Vợ m/ất 21 ngày tôi liên tục mơ thấy cô ấy báo mộng – 3h sáng tôi ra ngh/ĩa tra/ng và ch/ế/t sững trước cảnh tượng kin/h ho/àng………..

Vợ m/ất 21 ngày tôi liên tục mơ thấy cô ấy báo mộng – 3h sáng tôi ra ngh/ĩa tra/ng và ch/ế/t sững trước cảnh tượng kin/h ho/àng………..
Tôi tên Lê Văn Thành, 38 tuổi. Trước khi vợ tôi mất, tôi từng nghĩ mình là người đàn ông tử tế – không rượu chè bê tha, không cờ bạc, mỗi tháng lĩnh lương là chuyển phần lớn về cho vợ. Tôi cứ tưởng đó là đủ để gọi là thương vợ thương con. Nhưng ở đời nhiều khi người ta không mất nhà vì bão lớn, mà vì từng viên ngói nhỏ cứ lặng lẽ xô lệch qua ngày.
Hôn nhân của tôi cũng vậy. Nó không đổ sập trong một đêm. Nó lạnh dần từ những bữa cơm nguội, từ những cuộc điện thoại tôi bấm tắt, từ những câu hứa quen miệng: “Để anh xong việc đã.”
Vợ tôi là Trần Thu Hạnh, 35 tuổi, làm kế toán cho một cửa hàng vật liệu xây dựng gần chợ huyện. Hạnh không phải kiểu phụ nữ nói nhiều, cô ấy hiền nhưng không hèn. Người ngoài nhìn vào cứ bảo tôi số hưởng, lấy được cô vợ biết điều, cơm nước gọn gàng, con cái ngoan ngoãn.
Tôi làm trưởng nhóm kinh doanh, công việc quanh năm chạy chỉ tiêu. Sáng ra khỏi nhà khi con còn ngủ, tối về tới cổng thì đèn trong bếp đã tắt. Có hôm Hạnh để phần tôi bát canh rau ngót, đĩa cá kho khô mặt. Tôi ăn vội vài miếng rồi lại mở máy tính. Hạnh nhiều lần đứng ở cửa phòng hỏi nhỏ: “Anh ăn xong nghỉ chút đi, cả ngày chạy ngoài đường rồi.” Tôi không ngẩng đầu: “Ừ, em cứ ngủ trước, anh gửi nốt cái báo giá.”
Có lần cô ấy cười nhạt: “Cái báo giá nhà người ta chắc còn được anh nhìn lâu hơn mặt vợ.” Tôi còn đáp tỉnh bơ: “Không trăm khách thì khách chạy mất, lấy gì nuôi vợ con?” Hạnh im. Bây giờ nghĩ lại, tôi mới hiểu có những cái im không phải vì hết lý, mà vì người ta đã mỏi miệng giải thích với một người không chịu nghe.
Chúng tôi có một đứa con gái tên ở nhà là Gạo, năm đó vừa tròn sáu tuổi. Mỗi lần tôi về muộn, nó thường chạy ra cửa hỏi: “Bố ơi, hôm nay bố có ăn cơm với mẹ con không?” Tôi hay xoa đầu nó: “Bố bận chút, Gạo ăn ngoan đi. Cuối tuần bố chở đi chơi.” Cuối tuần rồi lại có khách gọi, khách gọi rồi lại có cuộc họp. Lời hứa với trẻ con tôi khi ấy xem nhẹ như tờ lịch cũ.
Một chiều, Hạnh đặt lên bàn tôi bức tranh màu sáp của Gạo. Tôi đang dò bảng giá, thấy cô ấy đứng đó thì hỏi: “Gì đấy em?” Hạnh nói: “Tranh của Gạo hôm nay cô giáo bảo vẽ gia đình.” Tôi cầm lên nhìn qua – trong tranh Hạnh mặc váy vàng, Gạo đứng cạnh mẹ giữa vườn hoa, còn tôi thì nằm tận góc giấy, người bé xíu, tay cầm một cái điện thoại to gần bằng cái đầu. Tôi bật cười: “Con bé này vẽ bố dị quá.” Hạnh không cười: “Anh không thấy gì à?” Tôi đặt tranh xuống: “Trẻ con vẽ linh tinh ấy mà.” Hạnh nhìn tôi rất lâu, ánh mắt buồn buồn kiểu người đã chờ một cánh cửa mở ra, nhưng bên trong chỉ có bức tường. Cô ấy nói: “Gạo bảo bố lúc nào cũng đứng xa, vì bố lúc nào cũng bận.”
