Chú Rể Khinh Nhà Vợ Nuôi Gà, Chê Bố Vợ Nghèo Giữa Tiệc Cưới, Nhưng Cái Kết Khiến Anh Ân Hận Suốt Đời……..
—
Tôi và Quân yêu nhau gần một năm. Nhà Quân khá giả, anh từng du học nước ngoài, còn nhà tôi chỉ là gia đình bình thường, không dư giả gì. Khi yêu nhau, tôi đã nói rõ hoàn cảnh của mình. Quân ngỏ lời cưới, tôi đồng ý. Ngày ra mắt, Quân mời gia đình tôi tới một nhà hàng sang trọng, vì thế anh chưa từng thấy ngôi nhà tôi sống suốt 25 năm.
Đám cưới tổ chức bên nhà trai. Đoàn đón dâu tới ngõ nhà tôi, Quân đã nhăn mặt khi thấy con ngõ nhỏ, đường chạy gạch đỏ chẳng khác gì trong quê. Vào đến cổng căn nhà dán chữ Hỷ, anh choáng váng – sân nhỏ trước nhà được dùng nuôi gà và trồng rau. Dù đã dọn dẹp gọn gàng nhưng vẫn không hết được mùi gà, khiến Quân phải nhăn mũi. Bước vào trong, anh càng bất ngờ khi nhà tôi chỉ có ba gian với một gác xép bên góc, còn dựng chiếc xe đạp cũ kỹ.
Đón tôi ra ngoài, Quân nói nhỏ: “Anh không nghĩ nhà em đến vậy đấy.” Tôi đáp: “Nhà cũng chỉ có ba người nên ở thế này vừa rồi anh ạ. Trước đây em ngủ trên gác xép kia.”
Trong lúc chờ người lớn nói chuyện, Quân lại quay sang hỏi: “Thế bố mẹ em tí nữa có chao của hồi môn không?” Tôi gật: “Có chứ anh, tục lệ phải thế mà.” Quân nhếch mép: “Ừ, thế chắc cũng không nhiều đâu nhỉ. Biết nhà em thế này, mấy hôm trước anh đã cầm sang cho mấy cái kiềng với lắc vàng của mẹ anh.” Tôi khó chịu: “Sao anh lại nói thế? Của hồi môn chỉ là tục lệ thôi mà, vợ chồng mình cũng đâu cần gì vàng mừng của bố mẹ.” Anh đáp: “Nhưng mà có nhiều một tí nhìn đám cưới mới long trọng em ạ. Em không thấy trên báo toàn hình mấy cô dâu vàng đeo trĩu cổ à?”
Nghe chồng nói thế, tôi thấy khó chịu trong lòng nhưng đang lúc làm lễ, tôi không phản ứng gì được, đành im lặng.
Đến màn chao của hồi môn, Quân nhìn sợi dây chuyền, hai cái lắc vàng và hai cái nhẫn vàng nhỏ mà mẹ tôi cẩn thận đeo cho con gái, chép miệng thở dài. Họ nhà trai nhìn thấy nhà gái đưa ít đồ như thế cũng nhìn nhau có vẻ không hài lòng.
Ngồi lên xe, tôi tháo dây chuyền, lắc vàng và nhẫn ra để trong cái hộp nhỏ rồi đưa cho Quân. Anh nhìn tôi khó hiểu. Tôi cười: “Để lấy hên.” Quân nhét cái hộp vào túi quần, lẩm bẩm: “Chỗ này chắc chưa đến 2 triệu.” Tôi lườm: “Anh nói cái gì đấy?” Quân vội lắc đầu rồi cười xòa.
Đám cưới bên nhà Quân rộn ràng và đông vui hơn hẳn. Mẹ Quân mặc áo dài đính kim sa lộng lẫy, cổ và tay đều đeo đầy vòng vàng, lắc vàng. Tôi nhìn bố mình ngồi lọt thỏm giữa người nhà Quân mà thấy thương vô hạn – bố tôi gầy nhất, ăn mặc cũng giản dị nhất. Đáng lẽ tôi cũng mua cho bố bộ vest mới nhưng bố tôi nhất mực mặc bộ cũ này vì sợ con gái tốn tiền.
