5 ĐÊM SAU KHI VỢ MẤT TÍCH, THIẾU TÁ ĐÀO CHIẾC GIẾNG CŨ… THỨ TÌM THẤY KHIẾN ANH SỤP ĐỔ…..

5 ĐÊM SAU KHI VỢ MẤT TÍCH, THIẾU TÁ ĐÀO CHIẾC GIẾNG CŨ… THỨ TÌM THẤY KHIẾN ANH S/ỤP Đ/Ổ…..
Đêm thứ năm kể từ ngày Lan mất tích, tôi thiếp đi trên ghế hiên nhà và mơ thấy vợ mình. Lan đứng bên miệng giếng cũ cuối vườn, người ướt sũng, tóc dính bết vào mặt, đôi mắt nhìn tôi lạnh buốt mà không một giọt nước mắt. Trong mơ, tôi cố chạy tới nhưng chân như bị bùn kéo lại. Lan đưa tay chỉ xuống giếng, rồi lặng lẽ quay lưng, tan vào bóng tối bụi chuối sau nhà. Tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm khuya, tim đập thình thịch. Ngoài trời mưa đã tạnh, trời vừa hửng sáng, nhưng cả khu vườn sau vẫn phủ một lớp lạnh lẽo. Tôi đứng nhìn về phía giếng, tấm gỗ che miệng giếng dường như lệch đi một chút. Với tôi – một thiếu tá công an chỉ tin vào chứng cứ – giấc mơ ấy lại khiến lòng nặng trĩu.
Tôi là Đức Trọng, 35 tuổi, công tác ở huyện cách nhà hơn hai mươi cây số. Vợ tôi, Mai Lan, nhỏ hơn tôi bốn tuổi, hiền lành, ít nói. Ngày cưới về, mẹ tôi chỉ nói một câu: “Con gái nhà nghèo quen chịu khổ thì chắc biết làm dâu.” Lúc ấy tôi nghĩ đó là lời bình thường. Giờ nhớ lại, đó chính là dấu hiệu đầu tiên cho thấy Lan sẽ không bao giờ được coi là người trong nhà. Mẹ tôi không chửi bới to tiếng, bà chỉ xét nét từng li từng tí: trà Lan pha nhạt, canh cua rau thái to, hoa ngày rằm bà bảo nhà nghèo bày vẽ sang. Những lời nói nhỏ như gai cứa, lặp đi lặp lại, đủ khiến một người phụ nữ hiền lành như Lan kiệt sức mà không dám kêu ca. Còn tôi, mỗi lần mẹ khóc vì cho rằng tôi bênh vợ, lại chọn im lặng. Tôi tưởng im lặng là giữ hòa khí, hóa ra tôi đã bỏ mặc Lan. Cô sống trong chính ngôi nhà này mà như kẻ ở nhờ, sợ nhất là “không biết làm sao để được xem như người một nhà” – dòng chữ cuối cùng trong cuốn sổ tay mỏng tôi tìm thấy sau khi cô mất tích.
Khoảng một tháng trước, Lan bắt đầu thay đổi. Cô hay giật mình mỗi khi mẹ gọi từ bếp, có bữa đang ăn lại buông đũa nhìn ra sau vườn. Có tối tôi đi trực về khuya, Lan kéo tôi ra hiên thì thầm: “Anh có thấy mẹ hay ra giếng cũ không?” Tôi hỏi ra đó làm gì, Lan chỉ lắc đầu. Lần khác, tôi thấy cô cầm phong bì định nói chuyện về mảnh đất sau vườn, nhưng mẹ gọi từ sân, Lan vội giấu đi. Tôi không hỏi thêm. Những cơ hội trong đời đôi khi rất mong manh, nếu không nắm lấy, nó sẽ cuốn theo cả một cuộc đời.
