưa kịp ngồi xuống, cô bảo kiểm tra túi ông, cô bảo người già hay cầm nhầm. Cô thử tưởng tượng một ngày mẹ cô bị người ta nói như vậy, cô thấy đó là lỡ lời?”
Hoa im bặt.
Dũng ngẩng lên định nói gì đó, nhưng tôi giơ tay: “Tôi chưa nói xong. Từ nay, nếu bất kỳ ai trong nhà này còn dám bóng gió, hạ thấp hay đụng chạm đến danh dự của ba mẹ tôi thì đừng trách tôi không nhẫn nhịn nữa.”
Lúc ấy tôi không còn thấy sợ. Tôi chỉ biết một điều: tôi là con và không ai có quyền sỉ nhục ba mẹ tôi.
Ngay khoảnh khắc đó, những ký ức cũ kéo đến. Lần đầu ba mẹ lên thăm sau đám cưới, mẹ chồng tôi nói: “Ô hay, lại lên nữa hả? Nhà này có phải nhà nghỉ đâu mà cứ vài bữa lại ghé.” Lần mẹ tôi lên một mình, Hoa nhìn vào vỏ rau rồi nhăn mặt: “Rau gì vừa héo vừa đen xì, bán chợ còn không ai thèm mua.” Lần gần nhất, ba tôi đưa phong bì tiền phụ vợ chồng tôi, mẹ chồng vơ lấy xem rồi hất hàm: “Có nhiêu đây mà cũng đưa, thôi cất đi, nhà này không có thiếu.”
Tôi đã nhịn tất cả. Nhưng hôm nay, họ đã đụng đến giới hạn cuối cùng.
Tôi bước lên một bước, giọng dõng dạc: “Từ nay tôi sẽ sống với ba tôi ở đây và rước mẹ tôi lên. Cái nhà này các người không đủ tử tế để sống cùng.”
Mẹ chồng hất mặt, giọng thé thé: “Cô mới là người nên dọn ra khỏi đây! Cái nhà này là của con trai tôi, chứ không phải của cô!”
Tôi nhìn thẳng vào bà: “Con dâu im lặng biết điều mà tôi mang suốt một năm qua – bà sai rồi. Cái nhà này đứng tên tôi từ trước khi cưới, là tài sản riêng của tôi. Bà biết không? Chính con trai bà đã quỳ xuống xin tôi đừng nói ra vì sợ bà và con Hoa tự ái. Tôi đồng ý vì nghĩ giữ thể diện cho chồng là điều đúng. Nhưng hóa ra mấy người đâu có thể diện để tôi giữ!”
Tôi vào phòng, lấy ra sấp giấy – bản photo sổ đỏ tôi vẫn cất kỹ. Tôi bước ra, dằn mạnh lên bàn: “Đây, muốn xác minh thì cứ đi ra! Tôi giữ đầy đủ bằng chứng!”
Hoa hét lên: “Anh Dũng, anh nói đi, cái nhà này là của ai?” Dũng ngồi cúi mặt, im lặng như cách anh im từ đầu buổi đến giờ. Tôi quay sang cô ta: “Em nghĩ thử coi anh Dũng sẽ trả lời thế nào?” Hoa đứng như trời trồng, mặt trắng bệch.
Chát!
Mọi thứ đổ sầm lại. Tôi còn không kịp nghĩ gì, chỉ thấy gò má mình tê rát. Một bên môi có vị mặn của máu. Phải mất vài giây, tôi mới nhận ra Dũng vừa tát tôi.
Dũng hét lên: “Cô vừa phải thôi! Cô định làm nhục cả nhà tôi giữa ban ngày ban mặt hả?”
Ba tôi lao đến bên tôi, giọng rung lên: “Không ơi, về đi, ba chịu đủ rồi.”
Tôi đưa tay lau vết máu trên môi, lúc ấy không còn tức, không đau, chỉ trống rỗng. Tôi xoay người, giọng bình tĩnh đến lạ: “Tốt. Vậy từ hôm nay các người cuốn gói khỏi đây. Tôi sẽ mời luật sư nếu cần.”
