Con Gái Từ Khi Lấy Chồng Được 1 Năm Không Thấy Về Thăm Bố Mẹ, Tôi Âm Thầm Sang Thăm Thì Thấy cảnh tượng kin/h hoà/ng làm tôi g/ục ng/ã…..
—
Tôi là Dũng, 64 tuổi, một người nông dân ở Nam Định. Chuyện tôi kể hôm nay khiến tôi đau đớn đến tận xương tủy, dù mọi chuyện đã qua. Đó là về đứa con gái duy nhất của tôi, cháu Mai.
Mai lấy chồng trên thành phố cách đây một năm. Thằ/ng Hoàng, con rể tôi, bề ngoài hào nhoáng. Nó làm giám đốc một công ty bất động sản, nhà cửa cao rộng. Ngày cưới, nó mang cả dàn xe sang về làng rước dâu. Ai cũng bảo vợ chồng tôi có phúc lớn. Ba tháng đầu, nó vẫn đưa Mai về thăm. Nhưng từ tháng thứ tư, con bé bặt vô âm tín.
Mỗi lần tôi gọi, thằng Hoàng đều bắt máy. Nó bảo Mai ốm nghén, mệt mỏi, đang đi du lịch nước ngoài. Có đôi lần tôi đòi nghe giọng con, con bé chỉ nói vài câu ngắt quãng: “Con khỏe, bố mẹ đừng lo.” Giọng nó thều thào như người say ngủ rồi tắt máy. Thằng Hoàng giải thích là Mai bị trầm cảm nhẹ do mang thai, bác sĩ dặn hạn chế dùng điện thoại. Vợ chồng tôi nhà quê, nghe bác sĩ dặn thì tin, đâu dám làm phiền.
Giọt nước tràn ly là sinh nhật của mẹ nó. Từ nhỏ đến lớn, chưa năm nào Mai quên sinh nhật mẹ. Vậy mà năm nay bặt không một tin nhắn. Vợ tôi khó/c cạ/n nước mắt, ốm liệt giường. Đêm đó tôi nằm nghe tiếng thở dài của vợ mà linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành. Tôi quyết định không báo trước. Sáng hôm sau, tôi xách giỏ trứng gà ta và buồng chuối tiêu bắt chuyến xe khách sớm nhất lên Hà Nội.
Tôi tìm đến căn biệt thự của thằng Hoàng, nhưng tôi không bấm chuông. Tôi nhớ lại giọng nói nhừa nhựa của con bé trong cuộc điện thoại cuối cùng. Tôi vòng ra phía sau nhà, chui qua một lỗ hổng trên hàng rào lưới – cái lỗ mà đám công nhân đã cắt ra để đi tắt. C/ái thân già 64 tuổi của tôi lúc ấy không biết lấy đâu ra sức mạnh để chui qua.
Khu vườn sau nhà vắng tanh, trái ngược với sự hào nhoáng phía trước. Tôi rón rén bước tới gần dãy cửa kính sát đất của căn phòng phía sau. Rèm cửa kéo kín mít, chỉ hở ra một khe nhỏ bằng hai ngón tay. Tôi áp sát mặt vào tấm kính, nheo mắt nhìn qua. Bên trong tối om, mùi ẩm mốc bốc lên. Rồi tôi nghe thấy một âm thanh sắc lạnh – tiếng xích sắt cọ vào nhau, nghe rợn cả gai ốc.
Mắt tôi quen dần với bóng tối. Ở góc phòng cạnh bệ xi măng, một người phụ nữ gầy rộc, tóc tai rũ rượi đang ngồi thu lu, co quắp trên sàn. Người đó mặc bộ quần áo ngủ nhàu nhĩ, thùng thình. Và khi cô ấy cựa mình với tay lấy cốc nước, tôi thấy một sợi dây xích sắt to bằng ngón tay cái, một đầu khóa chặt vào cổ chân trắng bệch của cô ấy, đầu còn lại bó chặt vào cột bê tông giữa nhà.
Chân tay tôi bủn rủn. Tôi dụi mắt, hy vọng đây chỉ là ảo giác. Nhưng tiếng xích lại leng keng một lần nữa. Khi cô ấy ngẩng mặt lên, ánh sáng từ khe cửa dọi thẳng vào gương mặt ấy – khuôn mặt hố/c h/ác, nhợ/t nh/ạt, đôi mắt lờ đờ trũng sâu. Nhưng tôi nhận ra nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt phải. Làm sao một người cha có thể nhận nhầm đứa con gái mình đã nuôi nấng suốt hai mấy năm trời? Mai ơi! Tôi vô thức thốt lên, giọng nghẹn đắng.
