Mẹ cҺồпg Ьảo tȏι “ít Һọc tҺì cȃm mồm”, em cҺồпg cườι pҺụ Һọa – ƌếп пgàү пó ƌι xιп vιệc tҺấү tȏι пgồι gҺế gιám ƌṓc………..
—
Tôi vẫn nhớ rõ hôm đó là một buổi tối oi bức. Trên bàn cơm bày biện tôm tất, món cá kho nồi đất tôi tự tay nấu. Hai bác hàng xóm được mời sang dùng cơm. Mẹ chồng tôi cười nói rôm rả, thi thoảng quay sang tự hào kể chuyện chồng tôi đang làm trưởng phòng ở công ty lớn. Tôi ngồi lặng yên, gắp rau cho cháu, gắp cá cho mẹ chồng.
Cho đến khi thằng Tý – con trai em chồng – lén dúi sách toán xuống gầm bàn, chán trường bảo: “Con chán học lắm rồi, cô giáo toàn mắng thôi.” Tôi quay sang nhẹ nhàng góp ý: “Mẹ ơi, hay là mình cho cháu học thêm bên cô Hoa đầu ngõ, cô dạy kỹ mà gần nhà, có gì mình cũng dễ theo sát hơn.”
Vừa dứt câu, mẹ chồng tôi liền đập đũa xuống bàn, giọng đanh như lưỡi dao: “Mày im đi, mày biết cái gì mà dạy đời. Ít học ngu dốt thì đừng có cố mở miệng. Cái loại như mày phận đàn bà lo nấu ăn rửa chén là được rồi.” Em chồng tôi ngả người ra sau, nhếch mép: “Mẹ nói đúng đó chị hai. Chị có cái bằng nào đâu mà góp ý. Em đây học cao đẳng còn không dám ý kiến.”
Tôi siết nhẹ tay dưới gầm bàn. Chồng tôi đập mạnh đôi đũa xuống: “Em lại nữa rồi. Mẹ nói có sai đâu? Em cứ xen vào làm gì?” Tôi không lên tiếng. Nhưng mẹ chồng thì vẫn chưa dừng: “Về nhà tôi 3 năm nay mà cái bụng còn lép kẹp, ai mà chẳng sốt ruột. Vậy mà không biết thân biết phận.”
Tôi quay sang nhìn bà, mắt tôi không còn cụp xuống. Tôi nhìn thẳng và lần đầu tiên thấy trong ánh mắt bà không phải sự già nua mà là sự độc đoán háo thắng. Tôi đặt đũa xuống, đứng dậy, mắt quét qua từng người. Tôi không nói gì, chỉ xoay người bước thẳng ra cầu thang. Chiếc vali nhỏ màu đen vẫn nằm dưới gầm cầu thang. Tôi cúi xuống kéo nó ra, bánh xe lăn trên nền gạch phát ra âm thanh lạnh lẽo.
Chồng tôi lúc này mới sực tỉnh, chạy theo: “Em tính bỏ đi thật hả? Mẹ lớn tuổi rồi lỡ lời thôi. Có gì mà em làm quá lên?” Tôi rút tay ra: “Lời xin lỗi chỉ có ý nghĩa khi người ta coi nhau là con người. Còn anh từ lâu đã coi tôi là cái bóng trong nhà này.” Tôi bước tiếp. Anh ta gào lên: “Mày già rồi, mày bỏ tao đi thì không ai còn thèm rước mày đâu. Một con đàn bà gần 40 không đẻ nổi, mày nghĩ mày là ai?” Mẹ chồng cũng vang lên: “Cho nó đi là đúng! Thằng Hưng nhà tôi phong độ như vậy, vợ này không được thì lấy cái khác.”
Tôi về nhà mẹ đẻ với đúng một chiếc vali. Mẹ tôi không hỏi gì, chỉ lặng lẽ dọn lại căn phòng cũ.
Mấy ngày sau, những cuộc gọi bắt đầu đến. Trang bạn thân gọi: “Mẹ chồng mày đi khắp nơi kể lể như bả là nạn nhân. Bả nói mày bỏ đi theo trai, chê con trai bả làm trưởng phòng không đủ tiền.” Mẹ tôi đi chợ về, mắt đỏ hoe: “Bà ấy đến tận cổng nhà mình nói con là đồ lười biếng, cả ngày ăn bám, nấu ăn thì dở. Rồi bả còn nói thằng Hưng sắp lấy vợ mới, cô kia là tiến sĩ trẻ đẹp.” Cô Hồng hàng xóm cũ gọi: “Người ta nói con nghiện cờ bạc lấy trộm tiền thằng Hưng. Họ kể chi tiết lắm, ai nghe cũng tưởng thật.” Bác họ xa gọi: “Bên nhà chồng cháu bảo cháu bị hâm, bị thần kinh hay ghen bóng gió la hét đập phá đồ đạc.”
