Thiếu Tá Trở Về Sau 3 Năm Công Tác – Ch/ết Lặng Khi Thấy Vợ Con Đang Bị Nhà Chồng Ng/ư/ợc Đ/ãi.

Thiếu Tá Trở Về Sau 3 Năm Công Tác – Ch/ết Lặng Khi Thấy Vợ Con Đang Bị Nhà Chồng Ng/ư/ợc Đ/ãi.
Tôi đứng sau bờ tường ẩm mốc, nắm chặt thành gạch đến trắng bật cả đầu ngón tay. Tiếng mẹ ruột tôi – bà Ngọc – văng vẳng từ sân sau, từng câu từng chữ sắc như mảnh chai vỡ, xé toạc cái tĩnh lặng của buổi trưa hè oi ả. Tôi vừa bước xuống xe khách sau ba năm công tác nơi biên giới xa xôi, tay xách đầy quà cáp, lòng háo hức tưởng tượng cảnh vợ con ôm chầm lấy mình. Nhưng thay vào đó, tôi thấy Ánh – người phụ nữ tôi yêu thương nhất – đang quỳ trên nền gạch xám ngoét rêu, đôi tay sần sùi nhúng vào chậu nước rửa bát đầy mỡ màng. Mái tóc cô vốn dài mượt giờ búi bằng chiếc kẹp nhựa gãy răng, chiếc áo lụa hoa tôi mua ngày cưới sờn rách ở vai, mồ hôi ướt đẫm tấm lưng gầy giơ cả đốt sống. Bé Tít – con trai tôi – ngồi bệt dưới đất bẩn, áo vàng ố, tay cầm xe tải đồ chơi gãy bánh, khóc nấc lên. Còn mẹ tôi nằm võng dưới tán lộc vừng, tay phe phẩy quạt nan, miệng không ngừng tuôn ra những lời đay nghiến: “Rửa cho sạch vào, có mấy cái bát mà làm từ sáng đến trưa, đồ vô tích sự! Con trai tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt gửi tiền về, không phải để rước bà hoàng về ngồi chơi xơi nước đâu!” Tôi đứng chôn chân, cổ họng nghẹn đắng, tim đập như trống trận. Ba năm tôi tin chắc rằng hậu phương bình yên, những cuộc gọi của Ánh luôn trong trẻo: “Anh cứ yên tâm, mẹ và em thương con lắm.” Hóa ra đó chỉ là lớp vỏ bọc của một màn kịch tàn nhẫn.
Tôi rón rén nép sát hơn, qua khe cửa kính mờ, mắt tôi không rời khỏi Ánh. Cô cúi đầu, tay rửa bát mà run lên từng hồi, giọng lý nhí van xin: “Mẹ cho con xin vài trăm nghìn mua hộp sữa cho Tít, mấy tháng nay cháu toàn ăn cháo loãng, còi cọc quá…” Mẹ tôi bật dậy như đàn bà ốm đau gì đâu, chỉ thẳng tay vào mặt vợ tôi: “Sữa bột cái gì? Trẻ con bú nước gạo vẫn lớn, tiền đâu mà đòi hỏi! Hay cô lại định moi tiền đi bao gái với trai?” Tôi nghe đến đây, màng nhĩ như bị xé toạc. Chưa hết, Thắm – em gái ruột tôi – bước ra từ bếp, tay cầm đĩa hoa quả gọt sẵn, móng tay đính đá lấp lánh, mặc bộ váy hàng hiệu đắt tiền. Nó nhếch mép cười khẩy: “Chị đừng có mang anh Hưng ra dọa, anh ấy ở xa, biết gì mà nói đỡ. Tiền anh ấy gửi mẹ giữ là chuẩn, ai biết đưa chị thì chị lại tuồn về cho nhà ngoại nghèo rớt!” Tôi siết tay đến mức móng bấu vào da thịt, rỉ máu. Đó là tiền phụ cấp trực đêm, tiền rủi ro nơi biên ải, tôi nhịn mặc nhịn ăn để gửi về, vậy mà giờ thành lớp phấn son trên mặt em gái và thuốc bổ cho mẹ. Ánh bật khóc, giọng nghẹn ngào: “Con chưa bao giờ ăn cắp, mẹ ốm con thức đêm chăm, nhà cửa cơm nước một tay con lo…” Nhưng lời van xin càng khiến mẹ tôi điên tiết, bà mắng chửi thậm tệ, vu khống cô ngoại tình, trộm cắp, hứa sẽ đuổi hai mẹ con ra đường.