Mai quay đầu lại, đôi mắt vô hồn nhìn về phía tôi. Hai cha con cách nhau một lớp kính trong suốt mà như cách biệt âm dương. Nó há miệng, đôi môi nứt nẻ mấp máy như muốn gọi “bố”, nhưng không phát ra tiếng. Nước mắt nó trào ra, lăn dài trên gò má hốc hác. Rồi nó hoảng loạn lùi vào góc tường, sợi xích si/ết chặt phát ra âm thanh rợ/n người. Tôi đi/ên cu/ồng tìm tay nắm cửa, giật mạnh – cửa khóa trái.
Đúng lúc đó, một giọng nói chua loét vang lên sau lưng tôi: “Ông đang làm cái trò gì ở nhà tôi thế hả ông thông gia?” Tôi quay phắt lại. Bà Xuân, mẹ của thằng Hoàng, đứng cách tôi vài bước, tay cầm một chiếc roi mây, ánh mắt tàn độc đến ghê người. Tôi túm lấy c/ổ tay bà ta, g/ầm lên: “Bà làm cái gì con gái tôi thế kia? Các người là x/úc vậ/t hay qu/ỷ d/ữ mà x/ích chân con tôi như con chó?” Bà Xuân qu/ật roi vào vai tôi rồi gọi bảo vệ. Ba gã to con lao tới bẻ gập tay tôi, đè sấp mặt xuống nền gạch.
Tôi bị đá/n/h đ/ậ/p, bị lôi ra khỏi cổng. Khi bước qua cánh cổng sắt, tôi cố gắng nhìn lại qua khe cửa – Mai đang cố lế/t về phía tôi, tiếng xích kêu loảng xoảng, hai tay cào vào mặt kính. Nó gọi tôi bằng khẩu hình, tôi đọc được: “Bố ơi, cứ/u c/on.” Nhưng sợi xích chỉ dài chừng hai mét, nó không thể với tới. Nó ngã chú/i về phía trước, cổ chân bị vòng thép si/ết đến rư/ớ/m m/á/u.
Tôi bị ném ra lề đường, cánh cổng đóng sầm. Tôi nằm xoài trên vỉa hè, nắng trưa hầm hập. Nhưng ngọn lửa trong lòng tôi còn nóng hơn. Tôi đã biết sự thật và tôi không thể bỏ cuộc.
Tôi đến công an phường trình báo. Một cậu công an trẻ ghi lời khai cẩn thận rồi đi cùng tôi quay lại biệt thự. Lần này thằng Hoàng bước ra đón, mặt mày ph/ờ ph/ạc, đóng kịch hoàn hảo. Nó quỳ xuống ôm chân tôi, khóc lóc kể về việc Mai bị tâm thần sau khi s/ả/y th/ai, về những vết tự cà/o cấ/u, về những lần nó định nhả/y lầ/u t/ự t/ử. Nó đưa ra một vali đầy hồ sơ bện/h án, toa thuốc của giáo sư đầu ngành, ảnh chụp cổ tay bị cắt. Thằng Hoàng bảo sợ tôi và vợ tôi sốc nên giấu.
Công an xuống hầm kiểm tra. Căn phòng đã được dọn dẹp, cửa sổ mở toang, m/ùi ẩ/m m/ốc đã giảm. Mai đang nằm th/oi thó/p trên nệm, thấy Hoàng bước vào, nó co rú/m người lại, ôm tai la hét. Sự hoả/ng loạ/n của con bé vô tình củng cố lời nói dối của thằn/g Hoàng. Công an bảo tôi: “Bác ạ, không có dấu hiệu tội phạm hình sự. Đây là vấn đề y tế gia đình. Bác nên ngồi lại với con rể để bàn bạc.”
Tôi bị mời ra khỏi cổng. Trước khi đóng cửa, thằng Hoàng quay sang tôi, không còn nước mắt: “Bố thấy chưa? Tiền của tôi có thể mua được cả giấy chứng nhận điê/n cho bất cứ ai. Nếu bố còn lản/g v/ảng, tôi sẽ tống thẳ/ng M/ai vào nhà thương đi/ê/n ở biên giới, cả đ/ời này bố cũng không tìm thấ/y x/á/c nó đâu. C/ú/t.”