Tôi im lặng. Im lặng không phải vì yếu đuối mà vì tôi biết cãi nhau với kẻ ti tiện là đặt mình ngang hàng với họ. Cái xấu khi không bị ngăn chặn sẽ lây lan như nấm mốc. Tôi tự nhủ: họ đã gieo miệng đ;ộc thì chính miệng họ sẽ nếm trái đắng.
Buổi sáng hôm đó, trời vừa tạnh mưa. Tôi đứng trên tầng hai nhìn xuống sảnh công ty. Hai mẹ con nhà chồng cũ bước vào như thể đang bước lên thảm đỏ. Mẹ chồng mặc bộ váy đỏ rực, em chồng váy ôm, tóc uốn sóng. Em chồng tiến thẳng đến quầy lễ tân: “Cô gọi ngay cho anh Nguyễn Văn Hưng, trưởng phòng kinh doanh, bảo là em gái với mẹ ảnh đến.” Giọng cô ta không hề nhỏ, cố tình nhấn mạnh mấy chữ “trưởng phòng”.
Mẹ chồng đảo mắt nhìn quanh: “Công ty của con trai tôi đó hả? Cũng to phết.” Em chồng hất tóc: “Cái bà Vi đúng là phí phạm. Được làm dâu nhà mình mà không biết giữ.” Một nhân viên đi qua hỏi: “Hai người này tới sinh việc hay gặp ai?” Em chồng quay phắt: “Nói năng cho cẩn thận, chị là em gái sếp, mẹ chị là mẹ sếp.”
Tôi bước ra từ thang máy. Tóc búi gọn, vest đen cổ vuông, giày cao gót không vang tiếng nhưng dáng đi đủ khiến nhân viên tự động né sang một bên. Phía sau tôi là Duyên – trợ lý mới – tay ôm cặp tài liệu dày, ghi chú vào máy tính bảng mỗi khi tôi vừa dứt câu: “Cuộc họp 9 giờ với bên đối tác Nam Phát em chuyển sang 14h. Hồ sơ bảo hiểm kiểm tra lại rồi đưa chỉ ký.”
Em chồng nhìn thấy tôi, khựng người: “Chị làm gì ở đây vậy? Hay chị đi giao nước?” Mẹ chồng phán luôn: “Nó đi làm tạp vụ chứ còn cái gì nữa.” Tôi không đáp, đưa mắt sang Duyên: “Em báo lại với quản lý kỹ thuật bảo phòng tổng chỉ đạo lùi kế hoạch bảo trì thang máy thêm một tuần.” Một nhân viên đi ngang cúi đầu: “Dạ, chào giám đốc.” Chỉ một câu “giám đốc” ấy như mũi da;o c;ắt ph;ăng lớp ảo tưởng. Em chồng há miệng rồi cứng lại. Mẹ chồng trợn mắt: “Cái gì? Giám đốc á? Có nhầm không?”…………….. CÒN TIẾP BÊN DƯỚI
Trưởng phòng hành chính bước tới cúi đầu trước tôi: “Dạ thưa giám đốc, hồ sơ bên đối tác đã chuyển đến phòng chị, nhờ duyệt sớm trong hôm nay.” Tôi gật đầu: “Tôi sẽ xử lý trong buổi sáng. Nhờ anh dặn bên lễ tân không nhận hồ sơ ngoài giờ hành chính.” Mẹ chồng lắp bắp: “Nó… nó làm giám đốc thật hả?” Em chồng nắm tay bà thì thầm gần như khóc: “Mẹ, hình như là thật đó.”
Tôi bước tới, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang đổ mồ hôi của chồng cũ: “Anh trưởng phòng Hưng, anh chưa chào sếp của mình đó. Hay anh quên mất ai đã ký quyết định bổ nhiệm cho anh cách đây 3 tháng?” Anh ta lắp bắp: “Em… em nói cái gì?” Tôi ngắt lời: “Hay là anh muốn tôi kể nốt cho mọi người nghe về cái thu nhập của anh thực chất chỉ bằng 1/10 lương của tôi? Hay việc căn biệt thự anh dẫn mẹ với em gái đến chụp ảnh sống ảo, thật ra ai là người trả tiền từ đầu đến cuối?”
