Đêm tân hôn, bố chồng dúi vào tay 10 tờ 500 nghìn rồi lắp bắp: muốn s/ố/ng thì mau tr/ố/n ngay khỏi đây….

Đêm tân hôn, bố chồng dúi vào tay 10 tờ 500 nghìn rồi lắp bắp: muốn s/ố/ng thì mau tr/ố/n ngay khỏi đây….
Đêm tân hôn của tôi bắt đầu trong ánh đèn lung linh và tiếng nhạc du dương vọng từ phòng khách, nơi chồng tôi vẫn đang ngồi nhậu nhẹt với đám bạn thân. Tôi khép cửa phòng tân hôn, tay run run kéo khóa chiếc váy cưới trắng muốt, lòng tràn ngập niềm hạnh phúc ngập tràn. Từ bé, tôi đã mơ về một ngôi nhà khang trang, một người chồng thành đạt để mẹ tôi không còn phải dậy từ tờ mờ sáng đi bán rau ngoài chợ. Và giấc mơ ấy dường như đã thành hiện thực khi tôi cưới được Hùng – trưởng phòng kiêm doanh nhân, xe hơi đời mới, nhà ống rộng rãi ngay giữa thành phố. Tôi đã dùng đủ chiêu để thu hút anh, từ việc hay xuất hiện trước công ty anh chiều chiều, đến những lần mượn cớ hỏi han công việc để kéo dài cuộc nói chuyện. Hùng đẹp trai, ăn mặc lịch sự, lại biết cách chiều chuộng. Khi tôi chủ động kéo anh vào nhà nghỉ và gạt bỏ bao cao su, anh chỉ cười bảo: “Em thích thì anh chiều em.” Tôi nghĩ mình đã giăng bẫy hoàn hảo, rồi báo tin giả có thai để ép cưới. Nhưng Hùng lại nhẹ nhàng nói: “Em làm gì phải vậy? Không có thai anh cũng cưới em thôi.” Nghe xong tôi mừng đến khóc nức nở. Trước ngày cưới, tôi về quê ôm mẹ: “Mẹ ơi, cưới xong con đón mẹ lên thành phố ở biệt thự, mẹ không phải bán rau vất vả nữa.” Mẹ tôi chỉ mỉm cười nhưng giọng đầy lo âu: “Con làm dâu nhà giàu là may mắn, nhưng cái gì cũng có giá của nó. Con phải biết sống, kẻo sau này hối hận.”
Tôi gạt phăng lời mẹ, mặc váy cưới đắt tiền, bước trên thảm đỏ với cảm giác đắc thắng tột độ. Nhưng vừa khép cửa phòng tân hôn, vừa kéo váy xuống vai, cánh cửa đột ngột bật mở. Bố chồng tôi – một ông già gầy yếu, mắt đỏ hoe – hớt hải lao vào. Tôi giật bắn mình, vội kéo váy lên che ngực, mặt cắt không còn giọt máu: “Bố? Bố vào đây làm gì? Ra ngoài mau đi!” Ông không nói, tay run run móc từ túi quần ra một xấp tiền, dúi thẳng vào tay tôi. Mười tờ năm trăm – năm triệu đồng. Giọng ông khàn đặc, như người đang nghẹt thở: “Muốn sống thì con mau trốn khỏi đây đi!”
Tôi sững sờ, nhìn ông rồi nhìn xấp tiền, không tin nổi vào tai mình: “Bố đùa con à? Hay bố bị lẫn rồi? Hùng bảo thỉnh thoảng bố hay nói linh tinh…” Bố chồng đóng sầm cửa lại, tiến sát vào, giọng thì thào đầy kinh hãi: “Con nghe bố nói đây. Thằng Hùng chỉ có cái vỏ bọc hào nhoáng bên ngoài thôi. Nó đang nợ ngập đầu, vay tín dụng đen, vay ngân hàng, cầm cố cả ngôi nhà này. Nó có vợ trước, cô ấy mang thai con gái, bị nó đánh đến sẩy thai. Bố can ngăn, nó còn chửi cả bố. Nó chỉ lừa gái nhà lành lấy tiền mừng cưới để trả nợ. Đám cưới xong là nó sẽ vét sạch tiền mừng, không chừa cho con đồng nào.” Ông lôi từ túi áo trong ra tấm ảnh cưới cũ kỹ, ố vàng: “Đây là vợ cũ của nó. Nó đán;h cô ấy đến phát đi;ên, rồi bỏ mặc cô ấy lang thang. Con tin bố đi, bố chỉ có bấy nhiêu tiền lương hưu, cũng bị nó lấy hết. Con đi đi, đừng để sau này hối hận không kịp.”