Mẹ chồng gào lên: “Không thể nào! Con trai tao không thể bị đuổi khỏi chính nhà nó được!”
Tôi bước ra cổng, đẩy toang hai cánh cửa ra giữa trưa nắng. Cả xóm đứng đó, mấy bà nội trợ, cả con nít nép sau lưng mẹ. Tôi bước lên một bước, giọng vang lên đủ để từng tai nghe rõ: “Mọi người nghe cho rõ! Tôi đang đuổi những kẻ sỉ nhục ba tôi ra khỏi chính căn nhà tôi đã mua bằng tiền của tôi. Căn nhà này chưa từng là của con trai ai hết. Giấy tờ đứng tên tôi, tôi đã nhịn họ suốt một năm qua. Để rồi hôm nay họ chửi ba tôi là đồ ăn cắp và chồng tôi thì tát tôi ngay trước mặt ba tôi!”
Họ bắt đầu dọn đồ ra khỏi nhà. Hoa quỳ sụp xuống: “Chị ơi, em xin lỗi, đừng đuổi mẹ ra lúc này.” Tôi gỡ tay cô ta ra: “Xin lỗi muộn rồi.”
Dũng đi ngang qua tôi, không nói gì. Tôi không chờ anh ta nói. Cánh cổng đóng sập lại phía sau lưng cả ba người – tôi biết thứ tôi vừa làm không phải là đuổi người, mà là trả lại danh dự cho ba tôi và cho chính mình.
Sáng hôm sau, mẹ chồng kéo họ hàng bên chồng đến “hòa giải”. Bác Tình bảo: “Cháu đừng làm lớn chuyện.” Nhưng cô Nguyệt hàng xóm cạnh nhà bất ngờ bước ra: “Bà Hiếu, sao bà không kể chuyện bà mắng ông thông gia là ăn cắp? Cả chuyện thằng Dũng nó đánh vợ trước mặt ba vợ? Cả xóm ai cũng thấy hết mà!”
Ánh mắt mọi người đổ dồn vào mẹ chồng, mặt bà tái xanh. Bác Tình quay sang Dũng: “Mày là đàn ông mà để vợ bị mẹ mắng như kẻ hầu, còn đánh vợ trước mặt ba vợ? Mày xứng làm chồng người ta không?”
Dũng cúi đầu, im lặng. Một lần nữa như mọi lần.
Ba tôi lên tiếng, giọng điềm đạm: “Tôi không muốn oán thù, nhưng làm cha, tôi không thể để con gái tôi bị coi thường. Từ nay, chuyện gì đến thì đến. Muốn tìm công bằng thì trước hết phải có nhân cách đã.”
Không ai nói thêm. Mẹ chồng bước tới, nhưng tôi đã lùi lại một bước, ánh mắt nhìn thẳng – không thách thức, không khinh miệt, chỉ là ánh mắt của người đã buông tất cả.
Một tháng sau, tôi và ba chuyển sang căn hộ nhỏ ở khu chung cư gần công viên. Mẹ tôi cũng lên phụ sắp xếp đồ đạc rồi ở lại. Căn hộ không rộng nhưng đầy nắng. Sáng hôm ấy, ba bất ngờ mỉm cười: “Ba không ngờ con gái ba lại kiên cường như vậy.”
Tôi đặt ly sữa xuống, ngồi cạnh ông: “Ba dạy con rồi – cần phải thương mình. Càng thương mình, người ta càng biết tự bảo vệ.”
Ông khẽ vỗ nhẹ lên tay tôi. Tôi biết cuộc sống còn nhiều thử thách, nhưng từ giờ, tôi sẽ sống đúng với điều mình tin. Tình thân không thể tồn tại ở nơi không có sự tôn trọng. Tôi đã hứa với lòng sẽ không bao giờ thỏa hiệp với những ai dám coi thường người thân của tôi.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!