Trong lúc ta/ng gi/a bối rối chồng lỡ để điện thoại trong qu/an t/ài vợ, ba ngày sau tôi nhận được cuộc gọi từ số của cô ấy…..
—
Tôi đang chập chờn trong giấc ngủ mệt mỏi sau ba ngày ta/ng l/ễ vợ, thì điện thoại reo. Cánh tay tôi nặng nhọc với lấy chiếc điện thoại trên đầu giường. Mắt tôi trợn trừng lên khi nhìn thấy tên hiển thị: Hà. Nhưng không thể nào, Hà đã chết rồi. Tôi đã tự tay đặt điện thoại của cô ấy vào quan tài, bên cạnh thi thể lạnh lẽo của cô ấy. Vậy thì tại sao…? Tại sao số của cô ấy lại gọi cho tôi vào lúc này?
Tôi nhớ lại những ngày đầu mới gặp Hà. Tôi biết cô ấy qua một người bạn, và ngay lần đầu gặp mặt tôi đã vô cùng yêu mến Hà. Cô ấy nhanh nhẹn, hoạt bát, đáng yêu. Chúng tôi nói chuyện với nhau rất hợp, tôi đã nghĩ biết đâu cả hai sẽ trở thành một đôi. Nhưng câu nói tiếp theo của Hà khiến tôi chết lặng: “Em đã có người yêu rồi anh. Chúng em đang có dự định làm đám cưới.” Tôi buồn khủ/ng khi/ếp. Chưa bao giờ tôi có cảm giác với một cô gái nào nhiều như với Hà. Tôi cố tránh tiếp xúc nhiều với cô ấy vì sợ càng tiếp xúc lại càng không muốn từ bỏ. Nhưng không gặp thì lại nhớ, không nói chuyện thì lại thấy như bị ngạt thở.
Tôi quyết định trở thành người đàn ông đứng sau Hà, dõi theo mọi bước đi của cô ấy. Bất cứ khi nào Hà cần giúp đỡ, tôi sẽ luôn có mặt. Tôi cứ tưởng tình cảm đó của tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội nói ra, thì ngày hôm đó Hà tìm tới tôi, gục đầu vào vai tôi mà nức nở: “Anh ấy bỏ em rồi.” Hóa ra người con trai mà Hà trao trọn tình yêu kia đã phản bội Hà mà đi theo một người đàn bà giàu có.
Tôi ôm Hà vào lòng, dịu dàng an ủi. Nhìn Hà nức lên nghẹn ngào, tôi thấy tim mình đau qu/ặn lại. Suốt khoảng thời gian Hà đau đớn, luôn có tôi ở bên cạnh, quan tâm chăm sóc. Tình cảm tôi dành cho Hà càng lúc càng lớn, mà tôi phải giấu chặt nó trong lòng. Tôi chẳng ngờ một lần uống say, tôi lại tới tận nhà để tỏ tình với Hà. Sớm hôm sau tỉnh dậy, tôi hốt hoảng gọi điện xin lỗi Hà, thì không ngờ Hà lại nói: “Cho cả hai chúng ta một cơ hội tìm hiểu nhau.” Càng bất ngờ hơn nữa khi ba tháng sau, tôi và Hà tổ chức đám cưới. Nhiều người nói tôi vội vàng khi cưới Hà, nhưng tôi thấy tình cảm tôi dành cho Hà đã đủ chín muồi rồi. Hôn nhân sau này, cả hai sẽ cùng vun đắp.
Cuộc sống của hai vợ chồng rất hạnh phúc. Hà là người vợ nết na, dịu dàng, khiến tôi luôn nở mày nở mặt với mọi người. Tôi tự dặn lòng phải cố gắng thật nhiều để không khiến Hà phải buồn lòng. Còn về phía Hà, tôi biết cô ấy đang cố gắng xóa bỏ hoàn toàn hình ảnh của người yêu cũ, vì anh ta đã không còn xứng đáng, và Hà cần phải cố gắng để xứng đáng với tôi.