Tôi chậm rãi bước thêm một bước: “Anh bắt tôi giấu đúng không? Bắt tôi mặc đồ rẻ, đi xe tầm thường, ra ngoài không được nói đến thu nhập. Chỉ để giữ cái thể diện hão để thiên hạ khỏi chê cười anh là cái gì? À, phải rồi – ăn bám vợ.” Tôi nhấn mạnh ba chữ cuối như một cái tát lạnh. Tôi ngẩng mặt: “Anh quên ai là người đã đề bạt anh từ nhân viên hợp đồng lên nhân viên chính thức rồi lên trưởng phòng? Là tôi. Vậy mà chỉ vì anh muốn mẹ anh nở mày nở mặt, anh dám bảo tôi câm mồm, bảo tôi không biết đẻ, bảo tôi già rồi.” Tôi ngưng một chút, đủ để những lời đó ngấm vào không gian lạnh buốt. “Tôi hơn anh 3 năm, mẹ tôi giục tôi lấy chồng. Cả công ty biết anh theo đuổi tôi ráo riết, ngày nào cũng mua hoa, đứng dưới cổng chờ đến tận khuya. Tôi tưởng đã tìm được người đàn ông yêu tôi thật lòng. Tôi đồng ý cưới vì tôi muốn yên bề gia thất. Tôi chọn buông bỏ vị trí giám đốc ra khỏi lời giới thiệu, chọn sống thấp xuống một bậc. Không phải vì tôi yếu mà vì tôi tin anh. Nhưng hóa ra tôi nhầm. Người anh yêu nhất chưa từng là tôi, mà là cái sĩ diện tạm bợ anh cố xây trên lưng người khác.”
Một nhân viên kế toán bật thốt: “Chuẩn rồi đó chị ơi. Được trao cơ hội như vậy mà có làm nên trò trống gì đâu. Mọi dự án đều phải trình lên chị giám đốc phê duyệt, làm gì có quyền tự quyết định.” Chồng tôi đứng im như tượng đá. Mặt đỏ bừng rồi tái mét, trán rịn mồ hôi. Mẹ chồng run rẩy: “Không, không đúng. Con trai tao làm ra tiền mà. Mày nói đi Hưng, mày nói cái gì đi.” Hưng không trả lời. Và đó chính là câu trả lời rõ ràng nhất.
Tôi giơ điện thoại lên: “Cho hai bảo vệ vô tầng một ngay. Ba vị khách đặc biệt cần được hộ tống ra khỏi tòa nhà. Đưa vào danh sách đen toàn bộ hệ thống. Từ giây phút này, cấm cửa vĩnh viễn.” Em chồng quỳ sụp: “Chị ơi, em xin lỗi, em không biết gì hết. Toàn là tại anh hai khoe khoang. Chị cho em một cơ hội làm lại đi, cho em chức trưởng nhóm cũng được.” Tôi không đáp. Hưng gào lên: “Em vui lắm rồi đúng không? Khi dẫm đạp lên thể diện của anh như vậy, em thắng rồi.” Tôi nhìn anh: “Không, tôi chỉ đang dọn dẹp một mớ rác rưởi trong cuộc đời của tôi thôi.”
Sáng hôm sau, họ quay lại – không qua cổng chính mà xuất hiện trước sảnh. Mẹ chồng nằm vạ dưới thềm đá: “Trời ơi, cái đồ con dâu bất hiếu. Tao nuôi nó, cưới nó về cho con trai mà bây giờ nó dám đuổi mẹ chồng!” Em chồng quỳ nức nở xin việc. Hưng đập cửa kính: “Tôi là trưởng phòng, mở ra!” Cảnh sát đến, mời họ về trụ sở vì gây rối. Clip lên mạng xã hội, trở thành trend, bình luận chỉ có ba từ: “Không biết xấu hổ.”
Tôi không lên tiếng đính chính gì. Im lặng đúng lúc là một dạng quyền lực. Luật sư của tôi chỉ mất hai tuần để gom đủ chứng cứ. Căn nhà đứng tên chồng tôi nhưng nguồn tiền đều từ tôi. Tòa án tuyên căn nhà thuộc về tôi. Tôi không giữ mà bán ngay, số tiền gửi vào quỹ bảo trợ trẻ em gái vùng sâu. Chồng tôi mất việc, không công ty nào nhận vì người ký quyết định sa thải là tôi. Mẹ chồng trở thành trò cười cả khu phố, không ai thèm nghe bà kể chuyện nữa. Em chồng xin việc khắp nơi, không ai nhận vì ai cũng xem clip cô quỳ xin tôi.
Một chiều muộn, tôi đứng trước cửa văn phòng nhìn ba bóng người quen thuộc đứng ở góc lặng lẽ, cũ kỹ, nhếch nhác và bị cuộc đời đẩy lùi ra xa ánh sáng. Tôi nhấp một ngụm cà phê rồi mỉm cười. Không phải vì hả hê mà vì tôi hiểu mình đã trả lại mọi thứ cho đúng người – tiền bạc, danh tiếng, sự thật và cả những vết thương cũ. Và cuối cùng, sự im lặng của tôi chính là tiếng nói mạnh mẽ nhất.