Tôi bước đi vô hồn trên vỉa hè. Pháp luật không thể giúp tôi lúc này vì bằng chứng của chúng quá hoàn hảo. Tôi phải tự mình tìm ra sự thật. Tôi thay đổi diệ/n mạ/o, mặc bộ quần áo lao động cũ, lê la quanh khu biệt thự, bới từng thùng rá/c, theo dõi từng bóng người. Suốt một tuần, tôi tìm thấy v/ỏ th/uốc a/n thầ/n li/ều ca/o – thứ th/u/ốc mà người bình thường uống vào sẽ không đi/ê/n cũng thành ngâ/y d/ại. Vậy là chúng đang đ/ầ/u đ/ộ/c con tôi bằng th/uố/c để khớp với bệ/nh á/n g/iả m/ạo.
……………………………………………
HẾT PHẦN 1 , CÒN TIẾP PHẦN 2 BÊN DƯỚI…
Bước ngoặt đến khi tôi gặp bà Tám – người giúp việc cũ bị bà Xuân đuổi đi. Tôi mời bà bát phở, bà kể hết sự thật: Mai chưa từng mang thai. Cái thai là vở kịch dựng lên để che mắt tôi. Đêm mưa bão một năm trước, thằng Hoàng say rượu lái xe tông chết một ông lão nhặt phế liệu trên quốc lộ 5, rồi bỏ chạy. Mai biết chuyện, khuyên chồng ra đầu thú. Thay vì nghe lời, thằng Hoàng và mẹ nó mua chuộc tài xế Trần Văn Bình – một người nghèo có con gái bị bệnh tim – nhận tội thay. Sau đó, chúng cho Mai uống thuốc an thần, làm giả hồ sơ tâm thần, nhốt nó dưới hầm và xích chân nó lại để bịt miệng vĩnh viễn.
Bà Tám đưa cho tôi chiếc chìa khóa cổng phụ. Đêm đó, tôi chui qua cổng phụ, trèo lên cửa thông gió tầng hầm, gọi con qua khe song sắt. Mai vẫn tỉnh táo, nó nói với tôi: “Ngày 15 tháng 7 năm ngoái, đêm mưa, quốc lộ 5. Audi đen biển số 29A. Mẹ con nó mua chuộc tài xế tên Bình. Camera hành trình – thẻ nhớ.” Nó chưa kịp nói hết thì xe của thằng Hoàng về. Tôi phải chạy trốn, nhưng tôi đã có manh mối: cái tên Bình, vụ tai nạn, camera hành trình.
Sáng hôm sau, tôi lên mạng tìm kiếm. Cậu chủ quán internet giúp tôi tìm thấy bài báo: “Truy tìm tài xế xe Audi đen đâm chết người nhặt phế liệu rồi bỏ trốn” và bài báo sau đó về một tài xế tên Trần Văn Bình ra trình diện nhận tội. Tôi chép địa chỉ xóm trọ ven sông Hồng nơi gia đình Bình sống.
Tôi tìm đến nhà chị Thu – vợ của Bình. Tôi kể cho chị nghe về con gái tôi, về sợi xích, về thuốc mê. Chị khóc, nói rằng chồng chị đã lén sao chép video từ camera hành trình trước khi giao xe cho bà Xuân, cất giữ một chiếc USB như bùa hộ mệnh. Nhưng ngay khi chị định đưa USB cho tôi, hai tên giang hồ của bà Xuân xuất hiện. Tôi phải nấp sau tấm rèm, tim đập thình thịch. May mắn, đứa con gái bệnh tim của chị Thu lên cơn ho, bọn chúng bỏ đi. Chị Thu sợ hãi không dám giao USB.
Tôi ra về, bước đi trong tuyệt vọng. Trên đường, xe tải của bọn chúng chặn tôi lại. Thằng Hoàng và đám tay sai kéo tôi xuống gầm cầu, đánh tôi dập nát. Tôi bị bẻ gãy cánh tay phải, gãy ba xương sườn. Trước khi bất tỉnh, tôi nghe thằng Hoàng nói: “Lần sau mà còn thấy mày, tao sẽ tiêm cho con Mai một liều thuốc quá giới hạn để nó không bao giờ tỉnh lại nữa.”