Tối hôm ấy, bữa cơm có cá kho, rau muống luộc. Tôi đặt điện thoại bên cạnh chén cơm. Hạnh gắp cho tôi miếng cá: “Anh Thành, anh có nhớ lần gần nhất nhà mình đi đâu cùng nhau không?” Tôi đang đọc tin nhắn khách hàng: “Đi đâu là đi đâu?” “Đi chơi, đi ăn, đi đâu cũng được, miễn là ba người cùng đi.” Tôi ngẫm một lát, thật lòng không nhớ: “Dạo này anh bận quá, xong đợt này rồi tính.” Hạnh đặt đũa xuống: “Anh lúc nào cũng xong đợt này, hết đợt này lại sang đợt khác. Em không cần anh mua nhà to hơn. Em chỉ sợ đến lúc nhà to hơn, trong nhà chẳng còn ai muốn nói chuyện với nhau.”
Tôi cau mặt. Lúc ấy công ty đang ép doanh số, tôi đem hết cái bực ngoài đường vào người gần mình nhất: “Em ở nhà nên không hiểu. Không có tiền thì tình cảm có nuôi được con không?” Hạnh nhìn tôi: “Em chưa bao giờ bắt anh chọn giữa tiền và gia đình. Nhưng anh đang sống như thể gia đình lúc nào cũng có thể chờ.” Tôi đứng dậy đẩy ghế hơi mạnh, đi lên phòng làm việc. Hạnh không giữ tôi lại, cô ấy chỉ kéo bát canh về phía con, nói dịu dàng: “Gạo ăn đi con, canh nguội rồi.”
Đêm ấy khi tôi xong việc bước ra, bếp đã tối. Trên bàn có phần cơm đậy bằng lồng bàn nhựa màu xanh, bên cạnh là bức tranh của Gạo. Tôi liếc qua rồi tắt đèn. Tôi không biết rằng có những điều nếu mình không nhìn kỹ hôm nay, ngày mai sẽ không còn cơ hội nhìn nữa.
Hạnh mất trong một tai nạn giao thông trên đường đi chợ về. Cô ấy mang theo bó rau và hộp sữa cho Gạo. Người ta bảo xe tải rẽ ẩu, cô ấy không kịp né. Khi tôi đến bệnh viện, cô ấy đã không còn thở. Tôi chỉ kịp cầm bàn tay lạnh ngắt của vợ mà không nói được một lời xin lỗi nào trọn vẹn.
21 ngày sau lễ an táng, tôi bắt đầu mơ. Đêm đầu tiên, tôi thấy mình đứng trước mộ Hạnh. Trời tối đen, gió thổi qua hàng bạch đàn như tiếng người khóc. Từ dưới lớp đất, giọng Hạnh vọng lên rất khẽ: “Anh Thành, em lạnh lắm.” Tôi quỳ xuống cào đất bằng tay, móng tay bật máu nhưng đất cứ dày thêm. Tôi hét gọi cô ấy rồi choàng tỉnh. Áo tôi ướt đẫm mồ hôi. Đêm thứ hai, tôi nghe rõ tiếng hơn: “Anh đừng đến muộn nữa.” Đêm thứ ba, Hạnh đứng giữa con đường bê tông ở nghĩa trang, áo cô lấm đất, tóc rối, bàn tay đưa về phía tôi. Giọng cô không còn buồn nữa mà hoảng loạn: “Anh Thành, họ đưa em đi rồi.”