Tôi nhìn tấm ảnh, nhìn đôi mắt van xin của bố chồng, rồi nhìn xấp tiền còn ấm trong tay. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm sống lưng. Toàn thân tôi run lên bần bật. Tôi muốn nghĩ ông đang mê sảng, nhưng giọng ông tỉnh táo và đa;u đớ;n quá. Tôi ngồi sụp xuống sàn nhà, váy cưới xòe rộng trên nền gạch, ôm đầu khóc nức nở. Tôi đã hứa với mẹ sẽ đưa bà lên thành phố sống sung sướng. Tôi tưởng mình đã bước lên hương, mơ về những bữa cơm ấm cúng dưới mái nhà sang trọng. Thế mà ngay đêm tân hôn, sự thật phũ phàng đập vào mặt. N;ợ nần, bạ;o lực, l;ừa đảo – tất cả đều ẩn sau lớp vỏ xe sang nhà đẹp của Hùng….Tôi ngồi bệt trên sàn, váy cưới loang nước mắt, tay run run cầm xấp tiền và tấm ảnh cũ. Bố chồng thì thầm bên tai:……………………..

HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI
👇👇👇
 “Con còn một giờ nữa thôi, khi thằng Hùng lên tầng, nó sẽ khóa cửa và đòi tiền mừng. Con phải đi ngay, bố mở cổng sau cho con.” Tôi ngẩng lên, mắt đỏ hoe: “Bố… sao bố lại giúp con? Bố là bố ruột của nó mà?” Ông lắc đầu, giọng nghẹn ngào: “Bố đã chứng kiến một người phụ nữ kh;ác bị nó đ;ánh đ;ến điê;n lo;ạn, s;ẩ;y th;a;i, rồi bỏ nhà ra đi. Bố có một đứa cháu nội đáng lẽ được sinh ra, nhưng nó gi;;ế;t ch;ế;t nó bằng những c;ú đấ;m chỉ vì ‘đẻ con gái thì cút’. Bố không thể để con rơi vào vết xe đổ đó. Dù là con dâu, nhưng bố còn chút lương tâm.”
Nước mắt tôi rơi lã chã. Tôi nhớ mẹ – người bán rau vất vả ngoài chợ, vẫn hay nhắc “cái gì cũng có giá của nó”. Tôi đã không nghe, chạy theo tiền tài, thậm chí lừa dối Hùng rằng mình có thai dù thực tế không phải. Sự gian dối của tôi đã dẫn tôi đến sự gian dối lớn hơn. Nhưng lúc này, khi bố chồng hy sinh an nguy để cứu tôi, tôi thấy mình thật nhỏ bé và hèn hạ. Tôi gạt nước mắt, đứng dậy, xỏ đôi giày thấp (đôi giày cưới cao gót tôi vứt lại). Nhìn bố chồng: “Bố đi cùng con không? Nó sẽ hại bố đấy.” Ông cười buồn: “Bố già rồi, nó có giết cũng xong đời. Còn con còn mẹ đang chờ. Đi đi, đừng ngoái lại.”
Ông cầm tay tôi dẫn ra hành lang tối om, mở cổng sau bếp. Trước khi tôi bước ra, ông dúi thêm tờ giấy ghi số luật sư: “Nếu nó đòi kiện, gọi người này. Bố đã chuẩn bị hết.” Tôi ôm chặt ông, khóc: “Cảm ơn bố… con xin lỗi vì đã nghĩ bố lẫn.” Ông xua tay đẩy tôi ra ngoài. Tôi lao vào con hẻm sau, chân đất đi trên đường nhựa lạnh, mặc nguyên váy cưới, tay nắm chặt năm triệu và mảnh giấy. Đèn đường kéo bóng dài cô đơn trên mặt đường. Bụi bám đầy viền váy trắng nhưng tôi chẳng quan tâm. Tôi không dám bắt xe ôm vì sợ Hùng tìm ra. Tôi cứ chạy, mặc cho người đi đường đêm ngạc nhiên nhìn cô dâu lạc lõng giữa thành phố.