Tôi tỉnh dậy trong trạm xá. Người cứu tôi là ông Ba – một người nhặt ve chai. Rồi bà Tám xuất hiện, bà bảo thằng Hoàng sẽ đưa Mai lên trại tâm thần ở biên giới Lai Châu vào rạng sáng mai bằng xe cứu thương tư nhân. Tôi bàng hoàng – chỉ còn vài tiếng. Nhưng cơ thể tôi tàn phế, không thể cứu con. Đúng lúc đó, chị Thu xuất hiện. Chị đã thấy tôi bị đánh đập dưới gầm cầu, lương tâm chị thức tỉnh. Chị mang chiếc USB đến giao cho tôi, nói rằng sẽ khai báo tất cả. Tôi nắm chặt chiếc USB, nó là tia hy vọng cuối cùng.
Tôi nhờ ông Ba gọi mấy anh em xe ôm dưới gầm cầu giúp đỡ, cùng nhau chặn xe cứu thương. Tôi bố trí một kế hoạch liều lĩnh: các anh em sẽ vây xe, tôi sẽ đứng chặn đầu xe. Nhưng bây giờ có USB, tôi cũng nhờ một người liên hệ với nhà báo Tuấn – người chuyên săn tin đêm – và báo mật cho công an. Kế hoạch được vạch ra chi tiết: chặn xe ở nút vành đai, có công an và báo chí chờ sẵn.
4 giờ sáng, xe cứu thương giả mạo xuất hiện. Tôi thấy thằng Hoàng và hai tên côn đồ khiêng Mai lên xe, nó đã bị tiêm thuốc mê, nằm bất động. Bà Xuân đứng chỉ đạo. Chúng tôi bám theo. Khi đến ngã tư vắng vẻ, các xe máy vây kín, xe ba gác của ông Ba chặn đầu. Thằng Hoàng điên cuồng ra lệnh cho tài xế tông thẳng. Một cú va chạm mạnh, tôi văng ra đường. Nhưng tôi bò dậy, đứng chặn trước mũi xe, mặc dù đau đớn. Tôi hét: “Hoàng! Mày tưởng giết tao là xong à? Tao đã giao USB cho công an rồi. Video quay rõ cảnh mày đâm chết người, bỏ chạy, kẻ thế tội. Mày hết thời rồi!”
Đúng lúc đó, còi cảnh sát vang lên. Ánh đèn xanh đỏ từ khắp ngả xuất hiện. Lực lượng công an bao vây, nhà báo Tuấn với máy quay ghi lại toàn bộ. Bằng chứng thép đã lật tẩy tất cả. Thằng Hoàng và bà Xuân bị bắt ngay tại hiện trường.
Tại bệnh viện, Mai đã được cấp cứu kịp thời, qua cơn nguy kịch. Tôi ngồi bên giường con, nó mở mắt, hỏi: “Bố ơi, con chưa chết hả bố? Mình thoát rồi hả bố?” Tôi ôm con, khóc nấc: “Thoát rồi con ơi.”
Sáu tháng sau, phiên tòa xét xử diễn ra. Bằng chứng từ USB, lời khai của chị Thu, của anh Bình – người đang thụ án oan – đã giáng xuống mẹ con thằng Hoàng những bản án nặng nề. Hoàng lĩnh 22 năm tù, bà Xuân 15 năm tù. Bọn tiếp tay làm giả hồ sơ cũng bị trừng trị. Công lý đã được thực thi.
Tôi đưa Mai về Nam Định. Buổi chiều đầu tiên về nhà, vợ tôi đứng tựa cửa chờ, nước mắt lưng tròng. Mai chạy ào xuống xe, ôm chầm lấy mẹ, khóc như một đứa trẻ đi lạc mới tìm được đường về. Ngôi nhà ngói ba gian đơn sơ chẳng có máy lạnh hay sofa đắt tiền, nhưng đó là nơi ấm áp nhất trên đời – nơi không có rối trá, không có xích sắt lạnh lẽo, nơi tình yêu thương làm hồi sinh những trái tim từng vỡ nát.
Câu chuyện của gia đình tôi đã khép lại như thế. Giờ đây, mỗi chiều ngồi hiên nhà uống trà, nhìn Mai cặm cụi tưới hoa ngoài sân, tôi mới thấy cuộc đời kỳ diệu biết bao. Trải qua muôn vàn đắng cay, tôi chỉ muốn nhắn với những bậc làm cha mẹ rằng hãy luôn tin vào linh tính của mình và đừng bao giờ bỏ cuộc khi con cái lâm nguy. Còn với những kẻ nghĩ rằng đồng tiền có thể che đậy tội ác – quả báo không chừa một ai.