Sáng hôm sau, tôi không thể ngồi yên. Tôi cầm bó hoa cúc trắng đến nghĩa trang. Khi vén mấy cánh hoa khô ra, mắt tôi khựng lại – sát chân bia, giữa lớp đất ẩm có một chiếc vòng bạc. Tôi ngồi thụp xuống, nhặt lên. Những bông hoa bạc nhỏ nối nhau, phần khóa có vết xước mảnh như sợi tóc. Chiếc chốt hơi lệch – đúng cái chốt tôi từng đem ra tiệm bạc đầu phố sửa cho Hạnh. Không thể nhầm được. Chính tay tôi đã đeo chiếc vòng này cho vợ trước giờ đóng nắp quan tài.
Tôi siết chiếc vòng trong tay, đầu óc quay cuồng. Tôi đến nhà bố mẹ vợ, kể lại ba giấc mơ và chiếc vòng. Bà Lành nhìn chiếc vòng, mặt tái xanh, môi run. “Cái này… cái này ở đâu ra?” Tôi đáp giọng khàn đặc: “Con thấy trước mộ Hạnh.” Bà đưa tay đỡ cột hiên, thân người lảo đảo. Bà cầm chiếc vòng lật phần khóa lên, vết xước nhỏ hiện rõ. “Đúng rồi, đúng là vòng của con Hạnh. Chính tay con đeo cho nó. Mẹ đứng đó, mẹ thấy mà.”
Ông Phúc từ trong nhà đi ra, nhìn chiếc vòng, nét mặt sầm xuống. Ông nghe tôi kể xong, rồi nói: “Không ai được tự ý đào bới. Mình đau thì đau nhưng phải làm cho đúng.” Chúng tôi đến ban quản lý nghĩa trang. Ông Toàn – người trực đêm – nhìn chiếc vòng thì tái mét, lắp bắp. Camera cổng phụ và dãy C mất tín hiệu đúng 1 tiếng 36 phút trong đêm sau lễ an táng. Ông Toàn khai: có người tên Baro đưa 18 triệu mở cổng, hứa thêm 27 triệu. Hắn nghĩ chỉ là chuyện tranh chấp cải táng trong nhà giàu. Nhưng khi thấy họ đưa một bọc dài lên xe đông lạnh, ông biết không phải chuyện bình thường.
Khi quan tài được mở theo đúng quy trình, BÊN TRONG LÀ  ………………….
CÒN TIẾP BÊN DƯỚI
👇👇👇
trống rỗng. Không có Hạnh, không có chiếc hộp gỗ, không có bức tranh của Gạo. Chỉ còn lớp vải lót bị xô lệch và một khoảng trống lạnh buốt. Bà Lành thét lên rồi ngã quỵ. Ông Phúc nhặt tấm ảnh Hạnh rơi trên cỏ, mặt kính nứt một đường mảnh ngang nụ cười của cô ấy. Tôi khuỵu xuống, hai tay bấu vào đất: “Hạnh, anh xin lỗi, anh lại đến muộn rồi.”
Điều tra được mở rộng. Từ lời khai của ông Toàn, cái tên Baro xuất hiện. Từ camera trạm xăng, chiếc xe đông lạnh được ghi lại. Thiếu tá Tâm đặt ngón tay lên tấm ảnh: “Anh nhìn kỹ người này.” Tôi cúi xuống – dáng vai, cách cúi đầu – đó là Quân, em trai ruột của Hạnh.
Tôi gọi cho Quân, máy đổ chuông rất lâu mới có người bắt. Đầu dây bên kia chỉ có tiếng thở nặng. Tôi gằn giọng: “Quân, cậu đã làm gì chị?” Một tiếng khóc bật ra nghẹn ngào: “Anh Thanh, em sợ lắm.” Tôi nhắm mắt: “Sợ thì nói sự thật. Camera chụp cậu đứng cạnh xe đông lạnh đêm Hạnh bị đưa khỏi mộ. Cậu còn im đến bao giờ?”