Ngày Lan mất tích, trời mưa tầm tã. Sáng ấy cô gói hộp cơm cho tôi, dặn chiều mua thuốc đau đầu cho mẹ. Trước khi tôi nổ máy xe máy, Lan đứng ở cổng nhìn tôi lâu hơn thường ngày. Tôi còn trêu: “Nhìn chồng như tiễn đi xa ấy.” Lan cười, nhưng nụ cười rất mỏng. Gần trưa tôi gọi về, Lan bắt máy giọng khẽ lắm. Phía sau có tiếng mẹ quát, Lan vội nói: “Tối anh về em nói sau.” Tối đó về nhà, tôi không thấy Lan đâu. Mẹ chỉ bảo: “Nó cãi mẹ, xách túi về ngoại rồi.” Nhưng áo mưa của Lan vẫn treo sau cửa, đôi dép quen thuộc nằm ở bậc thềm, túi vải cũ dưới gầm bàn. Điện thoại cô tắt máy nhưng vẫn nằm trong ngăn kéo bàn may, giấu dưới đống vải thừa. Tôi gọi nhà ngoại, bố vợ nói không thấy con gái về. Bà Hạnh hàng xóm sau rào kể chiều hôm đó bà nghe tiếng cãi vã ở vườn, có giọng Lan và mẹ tôi, rồi tiếng động mạnh gần giếng.
Mẹ tôi nghe vậy liền vùng lên, bảo tôi tin người ngoài hơn mẹ ruột. Mỗi lần tôi nhắc đến giếng, bà lại căng thẳng, nói giếng bỏ hoang, khí độc, không được động vào. Đêm thứ năm, giấc mơ về Lan đến. Sáng hôm sau, tôi quyết định gọi đồng đội đến kiểm tra giếng. Mẹ lao ra chặn trước lối vào vườn, khóc lóc bảo con b/ất hi/ếu, làm nh/ục mẹ trước thiên hạ. Nhưng tôi đã thấy bóng Lan trong mơ, đã nghe cô bảo giếng lạnh lắm.

Anh Quân – đồng nghiệp tôi – mang dây thừng và đèn pin. Khi mấy tấm gỗ được kéo lên, dưới đáy giếng tối om. Chú Phúc trèo xuống, một lúc sau đưa lên chiếc túi niêm phong đầu tiên: mảnh vải nâu ướt bùn, đúng chất liệu áo Lan mặc ngày mất tích. Rồi chiếc khăn màu nâu thêu hai chữ M và L ở góc – Lan tự thêu để khỏi lẫn đồ. Và chiếc vòng tay bạc khắc bông sen nhỏ tôi tặng cô năm đầu cưới. Nó không đắt nhưng Lan đeo suốt. Mẹ tôi từng bảo Lan mang vòng theo để phòng thân, vậy mà nó lại nằm dưới giếng. Tôi cầm chiếc vòng qua lớp túi niêm phong, tay run không ngừng….Sự thật dần lộ ra. Điện thoại Lan được mở, tin nhắn với bạn thân Hạnh Dung còn lại những dòng:…….

HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
 “Mẹ anh Trọng lại nhắc chuyện đất sau vườn, bà bảo nếu em không ký thì đừng trách.” Dung kể Lan bị ép ký giấy ủy quyền bán phần đất sau vườn có cả khu giếng cũ. Mảnh đất ấy sau cưới là tài sản chung của vợ chồng, Lan biết luật nên nói sẽ đợi chồng về. Mẹ tôi coi đó là dám cãi lại mẹ chồng. Trong ngăn tủ mẹ tôi, anh Quân tìm thấy bản dự thảo giấy ủy quyền, chữ ký Lan để trống, bên cạnh là giấy vay nợ của cậu em họ Lâm với số tiền lớn, hạn trả chỉ cách ngày Lan mất tích chưa đầy một tuần.
Dì Thoan kể đêm ấy dì qua nhà thấy mẹ tôi đang giặt chiếc áo màu sẫm dính bùn trong chậu nước đục, bên cạnh có mảnh vải nâu rách. Khi dì hỏi, mẹ quát đuổi. Đoạn camera sân sau bị xóa đúng khoảng từ 3 đến 6 giờ chiều hôm đó, trùng với tiếng cãi vã bà Hạnh nghe thấy. Kết quả giám định cho thấy Lan bị tác động mạnh trước khi rơi xuống giếng, không phải tai nạn. Tất cả bằng chứng đều chỉ vào mẹ tôi và cậu Lâm.