Một giờ, hai giờ sau, tôi gọi cho mẹ từ quán nước ven đường, vừa khóc vừa kể: “Mẹ ơi, con cưới nhầm người. Con đang bỏ trốn.” Mẹ im lặng một lúc rồi nói giọng xót xa: “Mẹ biết mà, cái gì đến quá dễ cũng đáng ngờ. Về với mẹ đi con.” Tôi đón chuyến xe khách sớm nhất về quê, nép mình trong góc ghế, mặc váy cưới bẩn thỉu, nhìn cửa sổ xe mờ sương. Sáng hôm sau, tin nhắn Hùng liên tục: “Em đi đâu? Bố già điên nói gì à? Về nhà ngay!” Tôi không trả lời. Tôi biết Hùng sẽ không tha, nhưng tôi có bố chồng đứng về phía mình, có mẹ già và cơ hội bắt đầu lại.
Chuyến xe đưa tôi về ngôi nhà lá cũ kỹ của mẹ. Tôi ngồi trên bậc thềm, cởi bỏ chiếc váy cưới – cũng là cởi bỏ hết ảo mộng. Mấy ngày sau, luật sư báo tin bố chồng đã tố cáo Hùng về lừa đảo và bạo lực gia đình. Hùng bị điều tra, ngôi nhà bị phong tỏa vì nợ nần. Tôi chẳng được đồng nào từ đám cưới, nhưng tôi giữ được mạng sống và bài học đắt giá: giàu sang không tự nhiên rơi xuống đầu, và những người đàn ông xe sang nhà đẹp thường giấu sau lưng những khoản nợ và bàn tay quen đấm đá. Tôi nhìn ra biển, gió thổi tung mái tóc rối, lòng vừa đau vừa nhẹ nhõm. Mẹ bưng bát cháo nóng ra: “Ăn đi con, mai ra chợ phụ mẹ bán rau. Rồi mọi thứ sẽ khác.” Tôi cầm bát cháo, mắt rưng rưng. Tôi từng khinh thường cuộc sống nghèo của mẹ, nhưng giờ tôi hiểu bát cháo ấy mới là thứ chân thật nhất.
Đêm tân hôn tưởng chừng giấc mơ vàng hóa ra là cơn ác mộng tỉnh giấc. Tôi vẫn giữ tờ giấy số luật sư của bố chồng, một ngày nào đó sẽ dùng nó để giúp ông thoát khỏi tay Hùng. Nhưng lúc này, điều quan trọng nhất là tôi học cách sống thật với chính mình. Tôi không cần tìm đại gia nữa, tôi cần một người biết yêu thương và trân trọng. Hoặc ít nhất, tôi cần học cách yêu thương bản thân trước. Và tôi đã bắt đầu từ bát cháo muối mẹ nấu, giữa căn nhà lụp xụp – nơi tôi từng khóc vì nghèo, giờ khóc vì biết ơn vì mình còn sống. Bố chồng thỉnh thoảng gọi điện, giọng ông khỏe khoắn hơn: “Thằng Hùng sắp vào tù rồi, con ổn chứ?” Tôi đáp: “Con ổn bố ạ. Cảm ơn bố đã cứu con.” Ông mãi là người cha mà tôi chưa từng có, dù chỉ trong một đêm ngắn ngủi. Tôi nhìn ra sân nơi mẹ đang phơi rau, lòng bình yên lạ thường.

Bài viết mới cập nhật:

Chia sẻ bài viết:

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!