Quân đến trình diện. Cậu ta khai: hai năm trước làm ăn thất bại, nợ 365 triệu của Hạnh, rồi vay nóng của Cao Văn Sự – chủ công ty vận tải lạnh – thêm 740 triệu. Sự giữ giấy tờ, dọa sẽ hại gia đình nếu không làm theo. Đêm ấy, Sự bắt Quân lái xe đến cổng phụ nghĩa trang, chỉ nói chở “hàng đặc biệt”. Lúc đầu Quân không biết. Đến khi xe dừng ở kho trung chuyển, thấy góc vải bọc lộ ra phần gỗ quan tài và khăn trắng quen thuộc, cậu ta nhận ra là chị gái. Nhưng Sự đưa cho cậu xem ảnh bé Gạo trước cổng trường, dọa nếu làm ầm, con bé sẽ không mất mẹ một mình. Quân sợ, vẫn lái tiếp.
Tôi nhìn cậu ta: “Sau khi biết đó là chị mình, cậu vẫn lái tiếp.” Quân gục đầu: “Em hèn, anh Thành ạ. Em xin lỗi chị, xin lỗi bé Gạo.” Vân – vợ Quân – tìm được cuốn sổ ghi chép của chồng, trong đó có ký hiệu C9 – một xưởng nước đá bỏ hoang. Cơ quan chức năng kiểm tra, thu được nhiều vật chứng, trong đó có chiếc hộp gỗ tôi đặt bên gối Hạnh. Bên trong vẫn còn mấy tấm ảnh gia đình và bức tranh của Gạo – người bố đứng ở góc giấy, tay cầm điện thoại.
Cao Văn Sự bị bắt, Baro bị khống chế, ông Toàn và anh Lưu phải khai rõ. Hạnh được tìm thấy. Trước khi đưa cô ấy về an táng lần cuối, tôi dắt bé Gạo đến gần mẹ. Con bé mặc áo trắng, tay cầm một bức tranh mới. Trong tranh, ba người đứng cạnh nhau, mẹ ở giữa, con nắm tay mẹ, bố đứng bên cạnh không cầm điện thoại nữa. Gạo đặt bức tranh vào bên mẹ, nói rất nhỏ: “Mẹ ơi, lần này bố đứng gần rồi.” Tôi quay mặt đi, câu của con khiến ngực tôi đau hơn mọi lời trách.
Trước giờ khép lại, tôi đeo chiếc vòng bạc lên tay Hạnh. Tôi cúi xuống nói với vợ: “Anh từng nghĩ kiếm tiền là bảo vệ gia đình, rồi sau khi mất em, anh lại tưởng giữ nguyên mọi thứ của em là giữ được em ở lại. Anh sai cả hai lần. Lần này anh để em yên, anh còn phải đưa con mình đi tiếp.”
Sau lễ an táng, tôi không biến căn nhà thành cái kho kỷ niệm đóng bụi nữa. Tôi xin chuyển sang vị trí ít đi công tác hơn. Một đồng nghiệp hỏi: “Ông không tiếc à?” Tôi đáp: “Có thứ mất rồi kiếm lại được, có bữa cơm bỏ lỡ thì không.”
Năm năm sau, Gạo lên lớp năm. Một tối cuối tuần, hai bố con ngồi ngoài ban công. Gạo hỏi: “Bố còn nhớ mẹ không?” Tôi nhìn lên khoảng trời đêm: “Ngày nào bố cũng nhớ.” “Vậy sao bố không khóc nhiều nữa?” Tôi xoa đầu con: “Vì nhớ một người không có nghĩa là phải sống mãi trong ngày mình mất họ.”
Điều lớn nhất tôi học được: bi kịch của Hạnh không chỉ do một kẻ như Cao Văn Sự gây ra. Nó còn được mở đường bởi người bán thông tin, người nhận tiền mở cổng, người biết sai mà im lặng. Và cả một người chồng từng nghĩ vợ con lúc nào cũng có thể chờ.
Người nhà không phải cái bóng đèn trong sân, muốn thì bật, bận thì quên. Còn thương ai, hãy có mặt khi họ còn nghe được tiếng mình.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!