Cuộc đối mặt diễn ra trong căn nhà im lìm đến ngột ngạt. Tôi đặt trước mặt mẹ những tờ giấy, ảnh vật chứng, lời khai của dì Thoan. Mẹ cố chối, khóc kể công nuôi con khổ cả đời. Nhưng tôi không lùi. Tôi hỏi bà cái giếng có gì mà bà sợ đến thế. Bà bảo Lan hỗn, dám cãi, dám nói đất là tài sản chung, dám chờ chồng về. Bà kể hôm đó mưa lớn, Lan cầm giấy tờ không ký, còn dọa gọi cho tôi. Hai người xô đẩy gần miệng giếng. Khi tôi hỏi vì sao khăn bị nhét dưới bùn, áo rách, camera bị xóa, bà giặt áo trong đêm, mẹ im lặng rất lâu rồi nói như mê sảng: “Mẹ chỉ muốn nó im đi, mẹ muốn cứu thằng Lâm, mẹ không nghĩ nó yếu thế…”
Tôi đứng bật dậy, đầu gối run đến mức phải bám vào bàn. Bát nhang của Lan trước mặt tỏa khói nghi ngút. Khoảnh khắc ấy, tôi không còn là thiếu tá công an, không còn là con trai duy nhất, tôi chỉ là người chồng đến quá muộn. Anh Quân bước vào, tôi gật đầu. Khi chiếc còng sốt vào tay mẹ, bà khụy xuống gào khóc gọi tên tôi, trách tôi bất hiếu. Tôi nhìn bà, giọng nghẹn: “Chính vì mẹ là mẹ con nên con mới đau đến thế, nhưng Lan không còn cơ hội tự nói cho mình nữa.”
Sau đó, mẹ tôi bị điều tra, Lâm bị làm rõ vai trò xóa camera và làm giấy tờ giả. Tôi xin rút khỏi vụ án vì xung đột lợi ích, để đồng đội xử lý khách quan. Tang lễ Lan tổ chức trời không mưa nhưng mây xám nặng trĩu. Nhà ngoại xin đưa cô về quê an táng, tôi đồng ý. Cả đời làm dâu, Lan đã chịu lạnh lẽo trong nhà này quá nhiều. Bố vợ không trách tôi, ông chỉ nói nhẹ: “Từ nay con sống sao cho Lan nó yên lòng.” Câu ấy nhẹ mà đau hơn mọi lời nguyền rủa.
Tôi bán căn nhà cũ, chuyển ra khu tập thể gần đơn vị. Ngôi nhà ấy có tuổi thơ tôi, có bóng mẹ tảo tần, nhưng cũng có căn bếp Lan bị coi thường và cái giếng chôn vùi sự thật. Tôi không dám quay lại. Tôi cũng không quên những bữa cơm Lan ngồi cuối mâm, những lần cô nói “tối em nói sau”, và dòng cuối sổ tay: “Trong căn nhà này, em sợ nhất không phải làm nhiều, mà là không biết làm sao để được xem như người một nhà.”
Đó không chỉ là lời của Lan, mà là nỗi lòng của bao người phụ nữ khác. Tôi từng nghĩ mình là chồng tốt vì không rượu chè, không ngoại tình, chỉ cần mang tiền về là đủ. Hóa ra làm chồng còn là đứng bên vợ khi cô bị coi thường, là nhận ra nhẫn nhịn không phải lúc nào cũng là bình yên, là biết hỏi đến cùng khi người mình thương nói “em sợ”. Giờ mỗi lần đi ngang nhà nào có khói bếp chiều, tôi lại nghĩ về Lan. Không phải để xin tha thứ – vì tôi biết mình không xứng – mà để nhắc mình rằng sự im lặng của người tốt có thể nuôi dưỡng tội ác, và chữ hiếu nếu không đi cùng công bằng sẽ chỉ là vỏ bọc cho sự nhẫn tâm.
Tôi vẫn ra mộ Lan những chiều cuối tuần, đặt bó cúc trắng rồi ngồi rất lâu. Tôi không cầu cô tha thứ, chỉ mong ở một nơi nào đó, Lan không còn lạnh, không còn sợ, không còn phải đứng trong căn bếp nghe từng lời xét nét. Và nếu có thể, tôi muốn nói với cô một lần cuối: “Anh xin lỗi. Từ giờ anh sẽ không để em một mình nữa.”
‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí. 

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!