Tôi đứng như tượng đá, cơn giận cuồn cuộn trong lồng ngực, nhưng cái đầu lạnh của người lính trinh sát đã giữ tôi lại. Tôi nhận ra rằng nếu xông ra lúc này, mẹ tôi sẽ lăn ra ăn vạ, Thắm sẽ vu oan cho Ánh, và cuối cùng vợ tôi vẫn chịu thiệt. Tôi cần nhìn thấu toàn bộ sự tàn nhẫn này. Và tôi đã thấy. Sau khi Ánh ôm con lủi thủi vào buồng, Thắm liền xà xuống bên mẹ, cất giọng nũng nịnh: “Mẹ, tháng này anh Hưng gửi tiền chưa? Con thấy bạn con khoe túi xách hàng hiệu mới, con muốn mua quá!” Mẹ tôi cười tít mắt: “Thằng Hưng chuyển 25 triệu, mẹ rút hồi sáng, đưa mày chục triệu mua túi, còn lại mẹ cất tủ.” Trái tim tôi thắt lại. 25 triệu – toàn bộ mồ hôi của tôi – được chia chác như vậy. Nhưng rồi Thắm ghé sát tai mẹ, hạ giọng đầy toan tính: “Nhưng cái gai là chị Ánh. Lỡ anh Hưng về đột xuất, thấy vợ con còi cọc, rồi hỏi tiền, mẹ biết ăn nói thế nào?” Mẹ tôi hừ lạnh: “Mày ngu, mẹ bảo nó mẹ gom tiền gửi tiết kiệm, còn con dâu thì mẹ bảo nó tiêu hoang, lén tuồn về ngoại, có ai tin nó đâu. Mẹ đã đi nói xóm là nó lười biếng, ăn bám rồi.” Nghe đến đây, tôi như bị ai giáng búa. Mẹ tôi không chỉ đầy đọa thể xác mà còn hủy hoại danh dự của vợ tôi trước hàng xóm. Chưa hết, Thắm lại thêm một đòn: “Mẹ ơi, thế này chắc chắn hơn: ép chị Ánh ký giấy thừa nhận nhà này là tài sản riêng của mẹ, không liên quan gì đến anh Hưng. Nếu không ký, mẹ cứ hành hạ, vu oan tội ngoại tình hay trộm cắp, thế nào cũng đuổi được nó ra đường tay trắng. Lúc đó mẹ sang tên nửa cái nhà cho con, sau này con lấy chồng có vốn.” Mẹ tôi gật gù đắc ý: “Thông minh, cứ theo kế hoạch mà làm.” Tôi đứng chết lặng, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm lưng áo. Chúng muốn tước đoạt tất cả, hất cẳng vợ con tôi ra khỏi chính mái nhà mà tôi và Ánh cùng gây dựng. Lòng tham của chúng không đáy, và tôi đã đủ đau đớn để quyết định – tôi sẽ không đấm thẳng mà sẽ giăng bẫy.
……………………………………………
Mời quý đọc giả đọc phần PHẦN 2 của câu chuyện TẠI ĐÂY 👇👇👇
Tôi lặng lẽ rút lui, bỏ lại chiếc túi quà rơi vỡ dưới sân. Tôi thuê một phòng trọ gần đó, nằm bịch xuống giường, mắt dán trần nhà ẩm mốc. Hàng ngàn ý nghĩ vụn vỡ trong đầu: làm sao để bảo vệ Ánh mà vẫn trọn đạo hiếu? Nhưng đạo hiếu với những kẻ vắt kiệt máu thịt vợ con tôi – có đáng không? Tôi nhớ tới câu nói của người chỉ huy cũ: “Khi đối thủ mù quáng vì lòng tham, hãy để tham lam làm mồi nhử.” Thế là tôi mua sim mới, gọi về cho mẹ với giọng hồ hởi nhất: “Mẹ ơi, con lập công lớn, được thưởng một khoản, và thủ trưởng bán biệt thự cao cấp giá rẻ như bèo, con định gom hết tiền gửi về mua, nhưng cần gần 900 triệu của mẹ giữ để chốt hợp đồng.” Ở đầu dây bên kia, tôi nghe rõ tiếng thở dốc và tiếng nuốt nước bọt thèm thuồng của mẹ và Thắm. Mẹ tôi giật mình: “900 triệu á? Nhưng mẹ… mẹ gửi kỳ hạn rồi…” Tôi cười thầm – kỳ hạn nào khi bà đã tiêu gần hết? Nhưng tôi tiếp tục: “Không rút được thì mẹ cầm sổ đỏ căn nhà đang ở vay ngân hàng một tỷ. Mua xong biệt thự, con để mẹ và Thắm đứng tên, làm của hồi môn cho Thắm sau này.” Tôi nghe Thắm giật điện thoại từ tay mẹ, giọng nó reo lên: “Nhưng cần chữ ký của chị Ánh mới cầm cố được vì là tài sản chung!” Tôi gằn giọng: “Thế mẹ và em phải tìm cách ép cô ấy ký, bằng mọi giá, để ngân hàng giải ngân ngay mai. Anh tin hai mẹ con.” Tôi tắt máy, bẻ sim vứt đi. Cái bẫy đã giăng, và tôi biết bản tính của mẹ và em tôi – chúng sẽ ra tay ngay lập tức.