Làm lễ trên sân khấu xong, tôi thấy bố mình kéo Quân ra một chỗ nói gì đó nên cũng đi theo xem có chuyện gì. Đến nơi, tôi thấy Quân đang gạt tay bố vợ ra, giọng cáu kỉnh: “Con đã bảo không cần mà bố cứ vẽ chuyện ra. Lúc nãy hồi hộp quá nên mẹ con đưa thiếu, giờ bố đưa nốt. Đằng nào cũng là của hồi môn, cái Mai mang về nhà chồng. Ôi giời, thêm được cái dây gẻ này đáng mấy xu mà bố còn phải mang đến tận đây. Nhà con cũng chẳng cần ít tiền này của bố. Biết bố nghèo thế thì con đã mang sang cho rồi. Chứ lúc nãy được vài thứ con thấy ngượng hết cả mặt với họ hàng.”
Tôi giận tím mặt, lao đến tát cho Quân một cái thật mạnh: “Anh khinh nhà tôi vừa vừa thôi! Tiệc cưới còn chưa tàn mà cô đã dám đánh chồng cô à?” Quân bị đánh đau quá sừng sộ.
Tôi hét lên: “Đấy, tôi sợ anh chắc! Tôi nói cho anh biết, bố mẹ tôi không phải anh muốn động vào là động vào đâu. Anh khinh tôi cũng được nhưng khinh gia đình tôi thì tôi không để anh yên đâu. Không cưới xin gì nữa, trả tôi của hồi môn, tôi về đây!”…………………………
CÒN TIẾP BÊN DƯỚI
Quân gào: “Cưới xin là trò trẻ con của cô đấy à? Có gì nói chuyện sau!” Tôi đáp: “Không! Tôi không lấy anh nữa. Anh chưa làm con rể của bố tôi ngày nào đã khinh bố tôi như thế thì tôi trông mong gì anh hiếu thảo với bố mẹ tôi? Bố mẹ tôi chỉ có mình tôi thôi. Không lấy anh, tôi lấy người khác!”
Nói rồi tôi đùng đùng dắt bố ra về. Cả hôn trường đều nhìn Quân vẻ chê trách. Quân xấu hổ quá vội vàng đuổi theo xin lỗi nhưng tôi đã lên taxi cùng với bố rồi.
Đám cưới tan vỡ. Về nhà, bố tôi ngồi thẫn thờ, mắt đỏ hoe. Ông lẩm bẩm: “Con ơi, bố xin lỗi. Bố nghèo, bố làm con xấu hổ.” Tôi ôm chầm lấy bố, nước mắt lăn dài: “Bố không có lỗi gì hết. Lỗi là con đã yêu nhầm người. Con không cần chồng giàu, con cần chồng biết quý trọng gia đình con.”
Hai tuần sau, Quân đến nhà tôi xin lỗi. Anh ta đứng dưới cổng, tay cầm bó hoa, khuôn mặt hốc hác. Anh ta nói: “Mai, anh sai rồi. Anh xin lỗi. Anh đã quá vô tâm và kiêu ngạo. Anh xin bố tha thứ, xin em tha thứ.” Tôi đứng ở cửa, không mời vào: “Anh về đi. Tôi đã suy nghĩ rất kỹ. Một người đàn ông có thể khinh thường gia đình người mình yêu chỉ vì họ nghèo thì không xứng đáng làm chồng. Bố mẹ tôi là cả thế giới của tôi, anh không thể tôn trọng họ thì cũng không thể yêu tôi được.”