Nhưng đúng là cuộc sống chẳng ai biết trước được chữ ngờ. Gã người yêu cũ của Hà hẹn gặp cô ấy. Hà nói không đến, nhưng gã khẩn khoản cầu xin, hắn còn nói nếu Hà không tới thì sẽ hối hận. Không muốn gã làm phiền đến cuộc sống của mình nữa, Hà đồng ý. Nhưng Hà đâu ngờ gã đã lừa cô ấy. Hắn lôi kéo Hà, hắn nói yêu Hà, vì ép buộc mới bỏ Hà. Hà thấy ghê tởm, đứng dậy ra về thì thấy chóng mặt. Và khi Hà tỉnh dậy, cô ấy thấy mình không mảnh vải che thân, còn gã đã biến mất.
Hà có thể hiểu mình đã phản b/ội tôi. Cô ấy muốn ch/ết. Nhưng cô ấy còn yêu tôi rất nhiều. Hà quyết định giấu kín tất cả. Thấy Hà trở về với tâm trạng bất ổn, tưởng Hà mệt, tôi lại cuống quýt nấu mấy món ngon tẩm bổ cho Hà. Tôi càng như vậy, Hà càng cảm thấy có lỗi. Rồi Hà mang thai. Cô ấy sợ hãi nghĩ đến lần đó với gã, sợ hãi không biết đứa con là của tôi hay của gã. Vì thời gian quá gần nhau. Hà càng không dám bỏ thai vì tôi đã biết, hơn nữa dù có thế nào thì nó cũng là con của Hà.
Biết Hà có thai, tôi dành hết thời gian để chăm lo cho Hà. Nhìn tôi tận tình tận tâm với đứa con không biết có phải của mình không, lòng Hà đau như cắt. Không chịu được sự giày vò, Hà quyết định làm một điều: cô ấy giả chết.
Cái tin Hà đột ngột qua đời ai cũng sững sờ. Nghe đâu Hà bị suy tim. Tôi thì vì sự ra đi quá đột ngột của Hà và đứa con chưa chào đời mà đau đớn, khóc mãi. Mẹ tôi nhìn con trai như vậy, muốn nói ra sự thật lắm. Nhưng nhìn những vật dụng mà Hà để lại, tôi càng đau lòng hơn. Rồi vì quá đau buồn lại bối rối, trong lúc tang ra, tôi đã để điện thoại của Hà vào quan tài cùng với di thể cô ấy. Chôn cất Hà xong, tôi như người mất hồn, vẫn không thể tin được Hà lại ra đi đột ngột đến như vậy.
Ba ngày sau, tôi đang chập chờn trong giấc ngủ mệt mỏi thì có điện thoại. Cánh tay nặng nhọc với lấy chiếc điện thoại. Mắt tôi trợn trừng lên khi thấy đó là số của Hà. Chiếc điện thoại này tôi đã để vào quan tài của Hà rồi cơ mà. Sao có thể? Bất giác tôi ấn nghe. Giọng Hà vang lên: “Tới đón em, Hải.”
Tôi còn tưởng mình đang nằm mơ. Hà đã chết rồi cơ mà. Tôi định lao ra thắ/p hương cho Hà thì mẹ tôi bước vào: “Đi đón vợ con đi.”
“Vợ con chết rồi, mẹ đang nói gì vậy?”
“Không, cái ch/ết là giả. Mẹ đã giúp nó lừ/a con.”……….
……………………………………………
Mờι quý ƌọc gιả ƌọc pҺầп PHẦN 2 của cȃu cҺuүệп Dướι pҺầп ЬìпҺ luậп ƌầu tιȇп..
Tôi sững sờ. Mẹ tôi tiếp tục: “Vợ con tưởng mình thất tiết với người yêu cũ nên muốn chết. Mẹ khuyên nó nghĩ lại, tìm hiểu rõ sự thật. Nó nói với mẹ, nếu nó thất tiết thật với con, hãy xem như nó đã chết. Còn nếu nó trong sạch, nó sẽ gọi điện cho con đón nó về. Điện thoại của nó con không cho vào quan tài thì mẹ cũng sẽ cho. Khổ thân con bé, chịu cực khổ rồi.”