Quả nhiên, sáng hôm sau, tôi lẻn về, đứng ở hiên nhà. Qua cửa sổ, tôi thấy Thắm lôi Ánh từ dưới bếp lên, tay vợ tôi còn ướt nước rửa bát, ôm bé Tít trong lòng run rẩy. Mẹ tôi ném tờ giấy xuống bàn: “Ký đi! Ký xác nhận cô không có quyền gì với căn nhà này, rồi cuốn gói ra khỏi đây!” Ánh ngước đôi mắt thâm quầng, lắc đầu: “Mẹ nói gì? Nhà này là tiền của anh Hưng và hồi môn của con, con chưa từng lấy của mẹ một đồng…” Thắm đập bàn: “Chị đừng câu giờ! Anh tôi mua biệt thự, mẹ con tôi sắp dọn lên ở, rảnh đâu đèo bồng đồ nhà quê như chị! Không ký, tôi lôi mẹ con chị quăng ra đường!” Nó vươn tay móng đỏ chót về phía bé Tít. Đúng lúc ấy, tôi đẩy tung cánh cửa, tiếng gỗ va vào tường tạo một tiếng kêu khô khốc. “Dừng tay!” – tôi bước vào, quân phục bụi đường, mắt sắc như dao. Ánh ngỡ ngàng, nước mắt vỡ òa: “Anh Hưng!” Bà Ngọc và Thắm tái mặt, mẹ tôi vội giấu tờ giấy sau lưng, cười gượng: “Ối giời, con về sao không báo? Mẹ đang… dạy nó tính cẩn thận…” Tôi không đáp, chỉ bước tới ôm lấy Ánh gầy gò và con trai, vuốt mái tóc xơ xác của cô. Rồi tôi quay lại, lạnh lùng: “Rèn tính cẩn thận bằng cách ép vợ con từ bỏ tài sản để cầm sổ đỏ vay ngân hàng mua biệt thự ảo hả mẹ?” Tôi ném xuống bàn một xấp ảnh chụp màn hình cuộc gọi và bản sao kê: “Đây là 900 triệu tôi gửi về, mẹ tiêu xài hoang phí, đánh bạc, nuôi con gái ăn bám. Đây là bản ghi âm cuộc nói chuyện hôm qua của mẹ và Thắm. Biệt thự chỉ là mồi để tôi kiểm chứng lòng tham của hai mẹ con. Đêm qua tôi còn gọi về, mẹ và em vẫn diễn kịch ngọt ngào, còn bây giờ thì sao?” Mặt bà Ngọc cắt không còn giọt máu, Thắm lùi ra sau, chân run bần bật. Tôi tiếp: “Ba năm qua, Ánh làm trâu làm ngựa, còn mẹ với em hại nó đến gầy xác, con còi cọc. Hôm nay tôi tuyên bố: căn nhà này là tài sản vợ chồng tôi, tôi sẽ ủy quyền toàn bộ cho Ánh. Nếu mẹ và Thắm muốn ở, từ nay tự đi làm mà sống, đừng hòng đụng đến một đồng của tôi nữa. Số tiền 900 triệu coi như tôi trả công ơn sinh thành – từ giờ, mẹ không còn là mẹ tôi nữa, tôi cũng không có người mẹ nào tàn nhẫn như vậy.”
Tôi quay sang nắm tay Ánh, bế bé Tít lên, bước ra khỏi cánh cổng sắt hoen rỉ. Phía sau vọng lại tiếng khóc lóc, van xin của mẹ và em gái – nhưng tôi không ngoảnh đầu. Những lời hối hận muộn màng dội vào tường lạnh, nhưng tôi biết, những gì họ gieo, họ đã phải gặt. Ngoài kia, sau cơn mưa dông đêm qua, bầu trời quang đãng, ánh nắng dịu dàng trải trên vai Ánh và Tít. Tôi siết chặt tay vợ – cảm giác ấm áp lần đầu sau ba năm. Đôi mắt Ánh rưng rưng, nhưng không phải nước mắt tủi nhục, mà là những giọt pha lê của sự giải thoát. Tôi nhìn lại ngôi nhà cũ, mái ngói đỏ tươi giờ trở nên xa lạ. Giá mà tôi về sớm hơn, giá mà tôi tin vào những tiếng nói lạ trong điện thoại của Ánh – nhưng tôi đã về, và tôi đã cứu được thứ quý giá nhất. Chặng đường phía trước còn dài, nhưng có Ánh và Tít bên cạnh, lòng tôi bình yên. Có những người thân mang dòng máu ruột thịt nhưng lại là vết rách lớn nhất cuộc đời, và đôi khi, để bảo vệ những mầm xanh đáng quý, ta phải dũng cảm cắt bỏ những cành khô mục. Tôi không hối hận, chỉ tiếc cho những năm tháng mẹ tôi đã đánh mất nhân tính, và cho em gái tôi đã chọn sống bằng lòng tham. Nhưng giờ đây, khi hoàng hôn nhuộm vàng góc phố, tôi biết mình đã làm đúng. Cuộc đời chẳng có bài học đạo lý nào đơn giản – chỉ có những lựa chọn và hậu quả, và tôi chọn bình yên cho gia đình nhỏ của mình, cho dù phải chịu vết sẹo lòng mãi không lành.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!