Quân quỳ xuống trước cổng, bật khóc: “Anh hứa sẽ thay đổi, anh sẽ yêu thương bố mẹ em như bố mẹ ruột. Xin em cho anh một cơ hội.” Tôi lắc đầu: “Cơ hội không phải là thứ tôi có thể cho anh, anh phải tự tạo ra. Nhưng anh đã đánh mất nó ngay trong ngày vui nhất của cuộc đời tôi. Tôi từng yêu anh vì nghĩ anh là người đàn ông biết trân trọng những giá trị bình dị. Hóa ra tôi đã nhầm.”
Tôi đóng cửa lại. Ngoài kia, tiếng khóc của Quân vẫn văng vẳng. Tôi quay vào phòng, nhìn bố mẹ đang lặng lẽ ngồi dưới bóng đèn dầu. Mẹ tôi khẽ hỏi: “Con không hối hận chứ?” Tôi ngồi xuống cạnh mẹ, nắm tay bà: “Con hối hận vì đã không nhận ra con người anh ấy sớm hơn. Nhưng con không hối hận vì đã bảo vệ bố mẹ.”
Đêm đó, bố tôi đưa cho tôi một phong bì nhỏ: “Con à, đây là tiền bố mẹ dành dụm. Tuy không nhiều nhưng đó là tấm lòng. Bố mẹ luôn ủng hộ con.” Tôi mở ra, bên trong là mấy triệu đồng tiền lẻ được gói cẩn thận. Tôi ôm bố khóc: “Con sẽ làm lại từ đầu, con sẽ không để bố mẹ phải lo lắng.”
Tôi trở lại công việc, tập trung vào sự nghiệp. Một năm sau, tôi được thăng chức trưởng phòng. Tôi dần quên đi nỗi đau, chỉ còn nhớ bài học lớn nhất: hạnh phúc không nằm ở tiền bạc hay sự hào nhoáng, mà nằm ở sự tôn trọng và yêu thương giữa những con người trong một gia đình.
Rồi tôi gặp một người đàn ông khác. Anh không giàu có, nhưng anh tôn trọng bố mẹ tôi. Lần đầu tiên đến nhà tôi, anh không nhăn mặt, không than phiền. Anh còn giúp bố tôi sửa lại mái hiên bị dột và cùng mẹ tôi nhặt rau ngoài sân. Nhìn anh lúi húi bên bố, tôi chợt hiểu: tình yêu đích thực không cần đến sự hào nhoáng, nó chỉ cần sự chân thành và biết tôn trọng.
Một buổi tối, tôi nhận được tin Quân gặp tai nạn giao thông. Tôi đến bệnh viện thăm, anh ta nằm đó với gương mặt đầy vết trầy xước. Thấy tôi, anh mỉm cười gượng: “Em vẫn đến thăm anh.” Tôi gật đầu: “Dù sao chúng ta cũng từng là bạn bè.” Anh thở dài: “Anh đã hủy hoại hạnh phúc của chính mình vì sự kiêu ngạo. Anh đã học được bài học quá muộn.” Tôi đặt bó hoa bên giường: “Hy vọng anh sớm bình phục và tìm được hạnh phúc mới.”
Tôi bước ra khỏi bệnh viện, ánh đèn đường hắt xuống con phố vắng. Tôi mỉm cười với chính mình. Cuộc đời luôn cho ta những bài học, quan trọng là ta có dám đứng lên và bước tiếp hay không. Tôi đã chọn bảo vệ gia đình mình ngay trong ngày cưới, và đó là quyết định đúng đắn nhất đời tôi.
Bố mẹ tôi giờ đây sống hạnh phúc bên cạnh con gái và người rể hiền lành. Chúng tôi vẫn ở căn nhà cũ, vẫn có mùi gà và vườn rau trước sân. Nhưng không ai trong nhà tôi còn phải xấu hổ về điều đó. Vì hạnh phúc không đo đếm bằng tiền bạc, mà bằng tình yêu thương giữa những trái tim biết rung động vì nhau. Và tôi biết, mình đã tìm được hạnh phúc đích thực.