Tôi sững sờ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn đi đón Hà. Tới gặp Hà, tôi mới ngỡ ngàng: cái ngày gã lừa Hà, vợ của gã xuất hiện đúng lúc nên Hà mới thoát nạn. Hà không hề thất tiết. Đứa con trong bụng Hà chính là con của tôi. Tôi ôm chặt lấy Hà, chẳng dám tin đây là sự thật. Sau biến cố này, tôi tin tôi và Hà sẽ không phải trải qua thêm bất kỳ sóng gió nào nữa.
Tôi ôm Hà thật chặt, không dám buông. Mùi hương quen thuộc của cô ấy vẫn còn đó, hơi ấm của cô ấy vẫn còn đó. Tôi sợ nếu tôi buông ra, mọi thứ sẽ lại biến mất như một giấc mơ. Nhưng cô ấy ở đây, thật sự ở đây, sống động và đang khóc trong vòng tay tôi.
“Anh tha thứ cho em chứ?” Hà hỏi, giọng nghẹn ngào. “Em đã giấu anh, em đã giả chết, em đã để anh đau khổ suốt ba ngày qua.”
Tôi không trả lời ngay. Tôi chỉ ôm cô ấy chặt hơn, để cô ấy cảm nhận được nhịp tim đang đập mạnh của tôi. “Em ngốc quá,” cuối cùng tôi nói. “Em đã không tin anh. Em đã nghĩ anh sẽ không tha thứ cho em nếu em sai lầm. Nhưng em có biết điều gì làm anh đau nhất không? Không phải là em giả chết, không phải là em giấu anh. Điều làm anh đau nhất là em đã không đủ tin tưởng để nói với anh sự thật.”
Hà khóc nức nở. “Em sợ. Em sợ mình đã thất tiết, em sợ không xứng đáng với anh, em sợ đứa con không phải của anh.”
“Đứa con là của anh,” tôi khẳng định. “Không phải của thằng khốn đó. Em đã thoát được, em còn giữ được sự trong sạch cho anh. Nhưng em biết không, dù em có lỡ lầm thế nào, dù đứa con có phải của ai đi chăng nữa, anh vẫn yêu em, vẫn chấp nhận em. Vì em là vợ anh.”
Tôi nhìn vào mắt Hà, nơi những giọt nước mắt vẫn đang lăn dài. “Anh yêu em, Hà. Anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên, anh yêu em khi em khóc vì bị người yêu cũ phản bội, anh yêu em khi em làm vợ anh. Anh sẽ yêu em cho đến hết đời. Em đừng bao giờ nghĩ rằng chỉ cần em mắc một sai lầm là em sẽ mất anh. Sai lầm chỉ làm tình yêu mạnh mẽ hơn, nếu chúng ta cùng nhau vượt qua nó.”
Hà ôm chặt lấy tôi, khóc như một đứa trẻ. “Anh đã làm em tỉnh ngộ. Em sẽ không bao giờ giấu anh bất cứ điều gì nữa. Em hứa.”
Chúng tôi ngồi với nhau rất lâu trong đêm. Mẹ tôi đã nấu một bát cháo nóng, và tôi tự tay đút cho Hà từng thìa. Nhìn cô ấy ăn, tôi thấy lòng mình tràn ngập hạnh phúc. Cô ấy đã trở về, cô ấy vẫn còn đó, cô ấy vẫn là vợ tôi. Và đứa con trong bụng cô ấy, sinh mệnh nhỏ bé kia, cũng vẫn an toàn. Tôi đặt tay lên bụng Hà, cảm nhận một chút chuyển động rất nhẹ. “Này con,” tôi nói với đứa bé, “con hãy ngoan ngoãn chờ ngày ra đời nhé. Bố và mẹ đều yêu con.”
Hà cười, nụ cười đầu tiên sau rất nhiều ngày. “Anh có tin không, lúc em ở trong quan tài, em đã sợ lắm. Nó tối om, lạnh lẽo, em tưởng mình sẽ không bao giờ thoát ra được.”
“Em điên thật đấy,” tôi trách yêu, nhưng trong lòng thương vô hạn. “Sao em có thể làm một chuyện nguy hiểm như vậy? Em có biết nếu mẹ không kịp thời…”
“Mẹ đã lo mọi thứ. Mẹ đã bảo em: ‘Con cứ yên tâm, mẹ sẽ tính toán cho con. Hãy giả chết, để thằng Hải nó biết thế nào là mất mát. Nó sẽ trân trọng con hơn.’ Mẹ thương em lắm. Và mẹ đã đúng. Anh đã khóc, anh đã đau khổ, anh đã để điện thoại của em vào quan tài. Điều đó làm em thấy tội lỗi, nhưng cũng thấy anh yêu em nhiều đến nhường nào.”
Tôi không trách mẹ. Tôi hiểu bà muốn tốt cho cả hai vợ chồng tôi. Có lẽ sự thật này, dù đau đớn, lại là điều tốt nhất. Nó đã khiến tôi nhận ra rằng Hà quan trọng với tôi như thế nào, rằng cô ấy không chỉ là một người vợ, mà là một phần không thể thiếu trong cuộc đời tôi. Nếu không có cô ấy, tôi sẽ chỉ là một cái bóng của chính mình.
Những ngày sau đó, chúng tôi trở về với cuộc sống bình thường, nhưng giữa chúng tôi có một sự gắn kết mới. Mối tình của chúng tôi không chỉ là tình yêu của hai vợ chồng, mà còn là tình yêu của những người đã từng mất nhau và được gặp lại. Chúng tôi trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau, từng bữa cơm, từng tiếng cười, từng lần nhìn nhau.
Đứa con của chúng tôi chào đời vào một buổi sáng mùa đông. Tôi đứng ngoài phòng cấp cứu, hồi hộp đến mức tay run lên. Khi nghe tiếng khóc đầu tiên của đứa bé, tôi đã bật khóc như một đứa trẻ. Hà mỉm cười nhìn tôi, đôi mắt cô ấy vẫn trong sáng như ngày nào. “Anh Hải, em đã sinh cho anh một cậu con trai khỏe mạnh.” Tôi ôm lấy cả hai mẹ con, hạnh phúc không thể nào tả xiết.
Cuộc sống trôi đi êm đềm. Hà là một người mẹ tuyệt vời, còn tôi thì cố gắng làm một người cha và người chồng tốt. Chúng tôi không bao giờ nhắc lại chuyện cũ, nhưng những bài học từ biến cố đó luôn hiện hữu trong tâm trí. Nó nhắc nhở chúng tôi rằng tình yêu không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là sự tin tưởng, tha thứ và sẵn sàng hy sinh vì nhau.
Một ngày, khi con trai chúng tôi đã được hai tuổi, Hà nói với tôi: “Anh Hải, em muốn cảm ơn anh vì đã không bỏ rơi em.” Tôi ôm cô ấy vào lòng và nói: “Không, em mới là người đã không bỏ rơi anh. Em đã chọn cách quay về, dù khó khăn thế nào. Và em đã cho anh một gia đình, một đứa con, một cuộc đời mới.” Chúng tôi nhìn nhau, và trong ánh mắt ấy, không còn sợ hãi, không còn nghi ngờ. Chỉ còn tình yêu, mãi mãi là tình yêu.
Cuộc đời có những người đến và đi. Có những người ở lại và xây dựng. Tôi đã may mắn vì Hà đã ở lại. Dù cô ấy có từng giả chết, từng lừa dối tôi, nhưng cô ấy đã quay về với tôi với một trái tim trong sạch và một tình yêu chân thành. Tôi sẽ không bao giờ để cô ấy rời xa tôi một lần nữa. Bởi vì tôi biết rằng, khi hai người thật sự yêu nhau, sẽ chẳng có bất kỳ sóng gió nào có thể chia cắt được họ. Chỉ cần họ vẫn còn tin tưởng, còn nắm tay nhau, thì tất cả đều có thể vượt qua.



